Thượng Hạ Kì Duyên

Chap 1:

Ranh giới giữa sự sống và cái chết thật sự quá mong manh...

Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng bản thân mình lại đang đứng trước ranh giới ấy...

...

"Biến đi ! Đồ lừa đảo !"

Một người phụ nữ khoảng tầm ngoài bốn mươi, tay cầm cái chổi, ánh mắt và vẻ mặt đều toát lên vẻ hung dữ, bà đứng chống tay trước cửa nhà mà quát lớn.

- "Nếu không có tiền trả thì lấy cái nhà này đi !!!"

Một người đàn ông cũng lớn tiếng nói.

Cả xóm vây quanh lại ngôi nhà mà lớn tiếng.

Từ trong nhà, một người đàn ông cao lớn, trên gương mặt đầy nét muộn phiền. Ông hơi cúi người rồi nói: "Số tiền nhà tôi nợ, tôi nhất định sẽ trả cho mọi người "

- "Ông Hàn, chúng tôi đã tin vợ ông, cho nhà ông vay tiền vậy mà lại định trốn sao ?" - Người phụ nữ vẫn tiếp tục tức giận.

"Chúng tôi không hề có ý định trốn, chúng tôi thực sự không có tiền để trả bây giờ. Con trai tôi đang ốm. Xin các người mà..."

- "Vậy ông định bao giờ trả nợ ?" - Người đàn ông quát.

"Tôi sẽ trả, sẽ trả, cho tôi hai tháng nữa, tôi sẽ lo liệu trả cho mấy người mà." - Đôi mắt ông đã bắt đầu rưng rưng...

- "Thế thì từ bây giờ ngày nào ông cũng phải mở cửa để chúng tôi biết ông có trốn hay không ?"

Mấy người khác cũng xen vào.

- "Còn nữa, chúng tôi sẽ bắt con chó này để đảm bảo trước !" - Người phụ nữ nói sau đó chỉ tay vào con chó đang gầm gừ sau ông Hàn.

"Không được !!!" - Từ trong nhà một cô gái nói lớn. Cô chạy ra ôm lấy chú chó.

Cô gái thân hình dong dỏng cao, mái tóc màu đen dài ngang lưng, đôi môi đỏ mọng và đôi mắt đỏ rưng rưng, cô nghẹn ngào "Không được bắt nó."

- "Tiêu Tuyết, chuyện người lớn cháu xen vào làm gì ?" - Người phụ nữ nói với cô.

"Mọi người cứ về đi tôi sẽ trả nợ sớm mà !" - Ông Hàn nói lớn rồi ngồi gục xuống.

- "Ông đã nói vậy thì chúng tôi cũng xin phép về..." Người phụ nữ nói rồi quay người đi.

Tiếng xôn xao đã bắt đầu vãn dần.

"Tiêu Tuyết vào nhà đi con..."

Trong nhà, một người phụ nữ gục đầu chỉ biết khóc lóc. Tiêu Tuyết đi tới, cô ngồi xuống bên cạnh...

"Rốt cuộc số tiền đó mẹ vay để làm gì thế ?"

- "Các dì... họ làm ăn phả sản... nên mẹ mới..." - Mẹ của Tiêu Tuyết chưa nói hết câu đã bị cô ngắt lời

"Mẹ có biết vì mẹ thương bọn họ mà mình phải chịu cảnh này không ? Mẹ có biết rằng họ cứ thấy tiền của mẹ là bám vào không ? Mẹ... mẹ... không thương con sao ? Con vì ai mà không được học đại học... con vì ai mà phải đi làm đến mức mệt không muốn nghỉ ? Con mệt mỏi lắm rồi...!" - Cô bật khóc lớn.

Tuổi mười tám đẹp biết trừng nào... nơi mà chứa đầy ước mơ và danh vọng vậy mà chưa kịp mở nó đã đóng sầm ngay trước mắt cô...

"Mẹ xin lỗi con..." - Người mẹ ôm Tiêu Tuyết vào lòng khóc.

Ông trời có phải đang quá tàn nhẫn không ?

Tàn nhẫn một cách vô lý, người ta thường nói nếu thấy ai đó khó khăn, chúng ta nên giúp đỡ nhưng bây giờ chính vì sự thương người của mẹ cô mà đã giết chết chính bà ấy.

Suốt thời gian qua cô phải nghỉ học vì chả có tiền đi học, xong ngày ngày đi làm... Là vì điều gì chứ ? Là vì quá tốt bụng ư...?

"Hết cách rồi Tiêu Tuyết à..." - Cha cô ngồi bệt xuống sàn than vãn.

- "..." - Cô lặng thinh không nói lời nào chỉ nhìn người cha già đang bất lực.

"Con phải đi qua Anh thôi, hãy đi qua đấy phụ dì ở đó, làm ở đó... thì may ra mới..."

- "Con xin cha... đừng bắt con đi..." - Cô khóc.

"Hết cách rồi... sẽ vất vả mà thực sự... hết cách rồi..."

- "Con không muốn đi... con muốn ở đây... ở đây con cũng kiếm được tiền mà..."

"Tiền ở đây bao giờ mới trả được nợ ?" - Ông cau mày nói.

Tiêu Tuyết đứng dậy. Cô cảm giác mình bị coi như một cái máy kiếm tiền. Đã không có ước mơ lại cũng chả được là chính mình, bị đem qua nước ngoài để làm việc... Điều này thật sự rất tàn nhẫn. Cô đẩy cửa, sau đó bỏ chạy.

Cô gái bé nhỏ vừa chạy vừa khóc, cô cố lau đi những giọt nước mắt lăn trên gò má, càng lau lại càng rơi nhiều hơn, hàm răng cô nghiến chặt...

"Tại sao lại là tôi ? Tại sao lại đối xử với tôi như thế?" - Cô nghĩ.

Tiêu Tuyết dừng lại tại giữa cầu, cô ngồi bệt xuống, bàn chân đã quá mỏi và đau sau một đoạn đường dài.

Mặt nước mênh mông như tâm hồn cô bây giờ. Cảm giác thật trơi vơi và lạc lõng, cô đơn và tối tăm. Tương lai mù mịt sương đêm... Cô phải làm gì bây giờ ?

Tiêu Tuyết từ từ đi tới, tay cô nắm lấy thanh chắn. Chỉ cần nhảy xuống mọi đau khổ của cô sẽ biến mất. Đôi mắt cô nhắm chặt, đôi tai nghe tiếng còi xe, tiếng gió. Đôi chân bắt đầu bước lên cao.

Chết. Có lẽ là đường thoát tốt nhất.

Đột nhiên cô khựng lại. "Không được. Nếu bây giờ mình chết. Ai sẽ lo cho Tiêu Phong ? Món nợ ấy thì sao ?"

Chưa bao giờ cô thấu hơn bây giờ cái cảm giác chết còn sướng hơn sống.

"Trời ơi! Sao không cho tôi chết đi! Đừng hành hạ tôi nữa!" - Cô gào lớn.

Ánh trăng lấp ló sau đám mây, hương đêm lạnh lẽo vây quanh xóm nhỏ, tâm hồn Tiêu Tuyết thì lại chơi vơi... cuối cùng cũng về tới căn nhà cô.

"Con đi đâu thế ?!!" - Mẹ cô hốt hoảng chạy ra nắm tay cô hỏi.

- "Mẹ sợ con chết sẽ không ai chả nợ sao ?"

"Sao con lại nói như thế ?" - Câu nói như giết chết trái tim bà.

- "Tại sao con lại được sinh ra như này chứ ? Hết cách rồi. Con sẽ phải trá cái giá như nào với ơn sinh thành đây ?" - Cô ngồi bệt xuống. Đôi mắt không thể khóc được nữa rồi.

...

Ánh nắng soi rọi vào phía cửa sổ phòng Tiêu Tuyết.

Cô hơi cau mày sau đó ngồi dậy. Đầu óc cô choáng váng.

Bỗng tiếng gào khóc của mẹ khiến cô hoảng hốt chạy xuống lầu.

"Tôi không bán con tôi đâu. Nhà nợ thì nhà chả. Không đi đâu cả. Có gì ăn nấy ! Nó qua đó sống thế nào !" - Mẹ cô vừa nói vừa khóc.

Cha cô lắc đầu dứt khoát "Giờ ở đây để được gì ? Tôi đã nhờ người rồi đấy !"

- "Ông điên rồi !"

"Tại chị em nhà bà ! Nếu không vì họ cái nhà này có đến như thế này !"

- "Hai người đừng cãi nhau nữa ! Con sẽ đi" - Cô xem vào.

Cuộc đời cô sẽ thay đổi từ đây ư ? Là sương... là nắng... hay cũng chỉ là một màn đêm u tối... cô đơn và lạc lõng...

"Con phải làm gì hả cha ?"

- "Ta đã đặt vé máy bay cho con, đây là địa chỉ của vợ chồng dì ấy, con tới London rồi hỏi đường tới đây" - Cha cô đưa cho cô một tờ giấy.

Tiêu Tuyết gật đầu.

"Chị đi thật đấy à ?" -Tiêu Phong ngồi xuống hỏi.

- "Đúng vậy, chị qua đó sẽ gửi tiền về cho em" - Cô vừa nói vừa gập đồ.

"Nơi xa lạ như thế ? Biết như nào, sao cha lại để chị đi... hụ hụ" - Cậu ho.

- "Yên tâm, chị sẽ về sớm thôi. Việc của em là phải mau khỏi bệnh" - Cô nhẹ nhàng xoa đầu người em trai bé nhỏ của mình.

- Chị thương em lắm...

Nếu có một điều ước, cô ước rằng em trai cô có

thể thông minh và khoẻ mạnh như những người khác và... phải là một cậu bé hạnh phúc nhất trên cuộc đời này...

.

.

.

Trong một quán Bar... những ánh đèn màu sắc chiếu, cùng với âm thanh ồn ào.

Tiêu Tuyết đi tới chỗ một người phụ nữ Trung Quốc, thân hình hơi to lớn, mái tóc xoăn và mặc trên mình một chiếc váy đỏ bó xát. Cô ghé sát nói lớn:

"Cho hỏi cô có phải là dì Hân ? Tố Hân Hân ?"

Người phụ nữ cau mày nhìn cô.

"Cháu là Hàn Tiêu Tuyết từ Thượng Hải tới đây..."

Nghe tới đây mặt người phụ nữ bỗng trở nên vui vẻ, bà gật đầu sau đó kéo tay cô đi.

Tiêu Tuyết không hiểu chuyện gì cả.

Bà kéo cô vào một phòng trống "Sao bây giờ mới tới ? Ta đợi cháu lâu rồi. Cháu là con của Hàn Tống đúng không ?"

Cô gật đầu.

"Hồi nhỏ hai ta đã từng gặp nhau, công nhận càng lớn càng xinh. Mẹ cháu Hiên Hiên khoẻ chứ ?"

- "Mẹ cháu là Bách Thảo mà"

"Bách Thảo ? Đừng có đùa chứ nhìn này." - Người phụ nữ rút ra một bức ảnh cũ.

Tiêu Tuyết cầm lấy bức ảnh, đúng là cha cô rồi. Nhưng hai người này là ai ? Người phụ nữ và đứa trẻ này rốt cuộc là ai ?

"Mau mau theo ta, ta dẫn cháu đi xem phòng. Hồi xưa nhờ bố mẹ cháu mà ta mới có quán này lập nghiệp đó !"

Tiêu Tuyết nắm chặt bức ảnh. Toàn thân cô như chết lặng, cô không hề phản ứng gì...

- Cha... tại sao lại lừa dối chúng con như vậy ?

"Sao thế? Cháu còn không đi nhanh"

Đôi mắt cô rưng rưng... cô rút điện thoại sau đó bỏ ra ngoài.

"Này! Cháu đi đâu thế ?"

Cô bỏ chạy ra một chiếc bàn trống rút điện thoại ra gọi cho mẹ.

- "Bắt máy đi mẹ..." -Cô vừa gọi vừa khóc.

"..."- Nhưng vẫn không bắt máy.

- "Làm ơn đi..." - Cô gục xuống bàn.

Bỗng...

Một bàn tay chạm lên lai cô khiến toàn thân cô giật nảy lên:"Này nhóc, em đang làm gì thế ?" - Một người đàn ông nước ngoài cao lớn, anh ta nói tiếng Mỹ với cô.

Cô sợ hãi đẩy anh ta ngã.

"Con khốn này!" - Anh ta tức giận lao tới túm lấy cô.

- "Bỏ tôi ra !!! Ai đó cứu tôi với!!!" - Tiêu Tuyết hét lớn cô đánh đánh vào ngực hắn.

Anh ta cau mày tức giận túm lấy tóc cô đè đầu cô xuống bàn.

"Chưa ai dám đụng tới tao đâu nhé... mày biết tao là ai không ?"

Choang...

Người đàn ông đó ngã ngay xuống đất. Tiêu Tuyết hoảng sợ, cô run run... hai tay để lên đầu...

Trước mắt cô là một người con trai thân hình cao lớn. Trên tay cầm chai rượu vang vỡ.

Tiêu Tuyết thấy người đàn ông kia nằm dưới sàn, đầu chảy nhiều máu, khiến cô hoảng hốt.

- "Đừng sợ, tôi ở đây !"