Sao Thủy

Chương 14: Đi vào từ phía sau [H]

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Vũ Quân

Bản edit đăng duy nhất tại wattpad Vũ Quân các nơi khác đều là ăn cắp

Thẩm Nhĩ Nhu che ô của anh trở về, lo sợ bất an, cô nghe bên tai tiếng mưa rơi càng ngày càng lớn, trong lòng lo lắng Ôn Diễn Hàng đi về như vậy có thể sinh bệnh không.

Quả nhiên ngày hôm sau anh không đến lớp.

Lúc cô đi đến văn phòng của giáo viên nộp bài tập thì nghe thấy giáo viên chủ nhiệm đang nói chuyện phiếm với giáo viên dạy Vật lý.

"Vì sao Ôn Diễn Hàng hôm nay không đi học?" Giáo viên Vật lý hỏi.

"Hình như là bị ốm, vẫn tự mình xin nghỉ."

"Thằng bé lớn lên trong gia đình như vậy, mà không tự sa ngã thật sự rất giỏi." Giáo viên Vật lý cảm thán.

Thẩm Nhĩ Nhu buông bài tập rồi đi.

Bởi vì anh đưa ô cho cô nên bị ốm.

Áy náy thật lớn vây quanh cô, cô lại vì lo lắng cho anh sinh bệnh mà cả ngày đều thất hồn lạc phách, Quý Tinh đùa cô như thế nào cô cũng không cười nổi.

...

Đợi đến khi phản ứng lại cô đã đi tới dưới nhà Ôn Diễn Hàng.

Một đường đến đây cô đã hỏi chính mình, cô thích Ôn Diễn Hàng sao? Đáp án không thể nghi ngờ là thích, rất thích.

Vậy cô có thể ở bên cạnh anh không? Cô không biết.

Nhưng nhìn anh buồn bã thương tâm như vậy, dưới đáy lòng cô cực kì khó chịu.

Vì sao lại đi đến nhà anh cô cũng không biết, cô chỉ muốn tận mắt xác nhận anh không có việc gì.

Theo ký ức đi đến trước cửa nhà anh.

Cô thử gõ cửa, lại không có ai đáp lại.

Nếu không phải anh ra ngoài thì chính là ngủ rồi.

Thẩm Nhĩ Nhu chưa từ bỏ ý định thử gõ vài cái, chờ khi biết bên trong thật sự không có âm thanh gì cô mới thở dài chuẩn bị rời đi.

Phía sau truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Ôn Diễn Hàng: "Tới tìm tôi?"

Trong đầu Thẩm Nhĩ Nhu rõ ràng đã suy nghĩ kĩ nên đối mặt với anh như thế nào, nhưng mà hiện tại đại não trống rỗng.

Cô cứng đờ xoay người.

Trên người Ôn Diễn Hàng mặc một chiếc áo khoác có mũ màu đen, chiếc mũ to rộng bị anh đội lên, hơn nữa ánh đèn ngoài hành lang không sáng lắm, hơn nửa mặt mày anh phủ lên một tầng đen nhánh, Thẩm Nhĩ Nhu chỉ có thể nhìn thấy khóe miệng lạnh nhạt và cằm anh.

Thẩm Nhĩ Nhu ừ một tiếng.

Khóe miệng anh gợi lên một nụ cười nhạt: "Tới đưa bài tập?"

Anh rõ ràng đang cười nhưng Thẩm Nhĩ Nhu lại nhìn ra một loại ý vị lạnh lùng.

"Không phải."

"Đặc biệt tới đây quan tâm tôi?"

Thẩm Nhĩ Nhu có thể cảm giác được ánh mắt sắc bén của anh, giống như dao nhỏ đâm vào trong lòng cô, cô đau đến hít thở không thông.

"Ngày hôm qua tôi đã nói không cần, tôi không cần bạn bè." anh lạnh như băng đem cô cách xa ngàn dặm.

Một câu Thẩm Nhĩ Nhu cũng không nói nên lời, thì ra lời nói thật sự có thể làm tổn thương người khác, cô không khống chế được xúc động muốn rơi nước mắt.

Trầm mặc thật lâu.

Ôn Diễn Hàng móc chìa khóa mở cửa ra: "Không có việc gì thì đi đi, tôi bị bệnh, không tiễn."

Trong nháy mắt cánh cửa đóng lại, Thẩm Nhĩ Nhu duỗi tay ngăn cản.

Cô đẩy ra, đi vào trong phòng anh.

Ôn Diễn Hàng vẫn là bộ dáng lạnh nhạt, nét mặt không mang theo độ ấm.

Thẩm Nhĩ Nhu đến gần anh, Ôn Diễn Hàng cũng không lui lại, hoặc là không kịp lui về phía sau...

Giây tiếp theo Thẩm Nhĩ Nhu đã duỗi tay bắt lấy ống tay áo anh kéo xuống phía dưới.

Ôn Diễn Hàng đột ngột không kịp phòng ngừa, khom lưng cúi đầu, sau đó hơi thở của cô tiến gần về phía anh, không thể ngăn cản tới gần.

Cô hôn anh.

Chỉ là môi dán môi, nhưng tim Ôn Diễn Hàng đã đập nhanh thình thịch.

Chỉ chạm vào một chút Thẩm Nhĩ Nhu đã rời đi, cô thử thăm dò dựa vào trên ngực anh, khuôn mặt nóng bỏng dán lên áo khoác hơi lạnh của anh.

"Tim anh đập nhanh quá." Thẩm Nhĩ Nhu lẩm bẩm nói.

Ôn Diễn Hàng kinh ngạc, vui mừng đến nỗi chân tay luống cuống, mặt nạ khắc nghiệt cố tình bày ra trên mặt hoàn toàn vỡ vụn.

"Em đang làm gì vậy?" Ôn Diễn Hàng cứng người hỏi.

"Em muốn... em phải làm bạn gái anh."

"Em thích anh. Ôn Diễn Hàng, em cũng thích anh." Thẩm Nhĩ Nhu ngẩng đầu hôn một chút lên cằm anh.

Không hề nghĩ nhiều đến những băn khoăn.

Cô chính là muốn thích anh, muốn cùng anh ở bên nhau, cô phải làm bạn gái anh.

"Anh bị bệnh, em sẽ bị lây bệnh." Ôn Diễn Hàng nói như vậy, nhưng vẫn ôm cô vào trong lòng ngực.

"Không sao cả, cùng nhau sinh bệnh." Thẩm Nhĩ Nhu cười hì hì ngẩng đầu nhìn anh.

Cằm Thẩm Nhĩ Nhu bị anh nhẹ nhàng nâng lên, tay Ôn Diễn Hàng run nhè nhẹ, nhưng vẫn chuẩn xác hôn lên môi cô.

Nụ hôn này không ngây thơ như trước.

Anh thử dùng đầu lưỡi cạy môi cô ra, đôi môi mềm mại mang theo mùi thơm.

Thẩm Nhĩ Nhu không giãy giụa, thuận theo há miệng, mặc cho đầu lưỡi anh xâm nhập, đầu lưỡi anh xẹt qua mỗi một tấc trên môi cô, tham lam mút vào cánh môi mềm mại.

Cô bắt lấy quần áo anh, vòng eo mảnh khảnh bị anh ôm thật chặt, cả người bị dẫn đi về phía trước, cô bị hôn đến toàn thân vô lực.

Ôn Diễn Hàng rời khỏi môi cô, tựa trán vào trán cô, hai người dán cực sát vào nhau, gần đến mức Thẩm Nhĩ Nhu cảm thấy hai người đang đoạt không khí của nhau.

Ngón tay cái của anh nhẹ nhàng vuốt ve cằm và môi cô.

"Em biết anh đang nghĩ gì không?" Anh than nhẹ hỏi cô.

"Nghĩ gì?" Thẩm Nhĩ Nhu nóng đến đỏ bừng mặt.

"Muốn hôn em, ôm em, sờ em, thao em." Ôn Diễn Hàng nói xong lời ái muội, ngón tay duỗi vào trong cái miệng đang khẽ nhếch lên của cô.

Thẩm Nhĩ Nhu một bên bởi vì câu nói của anh mà xấu hổ mặt đỏ tai hồng, một bên không biết nên làm cách nào lấy ngón tay trong miệng ra.

"Ngậm lấy." Ôn Diễn Hàng gần sát bên tai cô nói.

Thẩm Nhĩ Nhu theo bản năng im lặng, nghe lời ngậm lấy, cảm giác vừa thẹn lại kích thích thổi quét qua toàn bộ cơ thể cô.

Bộ phận sinh dục tự nhiên cảm thấy khó chịu ẩm ướt.

"Ngoan. Dùng đầu lưỡi liếm."

Thẩm Nhĩ Nhu cũng không biết mình đang nghĩ gì, cũng làm theo.

Cái lưỡi theo móng tay anh liếm một lần lại một lần.

Ôn Diễn Hàng thấp giọng chửi bậy một câu.

Sau đó Thẩm Nhĩ Nhu bị anh bế lên, bàn tay to của anh nhéo mông cô, cô theo bản năng duỗi tay vòng lấy đầu anh, đề phòng bị ngã xuống, bộ ngực cũng theo đó dán sát lên mặt anh.

Cô buông tay ra một chút nhưng lại không dám cách quá xa.

Ôn Diễn Hàng khẽ cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn mặt cô, biểu cảm của anh rất sinh động, Thẩm Nhĩ Nhu ít khi thấy anh sinh động như vậy, tươi cười giống như ánh mặt trời.

"Anh nhìn thấy rồi, không nhỏ. Thì ra còn mềm như vậy?" Anh cười nói, trong mắt là đùa giỡn Thẩm Nhĩ Nhu.

"Lưu manh." Thẩm Nhĩ Nhu trừng mắt với anh một cái.

Ôn Diễn Hàng lại cười, đem cô ôm vào phòng ngủ, ném lên giường.

Giường lớn rất mềm, nhưng Thẩm Nhĩ Nhu vẫn bị hoảng sợ.

Ôn Diễn Hàng đứng ở mép giường đã bắt đầu cởi quần áo, lộ ra áo thun trắng ngắn tay.

Nhìn ánh mắt anh tràn ngập dục vọng nhất định phải đạt được, Thẩm Nhĩ Nhu cảm thấy mình giống như tiểu bạch thỏ bò lên giường của sói xám.

Cô theo bản năng lật người muốn bò đi chỗ khác.

Hai chân đã bị bắt lấy, kéo một cái, cô lập tức ghé vào trên giường, mông cong lên cao cao.

Ôn Diễn Hàng trực tiếp duỗi tay vén váy cô lên, kéo quần lót cô xuống.

Toàn bộ quá trình nhanh đến nỗi Thẩm Nhĩ Nhu chưa kịp nói một câu ngăn cản, đợi đến khi cô phản ứng lại mông cô đã trần trụi ghé trước mặt anh.

Cô muốn xoay người, vòng eo lại bị Ôn Diễn Hàng bắt lấy.

"Làm gì vậy!" Cô kinh hô.

Cánh mông mượt mà no đủ trắng đến lóa mắt, giữa hai cánh mông cất giấu một khe nhỏ hồng nhạt, loáng thoáng có thể nhìn thấy thấm ra ái dịch.

"Làm tình." Ôn Diễn Hàng trả lời cô.

Anh cởi quần xoay người lên, duỗi tay che lại tiểu huyệt của cô, quả nhiên đã hơi ướt.

"Em... Em chưa chuẩn bị tốt." Thẩm Nhĩ Nhu run giọng nói, cô gấp muốn khóc, động tác này khiến cô cảm thấy quá xấu hổ, anh còn duỗi tay vuốt nơi đó của mình, thật sự quá nhanh.

"Anh đã sớm muốn làm như vậy, nằm mơ cũng muốn." Ôn Diễn Hàng sờ soạng hai cái, sau đó duỗi tay cởi quần áo của cô.

Thẩm Nhĩ Nhu bị anh đè dưới thân, quần áo rất mau bị anh cởi ra, hai luồng ngực nhũ no đủ theo trọng lực rơi xuống phía dưới thoạt nhìn càng thêm no đủ, ngón tay tiến vào bên trong nội y, cầm lấy nhũ thịt mềm mại của cô, xoa bóp đầu vú đã đứng thẳng lên.

"Đừng... Ôn Diễn Hàng, dừng lại." Thẩm Nhĩ Nhu xin tha, cả người cô bị anh sờ đến vô lực, cảm giác tê dại trải rộng toàn thân.

Ôn Diễn Hàng ngậm lấy tai cô, dịu dàng liếm láp: "Thích anh sao?"

"Thích." Thẩm Nhĩ Nhu trả lời, anh cởi nội y của cô, bàn tay to trực tiếp cầm lấy vú cô.

"Vậy để anh thao?" Hơi thở ướt nóng không ngừng rót vào trong tai cô, Thẩm Nhĩ Nhu ngứa không chịu được.

"Không...Ưmmm" Anh cắn tai cô, bởi vì nghe được đáp án không hài lòng.

"Hả? Để anh đi vào." Ôn Diễn Hàng lại hỏi một lần.

Tay Thẩm Nhĩ Nhu chống ở trên giường gần như đã không còn sức lực, sau mông bị dương vật như hổ rình mồi của anh chọc lên, cô từng nhìn thấy rồi, đời trước còn sờ qua, rất to, lúc hoàn toàn cứng lên cô không nắm hết được. Nghĩ đến mình sẽ bị một thứ thô như vậy chọc tiến vào cơ thể cô đã cảm thấy sợ hãi.

Cô quay đầu nhìn mặt Ôn Diễn Hàng, anh hưng phấn đến mặt mày đều sáng lên, trong mắt tản ra ánh sáng sâu kín.

"Em sợ......" Cô duỗi tay sờ bàn tay Ôn Diễn Hàng đang nắm nhũ thịt của mình.

"Không sợ, chúng ta ở bên nhau." Ôn Diễn Hàng cùng cô đan mười ngón tay vào nhau.

Thẩm Nhĩ Nhu nắm chặt tay anh khẽ hừ một tiếng.

Một cái tay khác của anh sờ lên tiểu huyệt, sau khi xác định đã lầy lội một mảnh, anh nắm eo cô, đỡ dương vật của mình ở bộ phận sinh dục của cô cọ sát trên dưới, làm cho chất lỏng trơn trượt dính đầy lên côn thịt, anh mới từng chút cắm vào.

Mới đi vào một chút Thẩm Nhĩ Nhu đã hít khí lạnh, Ôn Diễn Hàng không dừng lại, tiếp tục thăm dò vào chỗ sâu nhất phía trong cô.

Trong cơ thể cô ướt nóng khiến anh sướng đến than thở ra tiếng, từ trong miệng Thẩm Nhĩ Nhu tràn ra tiếng rên rỉ khó chịu.

"Ngoan ngoãn nào, em thả lỏng chút." Ôn Diễn Hàng hôn môi cô.

Lần đầu tiên là đi vào từ phía sau, Thẩm Nhĩ Nhu cảm thấy gần như mình bị anh cắm hỏng rồi, quá sâu.

Nghe lời anh, cô hít sâu mấy cái dần dần thả lỏng.

Ôn Diễn Hàng buông chân tay ra, đỡ eo cô nhẹ nhàng đâm chọc, nghe cô thoải mái phát ra tiếng rên rỉ, Ôn Diễn Hàng cảm thấy mình cũng sắp hạnh phúc đến điên rồi.

Thẩm Nhĩ Nhu bị cắm trong chốc lát, trong lòng liền cảm thấy tủi thân, động tác này khiến cô không nhìn thấy mặt anh, nhưng anh có thể đem toàn bộ cơ thể cô thu vào trong tầm mắt, cô quay đầu khóc sướt mướt muốn anh hôn cô.

Ôn Diễn Hàng đáp ứng, bám vào trên người hôn cô: "Duỗi đầu lưỡi ra."

Ôn Diễn Hàng vừa lòng đem cái lưỡi của cô ngậm vào trong miệng, động tác dưới thân không ngừng, thậm chí đâm càng sâu càng nhanh.

"Quỷ nhỏ thích hôn." Ôn Diễn Hàng cười nói.

"Nói... Linh tinh... Ưm... A." Thẩm Nhĩ Nhu cuối cùng thả tay ra, cả khuôn mặt chôn trong gối của anh, cô cắn lấy gối để phòng ngừa mình rên rỉ ra tiếng.

Mông thịt mượt mà bị đánh hai cái, trên làn da trắng nõn lập tức xuất hiện hai dấu tay hồng nhạt.

Âm thanh thanh thúy vang vọng trong toàn bộ căn phòng, Thẩm Nhĩ Nhu đau đến lập tức thấm ra nước mắt.

Mắt cô ngậm nước trừng Ôn Diễn Hàng, lên án anh.

"Thật xin lỗi, anh không nhịn được." Ôn Diễn Hàng duỗi tay lau sạch nước mắt cho cô.

Cơ thể của cô tinh tế như bạch ngọc, xương hồ điệp sau vai tuyệt đẹp, vòng eo mảnh khảnh, cái mông đầy đặn mượt mà, Ôn Diễn Hàng gần như nhìn đến ngây ngốc.

Chỗ giao hợp côn thịt thô tráng của anh đang ra ra vào vào trong cơ thể cô, âm mao bị ái dịch mang ra ngoài tẩm ướt, dính nhớp dán lên phía dưới bụng nhỏ, côn thịt cũng bị tẩm ướt sáng lấp lánh...

Ôn Diễn Hàng giữ tư thế này thao hơn trăm cái, cuối cùng gầm nhẹ một tiếng, cùng nhau đạt tới cao trào với Thẩm Nhĩ Nhu đang run rẩy.

......

Hai người đều là lần đầu tiên, đều không biết tiết chế, ở trong phòng tắm Thẩm Nhĩ Nhu lại bị lừa gạt muốn một lần.

Sau khi rửa mặt sạch sẽ nằm trên giường anh Thẩm Nhĩ Nhu cảm thấy cơ thể dường như không còn là của mình nữa, hạ thân nóng rát đau đớn.

Cô bị cánh tay hữu lực của Ôn Diễn Hàng ôm qua, an an ổn ổn nằm trong lòng ngực anh.

"Thật thoải mái." Ôn Diễn Hàng nói với cô.

"Đau." Thẩm Nhĩ Nhu tủi thân nói.

"Lần sau anh sẽ chú ý, em thật sự rất giỏi." Ôn Diễn Hàng vuốt mặt cô khen.

"Anh chừng nào thì thích em?" Mỗi người con gái đều sẽ như vậy, sau khi làm tình luôn muốn hỏi mấy câu dịu dàng này.

"Không biết......" Ôn Diễn Hàng trả lời.

"Không có lần sau." Thẩm Nhĩ Nhu nghiến răng nghiến lợi.

"Có thể là lúc em đút cho Tiểu Băng ăn?" Ôn Diễn Hàng thỏa hiệp.

"Sớm như vậy sao?" Thẩm Nhĩ Nhu hoài nghi.

"Ừ, sớm như vậy, bằng không anh sẽ để cho em tiếp cận chắc. Mục đích của em nếu không ngốc đều nhìn ra được." Ôn Diễn Hàng sờ tóc cô.

"Em đâu có mục đích gì......" Thẩm Nhĩ Nhu giảo biện.

Mục đích của cô chính là cứu anh, nhưng không nghĩ tới lại đem thể xác và tinh thần của mình dâng lên.

"Đúng vậy, em không mục đích, là anh có mục đích." Giọng nói của Ôn Diễn Hàng vững vàng, lại kề sát vào hôn môi cô.

"Aiz, anh thích em sớm như vậy, nếu em không chủ động nói chuyện cùng anh, anh sẽ thế nào?" Thẩm Nhĩ Nhu thở gấp hỏi.

Ôn Diễn Hàng nghĩ nghĩ, một lát sau, mới sâu kín nói ra một câu: "Viết thư tình cho em?"

Thẩm Nhĩ Nhu cảm thấy buồn cười, trong đầu lại đột nhiên nhớ tới lá thư tình nhận được ở đời trước.

Thuận miệng hỏi: "Anh sẽ viết như thế nào?"

"Viết như thế nào chưa nghĩ ra, nhưng mà có một câu chắc chắn muốn viết."

"Câu gì?" Trong lòng Thẩm Nhĩ Nhu cảm thấy ngọt ngào.

"Em là ánh sáng trong sinh mệnh ảm đạm của anh." Ôn Diễn Hàng đặc biệt trịnh trọng nói.

Thẩm Nhĩ Nhu nghe xong, trong lòng chấn động.

Những lời này... Rõ ràng là trong bức thư tình đời trước cô nhận được!

Lúc ấy cô xem vội vàng, nhưng câu này lại in đậm trong đầu cô, dù đã trải qua hai đời, cô vẫn nhớ rõ ràng.

Trong lòng cô có một suy nghĩ không thực tế.

Lại nhớ đến chuyện đút cho mèo ăn, là cô làm trước khi xuyên qua... cho nên... đời trước cô cũng đút cho Tiểu Băng ăn.

Suy nghĩ một lần được chứng thực.

Trong lòng Ôn Diễn Hàng cảm thấy kỳ quái, cô gái trong lòng ngực nghe xong lời anh nói dột nhiên không có tiếng động nào, anh cúi đầu nhìn mới phát hiện ra cô đang rơi lệ đầy mặt.

"Làm sao vậy?" Anh sốt ruột hỏi.

"Không có gì." Thẩm Nhĩ Nhu lung tung lau nước mắt.

Thì ra đời trước anh đã thích cô.

=====

Chương H dài hơn hẳn bình thường 😁

Hôm qua tôi nhận được một món quà của bạn @lifofayeaww Faye là một chiếc bìa xinh xẻo:

Tôi rất thích nên sẽ thay áo mới cho "Sao Thủy" nhé.

Một lần nữa cảm ơn bạn Faye cũng cảm ơn tất cả mọi người đã và đang yêu mến "Sao Thủy" ❤️

Bản edit đăng duy nhất tại wattpad Vũ Quân các nơi khác đều là ăn cắp