Tại Sao Không Được Làm Người Quá Nhẫn Nại

Chương 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lục Liễu Chi cảm thấy có ba sự kiện xui xẻo nhất trong đời mình, lần thứ nhất là khi còn bé bị người khác cầm rắn giả dọa đến mức câm như hến suốt mấy ngày liền, hậu quả cho đến bây giờ vẫn còn chút nói lắp. Lần thứ 2 chính là cha nuôi trên danh nghĩa của cậu – Lục Dương bất ngờ qua đời, cậu lại phải trở về điểm xuất phát mà đi lấy lòng cháu trai Lục Dương, Kiều Giản.

Lấy lòng một người đối với cậu mà nói là rất khó, cậu hoàn toàn không hiểu được cách sống chung với người khác.

Bất kỳ ai trong nhà Lục Dương cũng có thể điều khiển cậu, vì từ trước đến giờ cậu chưa từng dám nói “Không”, mặc dù phải sống trong tình trạng như thế này, Lục Liễu Chi lại chẳng có một ai để trút bầu tâm sự.

Lần thứ ba chính là hiện tại.

Cậu chậm rãi bò xuống mép giường, loại đau đớn hết sức kinh khủng phối hợp với đau đớn từ từ của bắp đùi và thắt lưng khiến cậu suýt rên thành tiếng, chỉ có thể cắn môi chịu đựng. Người đàn ông bên cạnh còn chẳng rõ đang say bí tỉ hay chỉ ngủ thiếp đi, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, Lục Liễu Chi quay đầu nhìn hắn một chút, tiếp tục lết xuống giường, dùng tư thế khá buồn cười mò vào phòng tắm, mở vòi nước ra.

Cứ như vậy đầu óc cậu trống rỗng những hai, ba phút, bởi vì thật sự rất đau, cả buổi mới phát hiện nước quá nóng, vội vàng vươn tay điều chỉnh nhiệt độ.

Tính sao bây giờ?

Có lẽ anh ấy đi nhầm phòng, Lục Liễu Chi nghĩ, nhất định là đi nhầm rồi, say đến mức đó cơ mà, nếu biết trước đã về thẳng kí túc xá… Nhưng ngày mai biết tính sao đây? Liệu có đuổi mình ra khỏi nhà không?

Gạch cao cấp màu ngà đọng lại một chút nước bẩn, Lục Liễu Chi cúi đầu nhìn, là màu đỏ pha loãng, cậu hoàn toàn mất hết tự chủ, không biết vết thương rốt cuộc nghiêm cỡ nào, cũng chẳng dám tự ý lấy tay đụng, nhưng ngồi xổm một lát quả thực quá khó chịu, bèn chống tay lên gạch sứ chậm chạp nằm xuống nền, run rẩy cầm vòi nước hướng về phía mình.

Tự miễn cưỡng tắm rửa sạch sẽ, cậu không dám về ngủ trên giường, đành buộc lòng nằm tạm trên đệm bồn tắm một đêm, thầm nghĩ đợi mai Kiều Giản thức dậy rồi tính.

Chờ cậu mở mắt tỉnh lại lần nữa, sắc trời ngoài cửa vẫn đen kịt, Kiều Giản quần áo chỉnh tề đang ngồi nhíu mày bên giường, tâm tình trông cực kỳ tệ, thế nhưng thời điểm bắt gặp ánh mắt của cậu lại chợt thở phào nhẹ nhõm.

Tuy Kiều Giản vẫn chưa hoàn toàn nuốt trôi cơn giận, nhưng vẫn phải đề phòng sợ cậu ồn ào —— dẫu sao cũng bị thương đến mức này.

Nào ngờ Lục Liễu Chi không có nổi điên, chỉ đơn thuần cử động tay, cậu cảm thấy tốc độ nước thuốc trong bình nhỏ xuống quá nhanh, tay phải hơi hơi tê cứng, Kiều Giản đưa tay sờ thử, lạnh như băng.

“Thấy thế nào, còn đau chứ?”

“…Ổn ạ.”

Đây là lần đầu tiên cả hai người nói chuyện, tràn đầy lúng túng quỷ dị, Lục Liễu Chi theo bản năng trả lời tất cả, câu cửa miệng của cậu chính là được rồi, đừng lo lắng, mà trên thực tế cậu lại hoàn toàn không dám cử động nửa người dưới, đã sớm đau đớn đến tê liệt rồi.

Kiều Giản chẳng rõ cậu có ý gì, sợ cậu đang âm mưu tính kế, đưa tay áp trán cậu dò nhiệt độ, vẫn còn chút nóng.

“Ngày hôm qua tôi uống hơi nhiều.” Kiều Giản nói.

Bào chữa một câu đương nhiên không thể giải quyết vấn đề, Kiều Giản đang chờ cậu trả lời trước, xem cậu muốn bồi thường chuyện này thế nào.

“…À” Lục Liễu Chi vội vàng nói: “Không, không sao đâu.”

Chỉ cần cậu khẩn trương một chút sẽ dễ dàng nói lắp.

Cuối cùng Kiều Giản vẫn chưa hỏi được cái gì, hắn càng muốn trấn an đối phương, đối phương lại càng căng thẳng, Kiều Giản đại khái đoán được tối hôm qua mình hành hạ cậu hơi quá, cũng không muốn ép buộc cậu nữa, gọi trợ lý thay mình thương lượng, nhưng rốt cuộc trợ lý cũng bó tay, Lục Liễu Chi toàn lặp đi lặp lại mấy câu trả lời như: “Không sao mà” “Ổn thật đó” “Bao giờ tôi mới được xuất viện?”

Kiều Giản cảm thấy không còn bất cứ đoạn tình cảm nào khởi đầu bôi bác hơn thế này, mặc dù khi đó hắn hoàn toàn chưa nghĩ tới sẽ có một ngày bản thân ngây thơ chịu ở bên cạnh Lục Liễu Chi.

Từ sau sự kiện đó, suốt nửa năm hai người chưa từng chạm mặt, Lục Liễu Chi trốn tránh hắn, nếu biết hắn về nhà sẽ ở ký túc xá, mãi đến lúc cậu thi đại học xong, không thể tiếp tục ăn bám ký túc xá trường thêm được nữa, Kiều Giản mới tranh thủ lúc cậu ở nhà bất ngờ úp sọt, bấy giờ cả hai mới có thể giáp mặt nhau một lần.

Lục Liễu Chi thoạt nhìn chẳng thay đổi gì nhiều, chỉ là gầy đi một chút, đứng trước mặt hắn vô cùng bối rối, hơi cúi đầu, trông giống như bản thân đã làm sai chuyện gì.

Kỳ thật Kiều Giản cũng chẳng biết mở lời ra sao, hắn chỉ đơn thuần rất muốn gặp Lục Liễu Chi mà thôi.

“Thành tích của cậu rất tốt.” Kiều Giản nói.

Lục Liễu Chi yên lặng.

“Lên đại học cần bao nhiêu phí sinh hoạt mỗi tháng?” Rốt cuộc Kiều Giản cũng tìm được đề tài thích hợp.

“Em không biết…” Lục Liễu Chi do dự nói: “Khoảng một ngàn tệ đi.”

Một ngàn tệ, chắc chắn không coi là nhiều, nhưng cũng chưa đến nổi quá túng thiếu, cậu tự thấy ổn rồi, nếu xin nhiều hơn sẽ vô cùng khó xử.

“Đủ chưa?”

“Dạ đủ.”

Kiều Giản thả cậu đi.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ buổi tối Kiều Giản lại sang phòng tìm cậu.

Lục Liễu Chi có chút khẩn trương, bởi vì lần trước thật sự quá đau.

Nhưng Kiều Giản chỉ đơn thuần đưa tay sờ mặt cậu, ngồi xuống bên giường, hỏi cậu: “Sinh nhật cậu ngày mấy?”

“Em không có sinh nhật.”

“Hả?”

“Em không biết ngày sinh của mình, chẳng ai nói cho em biết, bảo mẫu ở cô nhi viện cũng không rõ.”

Kiều Giản cứng họng, lại không nỡ rút tay về, thuận theo mặt cậu vuốt xuống, chạm tới cái cổ mềm mại của cậu, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve mặt cậu.

Kiều Giản cúi đầu nhìn cậu, cậu cũng nhìn Kiều Giản.

“Nhắm mắt.” Kiều Giản nói.

Lục Liễu Chi nhắm hai mắt lại.

Sau này cậu luôn cảm thấy có chút mơ hồ, bởi vì Kiều Giản nói ngày hôm sau chính là sinh nhật cậu, dẫn cậu ra ngoài chơi, còn đến một nhà hàng vừa nhìn đã biết xa xỉ ăn tối, cậu ăn rất câu nệ, chẳng no được bao nhiêu, sau khi đi ra Kiều Giản thấy cậu ủ rũ, hỏi cậu bị sao vậy, cậu bảo muốn ăn ramen và rau củ xiên nướng, Kiều Giản lại lái xe đưa cậu đi ăn, ăn no nê, Kiều Giản hỏi cậu hôm nay thấy vui không? Cậu nói rất vui.

Đây chính là toàn bộ ấn tượng về ngày sinh nhật đầu tiên của cậu.

Điện thoại di động bỗng đổ chuông, Lục Liễu Chi từ trong hồi ức giật mình tỉnh lại, cúi đầu nhìn thử, là Kiều Giản gởi tin nhắn: [ Hôm nay tan sở sớm một chút. ]

Trùng hợp đồng nghiệp vừa đưa cậu cái USB, Lục Liễu Chi nhanh chóng nhận lấy tiến hành làm việc, quên phải trả lời tin nhắn Kiều Giản, đến gần sáu giờ vẫn chưa đâu vào đâu, Kiều Giản liên tục gọi điện thoại tới, Lục Liễu Chi bắt máy, đúng như dự đoán, giọng Kiều Giản rất khó nghe: “Có phải cậu lại tiếp tục tăng ca?”

“Em sẽ cố gắng về sớm một chút, được không?” Lục Liễu Chi mềm giọng giải thích, “Bởi vì tổ tụi em mới nhận cái dự…”

Kiều Giản nóng nảy cúp ngang điện thoại, cậu đành phải nói qua tin nhắn: [ Thật sự xin lỗi, anh đừng tức giận mà. ]

Kiều Giản không trả lời cậu, Lục Liễu Chi lại gởi một cái emo thỏ Tuzki cầm cây quạt nhỏ thút thít, phát hiện Kiều Giản đã kéo cậu vào danh sách đen.

Về đến nhà đã là tám giờ rưỡi, Kiều Giản đen mặt xem ti vi ở phòng khách, Lục Liễu Chi đổi dép, phân vân có nên qua chào một tiếng hay không, nhưng thấy Kiều Giản cố tình lơ đẹp mình, cậu bỏ cuộc lủi thủi trở lại phòng mình đi tắm.

Cậu dọn đến sống với Kiều Giản hơn một năm, nhưng cả hai không hề ở chung mỗi ngày, thời điểm Kiều Giản mất hứng sẽ đuổi cậu sang phòng ngủ phụ.

Tắm xong, Lục Liễu Chi đói lả người, lại chẳng biết có nên đi ra ngoài hay không.

Còn chưa chờ cậu hết do dự, cửa phòng đã bị đạp rầm một tiếng, sắc mặt Kiều Giản hết sức khó coi đứng trước cửa: “Cậu dám trốn tôi?”

“…Không có” Lục Liễu Chi nói: “Tại em thấy anh hơi bực bội thôi.”

“Chẳng phải đều tại cậu nên tôi mới bực bội sao?” Kiều Giản đi tới trước mặt cậu, “Đã nói bao nhiêu lần rồi, nghỉ việc chỗ đó đi, lương mỗi tháng chưa đủ nhét kẽ răng còn muốn tăng ca, có cái gì mà làm ghê vậy?”

Lục Liễu Chi chẳng biết nên phản bác ra sao, cậu thật sự không giỏi phát sinh tranh chấp với người khác.

Kiều Giản cũng không rõ đang nổi điên vì lý do gì, đột nhiên đem cậu đè xuống giường, dùng sức cắn mạnh trên cổ cậu, Lục Liễu Chi không tránh, ngược lại vươn tay ôm lấy hắn.

Một lát sau, Kiều Giản ngồi dậy ngay ngắn, hơi tách chân ra, ra hiệu Lục Liễu Chi cúi đầu.

Lục Liễu Chi nhìn hắn một chút, rất dịu ngoan quỳ gối giữa hai chân hắn, cởi quần lót, mút liếm đồ vật cứng rắn của hắn.

Liếm được một lát, cậu lại bất động, Kiều Giản thiếu kiên nhẫn bóp bóp mặt cậu, cậu lập tức vươn tay sờ túi quần Kiều Giản.

“Làm gì thế?”

“Đưa điện thoại di động cho em…”

“Muốn điện thoại của tôi làm gì?” Kiều Giản móc điện thoại ra ném cho cậu, hơi nhấc cầm vênh váo, “Kiểm tra sao? Cậu đúng là ngày càng lớn mật.”

“Hổng, hổng phải mà.” Lục Liễu Chi biết mật mã, lướt tới danh sách đen trong danh bạ, tự xóa tên mình đi.

Kiều Giản đặt tên cậu là bảo bối.

Cậu nhìn chằm chằm, Kiều Giản không nhịn được giật điện thoại về, cậu mới chịu cúi đầu, từ từ đem đồ vật của Kiều Giản ngậm vào.

———-

Bonus:

Ramen

Rau củ xiên nướng