Thuê Bạn Gái về nhà

Chương 10

Chương 10

Editor: Viên Đường

---

Mẹ Kiều nhanh chóng bưng mì ra, Kiều Nhuế đi đường dài nên bụng đã sớm cồn cào, nàng cầm lấy đũa vội vàng ăn.

Hứa Nhu Gia có chút câu nệ, cô chỉ ăn từng miếng nhỏ, lúc này cô cũng nhận ra ánh mắt của mẹ Kiều đang dán chặt lên mình.

"Gia Gia à." Mẹ Kiều cười tủm tỉm, "Tiểu Nhuế vẫn chưa kể chuyện của hai đứa cho dì nghe ấy."

Kiều Nhuế suýt nữa thì bị sặc, nàng lo lắng mẹ nàng sẽ hỏi vấn đề gì đó hóc búa, bèn lấy giấy lau miệng, "Mẹ muốn biết cái gì ạ?"

"Cô khẩn trương gì đấy?" Mẹ Kiều không cao hứng nói, "Tôi cũng đâu có định hỏi chuyện riêng tư của cô đâu."

Hứa Nhu Gia thấy ánh mắt của mẹ Kiều có chút biến hóa liền vội vàng nói: "Dì muốn hỏi gì ạ, nếu vấn đề chúng cháu trả lời được thì chúng cháu sẽ không giấu đâu ạ."

Mẹ Kiều nghe vậy liền liếc xéo con gái, "Nghe chưa! Con xem, Gia Gia thật tốt tính, chứ ai như con, người ta chưa hỏi đã sỗ sàng cắt ngang rồi!"

"Được được được, mẹ nói đúng, là con sai." Kiều Nhuế qua loa đáp lời.

Mẹ Kiều nghe thế thì lông mày dãn ra, bà lại tiếp tục quay sang Hứa Nhu Gia, "Hai đứa quen nhau như thế nào đấy? Dì có hỏi Kiều Nhuế thì nó tỏ ra thần bí rồi bảo khi nào hai đứa về nhà thì mới nói."

"Đúng vậy đúng vậy, em cũng muốn biết!" Nghe được Hứa Nhu Gia sắp sửa kể chuyện, Kiều Miểu cũng không về phòng mà ngồi xuống ghế dựa, vẻ mặt hóng hớt.

"Cũng không có gì đặc biệt đâu ạ." Hứa Nhu Gia tươi cười, biểu cảm trên mặt có chút xấu hổ, "Lúc trước con đang gặp chuyện thì tình cờ được Kiều Nhuế giúp đỡ, rồi lần sau lại tình cờ gặp nhau ở quán cơm, sau đó chúng con trao đổi WeChat, nói chuyện một thời gian thì con nhận ra em ấy là người rất tốt, vậy là chúng con ở bên nhau."

"Oa." Hai tay Kiều Miểu chống cằm, trêu ghẹo Kiều Miểu: "Chị, quả là ở hiền gặp lành ha, nhờ làm việc tốt mà hốt được một chị gái xinh đẹp như thế."

Kiều Nhuế cười gượng, nàng không có một chút ấn tượng nào đối với câu chuyện của Hứa Nhu Gia, bởi vì nó hoàn toàn là bịa đặt. Nhưng hai người kia vẫn tin răm rắp.

"Vậy Gia Gia, con làm nghề gì thế?"

Đụng tới đề tài nhạy cảm là nghề nghiệp, trong nháy mắt Kiều Nhuế ngồi thẳng lưng, nàng căng thẳng gì về Hứa Nhu Gia.

"Dì." Hứa Nhu Gia trả lời một cách tự nhiên, "Con không có nghề nghiệp cố định, nhưng cũng có một ít tiền tiết kiệm để đầu tư, cũng có buôn bán một vài thứ."

"Tốt lắm." Mẹ Kiều vui vẻ khen ngợi, "Hiện tại đầu tư là một trong những xu thế hiện đại rồi, mà con bé Kiều Nhuế ấy, suốt ngày nó cứ mua mấy cái đồ vật gì đấy, về sau khi hai đứa ở chung thì Gia Gia còn có thể giúp Kiều Nhuế quản lý tiền bạc, chứ đừng dung túng cho nó tiêu tiền nhé."

"Vâng ạ."

Rõ ràng hai người đang nói về mình nhưng Kiều Nhuế không hề có cơ hội mở miệng chen ngang, nàng nhìn bộ dáng vui vẻ của mẹ thì không khỏi giơ ngón tay cái cho Hứa Nhu Gia ở trong lòng.

Một cô gái gọi nhưng có thể đối đáp rành mạch về công việc mà không ra vẻ giả dối, quả thật là lợi hại.

"Gia Gia, bố mẹ con không có ý kiến gì về việc năm nay con về nhà ăn tết với Kiều Nhuế sao?"

Kiều Nhuế cúi đầu ăn mì, thật lâu sau đó cũng không nghe được câu trả lời của cô bèn nghi hoặc ngẩng đầu, đập vào mắt nàng là biểu tình có hơi gượng gạo của Hứa Nhu Gia, tựa hồ như có tâm sự.

"Con cũng không giấu dì." Hứa Nhu Gia cười, "Bố mẹ con đã qua đời rồi."

Ba mẹ con nàng nhất thời cứng đờ, Kiều Nhuế vẫn đang giữ dáng vẻ há miệng chuẩn bị ăn mì, Kiều Miểu thì xấu hổ không thôi, cũng may mẹ Kiều nhanh chóng hoàn hồn, bà nắm lấy tay Hứa Nhu Gia, nhẹ nhàng vỗ vỗ an ủi.

"Xin lỗi, dì không biết nhà con..."

"Không sao đâu ạ." Hứa Nhu Gia nhấp môi cười, "Mọi chuyện cũng qua rồi, bây giờ con cũng sống tốt mà."

Cuối cùng Kiều Nhuế cũng hoàn hồn, ánh mắt phức tạp của nàng dán lên người Hứa Nhu Gia, cũng không biết bản thân nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu ăn nốt thức ăn.

Sau khi lấp đầy bụng, Hứa Nhu Gia vốn định tâm sự với Kiều Miểu để gia tăng cảm tình, nhưng thấy bộ dáng đầy tâm sự của Kiều Nhuế thì liền đi theo nàng về phòng.

Kiều Nhuế vừa vào phòng đã ngồi xuống, mở lời hỏi Hứa Nhu Gia: "Tại sao cô không nói cho tôi biết?"

"Chuyện gì cơ?"

"..." Kiều Nhuế nhấp môi, "Chuyện của bố mẹ cô ấy..."

Đã thế nàng còn lỡ miệng nói cô hãy mang đặc sản về cho bố mẹ nữa.

Hứa Nhu Gia ngẩn người, "Tôi chỉ là..."

"Xin lỗi, lúc trước tôi không nên nói những lời đó." Kiều Nhuế nhanh chóng nhận sai, mặc kệ lỗi sai đó có thật sự là của nàng hay không.

Hứa Nhu Gia chậm rãi thở ra, sau đó ngồi xuống cạnh Kiều Nhuế

"Hai năm trước, tôi đã nhìn mặt họ lần cuối ở nhà tang lễ. Dù cho mối quan hệ của tôi và bố mẹ không thân thiết, nhưng tôi vẫn cảm thấy khó chịu khi thấy họ phải nằm xuống đó." Hứa Nhu Gia cúi đầu, hai tay đan vào nhau, "Bọn họ ra đi, để lại cho tôi một mớ hỗn độn, lúc đó, tôi ngồi ở cửa nhà tang lễ, cảm thấy trống rỗng và lạc lối, tôi không biết từ nay về sau mình phải sống như thế nào nữa... Nhưng cuối cùng tôi vẫn ở lại thành phố ấy."

Ánh mắt Hứa Nhu Gia hướng về một phía vô định, cô như xuôi về hai năm trước, ngày đó ánh nắng rạng rỡ, hẳn là một ngày tuyệt vời, thế nhưng bố mẹ cô lại qua đời ngoài ý muốn, từ đó ngày ấy trở thành bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời của cô.

Khi đó, một mình cô phải xử lý hậu sự của bố mẹ, những người họ hàng xung quanh khóc đến tê tâm liệt phế, ấy vậy mà cô lại bình tĩnh như một loài động vật máu lạnh, một giọt nước mắt cũng không rơi nổi.

Bỗng dưng có một người xa lạ đưa cho cô một gói khăn giấy, cô theo bản năng mà cự tuyệt, "Tôi không cần."

"Tôi nghĩ thời điểm cô cần đến khăn giấy thì sẽ không tìm thấy, vậy nên cô cứ giữ đi." Người ấy nói, "Thế sự vô thường, người ở lại phải mạnh mẽ hoàn thành những thứ mà người ra đi đã để lại."

Hứa Nhu Gia bất chợt chuyển sự chú ý từ gói khăn giấy về lại thực tại.

Bả vai cô được người kia nhẹ nhàng ôm lấy, Kiều Nhuế tựa đầu cô vào vai nàng, "Hẳn là nơi thành phố này chứa đựng một lý do đáng giá khiến cô ở lại đây, bây giờ cô sống vui vẻ như vậy, chú và dì cũng có thể yên tâm rồi."

Nàng không dùng những từ ngữ an ủi hoa mỹ, cũng không bố thí cho cô ánh mắt thương hại như những người khác, mà lại dùng cách thức không ảnh hưởng đến lòng tự trọng của cô, giống y hệt lúc đó.

Không khí an tĩnh đột nhiên bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại, Kiều Nhuế lấy điện thoại di động từ trong túi ra, là em họ của nàng gọi đến.

Biết được Kiều Nhuế đã về nhà, cậu em họ thích náo nhiệt liền rủ nàng ra ngoài chơi cùng mấy người quen, Kiều Nhuế cũng vui vẻ đồng ý.

Sau khi cúp máy, nàng quay đầu nhìn Hứa Nhu Gia: "Buổi tối em họ tôi rủ đi khu trò chơi, sau đó sẽ đến rạp hát K, cô cũng đi cùng nhé? Tiện thể tôi giới thiệu cô cho họ luôn."

Tuy hiện tại Kiều Nhuế là "chủ nhà", nhưng cô vẫn tôn trọng ý kiến của Hứa Nhu Gia, nếu cô không muốn đi thì nàng cũng sẽ không cưỡng cầu.

Hứa Nhu Gia gật đầu đồng ý.

Quyết định xong xuôi chuyện đi chơi buổi tối thì cũng đã hơn mười một giờ trưa, sáng nay phải dậy sớm lái xe khiến Kiều Nhuế có chút mệt mỏi làm nàng ngáp ngắn ngáp dài vài cái.

Nhưng nàng cũng không thể đi ngủ rồi bỏ mặc Hứa Nhu Gia được, nàng quay đầu nhìn về phía cô: "Cô có muốn ngủ trưa không?"

Hứa Nhu Gia tất nhiên hiểu ý tứ của nàng, "Tôi đi xử lý một ít văn kiện đã, cô cứ ngủ đi."

"Được rồi!" Kiều Nhuế cũng không từ chối mà độc chiếm cái giường lớn, nàng xốc chăn trùm lên người, "Vậy cô dùng cái bàn bên kia nhé, tôi đi ngủ trước, có chuyện gì thì gọi tôi nha."

Kiều Nhuế không có chút phòng bị nào, nàng vừa nằm xuống gối thì đã ngủ mất tiêu.

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, trải ra trên giường lớn khiến người trong chăn bị làm phiền mà ưm một tiếng, nàng kéo chăn trùm lên đầu, sau đó xoay người tiếp tục ngủ.

Hứa Nhu Gia dừng động tác gõ chữ lại, cô thất thần nhìn người trên giường.

Cốc cốc ——

Hai tiếng gõ cửa phát ra từ bên ngoài khiến Hứa Nhu Gia dời đi sự chú ý của mình, cô bước đến mở cửa ra, Kiều Miểu vừa thấy cô thì đã cười hì hì.

"Chị Gia Gia, mẹ em hỏi chị buổi tối muốn ăn gì."

Hứa Nhu Gia cố ý hạ thấp giọng xuống: "Chị ăn gì cũng được."

Kiều Miểu thấy thế cũng tự giác nhỏ giọng lại, "Chị của em đang ngủ sao?"

Hứa Nhu Gia quay về phía giường lớn, nhìn bóng dáng Kiều Nhuế vẫn đang ngủ say, sau đó ừm một tiếng.

Kiều Miểu cười hì hì hỏi: "Vậy chị có muốn sang phòng em chơi không?"

Hứa Nhu Gia không do dự mà nhanh chóng đồng ý: "Được, em chờ chị một chút."

"Vậy em về phòng đợi chị, phòng của em ở sát một bên luôn nha!"

Hứa Nhu Gia mở vali hành lý ra, cô lấy một vài thứ ra rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa phòng.

Bên ngoài phòng khách yên tĩnh, chỉ có tiếng động từ phòng bếp truyền đến, có lẽ mẹ Kiều đang chuẩn bị cơm chiều ở trong bếp.

Cô nghe Kiều Nhuế kể Kiều Miểu thích đọc manga xem anime, sau đó hỏi ý kiến mấy người bạn thì quyết định mua một figure nhân vật nữ về làm quà tặng. Nhưng cô không hiểu biết về những thứ này lắm nên chỉ chọn một trong những số cái hàng limited. Bây giờ nhìn vẻ mặt tỏa sáng của Kiều Miểu thì cô có thể khẳng định rằng mình chọn đúng quà rồi.

"A a a a a! ! ! Chị Gia Gia quả thật là chị em tốt nhất của em! ! ! Cái này là đồ handmade á! Giờ cũng không còn trên thị trường nữa! ! !" Kiều Miểu ôm món quà, khoa trương hét lớn, "5555 vợ yêu của em quá xinh đẹp! ! !"

Sau khi Kiều Miểu bày tỏ sự yêu thích của mình với figure "vợ yêu" thì cô quay sang nắm lấy tay Hứa Nhu Gia: "Chị Gia Gia, từ nay về sau chúng ta chính là chị em chí cốt! Chị muốn biết cái gì về chị em không, miễn là điều em biết thì chắc chắn em sẽ nói cho chị hết!"

Này... Thật đúng là chị em tốt mà.

Hứa Nhu Gia nghĩ nghĩ, nói: "Thực sự thì có một điều mà chị muốn biết."

"Kiều Nhuế... có từng thích ai chưa?"