Thế Gia Danh Môn

Chương 4

1.4

Lúc này Cận Thiệu Khang đã đứng dậy trước, cung kính nói với Thái phu nhân, “Nếu vậy, chúng con xin vào cung trước!” Nói xong nhẹ nhàng cẩn thận đỡ Vu Thu Nguyệt đứng lên, Vu Thu Nguyệt ngước khuôn mặt xinh đẹp nhìn hắn cười rạng rỡ.

Thế là xong rồi? Tưởng Nhược Nam ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn đám người trước mặt mình, chẳng phải Phương ma ma còn nói Vu di nương phải dâng trà cho nàng sao?

Ban đầu là không muốn nàng đến, giờ ngay trước mặt nàng lại giả ngô giả ngọng, định phớt lờ việc này đi, tất cả mọi người đều bảo vệ Vu Thu Nguyệt, coi nàng như không tồn tại?

Tốt xấu gì nàng cũng là do Hoàng thượng chỉ hôn, là chính thê do kiệu tám người khiêng rước về Hầu phủ! Vậy mà đến chút thể diện này cũng không chịu giữ cho nàng?

Tưởng Nhược Nam vẫn luôn nhẫn nại cuối cùng đã nổi giận!

Cận Thiệu Khang và Vu Thu Nguyệt sánh vai đi ra ngoài. A hoàn mặc y phục màu xanh lá đó đến bên Thái phu nhân, khom lưng giơ tay chuẩn bị đỡ bà vào phòng trong nghỉ ngơi. Còn Vương thị bế con định đứng lên lui về. Bọn a hoàn, hầu già cũng thu dọn để đợi theo sau chủ tử của mình.

Chẳng ai quan tâm tới Tưởng Nhược Nam lúc này còn đang đứng giữa phòng.

Phương ma ma biết nàng đang thắc mắc điều gì, bà lo lắng tiểu thư sẽ không nhẫn nhịn được nữa mà nổi điên lên, vội vàng chạy đến cạnh tiểu thư, khẽ tiếng nói: “Tiểu thư, còn nhớ ma ma đã nói với người những gì không? Tạm thời nhẫn nại đã, đừng gây chuyện nữa…” Từ khi vào An Viễn Hầu phủ, tiểu thư đã mất rất nhiều ưu thế, không còn thể mặc nhiên tùy tiện như trước kia.

Hồng Hạnh cũng đi đến cạnh Tưởng Nhược Nam thúc giục nàng, nói: “Tiểu thư, mau đuổi theo đi, người là chính thất, sao có thể đi sau người ta, mau đuổi theo đi!”

Tương Nhược Nam bực bội nhìn Hồng Hạnh. Đuổi theo? Đuổi theo thì sẽ được họ vui vẻ đón nhận ư? Chính thất! Ở đây ngoài a hoàn của mình ra, chẳng ai thèm quan tâm tới vị chính thất này cả!

Các người khiến ta không được thoải mái, ta cùng sẽ khiến các người không được như ý, muốn bảo vệ vợ bé chứ gì? Ta nhất định phải uống được ly trà do vợ bé đó dâng đấy!

Đương nhiên đây chỉ là một mặt thôi, quan trọng hơn cả là, nếu cứ để Vu Thu Nguyệt kia dễ dàng qua mặt như thế, sau này trong phủ An Viễn Hầu sẽ chỉ có Vu Thu Nguyệt mà không có Tưởng Nhược Nam nữa, đến kẻ dưới cũng chẳng thèm tôn trọng nàng, cả đời này nàng đừng mơ đạp lên đầu Vu Thu Nguyệt mà sống! Thậm chí còn bị Vu Thu Nguyệt đè bẹp không cử động nổi ấy chứ!

Nàng phải khiến mọi người biết, mặc dù nàng không được Hầu gia yêu thương, nhưng nàng vẫn là chính thất do đích thân Hoàng thượng ban cho hắn! Là người tuyệt đối không dễ dàng bị khinh thường!

Ngay lúc ấy, Tưởng Nhược Nam khẽ đẩy Phương ma ma đang khổ sở khuyên giải sang một bên, ngẩng đầu ưỡn ngực, cao ngạo gọi: “Đợi một chút!”

Giọng nói trong trẻo rõ ràng, khiến tất cả mọi người đều sững lại.

Cận Thiệu Khang và Vu Thu Nguyệt quay đầu, Thái phu nhân vừa đứng dậy nghe vậy lại ngồi xuống, bàn tay bế con của Vương thị cũng dừng, bọn a hoàn, hầu già trong phòng đều ngưng công việc trên tay.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào Tưởng Nhược Nam, thoáng chau mày, bộ dạng như muốn nói “Lại muốn giở trò gì ra nữa?”

Lúc này vẻ mặt Cận Thiệu Khang cũng như muốn nói câu đó, chỉ là trong ánh mắt nhìn Tưởng Nhược Nam có thêm vài phần chán ghét.

“Cô còn muốn thế nào nữa?” Giọng nói lạnh lẽo, rất cuốn hút, nhưng tràn ngập sự thiếu kiên nhẫn.

Mẹ kiếp, cho dù ngươi có kéo dài cái mặt ra thì ta cũng sợ ngươi chắc? Ta là được chỉ hôn, phía sau có Thái hậu chống lưng, lại là con gái của đại tướng quân gì đó, ta không tin ngươi có thể làm gì ta!

Tưởng Nhược Nam hoàn toàn không sợ vẻ mặt lạnh lẽo ấy, nhướng mày nhìn hắn, khiêu khích.

“Mọi người hình như đã quên một việc rồi!” Tưởng Nhược Nam đột nhiên mỉm cười, đôi đồng tử đen như bảo thạch sáng lấp lánh, rất xảo quyệt, giống như một con mèo tinh quái! Nàng quay người ngồi xuống chiếc ghế trống của Cận Yên Nhiên, Cận Yên Nhiên dường như nhận ra ý đồ của nàng nên trừng mắt nhìn căm hận, nhưng Tưởng Nhược Nam lại nhìn nàng ta cười hết sức vui vẻ, nhìn cho đến khi Cận Yên Nhiên phải đỏ bừng cả mặt, mới quay lại nhìn Cận Thiệu Khang và Vu Thu Nguyệt, tiếp tục cười híp mắt nói: “Thân là thiếp thất, chẳng phải nên dâng trà cho chính thất hay sao?”

Quả nhiên Cận Thiệu Khang mặt biến sắc, âm trầm tới đáng sợ, ánh mắt sắc lẹm khiến tất cả bọn người dưới đều không chịu nổi phải cúi gằm đầu. Vẻ mặt của Vu Thu Nguyệt thoáng cứng lại, nhưng ngay sau đó đã đổi sang bộ dạng tủi thân ấm ức, khiến người ta phải xót thương.

Sắc mặt Thái phu nhân vô cùng lạnh nhạt, đôi môi mím chặt để lộ cơn giận của bà, bà không nói ra việc dâng trà, những người có mắt có suy nghĩ đều hiểu đấy là ý gì. Nhìn bộ dạng lúc này của Tưởng Nhược Nam, rõ ràng nàng cố ý, cố ý khiêu chiến với quyền uy của bà, cố ý chống đối bà. Tưởng Nhược Nam này, quả nhiên là danh bất hư truyền!

Còn Cận Thiệu Đường và Vương thị, cả Triệu di thái thái nữa, lúc thì nhìn nhìn người này, lúc lại ngó ngó người kia, tròng mắt đảo liên tục, rõ ràng đang muốn được xem màn kịch hay.

Phương ma ma đứng phía sau khẽ giật giật chéo áo nàng, “Tiểu thư, bỏ đi bỏ đi!” Giọng nói đầy lo lắng. Tưởng Nhược Nam biết vị Phương ma ma này thật lòng thương yêu “thể xác” của nàng, bèn quay đầu lại nhìn bà nở một nụ cười trấn an.

“Tưởng Nhược Lan, cô đừng quá đáng!” Giọng Cận Thiệu Khang càng thêm lạnh lẽo.

Tưởng Nhược Nam nhìn Cận Thiệu Khang, tỏ vẻ kinh ngạc, “Hầu gia, không biết yêu cầu của thiếp có chỗ nào quá đáng, lẽ nào thân là thiếp thất không nên dâng trà mời chính thất hay sao?”

Câu nói này dù thế nào cũng rất có lý, Cận Thiệu Khang không thể phản bác, bèn đáp: “Giờ đã không còn sớm nữa, đừng để lỡ giờ vào cung tạ ân!”

Tưởng Nhược Nam mỉm cười, “Tiến cung tạ ân đúng là rất quan trọng, nhưng việc thiếp thất dâng trà là quy định do lão tổ tông truyền lại, càng không thể bỏ qua. Có điều Hầu gia cũng không phải lo lắng, khấu đầu một cái dâng một ly trà cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian đâu!” Nói rồi không màng tới hắn, quay sang nói với Hồng Hạnh: “Hồng Hạnh, rót một ly trà cho Vu di nương!”

Phương ma ma yếu đuối nhát gan, việc này không thể trông cậy vào bà được, nhưng Hồng Hạnh chẳng biết sợ trời sợ đất là gì, giao cho cô ta hẳn không sai!

Quả nhiên không ngoài dự liệu của Tưởng Nhược Nam, Hồng Hạnh đi theo Tưởng Nhược Lan trước đó tác oai tác quái quen rồi, đâu bỏ qua cơ hội hạ thấp kẻ mình chán ghét, lập tức rót một ly trà, hai tay dâng tới trước mặt Vu di nương, cười tươi tắn: “Di nương, xin mời!”

Sắc mặt Vu Thu Nguyệt trắng bệch, ngẩng đầu nhìn Cận Thiệu Khang một cái, nước mắt ầng ậc. Hai tay run rẩy giơ ra hướng về phía ly trà, nhưng chưa vội chạm vào nó, như còn chờ đợi điều gì.

Tưởng Nhược Nam thấy cảnh này trong lòng thầm cười nhạt, muốn đợi Hầu gia ra mặt chống lưng? Trước đó có lẽ còn có thể qua quýt cho xong, nhưng giờ đã ép tới tận nơi rồi, ta không tin hắn thật sự dám coi thường cả thánh chỉ của Hoàng thượng, dám công khai ngăn cản ngươi dâng trà mời ta!

“Vu di nương, đã không còn sớm nữa, không thấy Hầu gia đang vội hay sao? Nghe nói Vu di nương cũng được sinh ra trong một gia đình gia giáo, không thể đến nghi thức này cũng không hiểu chứ?” Tưởng Nhược Nam vẫn cười, nhưng nụ cười không lan được tới đáy mắt.

Bộ dạng dương dương đắc ý cúa Tưởng Nhược Nam khiến Cận Thiệu Khang vẫn là người vô cùng bình tĩnh cũng có chút mất kiểm soát, hắn nhìn Tưởng Nhược Nam chăm chăm, môi mím chặt, ánh mắt vừa sắc vừa lạnh. Cuộc sống của hắn từ nay về sau lẽ nào đều bị bà la sát này can dự?

Nhưng hắn có thể có cách gì chứ? Câu nào của Tưởng Nhược Nam cũng đều rất phải đạo, lẽ nào hắn còn có thể ngang nhiên ra mặt ngăn cản?

Sắc lạnh trong mắt Thái phu nhân nhấp nháy, nhưng vẫn lặng thinh không lên tiếng, ánh mắt dừng lại trên người Tưởng Nhược Nam, rồi lại nhìn sang bộ dạng khổ sở đáng thương của Vu Thu Nguyệt.

Còn bọn Triệu di thái thái lại mở to mắt nhìn, hớn hở trước cảnh người khác gặp nạn. Bà la sát vào phủ, cuộc sống sau này náo nhiệt rồi!

Vu Thu Nguyệt đợi một lúc thấy không ai ra mặt giúp đỡ, lại nghe Tưởng Nhược Nam nói thế, tự biết lần quỳ này khó tránh. Cô ta âm thầm cắn chặt răng, ngẩng đầu nhìn Cận Thiệu Khang một cái, đúng vào lúc ấy, một giọt lệ long lanh lăn xuống má, sau đó cô ta chầm chậm cúi đầu đón ly trà trong tay Hồng Hạnh, giọng run run: “Là Thu Nguyệt đã sơ suất, Thu Nguyệt xin dâng trà mời tỷ tỷ!”

Bộ dạng nhịn nhục để gánh vác việc lớn, yếu đuối đáng thương của cô ta đều lọt cả vào mắt Cận Thiệu Khang. Cận Thiệu Khang thầm thở dài trong lòng, rút cuộc vẫn khiển nàng phải chịu ấm ức rồi.

Tưởng Nhược Nam mỉm cười, hờ hững nhìn Thu Nguyệt chầm chậm đi lại, nhìn cô ta khuỵu gối quỳ đánh cộp một tiếng trước mặt mình, nhìn cô ta lúc này đã thấp hơn mình một cái đầu, nụ cười nơi khóe miệng của Tưởng Nhược Nam thêm sâu, vui mừng khôn xiết!

Vu Thu Nguyệt hai tay nâng ly trà qua đỉnh đầu, cô ta cúi xuống nên không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng ly trà trong tay khẽ rung rung, khiến chiếc nắp chạm vào thân chén kêu lạch cạch rất nhỏ, điều này đủ cho thấy cô ta đã không còn bình tĩnh nữa.

“Mời tỷ tỷ dùng trà!” Giọng buồn buồn.

Nhìn vẻ mặt những người xung quanh đều rất không vui, nhưng lòng Tưởng Nhược Nam lại rất sảng khoái!

“Đứng dậy đi, đã vào Cận gia, sau này nhất định phải ghi nhớ thân phận của mình, an phận thủ thường. Muội muội là người hiểu biết, chắc không cần tỷ tỷ phải nhắc nhở!”

Tưởng Nhược Nam vui vẻ cười, thong thả nói.

Trước cửa phủ An Viễn Hầu xe cộ nườm nượp, người ngựa qua lại như thoi.

An Viễn Hầu cưỡi con ngựa trắng yên bạc, dây cương màu sắc, theo sau là bốn tên hầu, Tưởng Nhược Nam ngồi trên một chiếc xe bát bảo rèm phủ cũng rất màu sắc, theo bên xe là hai ma ma, bốn a hoàn, Vu Thu Nguyệt ngồi trên một chiếc xe khác theo sát phía sau, bên xe là một ma ma hai a hoàn. Cả đoàn người rầm rộ tiến về phía Hoàng cung đại nội.

Ngồi trong, Tưởng Nhược Nam quan sát chiếc xe này, chỉ thấy trong xe trải loại thảm lông cừu thượng hạng, xung quanh thân xe đều bọc đệm bằng lụa và sa tanh, đỉnh xe có những chuỗi ngọc màu đỏ rủ xuống, ở đầu mỗi chuỗi ngọc đều khảm ngọc trai, gió thổi qua cửa sổ, ngọc trai va vào nhau, phát ra những tiếng kêu trong vắt, nghe rất vui tai.

Tưởng Nhược Nam thầm tặc lưỡi, chỉ là một chiếc xe đi đường thôi mà đã xa hoa thế này, có thể thấy được sự giàu có của Hầu phủ!

Xe ngựa từ từ tiến ra đường lớn, bên ngoài vang lên những tiếng ồn ào náo nhiệt. Tưởng Nhược Nam tò mò với cảnh sắc bên ngoài, bèn khẽ vén rèm cửa sổ lên nhìn.

Đường phố bên ngoài vô cùng phồn hoa, cửa hàng cửa hiệu hai bên đường mọc lên san sát, trong cửa hàng xếp ngay ngắn đủ các loại hàng hóa, có đồ trang sức và đá quý, bút mực giấy nghiên, lụa là gấm vóc… Trên đường chỗ nào cũng thấy người bán hàng rong, kẹo hồ lô, son môi má hồng, các loại đồ chơi, đủ các thứ âm thanh rao bán í ới, tiếng tiền đồng va chạm, tiếng nói, tiếng cười, thậm chí cả tiếng trẻ con khóc lóc đòi hỏi, hội tụ lại thành một bức tranh sinh động vui tươi.

Tưởng Nhược Nam thầm suy tính, giờ không biết là đang ở triều đại nào? Có cơ hội nhất định phải tìm hiểu rõ.

Vừa đảo mắt, bèn liếc thấy bóng lưng của Cận Thiệu Khang phía trước. Lưng hắn thẳng tắp ngồi trên ngựa, vai rộng eo thon, tạo thành một hình chữ V đẹp mắt, hai tay nắm chặt dây cương, trong tư thế rất đẹp đó còn có cả khí chất cao quý. Đôi chân thon dài kẹp chặt bụng ngựa, mạnh hữu lực.

Tưởng Nhược Nam mặc dù rất ghét cái tên được gọi là Hầu gia này, nhưng cũng không thể không thừa nhận, hắn là người đàn ông bắt mắt nhất nàng từng gặp, chỉ riêng bóng lưng thôi cũng khiến người ta hồn điên phách đảo rồi.

Thôi được, nàng thừa nhận, hắn là một mỹ hầu vương, nhưng nhân phẩm tính cách thì thật khiến người ta phản cảm. Đúng là lãng phí bộ mặt đẹp!

Những nơi bạch mã đi qua đều có đàn bà con gái dừng chân lại, bất luận là phu nhân đã có chồng hay tiểu cô nương chưa xuất giá, đều ngơ ngẩn nhìn theo bóng hình hắn, trong mắt để lộ những tia ngưỡng mộ vô hạn. Tưởng Nhược Nam thậm chí còn có thể nghe thấy những lời trầm trồ cảm thán của đám phụ nữ ấy.

“An Viễn Hầu anh hùng cái thế, đến tướng mạo cũng tuấn tú lạ thường!”

“Theo sau có phải thê quyến của chàng không? Được gả cho An Viễn Hầu quả là do phúc tu từ kiếp trước, ngưỡng mộ quá đi…”

Tưởng Nhược Nam xém chút nữa thì thổ huyết. Phúc? Có mà nàng xui xẻo cả tám đời mới xuyên không đến đây nhập vào thể xác này, trở thành vợ của kẻ chỉ được mẽ bề ngoài kia!

An Viễn Hầu ở phía trước khẽ quay đầu, để lộ khuôn mặt nhìn nghiêng với đường nét hoàn mỹ, ánh nắng mặt trời phủ một lớp màu vàng lên đó, giây phút này quả thật không thể dùng lời để tả.

Dù Tưởng Nhược Nam chán ghét người đàn ông trước mặt đến thế, nàng vẫn nhìn tới ngẩn ngơ.

Giống như cảm nhận được ánh mắt của Tưởng Nhược Nam, Cận Thiệu Khang đột ngột quay đầu lại nhìn nàng một cái. Thấy nàng ngang nhiên thò đầu ra khỏi cửa sổ nhìn đông ngó tây, hắn lập tức cau chặt mày, đôi môi hé mở, định nói gì đó, cuối cùng lại không nói nữa, quay đầu đi, lòng thầm hừ lạnh một tiếng.

Thật đúng là kẻ thô tục không biết lễ nghĩa phép tắc!

Tưởng Nhược Nam nhìn thấy sự chán ghét trong mắt hắn, cũng không giận, trừng mắt lườm lưng hắn một cái, sau đó quay đầu tiếp tục thưởng thức phong cảnh bên ngoài.

Phương ma ma đi theo bên cạnh xe thấy sắc mặt của Hầu gia phía trước, lòng thầm than khổ, vội vàng vòng sang phía bên kia, vừa nhìn đã lập tức lo lắng: “Tiểu thư, sao lại thò đầu ra ngoài thế, đã nói với tiểu thư bao nhiêu lần rồi, ngồi trong xe ngựa không được tùy tiện thò đầu ra ngoài, không được để người ta nhìn thấy dung mạo của mình, như thế này sẽ bị chê cười là không có phép tắc quy củ!” Nói rồi bèn đẩy Tưởng Nhược Nam vào trong.

Tưởng Nhược Nam buồn chán co người vào trong xe, than thầm một tiếng, quy củ ở thời cổ đại cũng nhiều thật!

Đột nhiên thấy đầu đau nhói, nàng vô thức đưa tay lên sờ sờ trán, vết thương trên đó đã được Phương ma ma dùng tóc che lại, nhưng chỉ cần không chú ý là sẽ lộ ra ngay.

Nàng rất muốn biết vị Hầu gia kia sẽ giải thích với Hoàng thượng và Thái hậu như thế nào về vết thương này.

Vu Thu Nguyệt ngồi trong xe đi phía sau nghe thấy có động, bèn áp sát cửa sổ, khẽ hỏi a hoàn hầu hạ bên mình là Ngọc Liên.

“Ngọc Liên, bên ngoài xảy ra chuyện gì thế?”

Ngọc Liên áp sát cửa sổ nén giọng nói: “Tiểu thư, phu nhân thò đầu ra ngoài nhìn đông ngó tây bị Hầu gia bắt gặp, nên vú nuôi đang cằn nhằn mắng mỏ. Xem chừng Hầu gia rất giận!”

Vu Thu Nguyệt ngồi trong xe cười lạnh lùng, Hầu gia từ nhỏ đã rất tuân thủ lễ nghĩa, ghét nhất là loại người không biết phép tắc, bây giờ e rằng Tưởng Nhược Nam càng khiến Hầu gia căm ghét hơn thôi.

Nàng ta nhớ lại màn quỳ lạy ngày hôm nay, bất giác sầm mặt, nhưng ngay sau đó lại nghĩ, ngày tháng còn dài, Tưởng Nhược Nam không có được sự sủng ái của Hầu gia, rồi sẽ đến lúc nàng ta lấy lại được tất cả những thứ vốn thuộc về mình.

Xe ngựa nhanh chóng tiến vào Hoàng cung, đến Dưỡng Tâm các. Hoàng thượng chưa bãi triều, ba người nhà Cận Thiệu Khang bèn ngồi đợi ở đây.

Mỗi người chỉ mang theo một kẻ hầu thân cận nhất, còn những người khác ở bên ngoài điện.