Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Thế Thân Rơi Vào Nguy Cơ Thất Nghiệp

Chương 12

42

Thế thân rất muốn giải đề, nhưng năm phút hiển nhiên là một đả kích quá lớn đối với tổng tài rồi.

Thế thân hối hận không thôi, lúc trước vì kéo dài thời gian, ăn bớt phí tăng ca, cậu bao giờ cũng nghĩ mọi cách để kéo dài thời gian, tổng tài cũng có thể phối hợp khá là ăn ý, phát huy ra thực lực mà bá tổng nên có.

Chỉ là lần này vì nhanh chóng làm bài tập, một mình cậu vượt xa sự phát huy của người bình thường, vậy mà năm phút liền giải quyết xong tổng tài.

Nhưng cậu làm sao có thể thừa nhận sai lầm của mình? Cấp dưới phạm sai lầm, chính là phải để cấp trên cảm thấy vấn đề xuất phát từ trên người bản thân.

Vì vậy thế thân nhíu mày nhìn ông chủ: “Đây là thực lực của anh sao?”

Đêm hôm đó, thế thân rốt cuộc bị thầy “phạt”.

43

Cảm tình của tổng tài cùng bạch nguyệt quang dường như có chuyển biến tốt rồi, thường ngày đối với thế thân càng thêm lãnh đạm, ngay cả lúc nửa đêm tới cửa dạy giải đề cũng giống như bị mất 258 vạn.

Đối với lần này, thế thân…… Không có bất kỳ cảm nhận gì.

Chỉ cần có thể lãnh được tiền lương, tổng tài có mất hay không cũng không ảnh hưởng đến thế thân, càng khỏi nói tổng tài bây giờ còn làm gia sư trả tiền của cậu, là kiểu mà dạy cho người ta học xong còn đưa tiền lại cho người ta á.

Kiểu ông chủ ngốk nghếck lương thiện này, muốn kiếm thêm cũng không thành vấn đề.

Chỉ là một ngày kia, cậu trông thấy tổng tài cùng bạch nguyệt quang vừa nói vừa cười, bỗng nhiên ý thức được một vấn đề nghiêm trọng.

Hai người bọn họ nếu là thành đôi, thì mình không phải thất nghiệp sao?

Thế thân bỗng nhiên cảm nhận được sự nguy cơ nghề nghiệp một cách mãnh liệt.

44

Tổng tài cùng bạch nguyệt quang bên nhau, vậy thế thân như cậu đây phải cuốn gói rồi.

Lúc này mới có một năm, tiền nợ cậu còn chưa trả xong, nếu như bây giờ liền thất nghiệp vậy quá đáng tiếc rồi.

Chia rẽ tổng tài với bạch nguyệt quang là không thể nào rồi, cậu biết mình chẳng qua là một tên thế thân, không phải cái cóc khô gì, hơn nữa loại người phá hoại tình cảm, vậy cũng quá thiếu đạo đức rồi, tổng tài chính là mất hết mười năm mới tìm được tình yêu đích thực.

Điều duy nhất cậu có thể làm, chỉ có nhanh chóng kiếm tiền, đồng thời nhanh chóng học tập, tranh thủ sớm lấy được bằng cấp.

Buổi tối, tổng tài đến giảng đề cho thế thân.

Hôm nay thế thân không có vấn đề gì, tổng tài chuẩn bị về đi ngủ, lại bị thế thân kéo lại.

Thế thân một tay đẩy tổng tài đến trên giường, dạng chân ngồi trên người tổng tài.

Tổng tài nhướng mày.

Thế thân tự chủ tăng ca đến một giờ, hai giờ sáng, xong việc thế thân lại ngồi trước bàn đọc sách mở sách ra lần nữa.

Mấy ngày tiếp theo, cậu không từ bỏ bất kỳ cơ hội tăng ca nào. Tổng tài nếu như tan ca sớm, cậu liền sẽ tranh thủ cơ hội tăng ca sớm xíu; nếu là tan tầm muộn, liền thừa dịp rạng sáng làm ca đêm.

Cậu phục vụ còn gắng sức hơn trước, tổng tài rất nhiều lần bởi vì biểu hiện của cậu mà kinh hỉ.

Hết cách rồi, vì để cho tổng tài chấp nhận “đơn xin” tăng ca của cậu, cậu chỉ có thể đem hết toàn lực, bất kể muốn cậu tao lãng tiện* bao nhiêu đều được, chỉ cần tổng tài vui vẻ là được.

(*) tao lãng tiện: lẳng lơ – phóng túng – rẻ mạt

Buổi sáng lúc tan việc thì cậu đọc sách, đồng thời giảm bớt thời gian đi ngủ hết sức có thể, có khi ban đêm đọc sách đến khi trời sáng.

Cậu không phải không mệt, nhưng cậu rất muốn nhanh chóng trả hết nợ nần, rất muốn nhanh chóng chạy đến cuộc sống tự do tự tại, cậu không muốn tiếp tục trải qua ngày tháng như hồi cậu còn bé.

Nghĩ về những ngày mà cậu không hề muốn nhớ đến, thế thân liền cảm thấy mình còn có thể làm nhiều lắm.

45

Ban đêm, thế thân nghe thấy tiếng đập cửa liền buông bút xuống, thừa dịp trước khi tổng tài vào cửa liền vỗ vỗ mặt mình, làm cho mình tỉnh táo.

Tổng tài vào cửa, thế thân vẫn cầu hoan cùng tổng tài giống như thường ngày. Nửa đường tinh thần không tỉnh táo liền đá trúng cạnh giường, đau muốn chết, lại cũng chỉ có thể cố gắng coi như không có việc gì, tiếp tục một dáng vẻ khao khát.

Cậu đẩy tổng tài ngã xuống, đôi tay khẽ run đưa qua cởi quần tổng tài.

“Đừng nhúc nhích.”

Cậu ngẩng đầu, tổng tài cau mày lại.

Cậu ý thức được tâm tình tổng tài không tốt, tăng ca hôm nay chắc là phải ngâm nước nóng rồi. Nhưng cậu không muốn từ bỏ, cậu dùng mặt cọ cọ chỗ đó của tổng tài, giương mắt nhìn tổng tài.

Tổng tài vẫn cau mày.

Tổng tài duỗi tay, cậu cho rằng tổng tài muốn đẩy cậu ra, lại không ngờ tổng tài lại sờ sờ gương mặt của cậu.

“Không nên chuyện gì cũng chịu đựng một mình, em muốn mệt chết bản thân sao?” Tổng tài nói, “Thiếu tiền nói với tôi, thiếu bao nhiêu, tôi liền gửi thêm tiền thưởng cho em, khen thưởng một mình em khổ cực nhiều năm như vậy.”

46

Thế thân thoáng cái không nói chuyện, một hồi lâu, dùng sức gật gật đầu.

Tổng tài nói: “Được rồi, ngủ đi.”

Tổng tài rất lâu đã không ôm thế thân ngủ, thế thân từ trước đến nay cũng không thích ngủ cùng hắn.

Nhưng mà hôm nay thế thân mệt muốn chết rồi, được hắn ôm vào trong lòng, ngoan vô cùng.

“Cảm ơn.”

Thế thân khẽ nói một câu, tổng tài nghe xong vô cùng sảng khoái, đồng thời trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Liên tục một tuần, ngày nào cũng tăng ca cùng thế thân hai ba lần, đều sắp bị ép khô hết, rốt cuộc có thể nghỉ ngơi thoải mái rồi.