Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Chương 231: Dù sao ta muốn trở về, người không đi ta tự đi một mình.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đền hết ánh sáng thật sự rất có thiên phú.

Vừa rồi ai khuyên Lục Lục cũng không nghe, hiện tại đền hết ánh sáng cười ha ha một tiếng, nói: "Phụ mẫu của tỷ đều là của ta."

Lục Lục nghe xong lời này, lập tức xù lông lên.

Cha có một đống lớn phi tần và nữ nhi không nói, mẫu thân nàng tuyệt đối tuyệt đối không thể để đền hết ánh sáng chiếm lấy! Cho nên mới nói cơm vẫn phải ăn, không ăn chẳng phải người đau đớn, kẻ vui sướng sao? Chờ mẫu thân trở về biết nàng đói bụng sẽ đau lòng bao nhiêu?

Lục Lục từ từ đứng lên: "Đi nấu cho ta bát mì."

Người trong viện suýt chút nữa chảy ra nước mắt đại nạn không chết.

Hoàng hậu nương nương có thần thông còn không khiến cho người ta lo lắng như vậy, nếu Công chúa đói bụng, các nàng hầu hạ không được chu đáo sẽ bị liên lụy? Cho dù bản thân Công chúa không muốn ăn, nàng thật sự đói ra bệnh gì đó, kẻ hầu hạ nàng có thể chạy trốn được không?

"Vâng vâng, Công chúa chịu ăn là được, bây giờ nô tỳ đi căn dặn."

Đền hết ánh sáng còn ngồi, nghiêng đầu lầu bầu nói: "Tỷ lại muốn ăn sao?"

Lục Lục giống như phụ mẫu của nàng, là người cực kỳ thích sĩ diện. Bị trào phúng trước mặt mọi người, việc này ai chịu được? Nàng đưa tay cho đệ đệ xui xẻo một cú vỡ đầu.

Đền hết ánh sáng ôm đầu, trừng nàng: "Tỷ lại đánh ta!"

"Ta là tỷ tỷ của đệ, đệ làm không đúng ta có thể dạy dỗ đệ, đây là giáo dục!"

"Vậy tỷ làm không đúng thì sao?"

"Có mẫu thân sẽ dạy ta, trưởng ấu có thứ tự biết không? Đời này đệ không có cơ hội ra tay với ta rồi~" Mặc dù đói, có thể làm cho đền hết ánh sáng khiếp sợ cũng rất thoải mái.

Đền hết ánh sáng khiếp sợ ôm đầu suy nghĩ một hồi, chờ khuôn mặt Lục Lục tới gần, hắn mới nghĩ đến, không thể đánh tỷ tỷ, có thể để nương lại sinh đệ đệ, hắn cũng có thể đánh đệ đệ!

Mặc dù đền hết ánh sáng còn nhỏ, nhưng hắn thật sự rất thông minh, đã có suy nghĩ của mình rồi, hơn nữa càng nghĩ càng cảm thấy đáng tin. Còn nhắc nhở mình đừng quên chờ nương trở về để nói với nàng.

Lục Lục tìm một chỗ ăn mì xong, không đói bụng nữa, nàng còn muốn tiếp tục chờ.

Hai tỷ đệ lại đợi nửa canh giờ, thực sự quá buồn ngủ mới bị người hầu dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên đi ngủ. Trước khi đi ngủ nghe nói ba lần, chỉ cần nương trở về lập tức nói với nàng, sau khi có được hứa hẹn mới rửa mặt một phen nằm xuống đi vào giấc ngủ ngọt ngào.

Mẫu hậu được nàng nhớ thương đương nhiên sẽ không xuất hiện, bởi vì người ở trong cung rồi.

Lục Lục ngủ một giấc đến trời sáng choang, lúc mới tỉnh còn mơ hồ, chờ nàng nhớ tới chuyện xảy ra vào tối hôm qua, bất chấp cả hình tượng Công chúa trực tiếp nhảy xuống từ trên giường: "Người đâu? Người đâu người đâu? Mẫu hậu ta trở lại chưa? Trở lại chưa?"

Người trông coi bên ngoài nghe được tiếng vang đi vào phòng, đã thấy Lục Công chúa mặc áo trong chân trần giẫm trên giày.

"Hỏi ngươi đấy, mẫu hậu ta đâu?"

"Bẩm Công chúa, đêm qua sau khi người ngủ, Nhị Hoàng tử điện hạ lập tức chạy tới báo tin, nói nương nương không cẩn thận dùng nhầm tiên pháp hồi cung rồi, pháp thuật kia không thể dùng liên tục nên nàng tạm thời không qua được. Nương nương bảo người và Thái tử đừng lo lắng, chơi đùa cùng Hoàng Thượng ở đây, chơi chán rồi hồi cung là có thể gặp nàng."

Khuôn mặt bánh bao của Lục Lục đều nhăn lại, nàng ngồi lại trên giường suy nghĩ một hồi, nghi ngờ nói: "Sẽ không phải là phụ hoàng ta thông đồng với các ngươi tới dỗ ta chứ? Có phải người làm mất mẫu hậu của ta rồi hay không? ? ? ? ? Ta cho ngươi biết, có thể lừa gạt nhất thời không lừa được một đời, để ta phát hiện ngươi nói dối thì ngươi sẽ xong đời. Cho dù trước kia chúng ta có quan hệ tốt, ngươi cũng xong đời."

"Không dám, nô tỳ không dám."

Lục Lục vẫn không tin, rảnh rỗi không có chuyện gì tại sao phải dùng tiên pháp? Còn dùng nhầm rồi?

Mẫu hậu nàng chắc chắn là nữ nhân sẽ không phạm sai lầm, lời nói ra đều rất có đạo lý làm chuyện gì cũng đúng, nàng sẽ không sai đâu.

Tiểu Công chúa vẫn luôn suy nghĩ, lúc nàng suy nghĩ mấy cung nữ đã hầu hạ nàng mặc y phục, tóc cũng chải một lần nữa, sửa soạn xong các nàng hỏi Công chúa muốn ăn gì không, Lục Lục vốn muốn nói không đói bụng. Lại nhớ tới lời kia của đền hết ánh sáng vào tối hôm qua, cơm vẫn phải ăn! Ăn xong lại đi hỏi lão cha thối xảy ra chuyện gì!

*

Thành thật mà nói Lục Lục nghĩ mãi mà không rõ là bình thường, bởi vì Bùi Càn phụ hoàng nàng cũng rất hoang mang.

Hôm qua cũng đã rất muộn, lão Nhị mang người cưỡi ngựa chạy tới sơn trang, lúc trước y vẫn luôn chờ Hoàng hậu trở về, cho đến khi quá buồn ngủ, đang chuẩn bị nằm xuống nhắm mắt một chút, Bùi Diễm tới.

Hắn mang đến phong thư Hoàng hậu tự tay viết, nói mình tận mắt nhìn thấy Hoàng hậu nương nương trong cung, cũng thuật lại những lời Phùng Niệm nói cho phụ hoàng nhà mình.

Bùi Càn cảm thấy chuyện này không thể tưởng tượng nổi.

Người khác không biết y còn không biết sao? Hoàng hậu năm thì mười họa muốn đi đến chỗ Đại cữu ca, không chỉ đi một mình còn dẫn mang theo y, chưa từng có sự cố sao lại đột nhiên xuất hiện sai lầm?

Coi như có sai lầm, nàng còn có thể không về được à?

Không thể nào.

"Lúc ấy Hoàng hậu có thần thái biểu cảm như thế nào? Con cẩn thận nói với trẫm một chút."

Bùi Diễm cũng rất mệt mỏi khi cưỡi ngựa đi đường ban đêm, hắn ngồi xuống uống hai hớp trà lớn, lúc uống trà lập tức nhớ lại, sau đó nói cho Bùi Càn: "Nhi thần cảm thấy lúc ấy mẫu hậu rất sốt ruột."

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật."

Nhưng Bùi Càn vẫn không tin hoàn toàn. Y thấy quá kỳ lạ, trước kia lúc Phùng Niệm nghiêm túc lừa y, y đều tin tưởng, kéo xuống đều tin, lúc này nói đúng tình hình thực tế, chính là không dùng cẩn thận về thành không qua được, Bùi Diễm tới truyền lời nói cho y biết, ngược lại y còn nghi ngờ đủ kiểu.

Còn cảm thấy không phải bên phía Đại cữu ca có chuyện gì cần nàng làm, bởi vì phải mất rất nhiều thời gian nàng mới nghĩ ra một chiêu như vậy, tự mình chạy về, Lục Lục Cửu Cửu đều không ở bên cạnh thời gian không phải nhiều hơn sao?

Trong lòng Bùi Càn nghĩ một đống lớn, lại không nói với bất luận kẻ nào, chỉ để Lý Trung Thuận căn dặn cho bên dưới không cần tiếp tục tìm Hoàng hậu nữa.

Đặc biệt truyền lời cho người hầu Duyệt Tiên cung, quan trọng nhất là thuyết phục Lục Công chúa Bùi B.

Người hầu đã cố gắng, nhưng sau khi Lục Công chúa dùng xong đồ ăn sáng vẫn đi tìm phụ hoàng nàng, lần này qua đó cũng không phải để cãi nhau, nàng muốn bày tỏ tư tưởng là ―― đã tới nghỉ mát tại sơn trang, chiều hôm qua chơi rất lâu, có thể hồi cung rồi?

Cho dù là thân nữ nhi, khuê nữ thân sinh, Bùi Càn cũng muốn mắng nàng.

"Mới đến chưa được một ngày, người nào đi nghỉ mát chỉ ở một ngày?"

"Người khác là người khác, chúng ta là chúng ta, ai còn quản được ta?"

Lúc này Bùi Càn nghĩ tới, Hoàng hậu đã từng quở trách y, bảo y không nên quá nuông chiều nữ nhi, cưng chiều nàng vô pháp vô thiên không phải