Tiền Sử Dưỡng Phu Ký

Chương 41: Điều tra

Edit: Tagoon

Chu Tịch không chút do dự rút tay mình về: "Không muốn."

Tư tế: "......"

Tư tế có chút không cam lòng: "Vì cái gì?"

Còn có thể vì cái gì, đương nhiên là không muốn nhảy đại thần ca hát.

Huống chi...... Làm tư tế của một cái bộ lạc nhỏ thế này, kỳ thật cũng không nhẹ nhàng.

Tư tế không cần đi săn, không cần đi thu thập. Mỗi lần đội săn thú đi săn thì phần tốt nhất đều sẽ được đưa cho tư tế, thoạt nhìn rất không tồi. Nhưng trên thực tế, tư tế phi thường bận rộn.

Người trong bộ lạc khi gặp phải chuyện không tự mình giải quyết được, tất cả đều sẽ tìm tư tế cũng thôi đi, tư tế còn phải phụ trách rất nhiều sự vụ trong bộ lạc, thậm chí còn phải tham gia trồng trọt —— Người trong bộ lạc Đại Hùng vẫn chưa học được hệ thống hóa canh tác, nhưng đã biết một ít phương pháp gieo trồng đơn giản. Ví dụ như rải một ít hạt giống ở chung quanh bộ lạc, mang một ít loại rau ăn được trồng xung quanh bộ lạc, sau đó cấm người trong bộ lạc không được hái sạch linh tinh.

Tóm lại, có người bị bệnh, tìm tư tế; có hài tử thức tỉnh, tìm tư tế; có người chết, tìm tư tế; ngay cả có người sắp sinh con, cũng sẽ tìm tư tế tới nhìn, thậm chí hỗ trợ đỡ đẻ.

Tư tế thật sự rất bận, thế cho nên đều không thể rời khỏi bộ lạc.

Chu Tịch một chút cũng không muốn tìm nhiều việc như vậy cho mình.

Ở mạt thế những ngày tháng ngay cả ngủ một giấc cũng không được còn chưa đủ sao? Vì cái gì phải ôm việc vào người?

"Ta lười." Chu Tịch nói.

Tư tế: "......" Ông đã suy nghĩ rất nhiều khả năng, duy độc không nghĩ tới khả năng này!

Chu Tịch thế nhưng bởi vì lười mà không muốn làm tư tế!

Tư tế khóe miệng trừu trừu, có chút vô cùng đau đớn: "Ngươi đã chịu Thần Thú chiếu cố, rốt cuộc trở nên thông minh, thế nhưng bởi vì lười mà không muốn làm việc, ngươi về sau muốn sinh hoạt như thế nào?"

"Hùng Dã nuôi ta." Chu Tịch cười cười.

Tư tế rất muốn đuổi Chu Tịch đi.

Chu Tịch nghiêm mặt nói: "Tư tế gia gia, ta chỉ muốn ở bên cạnh Hùng Dã, an tĩnh sinh hoạt, không muốn quản quá nhiều chuyện"

Tư tế nhìn về phía Chu Tịch, Chu Tịch lại nói: "Ta xác thật đã chịu Thần Thú ban phước. Mẫu thân của ta sau khi chết, ta lập tức hiểu ra rất nhiều thứ. Ta nguyện ý cống hiến cho bộ lạc, nhưng ta không muốn làm tư tế."

"Ngươi đã hiểu cái gì?" Tư tế đầy mặt kích động.

Chu Tịch nói: "Tỷ như tác dụng của phiên tả diệp, tỷ như tác dụng của an thần thảo. Lúc ta thấy mấy loại thực vật này, tự nhiên liền biết tác dụng của chúng."

Tư tế tìm tòi nghiên cứu ngắm nghía Chu Tịch. Chu Tịch đột nhiên chuyển biến tốt đẹp, thậm chí trở nên thông minh như vậy là có điểm khác thường.

Người trong bộ lạc trước kia không tiếp xúc gì với Chu Tịch, bây giờ lại không thân với Chu Tịch, đối với Chu Tịch không hiểu biết, đương nhiên sẽ tiếp nhận điểm này. Nhưng tư tế trước đó từng xem bệnh cho Chu Tịch lại biết, trên người Chu Tịch có rất nhiều chỗ kỳ quái.

Nhưng ông cũng thấy được, Chu Tịch không có ác ý với người trong bộ lạc, đối với Hùng Dã cũng rất tốt.

Ngày hôm qua, Chu Tịch thậm chí dưới sự chứng kiến của Thần Thú và hoa ngọn lửa cùng Hùng Dã kết thành bạn lữ, còn ở trong Thần Thú tế bệnh tình đột nhiên chuyển biến tốt đẹp.

Ông nguyện ý tin tưởng Chu Tịch, cho nên mới muốn cho Chu Tịch làm tư tế, nhưng Chu Tịch không muốn......

Tư tế chân mày cau lại, một lát sau, lại giãn ra: "Tùy ngươi đi......" Ông cũng không tin ông tìm không thấy người có thể nhận việc!

"Cảm ơn." Chu Tịch nói.

Tư tế ngay sau đó nói: "Nếu ngươi được Thần Thú ban phước, vậy mau kể cho ta đi!"

Chu Tịch cứ như vậy đối thượng với đôi mắt tràn ngập lòng hiếu học của tư tế.

Hắn có loại cảm giác hắn vừa tự tìm phiền toái cho chính mình.

Hùng Dã lại ra bờ sông, rốt cuộc cá dễ bắt, mà Chu Tịch còn rất thích ăn cá.

Không chỉ như thế, ở bờ sông có đôi khi còn sẽ gặp được con mồi khác.

Dọc theo con sông đi về hướng cách bộ lạc khá xa, Hùng Dã thu hoạch bảy tám con cá, lại bắt một con rắn.

Y còn nhìn thấy ếch xanh gì đó, nhưng không có con nào lớn nên không bắt.

Hùng Dã tính toán trở về. Thu hoạch như vậy còn chưa đủ cho y ăn một bữa, nhưng Chu Tịch ăn rất ít nên thế là được rồi. Quan trọng nhất chính là, y vội vã trở về bồi Chu Tịch.

Hôm nay chính là ngày đầu tiên sau khi bọn họ trở thành bạn lữ! Buổi tối còn muốn thân thiết nữa kìa!

Hùng Dã giết rửa sạch sẽ tất cả con mồi, vui rạo rực trở về bộ lạc, sau đó liền phát hiện Chu Tịch còn ở chỗ tư tế. Không chỉ có thế, lúc y muốn đưa Chu Tịch đi, tư tế còn không chịu thả người.

Hùng Dã: "Tư tế gia gia! Chu Tịch đói bụng!"

"Đúng vậy, ta đói bụng." Chu Tịch nói.

Tư tế đầy mặt khiển trách nhìn Hùng Dã. Trước kia Hùng Dã thật tốt, đối với ông cũng đặc biệt cung kính, hiện tại thế nhưng một lòng hướng về Chu Tịch!

Tư tế chỉ có thể nói: "Chu Tịch, ngươi ăn cơm xong lại qua đây."

"Ăn cơm xong trời đã tối đen." Hùng Dã nói.

"Vậy ngày mai qua cũng được." Tư tế chỉ có thể nói.

Chu Tịch nghĩ nghĩ, rốt cuộc vẫn đồng ý.

Hắn ở mạt thế bởi vì có được dị năng thực vật nên đã đọc rất nhiều sách về cây cỏ, đối với phương pháp gieo trồng trên địa cầu còn phi thường hiểu biết. Nhưng ở nơi này rất nhiều thực vật đều là loại không có trên địa cầu

Tỷ như nói hoa ngọn lửa, tỷ như nói viên trái cây chẳng biết là gì mà hắn không cẩn thận ăn phải.

Hôm nay, hắn giảng giải cho tư tế tác dụng của một vài loại thực vật, nhưng đồng dạng, tư tế cũng giảng giải cho hắn tác dụng của một vài loại cậy.

Thế giới này thật sự rất thần kỳ, Chu Tịch cũng bắt đầu tò mò về nó.

Rõ ràng hắn trước kia không có chút lòng hiếu kỳ gì cả.

Hôm nay Hùng Dã bắt được cá khá lớn, không giống phía trước chỉ lớn bằng bàn tay. Chu Tịch cắt thành vài đoạn, dùng dầu chiên lên, sau đó thêm nước vào nấu, sau đó còn bỏ một ít dưa muối hắn ướp mấy ngày hôm trước vào.

Hắn đã nghĩ tới việc làm dưa muối, sau lại bởi vì muối không đủ nên không thể làm nhiều, nhưng cũng được một ít. Dưa muối mới ướp được mấy ngày thôi nhưng đã có chút hương vị của dưa muối, cho vào canh cá thoáng nấu trong chốc lát, canh cá kia có vẻ phá lệ tươi ngon.

Đương nhiên hắn sẽ cảm thấy như vậy, phỏng chừng cũng là vì đã thật lâu chưa được ăn......

Chu Tịch chia nồi canh cá thành hai phần, một nửa cho mình, một nửa cho Hùng Dã.

Hắn lúc ăn cá thường có thói quen nhặt hết toàn bộ xương cá ra, Hùng Dã lại tương phản. Trừ bỏ những cái xương khá lớn, xương nhỏ y đều trực tiếp nhai nuốt.

Sau khi chia cá xong, Chu Tịch liền từ từ ăn.

Hùng Dã sợ Chu Tịch ăn không đủ no, lúc Chu Tịch chia cá cho y, y cũng không vội vã ăn, ngược lại nhìn Chu Tịch. Hiện tại thấy Chu Tịch ngay cả cái xương nhỏ như vậy đều phải lấy ra, y lại đau lòng một trận.

Chu Tịch quá yếu!

Hùng Dã lấy hết phần bụng cá không có xương trong bát của mình ra, tất cả đều cho Chu Tịch, lại đem phần thịt rắn không có xương cũng cho Chu Tịch: "Ngươi ăn nhiều một chút."

Chu Tịch ngẩng đầu nhìn về phía Hùng Dã, cười cười, ăn hết sạch chỗ thịt Hùng Dã cho hắn.

Chút đồ như vậy Hùng Dã khẳng định là không đủ ăn. Ăn xong canh cá tươi ngon, y lại ăn thêm một khối thịt nướng.

Cho tới nay, Hùng Dã đều cảm thấy thịt là đồ ăn ngon nhất trên thế giới, ăn bao nhiêu cũng không ngán. Nhưng bây giờ ăn xong canh cá lại ăn thịt, y thế nhưng lại cảm thấy hương vị của thịt đã không ngon như trước nữa......

Hùng Dã cảm thấy mình như vậy là không nên, mỗi ngày làm canh cá gì đó quả thật vừa phí công phu vừa phí củi lửa.

Nhưng nhìn Chu Tịch, y lại cảm thấy, làm Chu Tịch sinh hoạt tốt một chút là điều đương nhiên.

Chu Tịch là bạn lữ của y, y hẳn là phải nuôi hắn thật tốt!

Chu Tịch không biết hình tượng của mình ở trong mắt Hùng Dã là thế nào. Ăn cơm xong, hắn liền nói với Hùng Dã: "Chúng ta ngủ đi."

Sơn động lúc trước Hùng Dã thường ở mấy ngày hôm trước hắn bị bệnh đã ngủ ở đó, đều làm bẩn, nhưng sơn động hắn ngủ vẫn rất sạch sẽ.

Vốn dĩ ngày hôm qua là đêm động phòng hoa chúc, bọn họ nên ngủ trong cái động này, nhưng lúc ấy Hùng Dã biến thành hình thú ở bên ngoài ngủ mất, hắn lại cả đêm không ngủ......

Chu Tịch xốc cái mành da thú lên rồi nằm lên trên đệm trước, lại vẫy tay với Hùng Dã: "Nhanh lại đây."

Hùng Dã lập tức liền đi qua, sau đó ôm lấy Chu Tịch: "Chu Tịch, ta muốn." Nói đoạn, y với lấy tay Chu Tịch rồi đặt xuống phía dưới bụng mình.

Chu Tịch: "......" Buổi sáng vừa làm buổi tối lại muốn? Thân thể thật tốt! Hơn nữa không hổ là người nguyên thủy, đặc biệt trực tiếp!

Hùng Dã tinh lực thật tốt! Chu Tịch lại cho hỗ trợ cho y một hồi, thuận tiện bị y ôm hôn vô số lần. Sau khi kết thúc, Hùng Dã còn hỏi: "Ngươi muốn hỗ trợ không?"

Chu Tịch định nói không cần, nhưng cuối cùng ma xui quỷ khiến lại nói "muốn".

Mà Hùng Dã cũng không phải người thích ậm ừ, trực tiếp tới hỗ trợ.

......

Kỹ thuật của Hùng Dã thật sự hơi kém, sức lực trên tay không nhẹ không nặng!

Chu Tịch cảm thấy mình hẳn là nên cho y thêm nhiều cơ hội để học tập.

Bộ dáng hai người ở bên nhau như thế này cũng khá tốt.

Sau khi Hùng Dã ngủ, Chu Tịch như cũ cho y một chút năng lượng. Ngày hôm sau, hắn vẫn như cũ thức dậy trước làm bữa sáng.

Hắn phát hiện, ăn viên trái cây xong hắn không cần đi ngủ nữa...... Trái cây kia thật đúng là rất lợi hại.

Chờ Hùng Dã đi săn, hắn liền đi tới chỗ tư tế.

Tư tế đối với chuyện dạy dỗ Chu Tịch có thể nói là tận tâm tận lực, đối với từ chỗ Chu Tịch khai quật thêm một chút tri thức lại càng tận lực tận tâm.

Ông mỗi ngày dẫn theo Chu Tịch đi xung quanh bộ lạc, phân biệt đủ loại thảo dược cùng với thực vật có thể ăn được, không muốn có một giây phút nào nhàn rỗi.

Chu Tịch cứ như vậy mỗi ngày bị tư tế quấn lấy, thậm chí không rảnh đơn độc đi ra ngoài.

Hắn sau khi ăn viên trái cây thì muốn trở về nhìn cái hồ nước đó, nhưng tư tế quấn lấy hắn thật chặt, hắn cũng chưa thời gian đi.

Không, hắn cũng không phải hoàn toàn không có thời gian, buổi tối sau khi Hùng Dã ngủ hắn có thể đi ra ngoài.

Nhưng hắn lười đêm hôm khuya khoắt đi ra ngoài.

Rốt cuộc sau vài ngày, Chu Tịch cự tuyệt tư tế: "Ta hôm nay buồn ngủ."

"Thời tiết tốt như vậy, ngủ không phải lãng phí thời gian sao?" Tư tế nói: "Ngươi hẳn nên đi theo ta, học thêm thật nhiều tri thức."

Chu Tịch: "Tri thức của ngài ta đã học xong rồi."

Tư tế: "......" Nhưng mà tri thức của ngươi, ta còn chưa có học xong!

Ai! Thần Thú rốt cuộc vì cái gì phải ban thứ trân quý như vậy cho một tên cả ngày chỉ nghĩ đến ăn với ngủ?

"Ngài để ta nghỉ ngơi thật tốt, nói không chừng ta lại có thể nghĩ ra thêm nhiều tri thức." Chu Tịch nói.

"Ngươi chậm rãi ngủ, chậm rãi suy nghĩ." Tư tế lập tức nói ngay, trở về sơn động của mình ngủ.

Mấy ngày nay dẫn theo Chu Tịch đi khắp nơi, kỳ thật ông cũng rất mệt, tay già chân yếu đều chịu không nổi...... Ông cũng trở về ngủ một giấc, chờ ngày mai tinh thần tốt lại đi tìm Chu Tịch.

Sau khi tư tế đi mất, Chu Tịch lại rời khỏi bộ lạc, sau đó lập tức chạy về hướng rừng rậm có rất nhiều Tiết Hung Ngô Công sinh sống.

Mảnh rừng rậm kia vẫn là bộ dáng cũ, lại có điểm không giống nhau —— Hắn hiện tại thực lực cường, có thể cực kỳ dễ dàng phát hiện Tiết Hung Ngô Công ẩn giấu dưới nền đất. Cùng với đó, lộ trình nguyên bản mất mấy tiếng, hắn không đến một tiếng đã đến nơi.

Đi chậm như vậy vẫn là bởi vì trên đường đi tới, hắn thuận tiện học cách sử dụng năng lượng của chính mình.

Hồ nước lần trước Chu Tịch tới nhìn qua vẫn là bộ dáng cũ, chỉ là trận chiến đấu kia đã dẫm hỏng rất nhiều hoa hoa cỏ cỏ, bây giờ vẫn còn chưa mọc lại.

Cùng với đó, năng lượng nơi đây nguyên bản nồng đậm cũng đã hoàn toàn biến mất, thậm chí so với địa phương khác còn ít hơn một chút......

Đến nỗi Tiết Hung Ngô Công...... Con Tiết Hung Ngô Công khổng lồ kia vẫn còn ở trong khe đá, những con khác thì Chu Tịch thật ra chưa nhìn thấy.

Chu Tịch lần này lại đây là để nghiên cứu loại thực vật đó vì sao lại sinh trưởng ở chỗ này. Kết quả còn chưa kịp nghiên cứu đã nhìn thấy con Tiết Hung Ngô Công khổng lồ kia từ khe đá bò ra, hùng hổ lao về phía hắn.

Chu Tịch không chút nghĩ ngợi lập tức biến thành hình thú, tính toán một chân đá bay con rết.

Từ từ...... Vì sao hình thú của hắn đột nhiên trở nên lớn như vậy?!