Tà Vương Phù Thượng Tháp: Nông Nữ Hữu Điểm Điền

Chương 126: Xếp Hàng Chờ

Tác giả: Vân Phi Mặc

Hai người trợn tròn mắt, chờ bọn họ phản ứng lại, Lâm Diệp Nhi đã đặt chúng lên xe ngựa.

"Cô nương, hảo sức lực." Tiểu ca từ đáy lòng bội phục.

Lâm Diệp Nhi cười hắc hắc, "Không có, không có, sức lực chỉ là mạnh hơn người bình thường một chút mà thôi."

Haha, hai vị tiểu ca khóe miệng giật giật. Cái này mà chỉ gọi là "hơn một chút", vậy thì sức của hai người bọn họ chẳng phải là bằng đứa bé hay sao.

Năm lu đồ chua, hai lần chuyển xong. Lúc bọn họ chuẩn bị rời đi, Lâm Diệp Nhi đưa cho bọn họ một người một cây cây mía, một túi hạt dẻ nếm thử mới mẻ.

Năm lu bán ra, năm trăm lượng bạc, trong không gian còn có ba mươi lăm lu, nếu Túy Tiêu Lâu không lấy, nàng sẽ đưa tới Vận Lai Cư.

Lâm Diệp Nhi nhìn thời gian, từ trong không gian đem hạt dẻ cùng cây mía dọn lên xe, kéo về phía chợ. Chờ khi Lâm Diệp Nhi đến chợ, đường phố hai bên sớm đã bãi đầy sạp.

Nàng bày quán, một đám người đứng, vừa thấy Lâm Diệp Nhi kéo xe lại đây, hai mắt sáng rực như đèn pha.

"Cô nương, ngươi đã tới."

Một đám người phần phật xông tới.

"Cô nương, cho ta tới ba bó cây mía."

"Ta muốn mười bó."

"Cho ta một bó."

............

Mọi người sợ chính mình nói muộn quá, không có hàng mà mua.

Đối mặt một đám điên cuồng lao tới, Lâm Diệp Nhi chỉ sợ có đánh nhau, lúc đó thì phiền phức to, vội vàng nói: "Đừng nóng vội, từ từ thôi, ai cũng sẽ được mua."

囧, không ai nghe!!

Người ở phía sau vẫn tích cực chen lên phía trước kiếm miếng ăn.

Nàng thanh âm thực nhẹ, mọi người lại nghe được một cách rõ ràng, "Các ngươi còn nháo như vậy nữa, ta hôm nay liền không bán."

Một câu nói, thành công làm cho bọn họ dừng lại.

"Một hàng dọc đằng trước."

Người đi đường chỉ thấy một hàng ngũ thật dài, người không rõ nguyên do xuất phát từ tò mò tiến lên tìm hiểu, vừa hỏi một chút, những người đang chờ mua, bắt đầu kể lể về chỗ tốt của cây mía.

Cái gì lão mẫu thân chứng mất ngủ đã biến mất.

Cái gì nhi tử nhiều năm chân đau, dần dần chuyển biến tốt đẹp.

Cái gì lão công hàng năm run run bệnh cũ, thế nhưng chuyển biến tốt đẹp.

Tóm lại, đủ loại đều có, tất cả mọi người đều nói, làm quần chúng không rõ nguyên do ăn dưa cũng đi theo xếp hàng mua. Chờ đã có người hỏi lại bọn họ khi, bọn họ đem lời mới vừa nghe tới nói lặp lại một lần nữa, như thế vòng đi vòng lại, đội ngũ càng ngày càng dài.

Lâm Diệp Nhi kéo một xe mía tới, chỉ non nửa tuần trà liền bán xong, những người đứng hàng sau chưa mua được, lập tức nóng nảy.

"Cô nương, ngươi chính là đáp ứng chúng ta, hôm nay đều có thể mua được. Chúng ta mới ngoan ngoãn mà nghe lời xếp hàng." Một vị đại nương tức giận, nhi tử nằm liệt trên giường, nhờ rất nhiều đại phu xem qua, đều nói không hy vọng.

Hôm qua nghe được cuối hẻm có người nói, sau khi ăn cây mía này, trị hết chứng mất ngủ nhiều năm của nàng. Nàng hôm nay thế nào cũng muốn mua được thứ thần diệu này, để lấy hi vọng cho chân nhi tử của nàn.

"Trong nhà còn có, đợi ta mang tới rồi hãy nói." Lâm Diệp Nhi vội vàng nói, "Cảm phiền các vị chờ một lát."

"Không có việc gì, không có việc gì, chỉ cần hôm nay có thể mua là được."

Một đám người tỏ vẻ đã hiểu, một bộ phận quần chúng ăn dưa không có kiên nhẫn, lựa chọn rời đi. Những người này mỗi khi nghĩ đến hôm nay bỏ qua cơ hội này, đều là hối hận không dứt.

Lâm Diệp Nhi ngựa không ngừng vó trở lại tiểu viện, từ trong không gian dọn ra cây mía. Lúc này đây nàng chồng mía lên cao ngất, độ cao kia nhìn giống như là tùy thời sẽ đổ mất.

Một chiếc xe kéo quá tải nghiêm trọng nghênh ngang xuất hiện trên đường, làm không ít người chú ý.

Chứng IQ thấp có chữa được không ta ? Để tí mua thử mười bó xem sao :v ^^