Thư Ký Riêng Toàn Giờ Của Tổng Giám Đốc

Chương 25-26

Chương 25: Giao Dịch

Sắc trời tối dần, mặt trời đang từ từ lặn xuống, chỉ còn lại ở phía chân trời một vệt sáng màu vàng.

Trong bệnh viện, nồng nặc mùi thuốc tẩy dễ làm người khác khó chịu, chẳng qua kẻ khiến người khác càng khó chịu chính là lão già Kim Bất Hoán ở trước mặt này, đôi mắt hắn nhìn như đang trên bàn thẩm tra, làm Cận Thế Phong rất muốn tự mình động thủ đánh thũng con mắt hắn.

Nếu không phải tới nói chuyện với lão về việc sát nhập Xí Hoa Án, hắn sẽ không bao giờ tới đây để nhìn lão già có bộ mặt ghê tởm này.

“Ông Kim, thân thể của ông thế nào rồi?” Cận Thế Phong thờ ơ hỏi, lần này chẳng qua chỉ là cho lão một bài học nho nhỏ, sự việc còn chưa xong, hắn nhất định phải bắt lão nếm đủ mùi vị đắng cay đau khổ, lão dám động vào người cuả hắn, thì phải chịu trừng phạt mới tỉnh ngộ được.

“Vẫn còn đi được nha! Qua được nguy hiểm có thể ra viện.” Kim Bất Hoán yếu ớt trả lời.

“Vậy cảnh sát đã điều tra được rốt cuộc là ai đã động tay vào xe của ông, dẫn đến thắng không nhạy chưa? Có cần tôi hỗ trợ không?”

“Quỷ Ảnh Tử cũng tìm không ra! Đám cảnh sát cũng vô dụng, đến tận bây giờ kẻ tình nghi cũng chưa tìm ra!” Kim Bất Hoán nói xong, liếc mắt nhìn hắn có chút suy nghĩ. “ Không phải là anh chứ?”

“Điều này sao có thể! Ông kim, tôi chính là hy vọng cùng ông hợp tác, tôi làm sao có thể gây sóng gió rồi tiếp tục nói chuyện cùng ông đâu?” Cận Thế Phong vội vàng kèm chút tức giận nói.

Kim Bất Hoán quan sát kỹ Cận Thế Phong, “Tốt nhất là không phải! Nhưng mà có rất nhiều người hy vọng kế hoạch hợp tác lần này của chúng ta thất bại, anh có biết không?”

Cận Thế Phong gật đầu. “Điều này tôi biết rồi! Nói không chừng, chuyện lần này của ông cũng vì việc này mà ra. Nhưng ông yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý chuyện này tốt đẹp. Về chuyện hợp tác cuả chúng ta, hẳn là sẽ vẫn tiếp tục, tôi nghĩ ông cũng biết, lần hợp tác này của chúng ta, không chỉ mình tôi có lợi nhuận mà ngay cả ông cũng sẽ có lợi ích rất lớn….”

Nhìn Cận Thế Phong khoe khoang khoác lác, Kim Bất Hoán gật đầu tán thưởng, quả thật là anh hùng xuất thiếu niên a!

Mới hai mươi bảy tuổi, cũng đã trải qua sóng to gió lớn, mất năm năm để sự nghiệp trở nên vững chãi, tạo thành “Thần thoại” của giới kinh doanh. Tác phong làm việc cẩn thận tỉ mỉ không chút lỗ mãng, suy nghĩ kỹ càng mà lại chu đáo, đối với việc đại sự, không hề sợ hãi, Cận Thế Phong quả là người đàn ông tốt hiếm có.

Kim Bất Hoán nhìn Cận Thế Phong suy nghĩ, một người đàn ông tốt như vậy, nếu có thể về làm việc cho mình, thì chẳng phải bản thân mình như hổ mọc thêm cánh sao? Cũng có thể về sau sẽ tiêu diệt hết kẻ thù vướng chân trên đường.

“Ta có nghe Dục Nhi nói qua chuyện của hai người, Cận tiểu tử, anh có nghĩ tới việc làm con rể của tôi không? Tôi rất yêu quý con gái của mình, con bé lúc này đã rất thích anh, không biết ý anh thế nào…” Kim Bất Hoán nhìn Cận Thế Phong tỏ ý nói, nếu có thể như vậy, tương lai của bọn họ là tiền đồ tênh thang nha!

“Cái này…” Cận Thế Phong có một chút do dự.

“Anh còn cần phải suy nghĩ cẩn thận sao! Kim Bất Hoán dụ dỗ Cận Thế Phong, “Quan hệ thông gia của hai nhà chúng ta đối với anh chỉ có lợi chứ không có hại!”

Đột nhiên Cận Thế Phong bật cười, “Đó là đương nhiên, nếu ông Kim đã yêu quý, tôi cũng không khách khí!” Hắn âm thầm nghĩ, muốn dùng quan hệ thông gia để uy hiếp tôi, Kim Bất Hoán ông quá coi thường tôi, hôm nay tôi thuận theo ý của ông, nhưng đến cuối cùng, chưa biết ai thắng ai, ai mới là người thắng cuối cùng!

“Thật sao?” Trong lòng Kim Bất Hoán vui mừng không thôi, nhưng ở ngoài sắc mặt vẫn không biến đổi. Lần hợp tác này, mặc dù nói là có lợi với Cận Thế Phong, nhưng hắn là Kim Bất Hoán cũng không lỗ vốn, từ nay về sau có “Khải Thành” này là chỗ dựa vững chắc, tiền đồ của bọn họ chắc chắn sẽ là cả một bầu trời tươi sáng.

“Đó là đương nhiên, chúng ta hợp tác vui vẻ!” Cận Thế Phong vừa cười vừa nói.

Cả hai người đều cừơi nói vui vẻ tuy trong long đều mang ý đồ xấu.

Nhìn bộ dáng Kim Bất Hoán tươi cười đắc ý vênh váo, Cận Thế Phong có chút khó chịu, vì sao? Trong đầu vẫn xuất hiện hình bóng của người con gái kia?

 

Chương 26

Cận Thế Phong từ phòng bệnh cuả Kim Bất Hoán đi ra, lúc bước về phiá cưả lớn rời khỏi bệnh viện, lại vô tình phát hiện một người, nàng làm sao lại đến bệnh viện? Không phải nói trong nhà có việc riêng cần phải xử lý sao? Mang theo nghi hoặc, Cận Thế Phong quyết định đi theo sau Yên Lam, muốn nhìn xem rốt cuộc nàng đã xảy ra chuyện gì.

Nhìn Yên Lam bước vào trong một phòng bệnh, Cận Thế Phong dừng lại ngay trưóc cưả, đưa mắt nhìn xung quanh bên trong gian phòng. Bên trong trống không, không hề bóng dáng người nào, nàng là làm sao lại tới đấy chứ? Đang lúc Cận Thế Phong còn trong trạng thái nghi vấn, ngờ vực, thì laị thấy một người đàn ông bước ra từ trong toilet.

Một người đàn ông, Cận Thế Phong nhíu chặt lông mày ngay lập tức, một cơn sóng hờn giận không thể kiểm soát nổi như dâng thẳng lên gương mặt hắn. Nắm tay, như không hề baó trước vô thúc nắm chặt lại. Chết tiệt, rõ là nói trong nhà có việc riêng, kêt quả là chạy tới bệnh viện chăm sóc người đàn ông khác, người đàn bà này rốt cuộc cô ta cùng người đàn ông kia có quan hệ gì?

“Tiểu Triết, thân thể có khỏe không? Tim còn thấy đau không? Chỉ hai ngày nưã sẽ phải phẫu thuật rồi, phảỉ thật tốt nghỉ ngơi nha! Đến đây, ăn chút trái cây này.” Yên Lam cầm một quả táo đã gọt vỏ đưa đến trước mặt Tiểu Triết, diụ dàng vuốt tóc hắn.

Yên Lam không hay biết, có một người đàn ông đang đứng ngay bên ngoài cưả với sắc mặt u tối, tái nhợt, muốn ngay lập tức chạy thẳng vào phòng bệnh.

Người thanh niên kia là ai? Vì sao nàng và hắn, hai người lại thân mật như thế? Vừa rồi, nàng đưa cho hắn trái táo đã gọt vỏ, nhưng lại đưa tay vuốt tóc hắn. Người đàn bà Yên Lam này thật đúng là có khả năng quyến rũ đàn ông, trước đây vài ngày còn dịu dàng triền miên dây dưa trong ngực hắn, bây giờ lại đến đây câu dẫn người đàn ông khác. Cận Thế Phong không thưà nhận sự đố kị trong lòng, trực giác cuả hắn nói cho hắn biết hắn tức giận là vì người đàn bà ấy lại dám cả gan lưà hắn, còn nói là chưa có người yêu, vậy người đàn ông này là ai? Ngạnh sinh sinh đích quên rằng trong lòng mình đang lấp đầy sự chua xót. Ngay khi hắn định xông thẳng vào phòng bệnh chất vấn, thì người thanh niên lên tiếng.

“Em không có chuyện gì đâu, chị hai. Chị cũng ăn đi, em thấy gần đây chị rất gầy” Tiểu Triết duị mặt vào trong lòng Yên Lam, hít lấy muì hương thoang thoảng trên người chị mình, cảm giác hạnh phúc mà nhắm mắt lại hưởng thụ chừng vài giây. Có chị hai thật tốt, giống như luôn luôn kề cận một cái áo ấm bên người, không chỉ ấm lòng, mà còn cảm thấy ấm áp.

Đứng ở bên ngoài cưả, Cận Thế Phong lộ ra gương mặt tươi cười, thở dài một hơi, cuối cùng cũng khẽ nhếch miệng vẽ thành một nụ cuời.

Haha, tốt, hoá ra hắn là em trai cuả nàng.

Laị nhiú mày.

Nhưng mà em trai cũng không thể thân thiết với chị gái quá như vậy chứ.

Laị nhiú mày.

Nhưng mà em trai cũng không thể thân thiết với chị gái quá như vậy chứ.

Cận Thế Phong nhìn Yên Lam ra khỏi phòng bệnh thì lập tức đi tới. “Cận tổng, anh…Anh sao lại ở đây?” Yên Lam nhìn Cận Thế Phong kỳ quặc rồi mở miệng nói.

“Những lời này phải là tôi hỏi em mới đúng, em làm sao cũng ở chỗ này?”

“Tôi, tôi đến là để chăm sóc em trai” Yên Lam đang nói, thì nghe được tiếng hét lên cuả hộ sĩ ở phiá sau “Không xong rồi, bệnh nhân phòng 601 bị té xiủ. Mau gọi bác sĩ, nhanh lên!” Sắc mặt ngay lập tức trắng bệt. Đó là phòng bệnh cuả tiểu Triết mà! Yên Lam giật mình, lập tức xoay người, chạy thẳng đến phòng bệnh, bỏ lại Cận Thế Phong một mình. Cận Thế Phong thần sắc phức tạp liền đi theo nàng tới phòng bệnh.

Một vị bác sĩ mắt đeo kính từ phòng bệnh đi ra, gỡ khẩu trang xuống, sắc mặt nghiêm trọng, thậm chí không đợi ngài mở miệng, Yên Lam đã đầy khẩn trương phóng tới trước mặt, “Bác sĩ, em trai cuả tôi thế nào rồi?”

“Tình hình cuả bện nhân biến đổi bất thường, vô cùng xấu, trong tình huống này nếu tiếp tục phẫu thuật, xác suất thành công chỉ có ba mươi phần trăm”Bác sĩ với sắc mặt vô cùng nghiêm trọng nói với Yên Lam.

“Cái gì?” Yên Lam nghe được lời bác sĩ nói, không chiụ được đả kích mà lảo đảo ngã xuống đất, ngất xiủ.

“Chết tiệt!” Cận Thế Phong bước nhanh về phía trước, ôm lấy Yên Lam. Vội vàng lấy điện thoại, nói vài câu rồi cúp máy. Sau đó liền bế Yên Lam rời khỏi bệnh viện.

Cô ấy không có gì quá đáng ngại, nghỉ ngơi một chút là được rồi, tốt nhất, hãy cho cô ấy uống chút sữa nóng, cô ấy sẽ có thể ngủ thoải mái hơn. Bác sĩ riêng cuả gia đình nói xong những lời này thì rời đi, Cận Thế Phong nghe xong liền cảm thấy nhẹ lòng, đi về phòng ngủ. Bàn tay to đặt trên tay vịn cầu thang, ngón tay khẽ nhịp vài cái, ngũ quan tuấn mỹ, khuôn mặt khôi ngô dưới ánh đèn xa hoa tráng lệ, lại càng tăng thêm sự mê người vốn có.

Ngồi ở bên cạnh, nhìn bộ dạng nhỏ bé yếu ớt đang nằm trên giường kia, hàng mi khẽ giật giật, đôi mắt từ từ mở ra. Cận Thế Phong khẽ cười thầm “Em tỉnh rồi?”

“Tôi làm sao lại ở chỗ này, tôi không phải là đang ở bệnh viện sao? Tiểu Triết, Tiểu Triết, em tôi…Không được, tôi muốn đi xem tiểu Triết. Thằng bé là người thân duy nhất cuả tôi, tôi không thể nào để mất đi nó” Yên Lam yếu ớt từ trên giường đứng dậy.

“Em nghe lời tôi, nghỉ ngơi cho tốt, tôi đã gọi điện ra nước ngoài, mời chuyên gia chuyên chưã trị bệnh tim về đây, họ đã kiểm tra bệnh cuả em trai em và nói rằng, nếu phẫu thuật sẽ nắm chắt mười phần thành công, có khả năng khỏi hẳn. Bây giờ, em không cần phải lo nữa, việc này giao cho tôi là được. Em chỉ cần toàn tâm toàn ý nghỉ ngơi là tốt rồi” Cận Thế Phong vưà ngăn hành động cuả Yên Lam vưà nói.

Vì sao Cận Thế Phong lại làm như vậy? Hợp đồng cuả bọn họ căn bản là không bao gồm việc này, không phải sao? Hắn là đang dùng tiền mua nàng sao? Vì hắn cho rằng nàng cũng những người đàn bà khác như nhau, chỉ cần dùng tiền là có thể có được hay sao? Nàng khẽ rùng mình một cái, thoáng chốc trong lòng lại cảm thấy một mạt bi thương.

Yên Lam lẳng lặng nhìn Cận Thế Phong nói rằng, “Anh không cần phải..làm như vậy, không phải sao? Anh đã cho tôi ba trăm vạn, tôi cũng đã có đủ tiền để chữa trị cho tiểu Triết, không cần lại phải tiếp tục nhờ sự trợ giúp cuả anh. Hợp đồng cuả chúng ta đã nói xong rất rõ ràng, tôi sẽ không đòi hỏi từ anh bất kỳ cái gì nưã, anh lại giúp tôi như thế này lại khiến tôi không có cách nào trả lại cho anh.”

“Em cần tiền chính là vì muốn chữa bệnh cho tiểu Triết phải không?” Cận Thế Phong nét mặt không chút thay đổi hỏi. “Tại sao lại không nói qua với tôi, còn khiến tôi hiểu lầm em?”

“Tôi đã nói qua với anh rồi, là anh muốn hiểu lầm tôi, không tin tôi, không phải sao?” Yên Lam ban đầu im lặng, sau mới yếu ớt lên tiếng.