Thích Hay Không Thích?

Chương 4

Thích Mạnh phập phòng lo sợ mất mấy ngày, nhưng trong nhà vẫn luôn không có động tĩnh gì, dần dần cô cũng buông lỏng cảnh giác.

Ngược lại có một hôm lúc ra ngoài đổ rác, cô nghe thấy hai người hàng xóm đối diện nói chuyện: “Mấy ngày nay, ban đêm thức dậy tôi luôn thấy một người đàn ông đứng ở cánh cửa này, không nói gì, chỉ dựa vào lan can hút thuốc, đáng sợ quá!”

“Ôi đúng rồi, tôi cũng phát hiện ra, buổi sáng thức dậy trên mặt đất còn có tàn thuốc nữa.”

Thích Mạnh vô thức liếc nhìn mặt đất trước cửa phòng mình, sạch sẽ không có dấu vết gì.

Hơn nữa, Triệu Thừa Hoa cũng không hút thuốc.

Là trùng hợp sao?

Cô nghe qua loa, cũng không để tâm.

Ngày hôm đó, cô đột nhiên nhận được điện thoại từ phòng nhân sự của Chiêu Vân: “Trưởng phòng Thích, hôm nay cô có tiện đến công ty một chuyến không?”

Phản ứng đầu tiên của Thích Mạnh là Triệu Thừa Hoa lại đang chơi trò nhàm chán gì đây, nghĩ cũng không thèm nghĩ mà từ chối ngay: “Tôi không có thời gian.”

“Nhưng…”

Giọng cô gái bỗng im bặt, điện thoại bị một người khác giật mất, giọng điệu nghiêm túc: “Xin chào cô Thích, tôi thuộc đội cảnh sát hình sự thành phố L, người của chúng tôi đang trên đường tới tìm cô, mời cô phối hợp, đến công ty một chuyến.”

Thích Mạnh sửng sốt.

Cảnh sát hình sự?

Tìm cô làm gì?

Hoàn toàn không cho cô thời gian phản ứng, chuông cửa đã vang lên.

Mở cửa ra, cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Tống Thiêm mặc đồng phục cảnh sát, trên cổ đeo một chiếc thẻ thực tập, cười ngốc nghếch: “Chào cô Thích.”

  ……

Trên đường đi, Tống Thiêm cố hết sức chọn lọc những từ ngữ mềm mỏng uyển chuyển nói cho cô biết chuyện đã xảy ra, an ủi cô: “Cô không cần phải lo lắng đâu, chỉ là hỏi bình thường thôi.”

Thích Mạnh ngồi ở hàng ghế sau, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

Triệu Thừa Hoa chết rồi ư?

Còn là bị giết nữa?

Cô cảm thấy cực kỳ hoang đường, như thể tình tiết trong phim bị kéo vào hiện thực một cách gượng gạo vậy. 

Khi đến công ty, cả tòa nhà trên dưới náo loạn, lòng người hoảng hốt, dáng vẻ vội vội vàng vàng, không ai dám lên tiếng.

Mai Mai đang ngồi ở bên ngoài phòng trà, vẻ mặt hoảng hốt, thấy Thích Mạnh, cô ấy chạy tới: “Trưởng phòng Thích, cô cũng bị gọi đến rồi ư!”

Mai Mai nói, tất cả những người phụ nữ trong công ty từng bị Triệu Thừa Hoa quấy rối đều được tìm tới hỏi riêng, bởi vì phía cảnh sát ra kết luận sơ bộ người gây án là phụ nữ.

  ……

Thích Mạnh vẫn đang chìm trong sương mù, được một nữ cảnh sát dẫn đến một phòng họp nhỏ riêng biệt để ngồi. Cuộc thẩm vấn mãi chưa bắt đầu, giống như đang đợi ai đó.

Bởi vì Tống Thiêm miễn cưỡng được coi là quen thuộc với cô nên cũng cực kỳ hứng thú mà đi theo vào căn phòng này, trên tay cậu ta bưng một cái khay nhỏ, đưa một cốc cho nữ cảnh sát trước, sau đó kéo lại đưa cho Thích Mạnh một cốc: “Cô Thích, uống trà trước đi.”

“Cảm ơn.”

Đến đây vội vã, cô quên đeo găng tay, đôi tay bị gió thổi đỏ bừng, lúc này liền bao lấy cốc để giữ ấm.

Trong lúc chờ đợi, Thích Mạnh hỏi Tống Thiêm: “Không phải anh là người của đội cảnh sát sao? Sao cũng quản loại vụ án hình sự này rồi?”

Tống Thiêm gãi đầu, cười hehe: “Tôi vẫn luôn chuẩn bị cho kỳ thi tuyển, cách đây không lâu đã thi được vào đội cảnh sát hình sự rồi.”

“Vậy thì anh rất giỏi đấy.” Thích Mạnh thật lòng khen ngợi.

Lời nói của cô chân thành, nhưng Tống Thiêm lại cảm thấy xấu hổ, cúi đầu không dám nhìn cô nữa.

Thích Mạnh có vẻ ngoài lạnh lùng lại diễm lệ, khuôn mặt hình trứng ngỗng, đôi mắt phượng hơi hẹp dài, khi không cười thì lạnh lùng kiêu ngạo không dễ chọc, nhưng cười lên đôi mắt cong cong thành vầng trăng khuyết trông có chút đáng yêu.

Tống Thiêm cào cào lòng bàn tay, thầm nghĩ, đội trưởng Trần thế mà lại không thích một cô gái xinh đẹp như vậy.

Ngồi được mười phút, cánh cửa phòng họp đối diện mở ra, Thích Mạnh nhìn thấy Sở Mộng Mộng của phòng quan hệ công chúng dưới lầu từ bên trong bước ra, vành mắt đỏ hoe, không biết có phải là bị hung dữ hay không.

Phía sau cô ta có một bóng người cao lớn chậm rãi ra theo, mặc bộ đồng phục sẫm màu của cảnh sát hình sự, trên tay cầm mũ cảnh sát, lộ ra gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Thích Mạnh sững sờ, sao anh lại…

Trần Diệu cũng đã nhìn thấy cô nhưng không hề kinh ngạc, anh lịch sự gõ cửa, đóng lại rồi đi vào.

Nữ cảnh sát bước tới gọi một tiếng: “Đội trưởng Trần.”

“Ừ.”

Tống Thiêm vội vàng đứng dậy nhường chỗ: “Đội trưởng Trần ngồi đi ạ.”

“Không cần, Lưu Tự đến hỏi đi.”

Giọng anh nghe có chút khàn khàn, anh bước đến bên bình lọc nước, tự rót nước cho mình. 

Vẻ mặt Thích Mạnh thay đổi như chong chóng. 

Đội trưởng Trần này, không phải là đội trưởng đội cảnh sát, mà là đội trưởng đội cảnh sát hình sự sao?

Nữ cảnh sát tên Lưu Tự ngồi xuống phía đối diện, gõ gõ bàn, nhanh chóng vào chủ đề: “Cô Thích, xin hỏi cô và Triệu Thừa Hoa có quan hệ gì?”

Thích Mạnh thu ánh mắt về, trả lời: “Đồng nghiệp. Anh ta là cấp trên của tôi.”

“Theo như các đồng nghiệp khác phản ánh thì mấy tháng gần đây Triệu Thừa Hoa vẫn luôn theo đuổi cô?”

Thích Mạnh đính chính lại: “Không phải theo đuổi, mà là quấy rối.”

Cô lấy điện thoại trong túi ra, trượt xuống trang nhật ký cuộc gọi, nói: “Đây đều là những cuộc gọi quấy rối từ anh ta.”

Nữ cảnh sát cau mày, lấy điện thoại của mình ra, bắt đầu chụp ảnh lưu lại chứng cứ. 

Thích Mạnh muốn nói đội trưởng Trần của các cô đã chụp từ lâu rồi, nhưng lời đến cổ họng lại nuốt xuống. 

“Cô đã làm việc ở công ty này ba năm, cuối năm rất có khả năng sẽ được thăng chức, tại sao lại đột nhiên nghỉ việc? Là vì Triệu Thừa Hoa sao?”

“Đúng vậy. Sự quấy rối của anh ta ngày càng thậm tệ hơn nên tôi đã xin nghỉ việc.”

Thích Mạnh bình tĩnh nói về những hành vi vượt quá giới hạn của Triệu Thừa Hoa gần đây một cách tuần tự rõ ràng, có lần đi công tác gặp trời mưa to, Triệu Thừa Hoa lấy cớ bị thu hồi bằng lái xe lại lỡ chuyến tàu cao tốc buổi tối mà ép buộc đưa cô đi qua đêm ở bên ngoài, mười hai giờ đêm đến gõ cửa phòng cô, Thích Mạnh không mở, anh ta suýt nữa tự ý xông vào. 

Lần đó đi công tác trở về, Thích Mạnh đã gửi thư khiếu nại đến ban quản lý của công ty mấy lần, sau khi như đá chìm đáy biển, cô liền đề cập đến việc xin nghỉ. 

Trần Diệu cầm cốc nước đứng nghiêng người nghe, thầm nghĩ, lần đầu tiên gặp mặt, việc cô có sự phòng bị quá độ với tên lưu manh cũng có thể giải thích được rồi.

Nữ cảnh sát vừa ghi ghép nhanh vào cuốn sổ, vừa hỏi: “Vậy cô có suy nghĩ trả thù cực đoan không?”

Nghe vậy, Thích Mạnh bật cười: “Như thế nào được coi là cực đoan? Nếu suy nghĩ của tôi có thể thành sự thật thì chắc anh ta sẽ chết rất thảm.”

Nữ cảnh sát hơi dừng bút, ý thức được câu hỏi của mình đã dẫn đến sự chống đối từ đối phương, cô ta vô thức liếc nhìn Trần Diệu. Rõ ràng mấy người tình nghi trước đều là đội trưởng Trần tự hỏi, đến những chuyện như lén cho hạt cà phê hết hạn vào trà hoa quả của Triệu Thừa Hoa cũng khai hết. Tại sao đến đây lại không quan tâm nữa, giống như đang tránh hiềm nghi vậy. 

Rất nhanh, cô ta đã biết nguyên nhân. 

Sau khi đã hiểu rõ một lượt bối cảnh cơ bản, Lưu Tự đổi chủ đề, đi thẳng vào chủ đề chính: “Xin hỏi mười giờ tối ngày mùng chín cô ở đâu?”

Mùng chín, là hôm kia.

“Tôi ở nhà một mình.”

“Có ai có thể làm chứng cho cô không?”

Thích Mạnh lắc đầu.

Lưu Tự đánh dấu x vào cột không có chứng cứ ngoại phạm.

Lúc này, Trần Diệu vẫn luôn im lặng từ khi bước vào mở miệng nói: “Tôi có thể làm chứng cho cô ấy.”

Ba người có mặt đều sửng sốt. 

“Bắt đầu từ chín giờ tối ngày mùng chín cô ấy vẫn luôn ở trong nhà chưa từng đi ra ngoài.” Trần Diệu không nhìn Thích Mạnh, anh dựa vào bình lọc nước, như đang nhớ lại: “Tám giờ hơn xuống phòng tập ở tầng dưới, đi lấy đoạn băng camera giám sát của tiểu khu có thể tìm được chứng cứ. Tiểu khu của Thích Mạnh cách vùng ngoại ô nơi Triệu Thừa Hoa xảy ra chuyện hai tiếng lái xe đi, không có khả năng chạy đến đó lúc mười giờ để hành hung.”

Thích Mạnh: “Sao anh biết?”

Hôm đó cô chỉ đơn thuần là đột nhiên nổi hứng nên xuống bể bơi bơi một vòng, đến bản thân cô cũng đã quên.

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn ‘ting’ một tiếng, có tin nhắn mới gửi đến.

Lưu Tự đọc qua rồi đứng phắt dậy: “Đội trưởng Trần! Tổ kỹ thuật tìm thấy một lượng máu nhỏ dưới cản trước xe ô tô của Thích Mạnh! Rất có khả năng là thuộc về Triệu Thừa Hoa!”

Tống Thiêm nhíu mày lo lắng, bối rối trước tình hình phát triển hiện tại.

Thích Mạnh đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó vô thức nhìn Trần Diệu, thấy vẻ mặt anh vẫn như thường, cô mới bất giác phản ứng lại, cũng thở phào một hơi. 

  ……

Xe của Trần Diệu bị Thích Mạnh đá một lỗ, vẫn luôn chưa có thời gian để sửa.

Sau bữa sáng không vui ngày hôm đó, Thích Mạnh đi rồi lại quay về, ném chìa khóa xe của mình xuống trước mặt Trần Diệu, nói: “Xe của anh tôi sẽ mang đi sửa, dù sao kiểu xe cũng giống nhau, khoảng thời gian này anh cứ lái xe của tôi trước đi. Anh nhốt tôi trong đồn hai tiếng đồng hồ, tôi đá vào cửa xe của anh, đôi bên hết nợ.”

Trần Diệu liếc nhìn móc khoá gấu bông, không từ chối.

Chiếc xe bị móp ở cửa vừa được đưa về từ gara sửa xe ngày hôm qua, Thích Mạnh thậm chí còn chưa kịp thông báo cho Trần Diệu đến đổi xe, sao có thể dính vết máu của Triệu Thừa Hoa vào một ngày trước chứ?

  ……

Tình thế lập tức bị đảo ngược, Thích Mạnh từ kẻ tình nghi chuyển thành đối tượng bảo vệ trọng điểm. 

Trần Diệu cho rằng hung thủ chọn Thích Mạnh làm đối tượng đổ tội không phải là không có lý do, trong này có lẽ tồn tại thù oán cá nhân.

Trần Diệu và Tống Thiêm thay quần áo bình thường, bí mật theo Thích Mạnh trở về nhà cô, trước khi hung thủ rơi vào lưới, bọn họ có nghĩa vụ bảo vệ sự an toàn của Thích Mạnh. 

Đây là lần đầu tiên Tống Thiêm thực hiện loại nhiệm vụ này, thấy Thích Mạnh ngập ngừng vân vê góc áo mãi, cậu ta nói: “Nếu cô cảm thấy ảnh hưởng không tốt thì tôi bảo chị Lưu Tự đến thay tôi nhé?”

“Không cần đâu.” Nữ cảnh sát đó trông có vẻ như vẫn rất nghi ngờ cô, so ra thì cô thà chọn Tống Thiêm và Trần Diệu, có điều…

Thích Mạnh: “Tôi chỉ có một mình, hai người các anh đến bảo vệ tôi có phải là quá lãng phí lực lượng cảnh sát rồi hay không?”

Tống Thiêm đang ở phía trước lái xe, nghe thấy vậy liền nói: “Đội trưởng Trần vẫn luôn dạy chúng tôi rằng, bảo vệ sự an toàn của người dân thành phố và lãng phí lực lượng cảnh sát là hai khái niệm hoàn toàn trái ngược nhau, không cần phải bận tâm.”

Vậy sao?

Thích Mạnh liếc nhìn người đang trên ngồi ghế phó lái qua gương chiếu hậu, thầm nghĩ, lúc đó anh không có nói với cô như vậy đâu. 

Từ lúc lên xe Trần Diệu liền im lặng không nói gì, anh nhắm mắt lại, cũng không biết là đang ngủ thật hay giả vờ ngủ nữa.

Điều hoà trong xe bật hơi cao, đợi lát nữa ra ngoài gió lạnh thổi vào sẽ rất dễ bị ốm, hôm nay sắc mặt anh hơi đỏ, trông không có tinh thần lắm. Chẳng lẽ mấy đêm trước canh ở cửa nhà cô bị gió lạnh thổi ốm rồi?

Thích Mạnh lắc lắc đầu, tạm thời đè nén những suy nghĩ này xuống, chống vào bệ nhỏ giữa ghế phó lái và ghế lái, nghiêng người hơi gạt điều hòa đối diện với ghế phó lái sang một bên. 

Tống Thiên bớt chút thời gian nhìn lướt qua: “Điều hoà mở cao quá sao?”

Thích Mạnh ừ một tiếng, vặn điều hoà xuống: “Điều hoà thổi thẳng vào người không tốt.”

“Haha, một nhóm đàn ông chúng tôi không quá để ý đến cái này.”

Nửa người cô lơ lửng giữa hai ghế, vừa định rút tay ngồi về, thì Trần Diệu bỗng mở mắt ra, một đôi mắt trong suốt lẳng lặng nhìn sang.

Khoảng cách hơi gần rồi. 

Thích Mạnh thầm nghĩ, ở khoảng cách gần như vậy, anh có thể nhìn rõ lỗ chân lông trên mặt cô rồi. Hôm nay vội vàng ra ngoài, không kịp trang điểm.

Nghĩ loạn một hồi, cô lại cảm thấy khó hiểu, không trang điểm thì làm sao, cũng đâu phải là xem mắt. 

Cô nhìn đi chỗ khác, định ngồi về, không ngờ lại bị anh vươn tay ra nắm lấy cổ tay, Thích Mạnh giật mình: “Anh…”

Trần Diệu mở miệng mới phát hiện ra cổ họng anh đã khàn đặc: “Ở nhà có thuốc hạ sốt không?”

Lòng bàn tay áp vào cổ tay cô nóng rực, lúc này Thích Mạnh mới nhận ra không đúng: “Anh sốt rồi à?”

“Ừ.”

  ……

Về đến nhà, Thích Mạnh để Trần Diệu nằm trên giường sofa trong phòng khách, lấy nhiệt kế điện tử ra đo nhiệt độ, 39 độ 8, sốt cao rồi.

Anh vẫn khá tỉnh táo, nghiêng đầu nhìn cô chỉ huy Tống Thiêm đi đun nước, rồi xị mặt xuống hơi khó coi, hỏi: “Không yên tâm à?”

Thích Mạnh đang ngồi xổm trước tủ TV tìm thuốc, nghe vậy liền đáp một câu: “Cái gì cơ?”

“Phái một người bị bệnh đến bảo vệ cô, có phải là rất không yên tâm?”

Tay đang cầm vỉ thuốc trắng đen của Thích Mạnh hơi khựng lại, cô quay đầu nhìn anh: “Không có.”

“Sẽ không để cô có chuyện gì đâu.”

“Ừ.”

Lời cô nói là thật, không hiểu vì sao, Trần Diệu đứng ở đây, cô liền cảm thấy yên tâm. Kể cả cuộc điện thoại bắt đầu bằng sự khó hiểu và kết thúc bằng một cuộc cãi vã đêm hôm đó cũng thế, bây giờ nhớ lại cô cảm thấy an tâm vô cùng. 

Cô cúi đầu vén mái tóc dài xõa ra sau lưng, hỏi anh: “Anh không dị ứng với loại thuốc nào chứ?”

“Không có.”

Trần Diệu thấy cô chọn lựa trong tủ thuốc hồi lâu, phân vẫn giữa thuốc trắng đen và thuốc cảm 999, vừa nhìn là biết bình thường chẳng mấy khi bị ốm, anh không khỏi nở nụ cười: “Dùng Tylenol đi, nếu có thuốc tiêu viêm thì thêm một viên, khỏi nhanh.”

“Có thể uống như thế à?”

Thích Mạnh nhíu mày, lấy tờ hướng dẫn của hai loại thuốc ra, ngồi khoanh chân trên thảm bắt đầu nghiên cứu dược tính của hai loại thuốc.

Hồi mới dọn ra ở riêng, lúc ốm cô cũng từng tùy tiện tìm thuốc phù hợp với triệu chứng rồi uống, kết quả có một lần bị cảm đúng lúc đau bụng kinh, uống Tylenol và thuốc giảm đau cùng lúc, suýt nữa phải vào phòng cấp cứu.

Kể từ đó, cô cực kỳ thận trọng với việc uống thuốc kết hợp này.

Nghiên cứu nửa ngày trời, cuối cùng cô chỉ lấy Tylenol ra đưa qua: “Uống thuốc này trước đi, không đỡ lại uống tiêu viêm sau.”

Tấm thảm trải ngay trước ghế sofa, vừa quay đầu cái khoảng cách giữa hai người đột nhiên được kéo gần lại, cô phát hiện ra ánh mắt nặng nề của Trần Diệu đang nhìn mình chằm chằm, trong con ngươi màu nâu nhạt của anh phản chiếu hình ảnh cô.

Thích Mạnh ngơ ngẩn bị đôi mắt trong suốt như thủy tinh của anh hút vào, Tylenol vẫn đang được giữ trên không trung, cô ngây ngốc, quên mất lời mình định nói.

Để không rút dây động rừng, hai người trực tiếp từ bãi đỗ xe đi vòng qua, đồng phục cảnh sát anh cởi ra được vắt trên lưng ghế sofa, bên trong là một chiếc áo len sẫm màu, không còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị như lúc ở công ty vừa rồi nữa, cả người được một tầng hơi thở của gia đình bao lấy. 

Ánh mắt của Trần Diệu trượt từ đôi mắt hai mí xinh đẹp của cô xuống chiếc mũi cao, rồi từ nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi rơi xuống đôi môi mỏng màu nhạt của cô, anh cúi đầu xuống, từ từ áp sát lại…

Đúng lúc này, Tống Thiêm từ trong bếp đi ra khen nức nở: “Cô Thích, mấy cái cốc ở nhà cô đẹp quá! Cái nào có thể dùng để uống nước…”

Vừa bước đến phòng khách, cậu ta bất giác im bặt. 

Trần Diệu và Thích Mạnh một nằm một ngồi, dựa vào nhau rất gần, lưng ghế sofa che gần hết người, chỉ nhìn thấy tay đang cầm hộp thuốc của Thích Mạnh đang đặt trên lưng ghế sofa, nửa người kề sát bên ghế sofa. 

Nghe thấy tiếng nói, Thích Mạnh đột nhiên bừng tỉnh, ném hộp Tylenol lên người Trần Diệu, vội vàng đứng dậy đi vào phòng ngủ: “Hàng cốc thủy tinh màu xanh là dùng cho khách, các anh cứ tự nhiên đi.”

Sau đó cửa phòng ngủ đóng sầm lại.

Tống Thiêm nhận thấy bầu không khí khác lạ trong phòng khách nên thấp giọng hỏi: “Đội trưởng Trần, sao vậy ạ?”

Trần Diệu cầm lấy hộp thuốc, chán nản dựa vào lưng ghế sofa, đưa cánh tay lên che mắt, giọng trầm thấp khàn khàn nói một câu: “Sốt đến hồ đồ rồi.”