Tên Sói Háo Sắc, Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 25: Ghen rồi!!!

Tôn Noãn Tịch về nhà là ồn ào!

- Mẹ ơi! Con thi đậu cao trung A rồi mẹ cho con đi Hàn Quốc đi a!!!

- Được con gái mẹ giỏi lắm! Tý nữa mẹ sẽ mua quần áo, mua cả vé máy bay cho con. Nhưng phải sang bên kia mời cả nhà!

- Sao ạ? Mời cả nhà họ Lục sao?

- Đúng vậy! Không có con trai nhà họ thì con có dược đi Hàn Quốc không? Với cả Lục Thất Minh bây giờ đang ở nhà! Lâu không có dịp lần này phải mời, nghe chưa!

- Dạ!

Cô hí hửng lên lầu. Trên tấm rèm màu xanh nhẹt là ô cửa kính. Là lối ' sau ' của cả 2....

- Anh Triển Bách! Anh đang ngủ đấy à???

Lục Triển Bách mở đôi mắt bồ câu ra, đôi chân bước về phía cánh cửa....

- Nhà em và nhà anh sắp đi chơi Hàn Quốc đó!

- Đi chơi Hàn Quốc?

- Phải nhà em bao!

Haizzz

- Anh không có hứng!

Cậu lạnh lùng đóng cửa sổ quay về chiếc giường thân yêu của mình. Gì chứ! Cậu lười lắm rồi!

- Không thì em đi nói với anh Thất Minh!

Tiếng nói truyền qua cửa lọt vào trong tai của Lục Triển Bách không bị xao nhãn!

Mở mắt!

Gì chứ! Sao lại thành ra thế này? Cậu cậu.... Không thể!

Thân hình rơi xuống, bước đi như chạy, nghe qua đã thấy vội vã....

Vội vã? Cậu vội vã cái gì?

Cậu thẫn người giữa cầu thang.

Cậu bắt đầu thấy hối hận khi cho Tôn Noãn Tịch tiếp xúc quá gần gũi với anh trai mình - Lục Thất Minh!

Cậu vẫn luôn thấy Lục Triển Bách để ý đến cô gái này! Cả Tôn Noãn Tịch nữa!!!

Làm sao đây ( đây có phải vì yêu mà ghen với anh trai mk?)

Tôn Noãn Tịch sau khi vào phòng Lục Thất Minh đã ôm chằm! Cô bé này trong đầu chỉ nghĩ đơn giản rằng: đây là ' anh ' của' anh trai ' mà thôi!

Lục Thất Minh cũng nhẹ nhàng ôm lại...

Lục Thất Minh bấy lâu nay vẫn luôn lịch sự như vậy...

Lục Triển Bách đẩy' rầm ' cánh cửa! Nhìn thấy đôi 'uyên ương '

Ôm nhau đằm thắm!

Ghen rồi!!!!

- ---------------------

Ahihi! Mn ủng hộ mk vs ạ