Sở Tiêu

Chương 9: Hảo hữu, giải nạn

Vân Sở sớm chờ dưới tàng cây, trùng hợp gặp tiên sinh cùng Tiêu nói cái gì đó, không dám tiến đến, trong lòng có chút sợ hãi. Lúc này thấy Tiêu đi tới, chạy nhanh nghênh đón, đưa qua ấm lô trong tay, nói:

_Tiêu, có chút lãnh, cầm nó cho ấm áp chút.

Vân Tiêu nhìn hắn một cái, lấy qua ấm lô, hướng phía trước đi đến, Vân Sở chạy nhanh đuổi kịp. Vân Sở thân hình so với Vân Tiêu nhỏ nhắn hơn nhiều, Vân Tiêu đi phía trước, hắn chỉ phải bước nhỏ chạy theo, ô phải giơ lên cao cao, ướt nửa người. Lòng bàn chân truyền đến từng trận đau đớn, ngày hôm trước những mục trên chân sợ rằng giờ phút này đã vỡ.

(Ngưng Băng: Tội ẻm quá…QAQ)

Vân Sở đi có chút chật vật, đang dùng tay nâng lên trường sam, nhìn giày ướt mà phát sầu, không ngờ lại đụng trúng lên Vân Tiêu khi y ngừng lại.

Ngẩng đều lên thấy Vân Tiêu đang nhìn mình, lập tức ngượng ngùng đầu lệch qua một bên, nhìn những giọt nước rơi trên mặt đất.

Vân Tiêu tiếp nhận ô trong tay Vân Sở, đem ấm lô đưa cho hắn, cất bước đi tiếp.

Vân Sở tức khắc thấy nhẹ nhõm hơn, tay không ngừng vuốt ve ấm lô, cúi đầu.

Vân Tiêu mở miệng nói:

_Vừa rồi, ngươi có thấy tiên sinh?

Vân Sở trong lúc nhất thời có chút khẩn trương, đáp:

_Vâng.

Vân Tiêu nhìn hắn, nói tiếp:

_Ngươi có biết tiên sinh nói ngươi trên khóa làm việc nữ công, có hay không?

Vân Sở tim đập một trận thùng thùng, khẩn trương, gật gật đầu.

_Lý do?

Trong lòng Vân Sở hồi hộp, hắn không muốn cho Tiêu biết chính mình là vì y, nói là vì y, hắn như thế nào có thể nói nên lời, nhưng lại không nghĩ nói dối y. Do do dự dự, thật sự không biết nên nói như thế nào, trước nghĩ sau tưởng, hoảng sợ nôn nóng, tai lại đỏ lên, nhìn chằm chằm ấm lô, ấp úng nói:

_ Đó là, đó là…

Không biết sao, nhìn đến đứa nhỏ đỏ mặt, hồi lâu không đáp được, Vân Tiêu không hiểu sao lại cảm thấy không vui, mở miệng, nói:

_Lý do?

Giọng nói pha lẫn uấn giận, hung hăng đánh trúng Vân Sở, Vân Sở tâm liền nhắc lên cổ họng, chưa bao giờ trước mặt Tiêu kinh hoảng như thế. Thoáng nghiêng đầu, nhìn thấy Vân Tiêu anh tuấn thon gầy sườn mặt.

_Vân Sở.

Nghe được tiếng la từ phía sau, xoay người, chỉ thấy Vân Dật một thân cẩm bào đi đến bên mình, thân thủ đem Vân Sở kéo qua, che ô của mình, lại hướng hắn cười cười, đem ô để vào tay hắn, mới xoay người đối Vân Tiêu làm lễ, nói:

_Dật nhi gặp qua hoàng thúc.

Vân Tiêu mặt ngoài như trước bình tĩnh, nghiêng mắt nhìn Vân Dật, nói:

_Miễn lễ.

Vân Dật đứng lên, tiếp tục nói:

_Hoàng thúc đang nói đến chuyện Vân Sở trên khóa?

Kỳ thật, khi đưa cái kia kiều man công chúa trở về, Vân Dật vừa vặn nhìn đến Vân Tiêu cất bước Tôn Học Thành, sau đó tái kiến Vân Sở, liền nghĩ đi lên kêu gọi, nhưng ngày mưa không tiện, vì thế một đường theo sát sau đó, nghe được Vân Tiêu nói đến tiên sinh, lại thấy Vân Sở cúi đầu khó xử, trong lòng sớm đoán được cớ sự, bởi vậy tiến lên giúp hảo hữu giải nạn.

( Kiều man: kiều: xinh đẹp, man: dã man => Cô công chúa vừa dã man vừa xinh đẹp…=.,=)

Vân Tiêu không đáp, mắt nhìn Vân Sở.

Vân Dật cảm thấy được mình đoán đúng rồi, xoay người nắm hai vai Vân Sở, nói:

_Sở, ngươi không cần như thế vội vã a, ta cũng không vội mặc.

(Ngưng Băng: Sao ta nghi hắn có ý gì ấy nhỉ…=.,=)

Vân Sở không nghĩ hắn sẽ nói như vậy, cảm thấy được có chút kỳ quái, đang nghĩ ngợi phải mở miệng biện giải, chỉ thấy Vân Dật hướng hắn ra sức nháy mắt, còn nói thêm:

_Xem, còn bởi vậy bị tiên sinh mắng, làm cho hoàng thúc lo lắng, sau này, không cho lại làm chuyện như vậy.

Sắp nói xong nhìn Vân Sở hướng Vân Tiêu chỗ gắng sức bĩu môi. Kỳ thực, lời ngầm là, ngươi nhân tiện theo ta đi, chẳng lẽ ngươi muốn cho phụ thân ngươi biết tình hình thực tế sao?

Vân Sở hiểu ý đồ của hắn, nghĩ đến chính mình cũng không có biện pháp nào khác, đơn giản liền theo lời nói của Vân Dật.

Bên này trấn an hảo Vân Sở, Vân Dật xoay người hướng Tiêu Vương gia hành lễ, nói:

_Hoàng thúc, việc này sai là ta, thỉnh hoàng thúc không nên trách tội Vân Sở.

Nói xong cũng không đứng dậy mà thành khẩn nhìn phía Tiêu Vương gia.

Tiêu Vương gia còn chưa phản ứng, Vân Sở đã tiến lên cùng Vân Dật đứng cùng nhau, nói:

_Phụ thân không nên trách tội, Sở nhi sau này sẽ không tái phạm.

Vốn dĩ bên ngoài, Vân Sở nên xưng Tiêu Vương gia là phụ thân, huống hồ còn là lúc nhận sai, làm sao có thể tiếp tục gọi “Tiêu”, vì thế, đương nhiên Vân Sở liền mở miệng kêu một tiếng phụ thân.

Tiêu Vương gia không biết như thế nào, không hiểu vì sao trong lòng một phen lại nổi hỏa, sắc mặt có chút xanh mét, trong mắt hàn băng có thể đông chết nhân, liếc mắt nhìn cung kính hai người, nửa ngày, mới bài trừ ra một chữ:

_Hừ.

(Ngưng Băng: Anh ghen a…=.=)

Xoay người, đi rồi.

Vân Sở chạy nhanh đem ô trả lại cho Vân Dật, nói tiếng:

_Cảm ơn.

Đuổi theo.

Vân Dật thẳng người, mắt thấy Vân Sở đuổi theo, như cũ đứng bên cạnh Vân Tiêu, một lớn một nhỏ, một thanh một bạch, tại trong mưa, tự nhiên tạo thành một bức tranh, đáy mắt thâm thâm.

Vân Tiêu mặt băng sơn (aka mặt than:)))), không rên một tiếng, tiêu sái.

Vân Sở theo sát, trong lòng lại không có chuyện gì. Tuy Tiêu Vương gia không nói cái gì, ngược lại có chút sinh khí, bất quá, Vân Sở biết chuyện này đã qua, Vân Tiêu tuyệt đối sẽ không nhắc lại, hữu kinh vô hiểm qua đi. Nghĩ như vậy, tựa hồ ngay cả lòng bàn chân đau cũng nhẹ chút.

Màn đêm buông xống.

Vân Tiêu hiện tại hơi hơi cúi đầu, phê duyệt tấu chương, trong chốc lát nhắc lên bút, viết xuống cái gì, khép lại tấu chương. Đều sẽ có một đôi bàn tay trắng nõn, đặt lên trên án (= bàn), bên trên sắp xếp lại một ít thư. Trở về, nhặt lên mặc (= mực tàu ) lớn, cúi đầu nghiền nát.

Vân Tiêu liếc mắt nhìn. Ánh nến mờ nhạt lay động bao quanh thân hình người nọ, mỏng manh, nhỏ bé, cúi đầu, chuyên chú mà yên tĩnh không hề cảm thấy phiền nghiền, mặc hương phiêu tán, người nọ dựa vào án bất động, làm kẻ khác an tâm, hình như có một cỗ ấm áp cuồn cuộn không dứt từ trái tim lan tiến toàn thân. Hôm nay ban ngày phần tức giận không rõ kia sớm đã biến mất hầu như không còn, như đắm chìm trong thanh nhu nguyệt huy (= ánh trăng nhu hòa).

Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng trùng kêu vang. Vân Sở thích cảm giác như vậy, lẳng lặng bên người Vân Tiêu, không nhanh không chậm nghiền mực, thường thường nghiêng đầu nhìn y nhíu mi, khi thì liễm nhăn mày, hay cầm bút suy tư.

Gió thổi qua, ánh nến chớp lên, Vân Sở ngắm nhìn cửa sổ, thì ra cửa chưa khóa chặt, lưu lại khe hở. Vân Sở đứng dậy đi tới phía trước cửa sổ, đóng nhanh, qua lò bỏ thêm khối than.