Quan Hệ Thân Mật

Chương 65: Hô hấp hỗn loạn hoàn toàn hòa vào nụ hôn đó.

Tô Mộc Nghiên chưa từng nghe Tô Nghiêu Hải nói với nàng như vậy, cảm giác này đúng thật là như đâm một nhát dao vào tim nàng.

Giọng điệu Tô Nghiêu Hải cương quyết làm Tô Mộc Nghiên dừng bước, Tô Mộc Nghiên quay đầu lại, hướng về phía Tô Nghiêu Hải bất đắc dĩ cười cười, nói: “Ba ba, là ba đang ép con.”

“Nghiêu Hải.” Mẹ Tô chung quy mềm lòng, nghe Tô Nghiêu Hải nói như vậy, bà ngồi vào bên người Tô Nghiêu Hải kéo kéo tay áo ông, ý bảo ông đừng nói nữa.

Lời Tô Mộc Nghiên nói ra làm cho sự kiên định trong lòng Tô Nghiêu Hải trong nhất thời hơi chút buông lỏng, nhưng giọng điệu vẫn cương quyết như trước: “Chính con quyết định đi.”

“Chủ tịch.” Có lẽ Tô Nghiêu Hải có thể dùng cương vị người cha bắt buộc Tô Mộc Nghiên phải đưa ra một lựa chọn khó khăn, nhưng Cảnh Phong không nỡ nhìn Tô Mộc Nghiên khó xử. “Ngài làm vậy, ngoài việc khiến cho Mộc Nghiên khó xử, cũng không giải quyết được vấn đề gì.”

Trong lòng Tô Nghiêu Hải không phải không hiểu đạo lý này, nhưng nghe Cảnh Phong nói vậy, cơn tức của ông không kiềm chế được lại nổi lên, lời nói ra càng thêm sắc bén: “Đây là chuyện nhà của ta, không cần người ngoài đến đây chỉ điểm ta nên làm thế nào.”

“Con không nghĩ là chỉ điểm ngài điều gì, đúng vậy, đây là chuyện nhà của ngài, con không có tư cách can thiệp.” Mắt Cảnh Phong híp lại, giọng điệu vẫn ôn hòa nhanh chóng trở nên cứng rắn. “Nhưng là chuyện của Mộc Nghiên, con không cách nào khoanh tay đứng nhìn. Cô ấy là con gái của ngài, chứ không phải là vật tư hữu của ngài, cũng không phải người máy để ngài tùy ý điều khiển, là một người trưởng thành, cô ấy có quyền được lựa chọn cuộc sống cô ấy muốn.”

Rõ ràng nói Tô Mộc Nghiên không phải vật tư hữu của bất kỳ ai, nhưng trong giọng nói của Cảnh Phong lộ ra tư thế, cứ như là đang công khai biểu thị quyền sở hữu của mình. Nghĩ vậy, Tô Mộc Nghiên rõ ràng đang thấy mất mát khổ tâm, đột nhiên trở nên tươi tắn hơn. Nàng chưa từng nghĩ, người cha luôn hô mưa gọi gió của mình, rồi cũng có một ngày bị người ta không hề khách khí gì thuyết giáo như thế. Hơn nữa người này là người vẫn luôn giả vờ trưng ra dáng vẻ ôn hòa, Cảnh Phong.

“Cô có quyền gì nói những chuyện này với tôi?” Tô Nghiêu Hải tức đỏ mắt, ông hung hăng trừng mắt nhìn Cảnh Phong, nói: “Nghiên Nghiên trở nên phản nghịch như hôm nay, nó chống đối ta như vậy, tất cả đều do một tay cô tạo thành.”

“Đủ!” Tô Mộc Nghiên lạnh lùng cắt ngang Tô Nghiêu Hải, nàng xoay người, đứng thẳng người hướng về phía Tô Nghiêu Hải cùng Mẹ Tô, trong mắt mắt chợt lóe qua bi thương, nhưng rất nhanh bị quật cường che giấu đi. “Nếu một cái nhà tràn ngập bức bách và cưỡng chế, không hề có một chút khoan dung ôn nhu, nhà như vậy, không trở về cũng được!”

“Được, được.” Tô Nghiêu Hải đứng lên, tức giận đến thân mình có chút phát run, ông chỉ vào Tô Mộc Nghiên, đối bên cạnh Mẹ Tô nói: “Thấy chưa? Đây con gái do bà dạy dỗ đó, cánh đủ cứng rồi, đã bắt đầu học được cách chống đối ta rồi. Trong mắt nó, làm gì còn có người cha này!”

Tô Mộc Nghiên đè nặng trong ngực, nàng không hề lùi bước mà đi về phía Tô Nghiêu Hải, đứng trước người ông. “Đừng xả cơn tức giận của ba lên người mẹ, ba đừng quên, dù con có là bộ dáng gì đi chăng nữa, trong đó cũng có một nửa là công lao của ba!”

Năm năm ở chung, Cảnh Phong hiểu được tính tình Tô Mộc Nghiên cùng Tô Nghiêu Hải quật cường như nhau, nay xảy ra đến mức này thật sự là ngoài dự kiến của cô, cô chạy nhanh đuổi theo Tô Mộc Nghiên, sợ chiến hỏa hôm nay không hề dừng lại mà còn hơn thế nữa.

“Chát!”

Chỉ nghe một tiếng vang dội của cái tát, Tô Mộc Nghiên theo bản năng né tránh, rõ ràng âm thanh kia thanh thúy chói tai vang gần bên tai, nhưng nàng không hề có cảm giác đau đớn. Nàng ngẩng đầu, thấy tay Cảnh Phong vẫn còn nắm tay nàng, cô ấy đứng chắn trước mặt nàng, tuy bóng dáng không rộng lớn, lại như bức tượng cứng rắn không thể sụp đổ, vừa rồi Tô Nghiêu Hải vung tay trong nháy mắt, Cảnh Phong liền nhanh tay lẹ mắt giữ chặt nàng, thay nàng hứng trọn cái tát này.

Tất cả mọi người ngây ngốc sững sờ tại chỗ, Mẹ Tô thậm chí nhịn không được thấp giọng kêu nhỏ một tiếng, mọi người đều bị diễn biến bất ngờ làm giật mình.

Tô Mộc Nghiên vừa đau lòng vừa xót xa, nàng đi qua nhìn khuôn mặt Cảnh Phong bị đánh nghiêng sang một bên, nhìn gương mặt trắng nõn không tỳ vết hiện lên một mảng dấu vết sưng đỏ. Nàng cẩn thận chạm nhẹ lên má Cảnh Phong, chua xót đau lòng muốn rơi lệ. “Có đau không? Hửm?”

Cảnh Phong chỉ mỉm cười trấn an Tô Mộc Nghiên, cô nâng nâng khóe miệng, nhưng bị tát một cái hơn nửa bên mặt thì dù cô muốn che giấu thế nào, khóe miệng gượng cười trông vô cùng cứng ngắt. Thời gian từ từ trôi qua, mảng sưng đỏ trên mặt Cảnh Phong càng lúc càng nặng, đủ để thấy, một cái tát này Tô Nghiêu Hải thật sự nặng tay.

“Nghiêu Hải, ông làm gì vậy?” Mẹ Tô nhìn có chút giật mình, giọng nói cũng hơi trách cứ, “Có chuyện gì không thể từ từ nói, làm sao lại ra tay.”

Tô Nghiêu Hải dường như chưa từng nghĩ sẽ có một ngày ông giận đén mức vung tay đánh đứa con gái ông thương yêu nhất, trong nhất thời khó có thể tiêu hóa được, ông im lặng, xoay người không nói gì.

“Tiểu Phong, con không sao chứ?” Tô Nghiêu Hải không trả lời, Mẹ Tô cũng không có tâm tư đi ép hỏi ông, bà đi đến bên người Cảnh Phong, thân thiết hỏi.

Cảnh Phong mỉm cười lắc đầu, ôn hòa lễ phép làm cho Mẹ Tô nhìn có chút đau lòng áy náy.

Mẹ Tô còn nhịn không được đau lòng Cảnh Phong, huống chi là Tô Mộc Nghiên, mắt nàng đỏ hồng một mảng, không kiềm chế được muốn lý luận với Tô Nghiêu Hải, lại bị Cảnh Phong giữ chặt.

“Đừng nói gì nữa, theo tôi về nhà trước.” Lời nói có cường chế, nhưng ánh mắt không hề có ý tứ đó, cô dắt tay Tô Mộc Nghiên, không chờ Tô Mộc Nghiên phản đối, đã xoay người đi hướng ra cửa lớn.

Mẹ Tô vẫn đưa hai người đến cổng lớn, Cảnh Phong đứng ở ngoài cổng lớn, quay đầu nhìn Mẹ Tô, nói: “Dì Tô, con đưa Mộc Nghiên về trước.”

“Ừ, trên đường cẩn thận.” Mẹ Tô thở dài một hơi, nhìn theo hai người xoay người rời đi.

Xe rất nhanh chạy trở về tiểu khu dứoi lầu nhà Tô Mộc Nghiên, Cảnh Phong cúi đầu tháo dây an toàn, khi cô ngẩng đầu lên, thì phát hiện có một ánh mắt u buồn đang nhìn chăm chú vào mình.

“Cô có cảm thấy tôi rất vô dụng không?” Hiếm khi Tô Mộc Nghiên mới bộc lộ ra vẻ mặt không tự tin như vậy, nàng nói xong, đầu hơi gục xuống, rũ mắt nhìn bộ da trên ghế.

Thời gian chầm chậm trôi qua, Cảnh Phong không nói lời nào, Tô Mộc Nghiên cũng không ngẩng đầu lên, ngón tay nàng càng lúc càng dùng sức cào cào bộ da, hận không thể đem cảm giác trong lòng toàn bộ phát tiết trên bộ da đó. (lần trước là da ghế sô pha, lần này da ghế xe, đứa trẻ này là mèo con hả =)))

Nàng là Tô gia đại tiểu thư cao cao tại thượng, Tổng giám đốc Thụy An, trong mắt nàng, trên thế giới này vốn không có chuyện gì Tô Mộc Nghiên không làm được, thế nhưng nàng phát giác không có chuyện gì nàng làm tốt, không chỉ không thể làm cho trong nhà gật đầu đồng ý, mà còn hại Cảnh Phong chịu tai ương.

Nghĩ, dường như nàng nghe thấy tiếng thở dài của Cảnh Phong, tiếp theo sau đó là có một cái bóng bao trùm lấy nàng, nàng liền rơi vào một cái ôm ấp ám trong lòng.

Rõ ràng là xúc cảm nhiệt độ cơ thể quen thuộc, nhưng vào giấy phút này thiếu chút nữa khiến Tô Mộc Nghiên rơi nước mắt. Đầu nàng tựa trước ngực Cảnh Phong, khoảng cách gần như thế, tiếng tim Cảnh Phong đập mạnh mẽ nàng đều nghe được rõ.

Quật cường ngẩng đầu lên từ trong lòng Cảnh Phong, Tô Mộc Nghiên nhăn mũi, khinh thường nói: “Đây là đang an ủi tôi sao?”

“Không, hoàn toàn ngược lại.” So với vẻ mặt tức giận của Tô Mộc Nghiên, trên mặt Cảnh Phong nhẹ nhàng lộ ý cười ấm áp mà tươi đẹp.“Tôi đang khen ngợi em.”

“Nhưng tôi đã làm hỏng mọi chuyện.” Tuy rằng Tô Mộc Nghiên không muốn thừa nhận, nhưng là sự thật như thế. “Về chuyện công, về chuyện tư, tôi đã phá nát tất cả.”

“Đây chẳng qua chỉ là bắt đầu, tin tưởng tôi, mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi.” Cảnh Phong nói xong, dường như cảm giác được ánh mắt nghi hoặc khó hiểu của Tô Mộc Nghiên, cô cười cười, vẻ mặt chắc chắn đầy tự tin rất mê người. “Tôi cam đoan.”

Cảnh Phong nói xong, không cho Tô Mộc Nghiên cơ hội mở miệng lên tiếng, cô cúi đầu tháo dây an toàn, sau đó xuống xe đi vòng qua cửa xe Tô Mộc Nghiên, chu đáo thay nàng mở cửa xe.

Về tới nhà, Tô Mộc Nghiên kéo Cảnh Phong ngồi lên sô pha, nhìn trên mặt sưng đỏ của Cảnh Phong mà đau lòng vạn phần, đầu ngón tay hơi lạnh thật cẩn thận chạm lên má cô, hơi: “Còn đau lắm không?”

Cảnh Phong nghe vậy, chỉ cười lắc lắc đầu.

Cảnh Phong tươi cười làm cho trong lòng Tô Mộc Nghiên đau xót khôn cùng, nàng không nhịn  được oán giận đau lòng: “Uổng cho mấy người thường ngày bày ra bộ dáng khôn khéo giả dối, làm sao đến thời khắc mấu chốt, lại ngu ngốc không biết né tránh chứ?”

“Nếu tôi né, em làm sao bây giờ?” Cảnh Phong nhướng mày, trên mặt giả vờ ra bộ dáng hoang mang, nhưng trong mắt hiện rõ ý cười như trêu tức.

“Tôi là con ông ấy, bị đánh còn chưa tính, nhưng sao ông ấy có thể đánh cô?” Tô Mộc Nghiên nói xong, nhịn không được rướn người hôn lên má Cảnh Phong, rồi lên khắp gương mặt. “Một cái tát nặng như vậy, ba ba cũng thật mạnh tay.”

Hơi hơi nghiêng đầu, Cảnh Phong né tránh môi hôn của Tô Mộc Nghiên, cô cười nhìn gương mặt Tô Mộc Nghiên gần trong gang tấc, trêu chọc nói: “Ai kêu tôi bắt cóc đứa con gái tâm can bảo bối của người ta, nếu ba em không đánh tôi thì làm sao hạ được cơn tức này?”

Nghe Cảnh Phong nói mà Tô Mộc Nghiên bật cười, hai tay nàng nắm ở cổ Cảnh Phong, hai chân tách ra ngồi lên người Cảnh Phong, ánh mắt hơi híp lại, lộ ra bộ dáng hết sức yêu nghiệt. “Không được, hôm nay cô biểu hiện tốt như vậy, tôi phải thưởng cho cô một chút mới được.”

“Cái gì?” Cảnh Phong cũng tiến lại gần cười rộ lên, tò mò nhướng mày.

Cảnh Phong vừa hỏi xong, Tô Mộc Nghiên liền hôn tới, bắt được đôi môi hơi khẽ cười của Cảnh Phong, triền miên hôn lên.

Cảnh Phong bất ngờ không kịp phòng, hô hấp hỗn loạn toàn bộ hòa vào nụ hôn dây dưa đó, không tách rời nhau.

-----

tác giả giựt tít câu view =)) chưa có H =))