(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Chương 662: - 666 Nữ thổ dân trong thế giới người thú (36 - 40)

662.36

"Đại tư tế đã từng rồi ạ?" Đường Quả ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Ngân Hào.

Ngân Hào mất tự nhiên, đáp lại, "Ta không có giống cái."

"Không có giống cái không có nghĩa là chưa từng giao phối."

Hệ thống: Ký chủ, tha cho anh đáng yêu nhà cô đi.

"Đại tư tế, trả lời nhanh đi, rốt cuộc là ngài đã từng giao phối chưa?"

Ngân Hào bị hỏi đến không nhịn được, nghĩ thầm, nếu không trả lời rõ ràng, liệu giống cái nhỏ này có nghĩ chàng đã từng giao phối rồi hay không.

Nghĩ đến đó, chàng cắn răng lại, nghiêm mặt, "Chưa."

"A, hóa ra đại tư tế ngài chưa từng giao phối với giống cái, vậy ngài có muốn không?"

Mặt Ngân Hào sắp đóng băng đến nơi, "A Quả Quả."

"Dạ."

Chàng nhìn gương mặt xinh xắn đáng yêu, rõ ràng ngoan như thế, sao lại cứ hỏi khó chàng. Ôm lấy Đường Quả, giọng chàng nặng nề, "Về sau không cho phép hỏi chuyện nhảm thế này nữa."

"Vầng."

Đường Quả liếc chàng rồi chuyển tầm mắt sang bãi cỏ đang lay động nhìn chằm chằm, không nói chuyện với Ngân Hào nữa.

Ngân Hào có hơi ngơ ngác.

Chắc không phải nói nặng lời chọc nàng giận đâu nhỉ?

Nghĩ đến những vấn đề cô hỏi, Ngân Hào lại hơi bối rối. Loại chuyện này sao có thể hỏi thẳng như thế được, chàng không giống với đám người thú thô lỗ trong bộ lạc.

"A Quả Quả." Nhưng thấy cô không nói mà yên tĩnh như thế, chàng thật không quen.

Rõ ràng bên kia rất ồn, nhưng không hiểu sao chàng lại cảm thấy nàng không nói lời nào trời đất sẽ yên tĩnh. Chàng không quá thích im lặng kiểu này, không nhịn được mà lên tiếng.

"Trước giờ chưa từng nghĩ đến."

Ngân Hào kiềm mặt lại. Bao nhiêu giới hạn của chàng đều thua ở chỗ A Quả Quả.

Đường Quả quay đầu lại, ngây ngô nhìn chàng, "Đại tư tế, ngài bảo em ạ?"

"Ừ." Ngân Hào hơi gật đầu, "A Quả Quả à."

"Đại tư tế, ngài muốn nói gì cơ?" Gương mặt Đường Quả không lộ vẻ gì, thật giống đang tức giận. Ngân Hào căng thẳng, giống cái nhỏ giận rồi, làm sao mà dỗ được bây giờ?

Ngân Hào cắn răng ghé vào tai cô, chợt sửng sốt một chút. Sao mà trên người A Quả Quả lại thơm như thế? Chàng thường nghe giống đực trong bộ lạc bàn luận nói giống cái có rất nhiều mùi cơ thể, bọn họ không ghét mùi đó, nhưng chàng có thể khẳng định rằng mùi cơ thể bọn họ nói tuyệt đối không phải mùi hoa như thế này.

"Đại tư tế, ngài muốn nói gì thế?"

"Ta..." Ngân Hào thấy cô không cười, hít sâu một hơi, "Ta chưa từng nghĩ đến."

"Chưa từng nghĩ đến gì cơ?" Đường Quả giả vờ như không biết, trong lòng đã sớm cười ha ha... Buồn cười quá, đáng yêu ghê.

Ngân Hào hết cách, trên mặt chỉ còn bất đắc dĩ. Chàng ôm cô, giọng cực kì thấp, "Chưa từng nghĩ đến chuyện giao phối với giống cái."

Giọng chàng rất gợi cảm, lúc vang bên tai Đường Quả như thứ gì đó cào nhẹ vào trong lòng.

"À, ra thế." Đường Quả cười tủm tỉm khiến Ngân Hào thả lỏng. Nhưng không chờ tim chàng dịu xuống, Đường Quả lại hỏi, "Vậy giờ đại tư tế có nghĩ đến không?"

Nghe được câu này, mặt Ngân Hào cứng đờ. Chàng không hiểu được tại sao phải nói với A Quả Quả rằng mình chưa từng nghĩ đến chứ, đây không phải tạo cơ hội cho A Quả Quả hỏi chàng câu này à?

"Đại tư tế?"

Ngân Hào nhìn giống cái nhỏ đang trông chờ, nghĩ thầm câu giới hạn cũng đã nói rồi, nói thêm cũng không sao cả, "Có." Không muốn, thật gãi đúng chỗ ngứa mà.

Mắt Đường Quả sáng lên, khiến Ngân Hào cảm thấy không ổn. Cô lại hỏi, "Ai thế ạ?"

663.37

Bên tai Ngân Hào đã đỏ tưng bừng. Nếu không phải chàng cực lực không chế, chắc chắn cả mặt sẽ đỏ lên. Đương lúc chàng đang do dự có nên ăn ngay nói thật hay không thì Đường Quả quay đầu sang bên khác, lên tiếng.

"Đại tư tế, hình như bọn họ xong rồi đó."

Ngân Hào cũng nhìn theo, quả nhiên bụi cỏ không rung nữa, âm thanh kiều diễm kia cũng dừng lại.

"Chẳng biết có phải Ninh Lạc hay không." Đường Quả đưa lưng về phía Ngân Hào, môi cong lên một nụ cười thú vị, thả thính hai câu là được rồi, thả nữa người ta sợ chạy mất.

Hệ thống: Xấu quá nha.

Tay Ngân Hào đặt lên gáy Đường Quả. Hai người trốn sâu trong bụi cỏ, mắt nhìn chằm chằm về phía trước, rất mau nhìn thấy được một người thú cao lớn cường tráng tuấn tú đứng lên, trong ngực còn đang ôm một Ninh Lạc đang đỏ mặt, toàn thân mềm nhũn.

Hai người nhìn nhau, Đường Quả thấp giọng, "Đúng rồi này."

Ngân Hào không nói gì. Duy Qua có lẽ còn chìm đắm trong đê mê, cong môi lên một nụ cười vui vẻ, ôm Ninh Lạc rời đi. Chờ cả hai mất dạng, Đường Quả và Ngân Hào mới đứng lên.

"Đại tư tế, chúng ta về đi."

Ngân Hào bừng tỉnh, gật đầu. Giờ biết Ninh Lạc không có việc gì, chàng lại không vui lắm. Với tính tình của Cái Ân, nếu biết Ninh Lạc thành giống cái của người thú khác, chắc chắn sẽ khiêu chiến với người ta.

Chàng nắm tay Đường Quả, chậm rãi đi về phía bộ lạc, vừa đi vừa nghĩ có nên nói cho Cái Ân hay không.

Khóe môi Đường Quả ngậm lấy nụ cười. Cô giao lưu với hệ thống: "Ngân Hào đang lo thừa rồi."

"Cái Ân sẽ sớm thấy được Ninh Lạc."

Hệ thống kinh ngạc, sau đó mở kịch bản ra nghiêm túc lướt một lần, thấy được vài chỗ, cảm giác vô cùng chó.

Hóa ra hôm nay Cái Ân gặp được Duy Qua đưa Ninh Lạc về trong trạng thái hiện giờ. Ninh Lạc toàn thân bất lực, còn mặt mũi ửng đỏ, ai cũng biết là đã xảy ra chuyện gì.

Tu La Tràng thế này, hai người thú đương nhiên là không nhịn được, đánh một trận, cuối cùng là Ninh Lạc làm dịu đi nộ khí của cả hai, sau đó... Cô ta tự trách, càng ngày càng gầy, hai người không nhìn được, dần dần thỏa hiệp, quyết định cùng có Ninh Lạc.

Quay trở lại bộ lạc, Ngân Hào không nhịn được mà về nhà nghiên cứu da thú và vài thứ khác trông rất đặc biệt tìm được trong hang động.

Đường Quả rất thức thời không đi làm phiền mà quay lại hang của mình đi ngủ. Ngủ trước một giấc, tránh ban đêm bộ lạc ồn quá không ngủ được.

Mặt trời lặn, Hắc Lang mang theo thành viên bộ lạc trở về, Cái Ân không về theo, gần đây hắn bận đi tìm Ninh Lạc nên không ra ngoài kiếm ăn.

Hắc Lang về chưa được bao lâu thì Ngân Hào gọi. Đường Quả ngồi ngoài cửa hang, thấy rõ ràng Hắc Lang ra khỏi nhà đá không khỏi mang theo vài phần vui mừng trên gương mặt lạnh lùng.

Sau đó, hắn gọi tất cả thành viên bộ lạc lại, tuyên bố, "A Quả Quả phát hiện ra một hang núi, trong lòng núi có hai không gian rất lớn. Đại tư tế đã xác nhận rồi, có thể chứa tất cả bộ lạc chúng ta."

Thậm chí còn thừa chỗ.

Nếu như lúc này đục thêm không gian nữa là có thể cất giữ đồ ăn.

Thú triều kéo dài từ năm đến mười lăm ngày, chỉ cần tránh được nửa tháng, bộ lạc sẽ không gặp nguy hiểm. Chuẩn bị hết tất cả đồ ăn thức uống và né trong hang núi là có thể vượt qua được thú triều năm nay.

664.38

Thành viên bộ lạc nghe được tin này đều mừng rỡ hoan hô.

"Thật sao? Thủ lĩnh, thật sự có không gian lớn đến mức có thể chứa được tất cả bộ lạc chúng ta?"

"Đại tư tế sẽ không lừa chúng ta."

Ngân Hào đứng một bên vội vàng bổ sung, "Các người hẳn nên cảm ơn A Quả Quả, hang đó là nàng phát hiện."

"A Quả Quả thật lợi hại."

"Đúng vậy, A Quả Quả có thể phát hiện ra nơi tốt như thế."

"A Quả Quả là giống cái thông minh nhất."

Thành viên bộ lạc khen, Đường Quả đứng cạnh Ngân Hào cười nhạt, không nói lời nào, nhìn rất kiêu ngạo.

Không ai cảm thấy kỳ quái. A Quả Quả thông minh là thông minh thật, nhưng tính cũng rất kiêu, trừ Áo Lỵ ra không thích chơi với ai cả.

Ai cũng cho rằng A Quả Quả mất cha mẹ từ nhỏ nên tính cách mới quái gở như thế, bọn họ cũng không ngại.

Vì tin tốt này mà đêm đó thành viên bộ lạc đốt lửa lên – bây giờ ai cũng quen nấu canh thịt ăn, không ngại lửa như trước. Đốt lửa xong là nướng thịt thú hoang, mùi thơm ngào ngạt truyền khắp bộ lạc.

Bọn họ vui đến mức quên luôn Cái Ân vẫn chưa về.

Đêm buông xuống, bộ lạc Lạp Đa đứng thành vòng quanh đống lửa. Giống cái mặc váy da thú đẹp nhất, đeo dây chuyền xương thú đẹp nhất. Giống đực cũng mặc tấm da thú mới nhất, sạch nhất vây quanh đống lửa reo hò nhảy múa.

Bọn họ hợp xướng khúc nhạc có âm điệu kì quái, không giống nhạc ở hiện đại, cũng không giống nhạc ở cổ đại mà Đường Quả đã từng nghe. Những khúc nhạc này có câm điệu thấp thỏm lo sợ, nghe thì đơn giản, nhưng muốn hát chuẩn có hơi khó khăn. Tuy nhiên những người thú này như có năng lực lĩnh ngộ trời sinh với những câu ca này, dù là người thú nhỏ hay người thú trưởng thành đều có thể hát được.

Tất cả vui vẻ đến nửa đêm rồi mới về nhà mình nghỉ ngơi. Thủ lĩnh nói ngày mai còn phải đi chiếm hang động, đồ ăn trong bộ lạc cũng phải dời sang, khoảng cách thú triều chỉ còn lại hơn tháng.

Vốn dĩ ai cũng trưng ra gương mặt ưu sầu, tối nay đều giương lên một nụ cười tiến vào mộng đẹp.

Sáng sớm, Đường Quả nghe thấy được bên ngoài có tiếng ồn ào. Cô vừa mở mắt ra, giọng Áo Lỵ đã đến cửa hang.

"A Quả Quả ơi."

"A Quả Quả, ra đây khuân đồ này."

Đường Quả ra khỏi hang, thấy được Áo Lỵ hào hứng vác một đống thịt khô. Đương nhiên, sự chú ý của cô lại đặt lên hai người thú giống đực bên cạnh Áo Lỵ.

Vừa thấy hai người này, cô thực sư kinh ngạc. Lấy mắt thẩm mĩ của người hiện đại, hai người thú này đều cực kì xuất chúng. Nhưng ở thời đại này, không thể nghi ngờ là không được giống cái chào đón.

"A Quả Quả, đó là giống đực của ta, đằng ấy nhìn chằm chằm làm gì?"

Áo Lỵ chu môi, "Nếu đằng ấy cũng muốn tìm hai người, hôm nào dọn nhà xong rồi ta đưa đằng ấy đi bộ lạc khác tìm, hai người này là của ta rồi." Áo Lỵ chỉ mình, rồi chỉ hai người thú đẹp trai, "A Quả Quả, đừng có nghĩ hai chàng ấy gầy yếu, ngày đó ta tận mắt thấy cả hai liên thủ mới có một lát đã đánh chết một con thú hoang, giỏi lắm đó."

"Phải tên Mễ Nhĩ, trái tên Mễ Khắc."

Áo Lỵ giới thiệu cho Đường Quả, rồi lại nói với hai người kia, "Đây là A Quả Quả, bạn tốt của ta, là giống cái thông minh nhất."

665.39

"Áo Lỵ, yên tâm đi, ta sẽ không cướp giống đực của Áo Lỵ. Chúng ta là bạn bè mà, sao ta có thể làm ra chuyện như thế chứ?"

Áo Lỵ vội vàng gật đầu, "Đúng, chúng ta là bạn, đằng ấy sẽ không làm chuyện như thế."

Áo Lỵ mười phần tin tưởng Đường Quả. Nàng nhớ lại chuyện lúc trước vì một Cái Ân mà suýt nữa nghe theo lời người trong bộ lạc đi gây sự với Ninh Lạc.

Từ khi đi những bộ lạc khác rồi thấy Mễ Nhĩ và Mễ Khắc, nàng cảm thấy Cái Ân cũng chỉ đến thế mà thôi.

Không biết có phải ở chung lâu với A Quả Quả hay không mà nàng cảm thấy Mễ Nhĩ và Mễ Khắc có hơi đẹp mắt, còn đẹp hơn cả Cái Ân. Cái Ân vừa to vừa cường tráng, cơ bắp cực nhiều, nhìn rất bạo lực. Mễ Nhĩ và Mễ Khắc trông cực kì gầy yếu không quá được hoan nghênh – nếu không phải thế đoán chừng đã sớm bị giống cái khác nhìn trúng – nhưng lúc nàng thấy được hai người họ đánh chết thú hoang, nàng cảm thấy hai người vô cùng lợi hại.

Nàng quyết định làm quen với cả hai rồi theo họ về bộ lạc.

Hai người là hai anh em, cực kì nhiệt tình chào hỏi nàng. Không biết có phải do bị giống cái ghét bỏ hay không mà cả hai không dám quá gần gũi với nàng, sợ nàng giận.

Chàng tiếp xúc, Áo Lỵ càng cảm thấy cả hai rất tốt. Dù gầy yếu không hợp với dự tính ban đầu của nàng, nhưng không phải là không có sức mạnh. Áo Lỵ quyết định đưa cả hai về.

Đưa cả hai về rất dễ, hầu như không có người phản đối.

Thậm chí có giống cái lộ ra ánh mắt như thể nàng vừa nhặt được đồ gì đó vô dụng lắm.

Còn giống đực thấy Mễ Nhĩ và Mễ Khắc vui vẻ, đi lên vỗ vai cả hai rồi cười, "Rốt cuộc các ngươi cũng có giống cái." Cứ như là không ai cần họ vậy.

Áo Lỵ vỗ đầu, giờ không phải có người cần rồi sao?

Trên đường về, họ đối xử với nàng nhiệt tình rất nhiều, từ cẩn thận từng li từng tí lúc bắt đầu, đến giờ đã vô cùng thân mật, không cần biết nàng đi đâu cũng đi theo, không cần biết nàng muốn gì cũng đi làm.

Áo Lỵ nhớ lại Cái Ân, trước giờ đều là Cái Ân lãnh đạm với nàng, chỉ mỗi nàng đối xử tốt với Cái Ân, càng thêm thích Mễ Nhĩ và Mễ Khắc.

Về đến bộ lạc, nghe được A Quả Quả tìm được nơi trú ẩn, cả bộ lạc đang định chuyển đi, nàng vô cùng mừng, không nhịn được đưa phối ngẫu của mình đến làm quen với bạn tốt.

"Mễ Nhĩ, chàng chuyển đồ cho ta là được rồi. Mễ Khắc, chàng qua giúp A Quả Quả đi." Áo Lỵ mười phần hào phóng để Mễ Khắc giúp Đường Quả.

Mễ Khắc vội vàng gật đầu, "Được thôi, Áo Lỵ của ta."

Áo Lỵ cười vui vẻ, "Chờ hết bận, ta nấu canh thịt cho hai chàng ăn. Ta có rất nhiều da thú, rảnh sẽ may cho hai chàng chống lạnh."

Mễ Khắc và Mễ Nhĩ nhìn nhau, ánh mắt càng ngày càng ấm áp, chỉ hận không thể dính lên người Áo Lỵ.

Giống cái của họ thật tốt.

Từ nhỏ đến lớn, họ đều bị chê bai, thậm chí sau khi thành niên không có giống cái nào cần họ. Cho dù họ đánh thắng được các giống đực khác, các giống cái vẫn thấy họ quá xấu, từ chối họ, không tin họ thật sự lợi hại.

Áo Lỵ của họ không giống thế. Trong mắt Áo Lỵ cho tới giờ cũng không có ghét bỏ. Từ sau khi biết đến Áo Lỵ, họ chỉ thấy mặt trời thật ấm, làm gì cũng ra sức.

Áo Lỵ muốn đưa họ đi cùng, họ không do dự chút nào.

Nghe Áo Lỵ nói muốn nấu canh thịt và may quần áo cho cả hai, trên mặt họ nở một nụ cười ngây ngốc.

666.40

Cả bộ lạc bận rộn. Đồ của Ngân Hào rất ít, nhưng vì địa vị của chàng cao nên Hắc Lang phái hẳn hai dũng sĩ sang giúp chàng.

Chàng đến hang Đường Quả, thấy ngay cô và Áo Lỵ đang ngồi ngoài cửa hang cười nói, dường như rất vui vẻ.

"Áo Lỵ về rồi?"

Ngân Hào đã nghe Đường Quả nói Áo Lỵ từ bỏ Cái Ân để đi sang bộ lạc khác tìm giống đực mạnh. Trông Áo Lỵ vui như thế, hẳn là đã tìm được.

Chàng nghe thấy tiếng động trong hang, sau đó thấy Mễ Khắc ôm một đống đồ ra ngoài. Mễ Khắc thấy chàng, hơi sửng sốt, Áo Lỵ nói mau, "Đây là đại tư tế của chúng ta."

"Đại tư tế."

"Đây là Mễ Khắc, phối ngẫu của tôi." Áo Lỵ cười rạng rỡ, "Tôi nhờ Mễ Khắc tới giúp A Quả Quả. Nàng không có phối ngẫu, lại còn nhỏ, nhiều thứ chắc chắn mang không nổi."

"Đại tư tế, Mễ Khắc tuy không cường tráng như người thú khác, nhưng sức chàng ấy rất lớn, rất lợi hại." Áo Lỵ tự hào nói, Mễ Khắc đang đặt đồ lên ván gỗ cũng cười ngơ ngẩn.

Áo Lỵ của chàng thật đáng yêu.

Ngân Hào nhẹ gật đầu, đi vào trong hang nhìn một lúc rồi chủ động giúp Đường Quả xử lý mấy món đồ ăn vặt và hoa quả lẫn dây chuyền xương thú và các loại váy cô tự làm, cuối cùng bỏ tất cả vào trong một cái túi may bằng da thú.

Áo Lỵ đang khoe chồng thấy được đại tư tế siêu phàm giúp Đường Quả mang đồ, tròng mắt muốn rớt ra ngoài.

Nàng há to miệng, không thể tin được. Trong bộ lạc, ai dám sai sử đại tư tế? Ai dám để đại tư tế làm việc? Ngay cả đồ của đại tư tế còn phải để thủ lĩnh tìm người chuyển hộ.

Cho nên, đại tư tế, ngài đang làm gì thế?

Đấy là đồ của A Quả Quả mà, ngài có nhầm hay không?

"A Quả Quả, mấy thứ này cũng mang đi à?"

Một câu nói khiến Áo Lỵ bị đả kích sâu sắc. Đại tư tế biết đây là đồ của A Quả Quả, đến đây là để giúp A Quả Quả chuyển đồ.

Trời ạ, nhất định là nhìn nhầm rồi.

Áo Lỵ cắn môi kéo Đường Quả, thấp giọng, "A Quả Quả này, sao đại tư tế lại giúp đằng ấy thế?"

Đường Quả gặm quả khô, cười tủm tỉm, "Tại vì ta chưa thành niên, sức yếu, đại tư tế thương nên mới giúp ta. Đại tư tế không phải luôn để ý tới ta hay sao? Hang động cũng là ta phát hiện hôm qua."

Áo Lỵ tròn mắt, buông lỏng tay ra. Cũng đúng.

A Quả Quả từ nhỏ đã mất cha mất mẹ, đại tư tế thực sự rất quan tâm đến A Quả Quả. Mùa đông đến, đại tư tế đều cho A Quả Quả rất nhiều da thú và đồ ăn.

Áo Lỵ thở dài một hơi, cũng đúng, A Quả Quả gầy ốm như thế, đại tư tế chỉ là quan tâm thôi.

Đại tư tế có địa vị cao nhất bộ lạc, có thể tiêu trừ ốm đau và thống khổ, giúp A Quả Quả chuyển đồ thật sự không phải chuyện lớn gì.

Áo Lỵ tự tẩy não, rồi nhìn xem Ngân Hào làm gì, sau đó bắt đầu nói chuyện với Đường Quả về những chuyện xảy ra ở các bộ lạc khác.

Đống thịt khô nàng ôm về là mang cho Đường Quả, bạn tốt nhất của nàng.

Rất mau, đồ của Đường Quả đều chuyển hết sang bên kia.

Vì hang động là cô phát hiện, bộ lạc ưu tiên cho cô tự chọn chỗ, rồi đục ra một không gian nhỏ để làm chỗ ở cho cô.