Tìm Thấy Bắc

Chương 24: Phiên ngoại 66 – 70

66.

Không phải giao thừa Ký Tiểu Bắc uống say sao, còn không cầm cự được đến mười hai giờ liền ngủ mất rồi.

Sáng sớm hôm sau liền đói tỉnh. Hai người bọn họ ngủ trong phòng Trần Trác, giường này còn là giường đơn Trần Trác ngủ hồi cấp ba, hai người chen vào cùng nhau, Ký Tiểu Bắc vừa động Trần Trác liền tỉnh.

Trần Trác: Còn sớm, ngủ tiếp một lát đi.

Ký Tiểu Bắc ồ một tiếng, ngượng ngùng nói mình đói bụng, không nghĩ tới bụng nói dùm cậu, kêu một tiếng đặc biệt vang dội.

Trần Trác cười cậu, Ký Tiểu Bắc nhào tới che miệng hắn, hai người ầm ĩ liền lăn từ trên giường xuống dưới.

Đoán chừng là động tĩnh trong phòng quá lớn, một lúc sau mẹ Trần ở bên ngoài rống một tiếng: Rời giường thì ra ngoài ăn sáng a, hai đứa ở bên trong trêu ghẹo gì đó!

Ký Tiểu Bắc sợ đến mức lập tức ngồi dậy, còn thiếu chút nữa đạp trúng tiểu Trần Trác…

Cậu có chút khẩn trương, sửa lại đồ ngủ, mở cửa phòng, ngọt ngào chúc tết mẹ Trần: Mẹ chúc mừng năm mới!

Mẹ Trần nhét tiền lì xì vào tay cậu.

Ký Tiểu Bắc sửng sốt một chút: Cho con?

Mẹ Trần xoa xoa đầu cậu: Tiền mừng tuổi, Trần Trác cũng có a.

Trần Trác mới không có, hắn đã đi làm nhiều năm như vậy rồi. Dựa theo tập tục nơi này của hắn, tiền lì xì này nhưng thật ra là lễ gặp mặt cô dâu mới.

Chính là Tiểu Bắc dù sao cũng là nam, mẹ Trần không tiện nói thẳng cho cậu, coi như là tiền mừng tuổi.

Ký Tiểu Bắc sờ một chút thấy thật dày, không dám nhận, mẹ Trần cứng rắn nhét cho cậu.

Nhìn ra được Ký Tiểu Bắc rất vui vẻ, cả ngày cậu đều cất tiền lì xì trong túi.

Trần Trác: Để anh cất giùm em cho, coi chừng lát nữa rơi mất.

Ký Tiểu Bắc: Không muốn!

Trần Trác cảm thấy mình có chút giống như gia trưởng xấu xa lừa gạt trẻ con nói “Ba giúp con cất tiền mừng tuổi”.

Đến tối trước khi ngủ, Ký Tiểu Bắc rốt cuộc cam lòng lấy tiền lì xì ra.

Cậu một bên đoan đoan chính chính đặt tiền lì xì dưới gối đầu, một bên lẩm bẩm: Em đã năm năm chưa có tiền mừng tuổi.

Kỳ thật hàng năm dì nhỏ đều cho cậu, nhưng mỗi lần cậu đều không nhận, bình thường dì nhỏ đã tiêu phí trên người cậu đủ nhiều.

Trần Trác nghe thấy lòng vừa xót vừa mềm, từ trong túi lấy ra một bao lì xì, vốn là chuẩn bị ngày mai cho cháu gái, mượn đến dùng một chút.

Trần Trác: Anh đây cũng cho em một cái.

Ký Tiểu Bắc: Vì sao?

Trần Trác: Muốn em vui vẻ.

Ký Tiểu Bắc: Em đã rất vui vẻ rồi! Trần Trác ba mẹ của anh thật tốt! Em rất thích bọn họ!

Trần Trác: E hèm?

Ký Tiểu Bắc: Anh tốt nhất! Em thích anh nhất!

67.

Đầu năm chị họ Trần Trác dẫn theo con gái tới đây chúc tết, mang theo một con labrador hơn một tháng tuổi.

Chó nhỏ mừng rỡ, vừa vào cửa bắt đầu lăn lộn dưới sàn, Ký Tiểu Bắc không biết nó ở đâu, nghe thấy tiếng hổn hển rào rào bên kia thì có chút sợ.

Chó nhỏ phát hiện cậu sợ liền ngoắt ngoắt cái đuôi đảo quanh cậu, nhảy nhổm lên cắn quần cậu.

Ký Tiểu Bắc sợ tới mức trốn vào trong lòng Trần Trác, khiến cho hàng xóm cách vách đều biết cảm thụ hiện tại của cậu, Trần Trác cảm thấy cậu đều sắp khóc ra rồi.

Đang ầm ĩ, mẹ Trần lại bảo Trần Trác đến nhà bác hai lấy gì đó, Trần Trác ôm lão bà trong ngực không muốn đi lắm.

Mẹ Trần: Sao vậy? Đi ra ngoài một chuyến nó có thể bị chó con tha đi?

Trần Trác: …Dạ.

Trần Trác ra tới cửa quay đầu nhìn thoáng qua, cảm thấy bóng lưng của Ký Tiểu Bắc có chút… bi tráng?

Hơn nửa tiếng sau hắn trở về, vừa vào nhà chính là tiếng chó sủa rung trời, không thấy Ký Tiểu Bắc, một mình cháu gái ngồi chơi trên thảm dưới sàn.

Trần Trác ngồi xổm xuống chọc chọc nó: Mợ con đâu?

Tiểu nha đầu nẩng cánh tay múp thịt chỉ chỉ toilet.

Trần Trác đi qua, thấy Ký Tiểu Bắc cách cửa thủy tinh của phòng tắm cãi nhau với chó nhỏ,

Chó con bị nhốt trong phòng tắm, giọng rầu rĩ: Gâu!

Ký Tiểu Bắc ở bên ngoài, chống eo, khí vận đan điền: Gâu gâu!

Chó con: Gâu Gâu Gâu!

Ký Tiểu Bắc: Gâu gâu gâu gâu!

Chó con: Gâu! Gâu! Gâu!

Ký Tiểu Bắc: Gâu gâu gâu!!!

Thì ra tiếng vang rung trời khi vừa vào cửa kia không phải chó kêu là người kêu, hung phạm…

Tối hôm đó Ký Tiểu Bắc ở trong mộng vẫn còn nắm tay cãi nhau với chó con, nói mớ còn nhe răng gâu gâu gâu.

Trần Trác vừa thấy buồn cười lại vừa đau lòng, ôm cậu vào ngực xoa xoa: Có anh ở đây rồi, chó con không dám hung em nữa, ngủ đi.

Nắm tay nhỏ của Ký Tiểu Bắc liền thả lỏng, một giấc ngủ đến hừng đông, còn chảy đầy nước miếng.

68.

Buổi tối, hai người đang chen chúc ở trên giường đơn của Trần Trác. Ký Tiểu Bắc nhét hai chân vào chính giữa đùi của Trần Trác.

Cho đến hiện tại, Trần Trác cũng sẽ không vì vậy mà miên man bất định nữa rồi, dù sao hắn đã trải qua trăm trận chiến, liếc một cái liền nhìn thấu Ký Tiểu Bắc chỉ là đơn thuần muốn ủ chân…

Ký Tiểu Bắc vùi vào trong ngực Trần Trác: Trần Trác, nói cho anh chuyện này.

Trần Trác kẹp chặt cậu: Chuyện gì a?

Ký Tiểu Bắc: Buổi sáng ở siêu thị, bọn em gặp được bạn học cũ của mẹ.

Trần Trác: Rồi sau đó?

Buổi sáng cậu cùng mẹ đi siêu thị mua đồ ăn, Trần Trác đi đỗ xe, Ký Tiểu Bắc cùng mẹ lên trước, nói hẳn là vào lúc ấy.

Ký Tiểu Bắc: Sau đó liền qua chào hỏi, mẹ muốn giới thiệu em với bạn học, nhưng mà em sợ mẹ xấu hổ, liền cướp lời nói em là con nuôi của mẹ.

Trần Trác: Ừ, rồi sao?

Ký Tiểu Bắc; Sau đó người bạn học kia liền hỏi mẹ, con của cậu bao nhiêu tuổi rồi? Còn chưa tìm đối tượng đi? Tớ lại biết một vài cô gái tốt, có muốn giới thiệu làm quen một chút không?

Trần Trác: Rồi sau đó em ghen?

Ký Tiểu Bắc: Em mới không có! Mẹ nói, con của tớ có đối tượng rồi! Hai đứa tốt vô cùng!

Trần Trác: Này không phải rất tốt sao, mẹ của anh thật sự thích em, không lừa em a.

Ký Tiểu Bắc: Còn chưa tới trọng điểm. Lúc sau bạn học của mẹ còn nói mẹ phải biết quý trọng thời gian nhàn rỗi hiện tại, qua vài năm khi chăm cháu nội sẽ không được tiêu diêu tự tại như thế nữa.

Trần Trác: Đây là trọng điểm?

Ký Tiểu Bắc: Chính là cho dù qua mấy năm mẹ cũng không thể ôm cháu a, em cảm thấy thật có lỗi với bà ấy.

Trần Trác ấn cậu vào trong ngực: Này không giống a, chúng ta vốn không cần bạn nhỏ.

Ký Tiểu Bắc không hiểu ý của hắn: Hả?

Trần Trác bưng lấy mặt cậu hôn một cái: Nhà chúng ta đã có một cậu bạn nhỏ rồi a.

Ký Tiểu Bắc tức giận: Em không phải cậu bạn nhỏ!

69.

Năm mới ăn toàn thịt cá, buổi tối chuẩn bị chút đồ ăn thanh đạm.

Ký Tiểu Bắc xung phong nhận việc nói để cho cậu nấu cháo, buổi chiều đi siêu thị với Trần Trác mua nguyên liệu nấu ăn, làm món cháo tôm tươi sò điệp khô sở trường của cậu.

Tới bốn giờ rưỡi, cậu vào phòng bếp, vén tay áo lên, mang tạp dề. Phía sau đứng ba người, cha Trần Trác, mẹ Trần Trác, Trần Trác.

Ký Tiểu Bắc: Mọi người đều chờ ở đây sao? Có phải đói bụng hay không? Chờ một chút a, sẽ xong sớm thôi!

Cậu không cần nhiều người ở cùng như thế, đàm phán cả buổi, cuối cùng đồng ý để lại bố Trần làm trợ thủ cho cậu.

Cháo hải sản nấu rất thành công, một nồi lớn ăn đến sạch sẽ, một ngụm cũng không thừa, Ký Tiểu Bắc kiêu ngạo đến đuôi nhỏ đều vểnh lên trời rồi.

Ăn cơm tối xong Trần Trác tới đây chọc chọc cậu, kéo cậu qua một bên.

Ký Tiểu Bắc: Làm sao vậy?

Trần Trác: Cục cưng, buổi chiều anh bị mắng.

Ký Tiểu Bắc chống nạnh: Hả? Ai? Xảy ra chuyện gì? Ai dám mắng anh! Em mắng lại cho anh!

Trần Trác: …Mẹ anh.

Ký Tiểu Bắc: Vậy thì thôi, xem như em chưa nói gì.

Trần Trác: Ài, mẹ anh nói anh không thương em, trách anh sao có thể để cho em nấu cơm? Nhà anh đều là ba anh nấu, ba anh liền đặc biệt thương mẹ.

Ký Tiểu Bắc: Nhưng mà em muốn làm cơm cho anh ăn, nấu cơm liền tỏ vẻ thương người sao? Em đây chính là muốn thương anh a.

Trần Trác cười ngây ngô hai tiếng: Mẹ nghe đi, mẹ nghe đi, không phải con ép con dâu mẹ nấu cơm, là con dâu mẹ tự mình muốn thương con!

Mẹ Trần: Nhìn bộ dạng không tiền đồ của con kìa…

Ký Tiểu Bắc: …Có phải em vừa bị dụ vào tròng* rồi hay không?

(*Nguyên văn 钓鱼执法 câu cá chấp pháp: người trong cuộc không có ý định trái pháp luật,, dưới dụ dỗ mới làm chuyện trái pháp luật.)

70.

Trần Trác tan tầm về nhà, Ký Tiểu Bắc chống nạnh đứng ở cửa nghênh đón hắn, Trần Trác có loại dự cảm không tốt.

Ký Tiểu Bắc tay trái giơ một cái bàn chải đánh răng, tay phải giơ một cái bàn chải đánh răng, cả giận nói: Hừ!

Hai cái bàn chải chạy bằng điện này là mua từ tháng trước, là đồ đôi, một cái màu hồng một cái màu lam.

Vì để cho Ký Tiểu Bắc dễ phân biệt, Trần Trác cố ý dán một cái hình gấu con ở trên bàn chải của cậu, vừa sờ liền biết bàn chải nào của cậu.

Buổi chiều cậu muốn đổi đầu chải mới, nhưng không tìm thấy đầu chải trong ngăn kéo, vừa lúc Trần Trác đang họp, cậu lên BYE nhờ giúp đỡ.

Xin giúp đỡ liền phát hiện bàn chải dán gấu con lại là màu hồng.

Màu! Hồng! <(`^´)>

Thuận tiện cũng biết áo ngủ mới trên người xanh đỏ lòe loẹt vô cùng tươi vui… Khẳng định không phải mẹ mua, tên lửa đảo Trần Trác này!

Trần Trác vội vàng đổi đầu bàn chải, bóc hình dán trên bàn chải đánh răng màu hồng đã bị vạch trần, dán lại vào bàn chải màu xanh.

Trần Trác: Đổi rồi đổi rồi, anh dùng màu hồng, em dùng màu xanh.

Ký Tiểu Bắc: Thật sự đổi rồi?

Trần Trác: Thật sự, không tin em tìm người hỏi xem.

Ký Tiểu Bắc: Vậy áo ngủ cũng đổi!

Trần Trác:???

Ký Tiểu Bắc: Em muốn đổi! Anh cởi ra!

Áo ngủ của Trần Trác lớn, Ký Tiểu Bắc mặc vào có chút không vừa người; áo ngủ của Ký Tiểu Bắc nhỏ, Trần Trác mặc không cài được nút, có chút buồn cười.

Buổi tối hai người còn gọi video cho mẹ Trần, đổi lấy cười nhạo vô tình của mẹ Trần: Con trai a sao con lại mua loại áo bông này ha ha ha ha ha ha…