Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Thế Thân Rơi Vào Nguy Cơ Thất Nghiệp

Chương 7

24

Ngày hôm sau tổng tài không gọi điện thoại tới, ngày thứ ba cũng như vậy.

Thế thân nghĩ thầm, tổng tài nhất định là đang nồng nhiệt cùng bạch nguyệt quang, không chừng xong lần công tác này, thì ngay cả nhà tổng tài cậu cũng không cần trở về nữa.

Nhưng mà tối ngày thứ ba, tài xế liền tới.

Cuộc sống thoải mái mới qua có hai ngày, bỗng nhiên lại phải đi làm, thế thân lần đầu tiên có cảm giác đi làm như đi viếng mộ.

Thế thân vừa khổ sở, vừa cảm thấy xấu hổ.

Cậu cảm thấy mình sa đọa rồi, vậy mà cảm thấy phiền chán đối với chuyện kiếm tiền, thật sự quá sa đọa rồi.

Cảm giác xấu hổ khiến cho lúc cậu trở lại ký túc xá nhìn thấy tổng tài, vội xốc lại tinh thần bèn lộ ra nụ cười.

Cậu vừa cười, ngay sau đó lại ý thức được mình trái với điều ước, vội vàng lại thu lại nét cười, cúi đầu xuống.

Quá sa đọa rồi, mới nghỉ có hai ngày rưỡi, thậm chí ngay cả quy củ đều quên mất!

Tổng tài thấy thế thân vừa về đến liền cười với mình, cười xong lại cúi đầu giống như là muốn che giấu điều gì.

Mới hai ngày rưỡi không gặp, thế thân dường như tiều tụy không ít, tuy rằng vẫn là đứng ngay ngắn, nhưng trên nét mặt khó che được sự uể oải.

Tổng tài bỗng nhiên hiểu được điều gì, nhịn không được cong khóe miệng, tâm tình thật tốt.

Tổng tài ôm lấy thế thân.

Tối hôm qua thế thân thức khuya làm bài, đang lúc mệt rã rời, đầu dựa vào trên cơ ngực rắn chắc của tổng tài, suýt nữa ngủ gục. Đợi cậu phục hồi lại tinh thần, vội vàng đứng ngay ngắn lại.

Tổng tài thấy cậu không cho mình ôm, cười nhẹ nói: “Hai ngày không gọi điện thoại cho em, giận rồi?”

Thế thân: “Nào dám.”

Tổng tài: “Khẩu thị tâm phi.” (~ nói một đường, nghĩ một nẻo)

25

Tổng tài lại ôm lấy cậu lần nữa, thấp giọng nói: “Biết tại sao bây giờ gọi cậu trở về không?”

Cả người thế thân bị ôm, chỉ có đầu là có thể xoay qua một bên để nhìn rõ gian phòng lộn xộn không ít: “Bởi vì thiếu người dọn dẹp?”

Tổng tài cắn răng, nhưng nhìn thấy đôi mắt ửng đỏ của cậu, biết là cậu đang cậy mạnh.

“Đoán tiếp.”

Có chuyện gì mà thần bí như vậy? Chẳng lẽ là…… Cả người thế thân run lên: “Anh không trả nổi tiền khách sạn?”

Tổng tài suýt chút nữa không xoay lại được, nhưng cảm thấy thế thân vừa rồi run rẩy, biết rằng cậu chẳng qua là đang cậy mạnh.

Tổng tài ôm lấy thế thân, quyết định dỗ thế thân, thấp giọng nói: “Đương nhiên là nhớ em rồi.”

Thế thân cuối cùng cũng rõ ràng, hoá ra là có chuyện như vậy. Người thương liền ngay bên cạnh, mà lại không chạm vào được, mà bạn giường lại đi công tác, khó trách vội vã kêu cậu trở về.

Thế thân: “Ngài X đâu?”

Tổng tài: “Đi ra ngoài rồi, sao hả?”

Thế thân: “Đi vắng thì tốt.”

Thế thân quỳ xuống, cởi dây lưng của tổng tài.

Vì thế tổng tài đứng ở phòng khách không hề cảnh báo trước mà được phục vụ một phen, có chút mờ mịt, nhưng dường như cũng không có sai, thế thân quả nhiên là nhớ hắn mà.

26

Khi bạch nguyệt quang trở về nhìn thấy thế thân, tuy rằng không ngờ người giúp việc đã trễ thế này còn ở lại nhà tổng tài, nhưng cũng chào hỏi thế thân một cách niềm nở.

Thế thân đã trở lại, bạch nguyệt quang tâm tư tỉ mỉ liền nhận thấy biểu hiện có điều khác biệt của tổng tài, đâu giống như hai ngày trước, cứ cảm thấy như có cơn giận dữ bị nghẹn lại.

Mà đôi mắt của tổng tài trước nay chỉ đặt ở trên người mình, thế nhưng lại đặt ở trên người của một người khác, khiến cho bạch nguyệt quang hơi hụt hẫng.

Bạch nguyệt quang ở đó, buổi tối thế thân hiển nhiên không đến phòng tổng tài.

Ban đêm, cửa phòng tổng tài bị gõ vang lên.

Tổng tài còn chưa đi ngủ, nghe thấy tiếng gõ cửa kia, trong đầu không biết vì sao lại hiện lên vẻ mặt lúc thế thân về đến nhà đôi mắt ửng hồng, muốn nói rồi lại thôi.

Trận ở phòng khách, khẳng định là không đủ đâu, người này sao lại không tới được chớ?