Ta Bắt Đầu Làm Nhân Vật Phản Diện

Chương 33: Lạc Vi Vũ Giải Phẫu!

Lạc Vi Vũ Giải Phẫu!

Thời gian nhoáng chốc, lại là mấy ngày qua đi.

Mấy ngày nay Diệp Phi đều là thường xuyên đi đến cửa hàng bán hoa vì Lạc vi vũ châm cứu, Lạc vi vũ tàn tật ở chân đang ở dần dần khôi phục.

Diệp Phi mỗi ngày đều sẽ đỡ Lạc vi vũ đi dạo đường dương tử một vòng, Lạc vi vũ chống nạng Diệp phi nâng, trên mặt tươi cười cùng với ánh mặt trời lại càng sáng lạn, tươi đẹp.

Cô vốn dĩ tính cách chính là lạc quan rộng rãi, từ lúc Diệp Phi xuất hiện, trên mặt cô tươi cười càng nhiều, càng ngày càng xinh đẹp.

Mà hôm nay có chút đặc biệt.

Bởi vì hôm nay là ngày Lạc vi vũ phẫu thuật.

Diệp phi cố tình lái một chiếc Hummer rộng rãi, tới đón Lạc vi vũ đi bệnh viện.

Bác sĩ mổ chính tên là Triệu phượng, là một vị rất có danh tiếng ở Yến Kinh một bác sĩ nữ rất tài giỏi.

Triệu phượng năm nay 60 tuổi, kinh nghiệm phong phú, trải qua quá lớn lớn nhỏ ở khoa chỉnh hình phải nói là vô số.

Diệp Phi vì chở Lạc vi vũ tới làm phẫu thuật, cũng là nhờ bác sĩ Triệu Phượng giúp đỡ.

Diệp Phi đem Lạc vi vũ đưa đến bệnh viện, Lạc vi vũ lập tức an bài ở phòng bệnh săn sóc đặc biệt là một phòng VIP, hoàn cảnh tương đối không tồi, có thể so với khách sạn năm sao.

Lạc vi vũ thấy thế, nhưng thật ra đỏ mặt có điểm ngượng ngùng, cô hướng về phía Diệp phi thấp giọng nói: “Diệp tiên sinh, anh không cần vì tôi như vậy tốn kém lắm, phòng bình thường cũng đã rất tốt rồi..”

“ Tôi nói được là được.” Diệp phi cự tuyệt nói: “ Bệnh viện này trên danh nghĩa cũng là sản nghiệp của nhà tôi, một gian phòng bệnh thì tính cái gì, với quan hệ của chúng ta hiện tại, Cô còn muốn cùng tôi khách khí?”

Lạc vi vũ ừm một tiếng, ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại bởi vì Diệp Phi cuối cùng một câu có điểm miên man bất định.

“Người chăm sóc mày đang phẫu thuật chính là ở hôm nay, giải phẫu sau khi thành công, muốn ở trên giường bệnh tĩnh dưỡng ít nhất nửa tháng. Trong khoảng thời gian này chăm sóc cô ấy đi……”

Diệp phi nói, chỉ chỉ cửa sổ.

Ở nơi đó, bày một chậu hoa lan, đúng chậu ở cửa hàng bán hoa lan.

Chậu hoa lan này là Lạc vi vũ tỉ mỉ chăm sóc nên lớn lên rất tươi tốt, lá cây xanh biếc tựa như phỉ thúy, cánh hoa toàn thân một màu, trắng tinh cánh hoa lộ ra thanh hương, thanh đạm nhã tố.

Lạc vi vũ mắt đẹp trung hiện lên vui mừng.

Cô không nghĩ tới Diệp Phi cẩn thận như vậy, cư nhiên mang chậu hoa lan cho cô đến đây.

“Trong khoảng thời gian này cửa hàng bán hoa cô cũng không cần lo lắng, tôi mỗi ngày sẽ đi tưới nước, bảo đảm khi cô khỏe mạnh trở về thời điểm bất kì cây hoa nào đều cũng sẽ trở nên tươi tốt hơn cả bây giờ.” Diệp phi cười nói.

Lạc vi vũ trong lòng càng là cảm động, một đôi mắt đẹp tựa như thủy tinh sáng ngời.

“Ừm.” Lạc vi vũ ừm một tiếng, trong mắt lộ ra thần sắc hạnh phúc.

Diệp Phi đem hết thảy đều an bài đến thỏa đáng.

“Buổi chiều phẫu thuật, tôi hôm nay ở bệnh viện với cô.” Diệp phi cười nói.

Lạc vi vũ nói: “Anh làm như vậy, sẽ không chậm trễ việc của anh chứ……”

Diệp phi nghiêm trang nói: “Những cái đó đều là việc vặt thôi, nào có quan trọng bằng cô.”

Lúc này, Diệp phi đương nhiên biết phải nói nói cái gì.

Lạc vi vũ khuôn mặt tinh xảo bị đỏ ửng nhuộm đẫm, hơi cúi mặt xuống, cặp lông mi dài khẽ run, nội tâm xấu hổ ngọt ngào lan tràn.

“Cô trước tiên ở nơi này nghỉ ngơi, tôi đi cùng bác sĩ chủ trị tán gẫu một chút tình huống của cô, có việc có thể kêu tôi.”

“ Được.”

Diệp phi tìm được mổ chính là bác sĩ Triệu phượng.

Triệu phượng đầu đầy tóc bạc, nhưng tinh thần lại rất chấn hưng, cười nghênh đón Diệp phi.

Triệu phượng nhìn thấy Diệp phi nhưng thật ra rất khách khí: “Diệp thiếu, tôi nghe nói ngài ở y thuật thượng cũng có không tầm thường tạo nghệ, lần này xem ra có cơ hội cùng ngài tham thảo.”

Diệp phi cứu Tô Hiếu Khôn sự tình, bị bác sĩ tư nhân của Tô Hiếu Khôn truyền khắp Yến Kinh về mình.

Khắp nơi Yến Kinh đều đã biết, Diệp gia đại thiếu tinh thông y thuật.

Diệp phi xua xua tay, nói; “ Được rồi, chỉ là người bệnh ở chân thương có chút tình huống tôi muốn cùng bà hỗ trợ……”

Diệp Phi đem chuyện ngân châm cứu Lạc vi vũ khi gặp được một ít tình huống vấn đề nói cho Triệu phượng.

Triệu phượng liên tiếp gật đầu, cô trước đây còn có điểm hoài nghi trình độ y thuật của Diệp Phi, thẳng đến lúc này mới tin tưởng, Diệp Phi y thuật tuyệt đối là đứng đầu.

Hắn nói rất nhiều trung y tri thức, giảng thuật như thế nào dùng châm cứu, dùng trung dược điều trị trị liệu Lạc vi vũ chân thương, làm Triệu phượng đều mở rộng tầm mắt.

Triệu phượng thật sâu nhìn thoáng qua diệp phi, khen: “Diệp thiếu thật là hảo bản lĩnh, xem ra cho dù không cần tôi Diệp Thiếu cũng có thể chữa khỏi cho nữ hài này.”

“Phẫu thuật thấy hiệu quả tương đối mau, bà là chuyên gia ở phương diện khoa chỉnh hình, tôi đương nhiên là tin tưởng bà.” Diệp phi nói.

Triệu phượng nghiêm túc nói: “Diệp thiếu xin yên tâm, nếu ngài tín nhiệm tôi, tôi nhất định sẽ toàn lực ứng phó, cô gái này cứ giao cho tôi.”

……

3 giờ chiều.

Đẩy Lạc Vi Vũ vào phòng giải phẫu.

Cánh cửa phòng mổ đóng chặt, và Diệp Phi lúc này đứng ở ngoài cửa.

Lạc vi vũ lần này giải phẫu thực mấu chốt, tuy rằng thành công nắm chắc cực đại, nhưng Diệp phi cũng muốn phải chuẩn bị an toàn.

Thậm chí Diệp phi đã nghĩ ra cách nếu thất bại nên ứng phó như thế nào.

Diệp phi nghĩ không thể để thiếu nữ như ánh mặt trời này có bất luận sơ xuất gì.

Giải phẫu trước sau tổng cộng tiếp bốn tiếng đồng hồ.

Rồi sau đó, phòng giải phẫu cánh cửa từ từ đẩy ra, Lạc vi vũ đang đẩy từ trong giường ra ngoài.

Bởi vì đang có thuốc gây mê, cô giờ phút này ý thức vẫn là mơ hồ, người cũng đang cơ hồ là ngủ say.

bộ dáng ngủ rất điềm tĩnh, như là mỹ nhân trong truyện cổ tích.

Mà chủ trị bác sĩ Triệu phượng còn lại là thở phào một hơi từ phòng giải phẫu đi ra, tháo xuống thật dày khẩu trang nói: “Diệp thiếu, may mắn không làm ngài thất vọng, giải phẫu rất thành công.”

Diệp phi nghe vậy, cũng là một trận nhẹ nhàng.

“ Được, cảm ơn."

“Ngài quá khách khí, tôi đi trước nghỉ ngơi.” Triệu phượng cùng Diệp phi lại hàn huyên vài câu, liền vẻ mặt mỏi mệt rời đi.

Làm một quãng thời gian dài để giải phẫu, đối với bác sĩ nói tới là cực kì tiêu hao thể lực, Triệu phượng hiển nhiên rất mệt mỏi.

Giải phẫu thành công!

Này có nghĩa Lạc vi vũ rốt cuộc có thể giống người bình thường giống nhau khôi phục hoàn toàn! Hơn nữa Diệp Phi dùng trung y châm cứu điều trị, cô khôi phục thời gian còn rút ngắn lại phân nữa.

Một thiếu nữ ôn nhu lại kiên cường, rốt cuộc không cần lại gánh vác chân thương tàn tật mang đến thống khổ.

Phòng bệnh, cửa sổ chỗ cây hoa lan, thanh hương bốn phía, hương thơm ngát phòng.

- -----------------------------------------------------------------