Tìm Thấy Bắc

Chương 10: Phiên ngoại 7 – 8 – 9

07.

Buổi sáng Trần Trác đang ngủ mơ mơ màng màng, cảm thấy Ký Tiểu Bắc chọc chọc cánh tay hắn, nói: Trần Trác, lấy dùm em mấy tờ giấy.

Trần Trác thò tay rút hai tờ giấy cho cậu, nghe được bên cạnh có tiếng sụt sịt: Bị cảm?

Ký Tiểu Bắc nói: Không biết, chính là chảy nước mũi.

Trần Trác duỗi lưng, quay đầu nhìn thấy tờ khăn giấy trong tay cậu đỏ một vòng lớn, lại càng hoảng sợ: Trời, em không phải chảy nước mũi là chảy máu mũi…

Trần Trác lại để cho Ký Tiểu Bắc bóp mũi nín thở, rời giường đi lấy khăn bông cùng khăn ướt cho cậu, một bên luống cuống tay chân cầm máu cho cậu một bên lải nhải: Nhất định là quá nóng, đêm qua điều hòa mở cao như vậy, mỗi ngày em lại giống như xương rồng bà (*仙人掌) không chịu uống nước, tự em nghĩ lại đi!

Ký Tiểu Bắc ngửa đầu lầm bầm: Em đều đã thảm như vậy rồi, anh còn trách em, anh còn hung em, anh còn muốn đi công tác!

Trần Trác: Trọng điểm là câu cuối cùng?

Ký Tiểu Bắc: Hừ?

Trước khi đi, Trần Trác còn có chút không yên tâm, sờ sờ trán cậu: Anh ra ngoài ba ngày a, em có muốn đến chỗ dì nhỏ không? Anh đã nói với dì phải giám sát em uống nước.

Ký Tiểu Bắc cự tuyệt thẳng thừng: Em không muốn! Em cũng không phải trẻ con!

Trần Trác:Anh đây giám sát, một ngày tám ly nước, lúc em uống chủ động phát video trực tiếp cho anh.

Ký Tiểu Bắc:...Em không muốn.

Cậu thật đúng là nghẹn một cục tức, cả ngày không liên lạc với Trần Trác, đến lúc trước giờ đi ngủ thật sự nhịn không được.

Ký Tiểu Bắc: Cả một này anh cũng không tìm em!

Trần Trác: Cho nên hiện tại em định trực tiếp uống nước sao?

Ký Tiểu Bắc uống ừng ực hai ly nước: Em thật đáng thương.

Trần Trác: Đáng thương thế nào?

Ký Tiểu Bắc: Em đã chảy máu mũi, lạnh như vậy còn phải ở nhà một mình, người mình thích cũng hung dữ với em, còn không gọi điện thoại cho em, còn không cho em mở điều hòa, trong chăn lạnh quá a.

Trần Trác: Lạnh như vậy sao? Nếu không em mở một lúc đi, chỉ một lúc thôi đó, ngủ liền tắt đi, đừng để nóng phát hỏa.

Ký Tiểu Bắc: Được rồi, em tự nghĩ biện pháp, anh là không trông cậy vào được rồi.

Trần Trác: Nghĩ biện pháp gì nha?

Ký Tiểu Bắc: Ừm… nghĩ hiện tại anh ôm em liền không còn lạnh.

Trần Trác: Đó còn không phải là trông cậy vào anh.

Ký Tiểu Bắc: Tạm biệt, em cúp máy.

08. Về chuyện gặp gia trưởng.

Lần Trần Trác gặp dì nhỏ của Ký Tiểu Bắc có thể nói là không hề chuẩn bị. Khi đó hai người bọn họ chính là tình yêu cuồng nhiệt. Cuộc hẹn tối thứ bảy kết thúc, Trần Trác đưa Ký Tiểu Bắc về nhà, hai người ở dưới lầu nhà Ký Tiểu Bắc quấn quýt khó xa khó rời.

Trần Trác thấy xa xa có một dì đang đi tới, còn tưởng rằng là hộ gia đình lầu trên. Dù sao Ký Tiểu Bắc không biết, còn ôm cổ hắn làm nũng. Dì kia dừng ở trước mặt hai người bọn họ, không ngừng nhìn chằm chằm hai người, Trần Trác cảm thấy có chỗ không đúng, dì kia cũng mở miệng: Con không mỏi tay sao?

Ký Tiểu Bắc sợ tới mức thiếu chút nữa ngồi xuống đất, vội vàng thu tay đứng vững: Dì nhỏ?! Sao dì đến đây…

Trần Trác không được tự nhiên sửa lại cổ áo của mình, cung cung kính kính chào hỏi: Chào dì!

Hai người luống cuống tay chân, giống như cặp tình nhân cấp ba yêu sớm bị giáo viên chủ nhiệm phòng giáo dục bắt được.

Dì nhỏ xách một đống bao lớn bao nhỏ: Trong nhà gói hoành thánh mang qua cho cháu một ít, đi lên thôi, cậu cũng đi lên đây.

Trần Trác cứ như vậy mơ mơ màng màng lần đầu đi vào nhà của Ký Tiểu Bắc, thực không dám giấu giếm hơn mấy tháng qua Ký Tiểu Bắc còn chưa mời hắn lên lầu uống trà lần nào.

Ký Tiểu Bắc cẩn thận thăm dò bầu không khí: Dì nhỏ? Cái kia…

Dì nhỏ trực tiếp chặn lại nửa câu sau của cậu: Con liền chờ ở phòng khách đi, dì cùng…

Trần Trác rất nhạy bén mà chen lời tự giới thiệu: Dì nhỏ, con là Trần Trác.

Dì nhỏ: Dì cùng Trần Trác vào trong phòng nói mấy câu, không cho phép con đi vào.

Ký Tiểu Bắc: Dạ.

Cậu trên miệng thì đáp ứng, chân thì lại không dừng, đi theo hai người bọn họ lẻn vào phòng, kết quả dì nhỏ nhanh tay lẹ mắt đóng cửa lại, *cạch* một tiếng ngăn cậu ở bên ngoài.

Dì nhỏ: Tôi nghe tiểu Bắc nói qua rất nhiều lần, còn tưởng rằng là con gái nhà ai người đẹp tâm thiện.

Trần Trác có chút khẩn trương: Là con sai, đáng lẽ con phải ra mắt dì sớm hơn.

Dì nhỏ đi thẳng vào vấn đề, tuyệt không dây dưa dài dòng: Đầu tiên tôi nhất định phải cảm ơn cậu, trước khi có cậu chúng tôi đã thử rất nhiều biện pháp, nó cũng không muốn đi ra ngoài.

Trần Trác còn chưa nghĩ ra đáp lại như thế nào.

Dì nhỏ đã nói: Tiếp đó tôi cũng muốn khẩn cầu cậu, nếu như ngày nào đó cảm thấy không còn mới mẻ, hy vọng thời điểm cậu rời đi có thể chậm một chút, đừng để cho nó lập tức thương tâm.

Trần Trác: Dì nhỏ, con không phải vì mới lạ, con rất nghiêm túc, Bối… tiểu Bắc cũng là rất nghiêm túc.

Dì nhỏ: Không phải tôi không tin cậu, nhưng mà…

Trần Trác: Dì nhỏ dì yên tâm, con là người dẫn em ấy ra ngoài, cũng sẽ là người dẫn em ấy về nhà.

Ký Tiểu Bắc ở bên ngoài dán tai vào cửa nghe lén, cửa gỗ này rất dày hiệu quả cách âm vô cùng tốt, một chữ cũng không nghe được, lúc sau cậu dứt khoát dán cả người vào cửa. Trần Trác từ bên trong mở cửa, cậu mất trọng tâm liền nhào vào lòng Trần Trác.

Ký Tiểu Bắc sờ đầu, xuýt xoa: Hai người nói gì vậy? Dì nhỏ của em rất hung a, dì có la anh không?

Trần Trác cười cười: Hẳn là đã qua phỏng vấn, tiến vào thời kỳ thực tập?

Dì nhỏ từ phía sau đi ra: Nói ai hung đó?

Ký Tiểu Bắc hết hồn, ôm tay Trần Trác cười ngây ngô: Không có không có, dì nghe lầm rồi!

09.

Lần đầu tiên hôn môi là ở trong nhà Ký Tiểu Bắc, nhờ phúc của dì nhỏ, Trần Trác cuối cùng cũng vào được nhà Ký Tiểu Bắc, đã có lần thứ nhất, liền có lần thứ hai lần thứ ba.

Ngày đó ăn xong cơm tối hai người vùi vào sô pha, tivi đang bật phim cẩu huyết lúc tám giờ, nam nữ chính đang ầm ĩ bỗng nhiên liền hôn rồi.

Ký Tiểu Bắc vẻ mặt hồn nhiên hỏi Trần Trác: Sao bọn họ không cãi nhau nữa?

Trần Trác có chút lúng túng, từ khi biết Ký Tiểu Bắc nhỏ hơn hắn bảy tuổi, hắn luôn có loại cảm giác dạy hư trẻ em, nhìn thấy cảnh này thiếu chút nữa hô to một tiếng không thích hợp thiếu nhi. Trên tivi truyền đến một vài âm thanh kỳ quái.

Trần Trác hắng giọng một cái: Bọn họ đang… đang… ăn gì đó.

Ký Tiểu Bắc liếm kẹo mút: Gạt người, bọn họ khẳng định đang hôn môi, ăn cái gì a, môi của đối phương sao?

Trần Trác: …

Một lúc sau Trần Trác bỗng nhiên dựa đến: Trần Trác, em cũng muốn ăn môi của anh.

Trần Trác: …

Hai cánh tay của Ký Tiểu Bắc ôm lấy mặt của hắn dán lên, lại sợ chính mình không hôn đến vị trí, nghĩ một chút dứt khoát nhắm mắt lại chu môi: Nếu không anh ăn của em cũng được.

Trần Trác nâng gáy cậu, không chỉ có cắn môi cậu, còn nếm đến đầu lưỡi cậu. Ký Tiểu Bắc vừa ăn xong một cây kẹo mút hương vải, này là một nụ hôn thơm thơm ngọt ngọt của hương quả vải.

Lần đầu tiên..…. cũng là tại nhà của Ký Tiểu Bắc, vào ngày sinh nhật của Ký Tiểu Bắc.

Cậu dùng lời lẽ chính đáng tỏ vẻ: Trần Trác anh cũng chỉ biết hôn miệng thôi hay sao?

Trần Trác thành công bị cậu chọc giận: Lời này chính là em nói nha, đợi lát nữa em đừng khóc.

Ký Tiểu Bắc: Em mới không..

Lời còn chưa nói hết đã bị bờ môi ướt nóng của Trần Trác chặn lại.

Kết cục của chuyện xưa chính là Ký Tiểu Bắc nước mắt lã chã vượt qua sinh nhật hai mươi mốt tuổi của cậu, trước khi mơ mơ màng màng thiếp đi nói ra một câu cuối cùng là: Em không bao giờ cùng anh hôn hôn nữa!