Song Phi Yến

Chương 82

Editor: FuFu

Hoắc Khinh Ly muốn chạy đi nhưng giống như bị điểm huyệt, không tài nào cử động được.

Tiết Tri Thiển vẫn đang nói chuyện với Ôn Tử Nhiên, khi tới gần mới thấy Hoắc Khinh Ly, nụ cười trên mặt trở nên kinh ngạc, vì quá nhanh nên trên mặt lộ ra chút cứng ngắc.

Nhưng trong mắt Hoắc Khinh Ly thì Tiết Tri Thiển giống như đang xấu hổ, vậy ra nàng không hề hiểu sai? Trong lòng đau đớn không thôi nhưng trên mặt vẫn không chút động tĩnh, không vui cũng không giận.

Tiết Tri Thiển thấy nàng vẫn lạnh lùng như vậy, đến một chút vui sướng trên đầu lông mày cũng không có, liền cảm thấy thất vọng, rồi nhớ đến trận cãi nhau lúc trước giữa cả hai, một cơn nộ khí tự nhiên sinh ra, giống như chiến hỏa kéo dài, lạnh lùng: “Nàng tới đây làm gì?”

Hoắc Khinh Ly không nói, nhưng liếc nhìn Ôn Tử Nhiên, ánh mắt lạnh lẽo như đang hỏi hắn, ngươi là ai?

Ôn Tử Nhiên chưa bao giờ thấy qua ánh mắt lạnh lùng như thế, trong lòng cũng phát lạnh, nhưng lại cảm nhận được sự tức giận trong lời nói của Tiết Tri Thiển liền cảm thấy quan hệ của hai người không bình thường, hơn nữa lại là một cảm giác không thể nói ra lời, mà loại cảm giác này lẽ ra không nên xuất hiện giữa hai nữ nhân mới phải. . . nhưng trước khi biết rõ thì vẫn phải ngậm miệng, gật đầu cười lễ phép một cái.

Tiết Tri Thiển thấy Hoắc Khinh Ly phớt lờ mình, càng tức giận hơn, hai tháng không gặp nhưng một chút cũng không đổi, vẫn một bộ dạng cách xa ngàn dặm kia, rồi còn nghĩ tới chuyện rất có thể hai tháng nay Hoắc Khinh Ly đều ở bên Lâm Tích Nhạn, còn nàng thì luôn sống trong tưởng niệm một ngày xa cách giống như một năm, lòng đố kỵ tăng lên, liền ôm lấy cánh tay của Ôn Tử Nhiên giống như thị uy nói: “Xem ra không phải tìm ta, chúng ta đi.”

Hoắc Khinh Ly trơ mắt nhìn hai người bọn họ biến mất ở góc tường, sự chua xót lan tràn cả trái tim nhưng vẫn không nhúc nhích, thần sắc đẫn đờ nhìn về phía góc tường, chỉ một lát sau một giọng nói ôn nhu lại mang theo vui mừng vang lên sau lưng nàng.

“Khinh Ly, sao nàng lại tới đây?” Tiết Tri Thâm vì phải đi đổi y phục nên chậm một bước so với Tiết Tri Thiển, nhưng không nghĩ vừa ra khỏi cửa liền gặp Hoắc Khinh Ly, nên nghĩ trong lòng, Tiết Tri Thiển đi trước hắn nên có lẽ cả hai đã gặp nhau, nhưng Hoắc Khinh Ly vẫn còn ở chỗ này xem ra không phải vì Tiết Tri Thiển mà tới, vậy chẳng lẽ tìm hắn ư?

Câu đầu tiên Hoắc Khinh Ly nói: “Tên kia là ai?”

Tiết Tri Thâm hơi bất ngờ nhưng sau đó liền nghĩ ra được người nàng hỏi là ai, cười nói: “Nàng hỏi hắn ta ư, hắn là. . .” Ngừng một chút để suy nghĩ một cái thân phận thích hợp cho Ôn Tử Nhiên, mới nói tiếp: “Là người gần đây tương đối thân cận với đại tỷ.”

Trái tim càng thêm nặng nề, Hoắc Khinh Ly giống như vô thức hỏi: “Thân cận bực nào?”

Tiết Tri Thâm không cảm thấy có gì là không ổn, còn nhiệt tình nói: “Mẹ ta cũng đã hỏi qua sinh thần bát tự, rồi còn để cho Linh Sơn Tự giúp chọn ngày lành tháng tốt, đợi sau khi Thái tử thành hôn xong liền cho hai người họ thành thân.” Nói xong, đột nhiên nhớ đến Hoắc Khinh Ly không phải Thái tử phi thì là ai? Ngũ vị tràn ra, đều là tư vị không tốt, rồi nhớ tới mình cũng đã thành gia, liền cảm thấy phiền muộn.

Thành thân ư? Hoắc Khinh Ly sửng sốt nhưng vẫn cố gắng ẩn nhẫn, nhưng trọng tâm không còn giữ vững nên lui về sau một bước.

Tiết Tri Thâm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, sau đó lại buông tay xin lỗi: “Thất lễ.”

Một màn sương mù dâng lên trong mắt, Hoắc Khinh Ly thất thần hỏi: “Người này có tốt không?”

Đôi mắt ướt át của Hoắc Khinh Ly càng thêm động lòng người, Tiết Tri Thâm không nhịn được ngây người, hắn chưa bao giờ thấy Hoắc Khinh Ly như vậy, có chút ngây ngốc: “Hả? Có.”

Như chưa từ bỏ, Hoắc Khinh Ly quật cường hỏi: “Tri Thiển. . . thích hắn chứ?”

Vấn đề này ngược lại có chút làm khó Tiết Tri Thâm, tuy hắn và Tiết Tri Thiển là song sinh nhưng vẫn chưa đến trình độ tâm linh tương thông đến nỗi yêu thích ai cũng có thể cảm nhận được, nhưng xem biểu hiện gần đây của Tiết Tri Thiển, có lẽ tám chín phần là vậy, hơn nữa tướng mạo của Ôn Tử Nhiên rất được, cũng rất tài năng, nên mới nói: “Thích chứ, chưa từng thấy qua đại tỷ đối với vị công tử nào như vậy, hôm qua còn thấy bọn họ uống rượu đối thơ, không cho người khác quấy rầy.” Nói đúng hơn khi hai người họ ở cùng nhau thì đều không cho người khác quấy rầy.

Khuôn mặt vốn đã trắng của Hoắc Khinh Ly lúc này càng không còn tí huyết sắc, trắng bệch như giấy, ngẩng đầu nhìn cánh cổng to của phủ Thừa tướng, rồi lại nhìn khuôn mặt có chút giống Tiết Tri Thiển, khóe miệng khẽ động, một đường cong rất nhỏ, giống như phải dùng rất nhiều sức, sau đó nhẹ nói: “Vậy thì tốt rồi, Tri Thiển cảm thấy vui vẻ là được, ta đi đây.” Nước mắt liền rơi xuống, không đợi Tiết Tri Thâm nói thì liền quay người rời đi, dáng người nhẹ nhàng chỉ thoáng chốc đã không còn thấy thân ảnh.

Tiết Tri Thâm vẫn đứng nguyên một chỗ, lông mày cau lại, sự hoang mang khó hiểu trước giờ đến lúc này giống như đã tìm thấy đáp án.

Từ ngày Hoắc Khinh Ly thường xuyên tới lui phủ Thừa tướng, rồi cái quan hệ thủy hỏa bất dung của Hoắc Khinh Ly và Tiết Tri Thiển dần dần tiêu tan, thậm chí càng ngày càng thân mật, hai nữ tử thân mật cũng không có gì lạ, huống chi lại cùng nhau lớn lên, ban đầu còn tưởng Hoắc Khinh Ly bị chân tâm của hắn làm cho rung động, muốn cho hắn một cơ hội nhưng lại không nghĩ chỉ vì một đạo thánh chỉ, Hoắc Khinh Ly trở thành Thái tử phi còn hắn lại thành phò mã, cả đời này bọn họ chẳng còn chút khả năng nào nữa làm hắn thương tâm muốn chết, mà Hoắc Khinh Ly lại không buồn bã chút nào, lúc này hắn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, trong lòng Hoắc Khinh Ly từ đầu tới cuối chưa từng có hắn, hơn nữa phát triển quan hệ với Tiết Tri Thiển ngày càng thân thiết làm hắn hâm mộ.

Lần đầu tiên khiến hắn có một cảm giác hoang mang chính là khi hắn vô tình đi ngang qua sân của Tiết Tri Thiển, thấy hai nàng ngồi trên nóc nhà, tư thế thân mật, Tiết Tri Thiển nằm trên đùi Hoắc Khinh Ly, còn môi Hoắc Khinh Ly thì chạm lên mái tóc của Tiết Tri Thiển, không biết có phải ảo giác hay không, nhưng rất giống đang hôn nhau, có lẽ hai nữ tử luôn là vậy đi, hắn thầm nghĩ. Lúc nhỏ Tiết Tri Thiển cũng thường xuyên nhất quyết đòi hôn hôn mặt hắn, cho nên tuy hoang mang nhưng cũng không để trong lòng.

Từ khi Tiết Tri Thiên từ Giang Nam về, cả người đều thay đổi, cả ngày rầu rĩ không vui, mặt ủ mày chau, hỏi nàng tại sao thì nàng không nói, nhưng khi muốn từ nàng nghe chuyện về Hoắc Khinh Ly thì nàng giống như mèo bị dẫm phải đuôi, nói chuyện vừa hung dữ lại vừa đâm chọt, cho dù là hai hảo tỷ muội cãi nhau thì cũng không thể giống như thất tình như thế chứ? Lại làm cho hắn thêm một lần khó hiểu.

Cho đến khi Ôn Tử Nhiên xuất hiện hắn mới xóa bỏ nghi ngờ, cùng với cách suy nghĩ hoang đường kia.

Nhưng nay, một Hoắc Khinh Ly phong khinh vân đạm lại thất thố ở trước mặt hắn, hơn nữa trong lời nói đều đầy sự quan tâm tới Tiết Tri Thiển, nên muốn hắn không nghi ngờ cũng khó, nhưng các nàng đều là nữ, làm sao có thể chứ?

*

Tiết Tri Thiển cũng không đi xa, vừa đi qua góc phố liền vứt cánh tay Ôn Tử Nhiên qua một bên, giận hồng hộc đi nhanh lên trước.

Ôn Tử Nhiên tự nhiên cũng không để ý cái sự lấy lòng nhất thời của Tiết Tri Thiển, chỉ là hiếu kỳ quan hệ giữa các nàng, nhưng cũng không nhiều lời, chỉ đi theo sau một khoảng cách nhất định.

Tiết Tri Triển rốt cuộc đi đến mệt mới dừng chân, thấy một cái tửu quán liền xông thẳng vào, to tiếng gọi chưởng quầy đem ra một bình nữ nhi hồng thượng hạng.

Tiết Tri Thiển không phải là người giỏi uống rượu nên mới một chén vào bụng thì hai má đã đỏ bừng, trong lòng bắt đầu hối hận, rõ ràng nhớ Hoắc Khinh Ly đến muốn điên thế mà lại tự tay châm nên ngọn lửa giận không dứt, nàng biết vì sao mình giận, một là Hoắc Khinh Ly lâu đến vậy mới đến tìm nàng, hai tháng rất là dài đấy, dài đến nỗi có thể bắt đầu một đoạn tình cảm mới rồi, hai là do mất mặt, nàng khi ấy đã từng đứng trước mặt Hoắc Khinh Ly hùng hồn nói đời này không muốn gặp lại nàng ấy, cho nên nàng thậm chí còn không nhìn kỹ Hoắc Khinh Ly, nhìn xem nàng ấy có khỏe không có gầy không, càng không hỏi Hoắc Khinh Ly phải chăng vẫn nhớ đến nàng, các nàng căn bản là một câu như thế cũng không hề có.

Ôm Tử Nhiên giữ lấy bầu rượu trên tay nàng, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Tiết cô nương, cô đã uống nhiều rồi.”

Tiết Tri Thiển giận cá chém thớt: “Không cần ngươi quan tâm, ta không muốn nhìn thấy ngươi, ngươi đi đi.”

Ôn Tử Nhiên sao có thể để một cô nương một mình ở lại trong tửu quán, hơn nữa uống nhiều rượu như vậy rõ ràng có hơi say, tuy không nói nhưng theo sắc mặt nàng thì vẫn có thể nhìn ra nàng đang rất thương tâm, trước khi đi ra ngoài tâm tình còn rất tốt, cảm xúc chuyển biến lớn như vậy tự nhiên là liên quan đến vị cô nương kia, Ôn Tử Nhiên đến kinh thành chưa lâu nên không nhận ra Hoắc Khinh Ly.

Người thông minh sẽ không hỏi nhiều đến người không liên quan đến mình, Ôn Tử Nhiên lại khuyên vài câu, nhưng Tiết Tri Thiển nửa câu cũng nghe không vào, còn ngại hắn phiền phức, Ôn Tử Nhiên nghĩ ngợi một lúc liền bảo một tiểu nhị tới phủ Thừa tướng mời Tiết Tri Thâm tới.

Khi Tiết Tri Thâm tới thì nhìn thấy trên bàn đã có ba vò rượu rỗng, hắn chưa bao giờ biết đại tỷ mình có thể uống rượu, Ôn Tử Nhiên thì vẻ mặt bất đắc dĩ ngồi bên cạnh, thấy hắn liền giống như thấy được cứu tinh, giao lại Tiết Tri Thiển cho hắn, còn mình thì trốn về.

Tiết Tri Thiển lúc này đã gục xuống bàn thì thào tự nói.

Tiết Tri Thâm có thể nghe rõ ràng tên của Hoắc Khinh Ly.

Trên danh nghĩa Tiết Tri Thiển là đại tỷ sinh ra trước hắn, nhưng thực tế từ nhỏ đến lớn thì hành động của hắn lại giống huynh trưởng hơn, xem nàng như một muội muội, luôn sủng ái che chở, bởi vì từ nhỏ phụ thân đã dạy nữ tử là để cho người khác yêu thương, nam hài từ nhỏ là để cho người khác đánh, nam nhân bảo hộ nữ nhân là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cho nên dù có lý hay không thì hắn cũng đều nhường cho Tiết Tri Thiển, mỗi khi hắn bị Tiết Tri Thiển hiếp đáp cũng chỉ luôn luôn cười trừ, tình cảm của hai người vô cùng tốt, giữa cả hai hầu như không có bí mật gì.

Cho tới lúc này hắn mới biết được thì ra Tiết Tri Thiển giấu hắn một bí mật lớn như thế, mà còn là một bí mật hoang đường không thể tin được.

Hoắc Khinh Ly yêu thích ai hắn đều có thể chấp nhận được, nhưng lại là một đôi với tỷ tỷ ruột của mình, làm hắn không thể tin, càng không biết nên làm thế nào, thì ra từ trước tới nay hắn ở trước mặt các nàng luôn là một người đáng xấu hổ, ở trước mặt các nàng làm biết bao nhiêu chuyện buồn cười.

Tiết Tri Thâm không dám nói, chỉ có thể cảm thấy xấu hổ, càng muốn lại càng không thể, thì ra từ trước tới nay hắn chỉ là tôm tép nhãi nhép, mỗi ngày đều làm chuyện nực cười, không biết các nàng đã cười thầm biết bao nhiêu lần.

Hắn muốn nổi giận nhưng khi nhìn đến Tiết Tri Thiển đang say rượu, rồi nghĩ đến Hoắc Khinh Ly vừa mới khóc, đến một tia tức giận đều không có, không ngờ rằng tình cảm của các nàng đã thâm sâu như thế, hơn nữa bi thương cũng rất sâu.

Một người là người mình yêu thích nhiều năm, một người là chị ruột của mình, vị trí của hai người trong lòng hắn còn cao hơn người vợ mới cưới về kia rất nhiều, hắn không nỡ để hai người bị bất kỳ thương tích gì, huống chi các nàng chỉ che dấu hắn chứ không hề lừa gạt hắn, hơn nữa Hoắc Khinh Ly chưa bao giờ chấp nhận hắn, nên hắn căn bản không có quyền chỉ trích, một chút ủy khuất cũng đã mất đi gần hết.

Tiết Tri Thâm khẽ thở dài một cái, đi tới cõng Tiết Thi Thiển lên lưng rồi đi ra khỏi tửu quán.

Tiết Tri Thiển nằm ở trên lưng Tiết Tri Thâm, lúc này đã thần trí không rõ ràng, một chốc thì mắng Hoắc Khinh Ly bại hoại, một chốc lại nói nhớ nàng, rồi lại một chốc hỏi nàng đang ở đâu.

Tiết Tri Thâm ngoại trừ lắc đầu thì cũng chỉ là lắc đầu.

Một đường xóc nảy, lại bị gió thổi lạnh, Tiết Tri Thiển cuối cùng cũng tỉnh, nhận ra Tiết Tri Thâm mới mờ mịt hỏi: “Chúng ta đang ở đâu?”

Tiết Tri Thâm đỡ nàng xuống xong mới nói: “Phủ Tướng quân.”