Sếp Tôi Là Một Kẻ Cuồng Yêu

Chương 39: Người phụ nữ đó tôi sẽ giải quyết

Rất muộn, Dư Phiêu Phiêu và Phương Chu Diêu mới về đến nhà.

Ba mẹ hai bên đều biết sinh nhật của Phương Chu Diêu, cho nên hai người bọn họ về rất muộn, Dư Hàng cùng Phương Viện Viện đều không nói gì.

Trước khi chia tay, Dư Phiêu Phiêu mới nhỏ giọng nói với anh: "Chúc mừng sinh nhật, quà tặng lần sau bổ sung."

Nói xong, cô liền đạp xe rời đi, còn đạp rất nhanh, thân ảnh nhỏ nhắn có ý tứ chạy trốn.

Phương Chu Diêu hiện tại rất đứng thẳng. Sau khi phản ứng lại, biểu tình trên mặt hắn hấp dẫn.

Một mặt kinh ngạc vì cô lại biết hôm nay là sinh nhật anh, một mặt lại không nói gì với cô thế nhưng lại gạt anh suốt một ngày, thật sự không nói...

Có lẽ cô không chuẩn bị quà tặng, cô thấy xấu hổ khi nói.

Bất quá, cô vừa biết hôm nay là sinh nhật anh, sau giờ học còn cố ý nói mời anh ăn cơm, chứng tỏ cô đã bày ra thành ý.

Bản thân cô, chính là chuẩn bị hôm nay cùng anh tổ chức sinh nhật a!

Sau khi nghĩ như vậy, trong lòng Phương Chu Diêu càng cao hứng.

"Aaa——" Anh hét lớn một tiếng, 'Đằng' một chút, đứng lên trên xe đạp, một trận mãnh kỵ...

Tóc ngắn trước trán thiếu niên bay tán loạn, tươi cười hăng hái, ánh mắt đen bóng nhìn về phía trước, trong đồng tử chiếu rọi, là ngã 3 khác với cô, là đường về nhà của anh.

Trong mắt anh, con đường này dường như đầy hoa.

...

Về đến nhà, Dư Phiêu Phiêu phát hiện, Dư Hàng tối nay ăn mì tôm, hương vị cay.

Lúc ấy cô nhíu mày, trực tiếp nói với ông: "Ba ba, con đã nói với ba bao nhiêu lần rồi, ăn uống đừng bạc đãi mình! Hôm nay con ăn ở bên ngoài, ba không có thời gian xuống bếp, ba không thể ănmón chay ở nhà hàng bên ngoài sao? Không có tốn nhiều tiền!"

Dư Hàng đang xem phim truyền hình lúc tám giờ, hấp tấp ăn mì gói, bị cô mắng một trận thì nghẹn mì trong miệng, ngây ngô không dám nhai...

Có thể lúc này, trong mắt ông xem ra, Dư Phiêu Phiêu quá nhỏ làm lớn chuyện, cũng chính là chuyện ăn một bữa mì tôm.

Nhưng ông không biết, Dư Phiêu Phiêu mỗi ngày tỉ mỉ xuống bếp như vậy, rửa tay làm canh canh cho ông, chính là muốn chiếu cố tốt dạ dày của ông!

Trong lòng cô vẫn sợ!

Sợ ông sẽ bị ung thư dạ dày sau này... -

"Đừng ăn nữa!" Dư Phiêu Phiêu mất hứng cởi cặp sách ném lên sofa, bĩu môi nói: "Con đi nấu chén mì cho ba."

"Không cần, con gái. Không cần a, mì này của ta đều đã ăn xong rồi..."

Dư Hàng vội vàng đứng dậy, bưng mì gói vội vàng đi lên trước.

Vừa tới gần, Dư Phiêu Phiêu nhìn thấy ông ăn vẫn là hương vị cay!

"Ba còn ăn cay! Ba không biết dạ dày của ba không tốt?" Dư Phiêu Phiêu trực tiếp nhận mì gói từ trong tay ông, xoay tay ném vào thùng rác...

Dư Hàng, trợn to hai mắt.

Thật khủng khiếp...

"Con đi nấu mì cho ba, thêm thịt bầm, thêm trứng gà! Ba ngồi đợi con!"

Dư Phiêu Phiêu nói xong liền chui vào phòng bếp.

Nhìn bóng lưng dứt khoát lưu loát của cô, trong lúc hoảng hốt, Dư Hàng giống như nhìn thấy bóng dáng của vợ cũ.

Cảm giác này, giống như...

Trong cuộc sống hôn nhân nhiều năm qua, vợ cũ tính cách nóng nảy, thẳng thắn, thường xuyên hung dữ với ông, thường xuyên đánh mắng và trách móc ông.

Nhưng dưới miệng lưỡi đao, lại có một trái tim nữ nhi ôn nhu.

Cuộc sống của ông được vợ cũ chăm sóc chu đáo, cũng chưa bao giờ ăn mì gói, vợ cũ phiền nhất là ông ăn mì gói.

Trong nháy mắt này, Dư Hàng có chút nhớ hổ cái trước kia...

Dư Phiêu Phiêu rất nhanh đã nấu xong một chén mì chay thịt phủ hai quả trứng, còn thêm chút rau xanh, quả thực màu sắc hương vị đều đầy đủ.

Dư Hàng bưng chén mì nóng hổi này, ngồi trong phòng khách thưa thớt ăn, tiếp tục xem phim truyền hình lúc 8 giờ.

Lúc này, Dư Phiêu Phiêu lại đưa tới một tờ giấy, hỏi ông: "Đây chính là cửa hàng ba mua cho người phụ nữ tên Vy Vy kia?"

Dư Hàng lại một lần nữa bị cô hù dọa đến mức miệng miệng kia thật sự không dám nhai...

Chuyện gì đang xảy ra vậy...

Cô muốn làm gì?

Khủng khiếp...

"Có phải không?" Dư Phiêu Phiêu ngồi xuống bên cạnh Dư Hàng, trong tay bưng ly nước ấm uống uống.

"Ừm..." Dư Hàng đáp lại.

"Hôm nay khi con đi dạo phố, cùng Chu Diêu nhìn thấy cửa hàng này, đương nhiên cũng nhìn thấy người phụ nữ tên Vy Vy kia."

Ánh mắt Dư Phiêu Phiêu bình tĩnh nhìn về phía Dư Hàng, "Ba, cửa hàng là do ba mua, tên trên sổ là của ba đúng không? Có lẽ không phải là tên của người phụ nữ kia, phải không?"

Dư Hàng quyết đoán gật đầu, "Đó nhất định là của ba, ba còn chưa ngu xuẩn đến mức đó, đứng tên cô ta lên cửa hàng của ba."

Dư Phiêu Phiêu nói: "Con muốn mượn sổ của ba dùng một chút."

Dư Hàng khó hiểu: "Con muốn làm gì"

Dư Phiêu Phiêu giọng điệu không thể không nói trước, nói: "Con muốn điều tra Vy Vy kia, bắt được nhược điểm của cô ta, sau đó đuổi cô ta đi. Ba không có ý kiến gì, phải không?"

"Không có..."

Nhưng ngẫm lại cẩn thận, ông lại không cảm thấy vậy nhíu mày nhìn Dư Phiêu Phiêu: "Con là một đứa trẻ, tâm tư không cần đặt ở trên những thứ này a. Bây giờ cô ta không tốt để làm cho cửa hàng của mình? Cũng không đến quấy rầy cuộc sống của chúng ta a, như vậy chủ động đi trêu chọc cô ta, đến lúc đó lại rước tới một đống phiền toái, không dễ làm a!'

"Baba, không muốn phiền toái tìm chúng ta, vậy chúng ta trước tiên phải giải quyết phiền toái."

Dư Phiêu Phiêu giọng nói kiên định nói, "Vy Vy kia sớm muộn gì cũng phải giải quyết, khi nào cô ta không cần giải quyết, nhất định là lúc ba phá sản, bởi vì lúc đó ba đối với cô ta mà nói, đã không còn giá trị lợi dụng.,"

"Ai nha, sao một đứa bé như con lại nói như vậy chứ..." Dư Hàng nghe nhíu mày, "Phiêu Phiêu a, tâm tính đứa trẻ vẫn phải thuần khiết một chút, không nên tiếp xúc quá nhiều chuyện của người lớn a!"

Dư Phiêu Phiêu thấy Dư Hàng lại là một bộ biểu hiện giống như bùn loãng, cô đối với ông rất thất vọng.

Nhưng mà, chuyện này cô nhất định phải quản.

Vy Vy kia một ngày không giải quyết, vấn đề giữa Dư Hàng và vợ cũ cũng sẽ vẫn tồn tại.

Vợ chồng họ vẫn không hòa thuận, không được một gia đình hoàn hảo, Phương Chu Diêu luôn là con của một gia đình cha mẹ đơn thân.

Cô cũng luyến tiếc Phương Chu Diêu sống cô tịch thê khổ như kiếp trước.

Những vấn đề này, cô sẽ giúp anh ấy giải quyết!

"Ba ba, nhà con nghèo khổ con sớm làm chủ gia đình, hiểu biết nhiều hơn những đứa trẻ khác."

Dư Phiêu Phiêu lại dùng ngữ khí an ủi nói: "Con biết ba muốn thanh tĩnh, không muốn đi trêu chọc Vy Vy kia nữa. Nhưng dù sao cô ta cũng phải giải quyết, bằng không cả đời ba cũng không bỏ được cô ta, trừ phi anh không có tiền. Ba có tin hay không, miễn là ba không có tiền, cô ta sẽ đi xa..."

Dư Hàng cúi đầu ăn mì, ý đồ bỏ qua lời nói của cô.

Ni cô niệm kinh, không nghe không nghe...

Dư Phiêu Phiêu thấy ông trốn tránh như vậy, đành phải chuyển đề tài, "Ba, ngày mai 6 giờ tối họp phụ huynh trường học, ba phải thay con đi."

Dư Hàng lần này trả lời cô, "Được rồi, ba sẽ đi."

Dư Phiêu Phiêu lại thuận thế nói tiếp, "Chu Diêu cũng sẽ để cho mẹ cậu ấy đi. Con và Chu Diêu ngồi cùng bàn, có nghĩa là ba sẽ ngồi với vợ cũ của ba."

Dư Hàng trong nháy mắt trợn to hai mắt: "!!!"

Dư Phiêu Phiêu bắt lấy biểu hiện của ông, sau đó phóng đại ra nói, "Ba xem biểu tình hiện tại của Ba. Đối mặt với vợ cũ của ba, rõ ràng là chột dạ! Đây chính là bởi vì cái kia tồn tại, cho nên, cái kia phải giải quyết!"

Dư Hàng: "..."

Tất cả điều này có thể được xâu chuỗi lại với nhau?

Làm thế nào mà con bé có thể đến kết luận được?

Dư Phiêu Phiêu nói thêm: "Ba cái gì cũng không cần, chỉ cần giấy chứng nhận bất động sản cho con mượn là được rồi, có được không?"

Dư Hàng hơn nửa ngày mới đáp ra một câu: "À..."

Đôi khi, ông cảm thấy rằng cô con gái của mình là quá thông minh ...

Đó không phải là một điều tốt!

...

Tác giả có lời muốn nói:

Ba ba là người mềm mỏng, dễ tính với phụ nữ. Tuy nhiên, nó sẽ dần dần thay đổi.

Editor: Đột nhiên bị điểm danh!!! Bị vào vai tiểu tiện nhân a, không chịu... [VyVy uất ức]