Sếp Diêm Sao Thế?

Chương 42: Ngực

Tô Chiết nhìn ông cụ Diêm đang thương lượng gì đó với mấy người cách đó không xa, ánh mắt lúc cố tình lúc vô ý liếc về phía Diêm Quan Thương, chắc hẳn không phải lời gì tốt.

Sau khi hai người họ đến nơi này đã xảy ra không ít tranh chấp, đầu tiên là ông cụ Diêm đánh Diêm Quan Thương để yên lòng người, lại thêm chuyện vừa rồi anh gặp phải một cậu nhóc xui xẻo trong nhà vệ sinh nữa.

Anh hướng mắt nhìn về phía ông cụ Diêm, anh tin tưởng, nếu hai người họ không đi ngay, chốc nữa ắt có náo loạn.

Tô Chiết đứng sát vào bên cạnh Diêm Quan Thương: "Cậu chủ?"

Diêm Quan Thương nghe thấy, mở miệng: "Ừ?"

Tô Chiết giả vờ lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian: "Bây giờ đã là bảy giờ tối".

Diêm Quan Thương: "Thì sao?"

Tô Chiết nghiêm trang đáp: "Nên về nhà ăn cơm tối rồi".

Diêm Quan Thương:...

Tô Chiết không biết trước kia Diêm Quan Thương chung sống với người trong gia tộc thế nào, nhưng bầu không khí hiện tại làm cho anh cảm thấy áp lực.

Mặc dù anh đã làm việc với cường độ cao nhiều năm liền, nhưng lần đầu tiên được chứng kiến chuyện tập thể gia tộc chèn ép một người.

Anh hạ thấp xuống bên tai, nói khẽ: "Chúng ta về nhà nhé?"

Giọng nói của đối phương mang theo sự ỷ lại, Diêm Quan Thương nghe mà bên tai tê rần, hắn hơi kéo dài khoảng cách với anh: "Cậu muốn về?"

"Vâng".

Tô Chiết mềm giọng: "Tôi không muốn tiếp tục ở lại chỗ này, chỗ này..."

Tô Chiết nhìn quanh một vòng: "Chỗ này không tốt với ngài".

Nói xong lại tiếp tục lẩm bẩm: "Bọn họ đối xử không tốt với ngài".

Ngón tay thon dài của Diêm Quan Thương như có như không gõ trên tay vịn ghế sofa, sau khi nghe thấy câu nói này ngón tay hắn dừng lại giữa không trung, có lẽ do lời nói của đối phương bùi tai hắn, cũng có thể bởi vì đối phương là niềm an ủi duy nhất của hắn giữa một tập thể đang nhằm vào hắn như thế này.

Cảm xúc của Diêm Quan Thương có chút kỳ quái, hắn muốn miêu tả nhưng không thể tả rõ được, bản năng trong hắn đang từ chối, nhưng tựa như hắn càng muốn xua đuổi nó thì nó lại càng không chịu rời ra.

Biết Diêm Quan Thương không thích động chạm, Tô Chiết vươn tay khẽ tóm lấy ống tay áo của hắn: "Cậu chủ, chúng ta về thôi".

Diêm Quan Thương không nói gì, nhưng nét mặt hiển nhiên đã dễ chịu hơn ban nãy.

Ngay lúc Tô Chiết định mở miệng lần nữa, ông cụ Diêm bên kia dường như đã đưa ra quyết định.

"Quan Thương."

Âm thanh già nua không xa truyền tới, "Ông và mấy người chú của con đã có quyết định về quyền quản lý công ty rồi".

Tô Chiết nhíu mày, bước về phía trước một bước, có lẽ do bị hoàn cảnh nơi này ảnh hưởng, lúc này khi cả tập thể cùng nhằm vào Diêm Quan Thương, anh lại có ảo giác người đàn ông hiện tại vô cùng yếu ớt.

Diêm Quan Thương nghe xong không mặn không nhạt đáp lời: "À".

Ông cụ Diêm nhíu mày: "Thái độ gì vậy?"

Nhưng quay đầu ngẫm lại, người cháu này của mình vừa xảy ra chuyện đã ép người phải đưa ra quyết định, quả thực máu lạnh.

Mặc dù hiện giờ họ không chọn ra được người thích hợp thay thế cho Diêm Quan Thương, bởi vì thực sự không có người nào trong nhà có thể so sánh với năng lực của hắn, chỉ có thể coi là kế nhiệm tạm thời.

Ông cụ Diêm ho khan một cái, nói: "Con không tò mò sao?"

Diêm Quan Thương: "Tò mò gì ạ?"

"Nội dung quyết định vừa rồi".

Người đàn ông nghe xong đột nhiên nở nụ cười, vốn cho rằng hắn bị ông cụ Diêm làm tức giận nên bật cười, ai ngờ giây tiếp theo hắn đã nói: "Tại sao phải tò mò? Cháu có định nghe lời đâu".

Tô Chiết đứng trước mặt:...

Quả nhiên vừa rồi chỉ là ảo giác, đầu óc anh bị lừa đá mới nghĩ Diêm Quan Thương thiệt thòi.

Ông cụ Diêm nghe xong ánh mắt không thể tin nhìn hắn, sắc mặt biến từ kinh ngạc thành xấu hổ, không ngờ đối phương có thể coi trời bằng vung đến vậy.

Có lẽ là câu nói này cũng chọc giận không ít người khác, trong đám người vang lên tiếng chỉ trích: "Diêm Quan Thương, cậu có ý gì, cậu không định nhường quyền?!"

Diêm Quan Thương ngồi ở chỗ đó, nhiệt độ quanh người như hạ xuống: "Đồ của tôi sao tôi phải nhường?"

Ông cụ Diêm cũng nổi giận, ông còn tưởng rằng chuyện này có thể thương lượng thuận lợi, ai ngờ thằng nhóc con kia nghe không hiểu: "Nhất định phải nhường!"

Diêm Quan Thương: "Nếu cháu không nhường thì thế nào?"

"Thằng oắt con này, dựa vào đâu mà mày không chịu nhường.

Nếu mày vẫn còn như trước tao sẽ không ép mày làm gì, nhưng hiện giờ mày tự nhìn chính bản thân mày xem, hiện giờ mày chính là cái thằng m..."

Sắc mặt Diêm Quan Thương càng ngày càng đen, nhưng ông cụ Diêm còn nói chưa xong một trận ho dồn dập đã cắt đứt.

"Khụ khụ khụ khụ."

Tô Chiết đưa tay vỗ vỗ ngực, ông cụ Diêm nhìn anh không thèm để tâm.

Ông cụ Diêm: "Mày bây giờ..."

"Khụ khụ khụ khụ..."

Một cậu thanh niên đứng bên chỉ thẳng vào Tô Chiết: "Cậu có ý gì, tại sao lại cố ý ho?"

Tô Chiết nhìn sang, giọng điệu vô tội: "Tôi không cố ý".

Thanh niên: "Ai tin cậu chứ".

Tô Chiết đưa tay chỉ: "Cậu chủ nhà tôi tin".

Diêm Quan Thương:...

Tô Chiết quay mặt sang chỗ ông cụ Diêm: "Thưa ngài, sức khỏe cậu chủ nhà cháu hiện giờ còn yếu".

Ông cụ Diêm sững sờ, không biết đối phương có ý gì.

Tô Chiết tiếp tục nói: "Có mấy lời ngài ấy không thể nghe được".

Nhờ có hộ lý bên cạnh Diêm Quan Thương nhắc nhở, lúc này ông cụ Diêm mới nhớ ra lời của mình ban nãy làm tổn thương người khác thế nào, do nhất thời tức giận hồ đồ, miệng nói không nhớ lựa lời.

Bên phía đối diện còn đang nghĩ xem nên tiếp tục chủ đề thế nào, Diêm Quan Thương đã đứng lên, cơ thể cao lớn đứng thẳng tựa như một ngọn núi nhỏ, nháy mắt đã nổi bật giữa đám đông.

"Đi thôi".

Tô Chiết biết tiếng này là đang gọi mình, xoay người đi tới bên cạnh hắn, bắt đầu dẫn đường.

Một vị lớn tuổi trong nhà to tiếng quát: "Mày định làm gì?"

Diêm Quan Thương tùy ý đáp: "Còn làm gì nữa, về nhà ăn cơm".

"Hiện giờ là lúc mày ăn cơm sao?"

Diêm Quan Thương: "Cơ thể của tôi yếu ớt".

Tô Chiết:...

Đối mặt với Diêm Quan Thương đang rời đi, ông cụ Diêm thẹn với lòng nên không ngăn cản, người đàn ông lớn tuổi mới lên tiếng nhìn về phía ông cụ: "Anh cả".

Ông cụ Diêm phiền lòng phất tay: "Tùy nó đi".

"Nhưng mà công ty..."

"Lúc nào đóng cửa thì nói tiếp".

Sau đó ông cụ quay người dẫn theo đoàn người cùng tới lên tầng.

Ốc Phó chứng kiến hết màn kịch, nhỏ giọng nói với bố mình: "Ông chờ bác sĩ gia đình cả buổi mà giờ không cần dùng đến bố nhỉ".

Bố Ốc liếc con trai một cái: "Ai nói không dùng?"

Ốc Phó:?

Bố Ốc: "Không phải hiện giờ lên tầng sẽ dùng đó sao".

Ốc Phó:...À.

Hai người ra khỏi nhà lớn, sau khi ngồi vào trong xe, Diêm Quan Thương không nói một lời, Tô Chiết cũng không định làm phiền hắn.

Cửa sổ xe mở ra một khe hở, Diêm Quan Thương không nhìn thấy chỉ có thể cảm nhận được gió đêm thổi qua gương mặt.

Ngoại trừ cảm giác, hiện tại chuyện gì hắn cũng làm không được, tựa như ông cụ Diêm đã nói, hắn mù rồi.

Không ai biết lúc nào hắn sẽ khỏi, chính hắn cũng không biết.

Tất cả sự việc xảy ra ngày hôm nay không ngoài dự đoán của hắn, thậm chí hắn đã đoán được tất cả, hôm nay hắn chỉ định tới để thăm dò, người động tay động chân vào xe của hắn đang ở ngay chỗ đó.

Nhưng cũng có người đã thoát ra khỏi dự đoán của hắn, cậu hộ lý nhỏ chịu đứng lên bảo vệ hắn mọi lúc mọi nơi, không để người giễu cợt hắn.

Tên quỷ nhát gan trong nhà luôn mềm giọng nói chuyện với hắn, chỉ biết làm phiền hắn, nhưng lúc có người nói lời ác độc với hắn lại chẳng sợ hãi đứng lên che chở, còn dám cố ý cắt ngang lời ông cụ Diêm.

Bình thường tất cả mọi người đều kính sợ hắn, không dám tranh cãi với hắn, tự nhiên hắn không cảm thấy quý trọng, đặt trước mặt hắn có khi hắn còn khịt mũi coi thường.

Mà bây giờ xưa đâu bằng nay, có người bỏ đá xuống giếng, hắn vẫn không quan tâm như trước, nhưng cậu hộ lý nhỏ kia lại đầy căm phẫn đứng dậy.

Nói những lời đó không được nói cho hắn nghe.

Hắn không biết một người nhát gan như thế đã dùng tâm trạng thế nào đứng trước mặt thật nhiều người phản đối ông cụ Diêm.

Gió đêm thổi qua gương mặt.

Cậu hộ lý nhỏ bao dung trân trọng hắn đến vậy, vậy có thể nói rằng cậu ấy sẽ bao dung hết thảy về hắn, sở thích của hắn...

Nghĩ tới đây, cơ thể cao lớn của Diêm Quan Thương run rẩy, bỗng nhiên hoàn hồn.

Hắn hơi ảo não cắn răng, thế mà hắn có thể nghĩ tới phương diện kia được.

Cái gì mà bao dung không bao dung, hắn căn bản không hề cần.

Nhưng trong lòng nói không quan trọng, sự việc đối phương cất tiếng ho cắt ngang lời ông nội vẫn còn vấn vương trong lòng.

Diêm Quan Thương mặc kệ những chuyện khác, mở miệng hỏi thẳng: "Tại sao lúc nãy cậu lại ho?"

Tô Chiết thu tầm mắt đang hướng ra ngoài cửa sổ về, nhìn Diêm Quan Thương, không chút do dự đã trả lời: "Nhịn không được".

Diêm Quan Thương: "Tại sao lại nhịn không được?"

Giọng nói của Tô Chiết rất vững vàng: "Bởi vì nhịn không được thôi, ngài chưa từng nghe qua một câu nói hả?"

"Câu gì?"

Tô Chiết chậm rãi nói: "Trên thế giới này có ba thứ không thể nào giấu được, nghèo khó, cơn ho và tình yêu".

Có thể là do sức tấn công của hai chữ cuối cùng hơi lớn, người đàn ông khó có khi nói lắp, hắn vẫn một mực biết được cậu hộ lý nhỏ này có lòng riêng với hắn, "Cậu..."

"Tôi không nhịn ho được".

Diêm Quan Thương:...

Xe chạy gần một tiếng, hai người trở về nhà, mới vừa vào cửa đã cảm nhận được Golden nhiệt tình chạy ra chào đón.

Cứ tựa như nửa thế kỷ rồi mới gặp lại nhau.

Cô đầu bếp đã chuẩn bị bữa tối sẵn sàng, thấy người về vội vàng xoay người đi vào nhà bếp hâm nóng, Tô Chiết và Diêm Quan Thương không ai nhắc tới chuyện ở nhà lớn nữa, cố tình xem nhẹ nó.

Sau bữa cơm, Diêm Quan Thương ngồi trên ghế sofa nghe TV như thường lệ, Tô Chiết thì chải lông và cho con trai cún ăn.

Chờ lúc anh trở lại phòng khách, quay đầu nhìn thoáng qua chỗ Diêm Quan Thương mới phát hiện có chỗ không đúng.

Có lẽ người đàn ông cảm thấy nóng nực, áo sơ mi đã cởi hai ba cúc trên cùng, lồng ngực căng đầy lộ ra một mảng da đỏ rực.

Lông mày Tô Chiết nhảy dựng: "Cậu chủ, ngực ngài sao thế này?"

Diêm Quan Thương nghe xong, không hiểu đối phương có ý gì: "Gì cơ?"

Tô Chiết tiến lên một bước, muốn xác nhận xem có phải đối phương bị thương rồi không, không đợi đối phương kịp phản ứng anh đã nhanh chóng đưa tay cởi cúc áo sơ mi của hắn, theo cúc áo cởi ra, một mảng lớn cơ ngực bại lộ trước mặt.

Mợ nó, lớn thật.

Tô Chiết đột nhiên nhớ tới câu nói đồng ngôn vô kỵ của Quý Vân Đoan lúc trước, bỗng nhiên lắc đầu, không, bây giờ không phải là lúc chú ý đến điểm này.

Nhìn dấu vết đỏ thẫm trước ngực người đàn ông, anh lo lắng hỏi: "Cậu chủ, ngực của ngài sao lại đỏ thế này?"

Diêm Quan Thương lúc này mới nhớ ra, lúc ông cụ Diêm định đánh hắn, cậu hộ lý nhỏ này đã vượt lên, hành động của đối phương đột ngột hắn không kịp chuẩn bị, đầu đập thẳng lên ngực của hắn.

Thấy người không nói lời nào, Tô Chiết lại lần nữa mở miệng: "Cậu chủ, ngực ngài đỏ cả rồi".

Anh nhìn dấu vết đỏ thẫm, chẳng lẽ có người nhân lúc anh đi tới nhà vệ sinh đánh Diêm Quan Thương?!

Là ai! Là ai big gan như thế!

"Cậu chủ, tại sao ngài lại bị thương?"

Diêm Quan Thương nhất thời không nói câu nào.

Tô Chiết lại một lần nữa hỏi thăm: "Là ai đã làm, thật quá nhẫn tâm!"

Diêm Quan Thương: "Đầu của cậu".

Tô Chiết:....