Thư Ký Riêng Toàn Giờ Của Tổng Giám Đốc

Chương 41-42

Chương 41: Trở Về Làm Thư Ký Cuả Anh

Bây giờ đã là hai giờ chiều, ánh mặt trời vẫn còn đang gay gắt, tin đồn xôn xao loan truyền đã vài ngày nay, tập đoàn “Khải Thành” và Kim Thị kết thành thông gia rốt cuộc đã chấm dứt, nhưng đến tận giây phút cuối cùng Yên Lam mới biết mình từ đầu đến cuối đều bị giữ trong bóng tối. Ngay cả việc Cận Thế Phong muốn nàng từ chức, cũng là bởi vì chuyện đó.

Như vậy còn chưa đủ, hết lần này tới lần khác Cận Thế Phong một câu cũng đều không có giải thích, không nói hai lời để cha mình ở lại nhà nàng, dám một mạch kéo nàng lên xe, đưa thẳng đến nhà hàng. Còn mang tiếng nói “Hai người muốn đi ăn cơm”

“Anh không cảm thấy cần phải giải thích một chút gì sao?” Nàng nhắc đến chính là về chuyện đính hôn cùng Kim Dục Nhi.

“Chuyện sẽ không xảy ra, cần gì phải giải thích?”

“Chính vì vậy, sau này còn có thể nảy sinh đủ loại tin đồn, mà anh muốn em đều không coi nói là chuyện quan trọng gì sao?

“Anh có thể tự mình tìm em chứng thực.”

“Được rồi, không nói chuyện này nữa. Em không phải muốn trở về làm việc sao? Hiện giờ đã có thể trở lại, vẫn là thư ký của anh” Cận Thế Phong cắt ngang lời nói vừa nãy.

“Nhưng mà, em còn muốn chăm sóc Tiểu Triết.” Yên Lam nói. Nàng đã vài ngày chưa nhìn thấy Tiểu Triết. Thân thể của Tiểu Triết hẳn là phải gần khỏe trở lại rồi chứ?

“Sức khỏe củaTiểu Triết đã có các bác sĩ và y tá của bệnh viện có thể chiếu cố, em không cần đặc biệt xin nghỉ để chăm sóc cậu ấy. Anh đã dặn dò bác sĩ, bọn họ sẽ chăm sóc em trai của em chu đáo.” Cận Thế Phong nói tiếp.

“Vậy….Hiện giờ em vẫn có thể đi thăm Tiểu Triết chứ?” Yên Lam bất đắc dĩ nói. Người đàn ông này, lại bắt đầu lộ ra bản tính bá đạo của hắn rồi.

“Anh cũng đi cùng với em.” Cận Thế Phong nói xong liền kéo Yên Lam lên xe.

“Cảm ơn anh đã đưa em đến bệnh viện, em vào đây.” Yên Lam nói với Cận Thế Phong.

“Chờ một chút,” Cận Thế Phong ngăn Yên Lam lại nói, “Anh và em cùng nhau đi vào.” Nói rồi, liền kéo tay Yên Lam tiến vào phòng bệnh.

“Tiểu Triết, em cuối cùng cũng tỉnh lại rồi, thế nào? Cơ thể có khỏe hơn chút nào không?” Thấy Yên Triết đã tỉnh lại, Yên Lam vội vã bước đến trước giường bệnh hỏi.

“Em tốt hơn nhiều rồi, chị hai. Chị không cần lại lo lắng cho em. Ở lại thêm một thời gian nữa là em có thể xuất viện.” Yên Triết nhìn chị gái nói.

“Thấy em bình phục khỏe mạnh, chị an tâm rồi.” Yên Lam thở dài một hơi nói.

“Xin hỏi, trong hai người vị nào là người nhà của bệnh nhân Yên Triết?” Bác sĩ bước vào trong phòng bệnh hỏi.

“Là tôi, xin hỏi bác sĩ có chuyện gì sao? Tôi là chị của cậu ấy. Có phải bệnh tình của cậu ấy lại có biến đổi gì hay không?” Yên Lam liền tiếp lời nói, cứ như vậy khẩn trương căng thẳng nhìn bác sĩ, chỉ sợ ông nói ra những tin tức không tốt.

“À, không phải như vậy. Xin cô đừng nên lo lắng, chỉ là cậu ấy hiện nay đang trong tình trạng bình phục, tốt nhất là có thể có một môi trường an dưỡng tốt, như vậy cũng có lợi cho thân thể cậu ấy khôi phục.” Bác sĩ đáp. “Khí hậu phía nam tương đối thích hợp để dưỡng bệnh, cho nên tôi đề nghị gia đình cô nếu có thể thì hãy cùng cậu ấy đến phía nam.”

“Nhưng mà, bác sĩ…….” Yên Lam chưa kịp dứt lời đã bị Cận Thế Phong ngắt lời,“Chúng tôi đã biết, cảm ơn bác sĩ.”

“Không cần khách sáo, đây là trách nhiệm phải làm của bác sĩ chúng tôi.” Sau khi nói xong, bác sĩ xoay người ra khỏi phòng bệnh.

Yên Lam nhìn Cận Thế Phong nói,”Anh sao lại thay em đồng ý hả? Anh muốn cho em đi làm, lần này, em làm sao có thời giờ cùng Tiểu Triết đi miền nam dưỡng bệnh?” Trong giọng nói có ý trách cứ.

“Ở miền nam, anh còn có một ngôi biệt thự, điều kiện ở đó cũng không tồi, rất thích hợp để dưỡng bệnh. Tạm thời không ai ở, em có thể cho Tiểu Triết đến đó ở trước, hơn nữa ở đó, quản gia và người hầu đều có, bọn họ có thể chiếu cố Tiểu Triết. Em không cần phải lo lắng nữa.” Cận Thế Phong nói.

“Anh không cần làm như vậy, anh đã làm cho em quá nhiều việc rồi.” Yên Lam vẻ mặt phức tạp nhìn Cận Thế Phong nói.

“Phụ nữ, không nên nghi ngờ quyết định của anh, cũng đừng thử chọc giận anh lần nữa!” Cận Thế Phong vẻ mặt không chút thay đổi nói.

“Nhưng mà…….” Thấy Cận Thế Phong sắc mặt dần dần biến đổi, Yên Lam khôn ngoan đổi chủ đề, “Được rồi, vậy cảm ơn anh. Trong thời gian này, Tiểu Triết phải nhờ anh chiếu cố vậy.”

“Hai ngày tới anh sẽ thu xếp cho Tiểu Triết đi đến phía nam, ngày mai em trở về công ty đi làm.” Cận Thế Phong chắc nịch nói, trừng mắt nhìn Yên Lam, giống như nàng dám mở miệng bác bỏ hắn liền một ngụm ăn tươi nàng kinh khủng như vậy.

“Được rồi.” Yên Lam thở dài, thấy sắc mặt Cận Thế Phong dần dần tốt trở lại.

 

Chương 42: Hình Ảnh Diễm Tình Trong Thang Máy

Lại nhắc đến công ty, hình như so với trước đây cũng không có gì khác biệt, có lẽ cũng giống như đã xảy ra biến đổi rất lớn. Yên Lam xem tài liệu cả ngày, dưới sự trợ giúp của Kỷ Tồn Viễn, đối với tình hình sắp tới của công ty cũng có thể hiểu biết sơ lược. Cũng bởi vì vậy, đối với Cận Thế Phong càng sùng bái hơn một chút, phải thừa nhận, những thành tựu của tập đoàn Khải Phong, và những nỗ lực của hắn không thể tách rời.

Nâng tay nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã tám giờ mười rồi, hoá ra đã trễ thế này rồi mà cũng không biết. Yên Lam xoa xoa đôi mắt có chút mỏi mệt, dọn dẹp sơ qua một ít tài liệu trên bàn một chút, sau đó đi ra khỏi văn phòng. Hôm nay, Cận Thế Phong thật sự bề bộn nhiều việc, bận rộn đến nỗi ngay cả Yên Lam là thư ký cũng không nhìn thấy bóng dáng của hắn.

Đi tới bên cạnh thang máy, vươn tay xoa bóp sau lưng một chút, nàng lẳng lặng chờ thang máy. Còn có thể loáng thoáng nghe thấy có vài người đang thảo luận về việc gì đó, Yên Lam nhìn về phía bên trái, phát hiện ra ở một nơi còn đang sáng đèn, có vài người đang tụ tập cùng một chỗ, thảo luận rất sôi nổi về việc gì đó.

Nàng mỉm cười, nhớ tới chính mình cũng từng bởi vì một bản báo cáo tài chính mà bận rộn cả buổi tối, có lẽ, bởi vì ý kiến người này khác với người kia, mới nói đi nói lại ý định ban đầu của chính mình. Dường như mọi người cũng rất cố chấp, nên ngay cả bản thân mình cũng không ngoại lệ.

Thang máy “đinh” một tiếng rồi mở ra, Yên Lam quay đầu lại, đang chuẩn bị bước vào trong thang máy, lại bị màn kịch sống động diễm tình bên trong làm cho kinh sợ. Chỉ thấy hai người trong thang máy, đang hôn nhau như ở chốn không người, có lẽ đứng quá gần khiến Yên Lam gần như có thể nghe thấy tiếng thoát ra từ hai đôi môi đang nghiền nát nhau bên trong.

Yên Lam không dám mở mắt, vội vàng cúi đầu, dự định chờ bọn họ đi khỏi, mình sẽ sử dụng thang máy. Sau khi cửa thang máy tạm ngừng vài giây, bắt đầu từ từ khép lại. Ngay trong tích tắc cửa thang sắp khép lại, người đàn ông trong thang máy ngẩng đầu lên, thần trí Yên Lam như lạc tới nơi nào, người kia chính là Cận Thế Phong cả ngày bận rộn. Sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, vì sao hắn có thể như vậy, nếu muốn tìm người phụ nữ khác cũng đừng để cho nàng bắt gặp chứ! Nước mắt theo hai gò má ồ ạt rơi xuống, Yên Lam ngơ ngẩn nhìn thang máy đi xuống dưới, không hề bỏ sót vẻ mặt kinh hoảng của Cận Thế Phong lúc nhìn thấy nàng.

Từ đầu đến cuối luôn là tự mình đa tình sao! Yên Lam đau khổ nghĩ, sao có thể tin tưởng hắn chứ. Biết rõ ràng, mình chẳng qua chỉ là người phụ nữ hắn mua về, nhưng vẫn càng lún sâu vào hố. Đáng đời chưa? Nhớ lại những hình ảnh trong những ngày ở bên bờ biển, sao lại có thể là giả vờ? Giờ khắc này, tâm trí của Yên Lam cực kỳ rối loạn.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy lại mở ra, Yên Lam nhìn thấy Cận Thế Phong đứng trong thang máy, liền quay đầu muốn bỏ đi.

“Chết tiệt!” Cận Thế Phong rủa thầm một tiếng, sau đó, bước nhanh ra phía ngoài thang máy, lập tức nắm lấy cánh tay Yên Lam, dùng hết sức mà kéo nàng vào trong thang máy.

Bất ngời bị kéo mạnh, khiến cả người Yên Lam có chút xiêu vẹo, trong lúc hoảng loạn, nàng không cẩn thận va vào cửa thang máy, một cơn đau điếng người từ dưới chân truyền đến, khiến nàng nhịn không được vành mắt ươn ướt.

Đau quá….

Yên Lam nhăn nhó cau mày, nỗ lực không cho bản thân mình biểu hiện ra ngoài.“Anh muốn làm gì! Mau buông tôi ra, tôi không quấy rầy chuyện tốt của anh đâu, anh tiếp tục đi!!!” Nàng tức giận gắt nhẹ.

“Đều không phải như em nghĩ đâu! Em hãy nghe anh nói.” Cận Thế Phong lần đầu tiên nỗ lực giải thích với người khác.

“Anh không cần theo tôi giải thích gì hết, tôi là ai? Chẳng qua chỉ là người phụ nữ anh mua về mà thôi.” Yên Lam cúi đầu, nỗ lực kiềm chế, nức nở nói.

“Em thật sự tưởng như vậy sao? Ngẩng đầu lên.” Cận Thế Phong nhìn Yên Lam bình tĩnh nói.

“Không muốn” Yên Lam tức giận nói. Sao có thể ngẩng đầu, để cho hắn nhìn thấy gương mặt mình đang đầy nước mắt.

“Đừng để anh nói lần thứ hai!” Cận Thế Phong tức giận nói, lấy tay nắm lấy cằm Yên Lam, ép buộc nàng ngẩng đầu lên. Lọt vào trong tầm tầm mắt quả nhiên là nước mắt ràn rụa, Cận Thế Phong thương xót ôm Yên Lam vào trong lòng.

“Buông ra.” Yên Lam giãy giụa. Đừng tiếp tục đối xử với nàng ôn nhu như vậy nữa, rõ ràng không thích nàng, vì sao luôn làm ra những loại hành động khiến cho nàng hiểu lầm này.

“Đừng động đậy nữa, anh muốn em nghe anh giải thích.” Cận Thế Phong ôm chặt lấy Yên Lam. Ngăn nàng tiếp tục giãy giụa. Tiếp tục nói, “Sự thật không phải giống như em nhìn thấy đâu. Hôm nay, Kim Dục Nhi tới tìm anh là bởi vì Kim Bất Hoán, Kim Bất Hoán muốn dùng Kim Dục Nhi trao đổi để lấy lại xí nghiệp Kim Thị.”

“Thế Phong, em biết anh thích em đúng không? Van xin anh, lúc này đây hãy bỏ qua cho cha em đi. Kim Thị là tâm huyết suốt đời của ông ấy.” Kim Dục Nhi khẩn cầu Cận Thế Phong.

“Không có khả năng đó, Cận Thế Phong tôi là người như vậy, nếu có thể làm được tôi tuyệt đối sẽ không rút tay về.” Không đếm xỉa tới lời khẩn cầu của Kim Dục Nhi, hắn còn nói thêm, “Còn nữa, sau này cô không nên lại tới tìm tôi nữa, tôi nghĩ cô hẳn là biết rất rõ, quan hệ của chúng ta lúc đó, Cận Thế Phong tôi là loại người gì, cô cũng biết rõ, cô tiếp tục đeo lấy tôi nữa cũng không có tác dụng.”

“Nhưng mà, em là thực sự thích anh mà! Thế Phong anh sao có thể đối xử với em như vậy.” Kim Dục Nhi nức nở nói.