Tìm Thấy Bắc

Chương 28: Phiên ngoại 89 – 94

89.

The Avengers 4 sắp công chiếu rồi, mỗi ngày Trần Trác đều lên mạng chờ cướp vé. Tháng năm năm ngoái vì xem Avengers 3, hắn dùng thời gian hai ngày phổ cập lại cho Ký Tiểu Bắc Vũ trụ Điện ảnh Marvel.

Cuối tuần đó, hai người bọn họ nằm trên giường, từ Iron Man 1 cho đến Chiến binh Báo Đen.

Đến cuối cùng Trần Trác hỏi: Bảo bối em mỏi tai chưa…

Ký Tiểu Bắc lắc đầu: Chưa a!

Trần Trác: A a a nhưng mà anh mệt a! Mắt của anh mỏi, miệng cũng khô, anh đã uống tám ly nước rồi!

Ký Tiểu Bắc: Ồ, vậy ngủ thôi!

Trần Trác: Này không phải là còn có chỗ chưa mỏi sao.

Không chỉ không mỏi, còn sức sống bừng bừng. Vì vậy hai người vận động một chút, vận động xong cả người mồ hôi nóng, nhão nhão dính dính mà ôm lấy nhau.

Trần Trác: Nếu như có thể có một siêu năng lực, Bối Bối hy vọng là cái gì nha?

Ký Tiểu Bắc hy vọng có thể quay trở lại quá khứ, vào cái ngày xảy ra sự cố, cùng cha mẹ tránh thoát vụ tai nạn này. Nhưng nói như vậy, có phải tương lai liền sẽ không gặp được Trần Trác hay không?

Cậu nghĩ một chút, không trả lời, hỏi lại Trần Trác: Anh muốn có siêu năng lực gì?

Trần Trác: Xuyên qua thời không a, anh muốn trở lại quá khứ.

Ký Tiểu Bắc sửng sốt một chút: Tại sao?

Trần Trác: Anh muốn thấy em của mười lăm tuổi lúc trước.

Muốn tham gia những chuyện anh không biết, anh bỏ lỡ, nhân sinh trước đây của em.

Trần Trác: Không phải là anh biết nhà em sao, anh xuyên về liền đến đó tìm em, gõ cửa cốc cốc cốc, nói cho mẹ em biết anh là bạn trai tương lai của em.

Ký Tiểu Bắc liền cười: Ba em khẳng định đánh anh, giơ chổi đuổi anh ra ngoài.

Trần Trác: Anh liền ở dưới lầu chờ em, chờ a chờ a, chờ a chờ a, gọi em Bối Bối, Bối Bối, em ở trên lầu vén rèm trộm nhìn anh, vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé với anh, hai ta hẹn nhau ngày hôm sau bỏ trốn.

Ký Tiểu Bắc: Thần kinh, lúc đó em căn bản không biết anh a!

Trần Trác cũng cười, hai người ở trên giường cuốn lấy nhau.

Kỳ thật Ký Tiểu Bắc muốn nói, người giống như em, có thể gặp được anh là một siêu năng lực vô cùng lợi hại rồi.

Chính là đột nhiên có chút ngượng ngùng, cuối cùng cậu chỉ là bưng lấy mặt Trần Trác, ở trên chóp mũi hắn hôn một cái.

90.

Sau khi ở bên nhau, Trần Trác mới phát hiện Ký Tiểu Bắc còn rất kén ăn, rất nhiều thứ không ăn.

Không ăn cà tím không ăn nấm sò, không ăn gừng… còn không ăn sầu riêng.

Đương nhiên, không ăn sầu riêng không thể tính là kén ăn, nhưng mà Trần Trác cảm thấy chính là vậy.

Ký Tiểu Bắc còn không ăn quả hạch, cũng không phải không ăn, chính là không thích ăn. Trần Trác lập chí muốn cho cậu thích quả hạch, đây là bước đầu tiên, bước tiếp theo có thể cảm hóa cậu ăn sầu riêng rồi. Tuy rằng nhiệm vụ gian khổ, nhưng lỡ như thành công thì sao?

Năm sáu năm trước cũng không có ai quản Ký Tiểu Bắc, hiện tại suốt ngày có người trông chừng ăn uống tiêu tiểu ngủ của cậu, cảm giác còn rất mới mẻ.

Thời kỳ trưởng thành cậu chỉ có một mình, không có ai để cho cậu phản nghịch một chút, vì vậy đối mặt với “quản chế” của Trần Trác đặc biệt thích làm trái lại.

Trần Trác mua một gói lớn đủ loại quả hạch, nhờ vào đó bồi dưỡng hứng thú của cậu đối với quả hạch.

Ngày hôm sau Trần Trác tan tầm về nhà, phát hiện một bịch đựng lớn bị ném vào thùng rác, hắn mừng ra mặt, ngay sau đó thấy từng gói nhỏ từng gói nhỏ đã bị xé mở, xếp thành từng ô vuông chỉnh tề ở trên bàn, vô cùng khiêu khích.

Tất cả quả hạch bên trong đều còn, Ký Tiểu Bắc lựa ra toàn bộ việt quất khô cùng lý chua đen khô (*黑 加仑) ăn sạch…

Trần Trác ác từ trong tâm, nộ từ trong gan, hét lớn một tiếng: Ký! Tiểu! Bắc! Em ra đây cho anh!!!

91.

Ký Tiểu Bắc tắm xong ngồi xếp bằng trên ghế sô pha ăn nho, ăn một chốc nghe thấy trong phòng tắm truyền ra tiếng bùm bùm không dứt.

Cậu xỏ dép chạy lạch bạch tới phòng tắm, có chút bất an gọi một tiếng: Trần Trác? Tiếng gì vậy?

Trần Trác gạt mảnh vỡ dưới đất qua một bên: Em đừng vào.

Ký Tiểu Bắc nghe thấy tiếng lạo xạo: Trần Trác, có thứ gì rơi vỡ sao?

Trần Trác tắt công tắc đèn: Không, chỉ là bóng đèn đột nhiên nổ.

Ký Tiểu Bắc không biết mảnh vỡ ở chỗ nào, không dám tiến lên phía trước, lấy tay quờ quạng: A… người anh không bị sao chứ?

Trần Trác nhảy tới nắm lấy bàn tay giữa không trung của cậu: Không có việc gì, vừa rồi anh không đứng dưới bóng đèn. Đợi lát nữa anh mang thi thể của bóng đèn xuống dưới lầu chôn.

Ký Tiểu Bắc: Thi thể của bóng đèn gì nha…? Anh nói những mảnh vỡ này sao? Vì sao a?

Trần Trác: Bởi vì nó là một cái bóng đèn đặc biệt thông minh, biết khi anh tiến vào mới nổ, nếu sớm năm phút đồng hồ em khẳng định bị hù chết.

Ký Tiểu Bắc: Em, em mới sẽ không bị hù chết!

Trần Trác giang tay, kéo cậu vào trong lòng: Ài, anh nói sai, em lợi hại như vậy khẳng định không sợ chút nào. Anh đây bị hù chết, anh rất sợ a. Bối Bối ôm anh một cái.

Ký Tiểu Bắc để tay lên lưng hắn, xoa xoa, lại xoa xoa, trơn bóng, rõ ràng không mặc quần áo: Anh lại chơi lưu manh!

92.

Buổi tối hai người nằm trên giường, Ký Tiểu Bắc chọc chọc eo Trần Trác: Anh biết ngày mai là ngày gì không?

Trần Trác: Anh biết, ngày mai là thứ hai, ngày đi làm!

Ký Tiểu Bắc: Không đúng!

Trần Trác: Anh biết, ngày mai là ngày 20, ngày phát tiền lương!

Ký Tiểu Bắc:...Tạm biệt, không để ý tới anh nữa.

Tuy rằng Trần Trác vô tình vô nghĩa, nhưng Ký Tiểu Bắc có tình có nghĩa, xế chiều ngày hôm sau đi siêu thị mua cho Trần Trác một trái sầu riêng lớn làm quà 520.

Buổi chiều, Trần Trác vô tình vô nghĩa rốt cuộc phát hiện hôm nay là ngày 520. Vì vậy điện thoại Ký Tiểu Bắc bắt đầu reo điên cuồng:

Alipay nhận năm trăm hai mươi tệ.

Alipay nhận năm trăm hai mươi tệ.

Alipay nhận năm trăm hai mươi tệ.

Alipay nhận năm trăm hai mươi tệ.

Alipay nhận năm trăm hai mươi tệ.

…….

Ký Tiểu Bắc không thể nhịn được nữa, gửi lại cho Trần Trác một cái 250 (*đồ ngốc), chụp một bức ngón tay giữa, tặng kèm giọng nói: Em là dùng tiền mới có thể mua được hay sao?

Trần Trác nhắn lại cho cậu bằng giọng nói: Hôm nay nhận lương đều lấy ra lấy lòng em, cho chút thể diện đi.

Chuyện này vốn dĩ tới đây là kết thúc, Trần Trác một hai phải dây dưa. Tối về nhà, hắn nói với Ký Tiểu Bắc: Kỳ thật hôm nay chỉ có mình anh ăn lễ, ngày mai mới là lễ của em.

Ký Tiểu Bắc: Tại sao nha?

Trần Trác: Bởi vì hôm nay 520, ngày mai 521. Anh yêu chính là O, em yêu chính là 1.

Ký Tiểu Bắc:….

Tới địa ngục ăn sầu riêng đi!

Trần Trác tắm xong thấy Ký Tiểu Bắc đang đắp một cái chăn nhỏ cong mông nằm trên giường, vì vậy một cái giang tay liền đè người, sau đó mới phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên địa khấp quỷ thần*.

(*惊天地泣鬼神: là một thành ngữ cận đại ý chỉ gây giật mình cả trời đất, làm cảm động cả quỷ thần.)

Xốc chăn lên nhìn thấy trên hai mông của Ký Tiểu Bắc đều để sẵn nửa vỏ sầu riêng.

Hừ, xem có ghim chết anh không.

93.

Buổi tối Trần Trác phải tăng ca, thời điểm chờ giao hàng, hắn gọi điện thoại cho Ký Tiểu Bắc.

Ký Tiểu Bắc: Khi nào anh về a, em muốn ăn dưa hấu.

Trần Trác: Khi nào về anh mua cho em, muốn quả lớn hay quả nhỏ?

Ký Tiểu Bắc: Không phải, em mua rồi.

Trần Trác: Vậy chờ khi nào về anh cắt cho em.

Ký Tiểu Bắc: Không phải, không cần cắt, dọc đường rơi bể rồi.

Trần Trác: …

Trần Trác tự hỏi hai giây, phát hiện đây là một vấn đề sống còn, cùng loại với “Hôm nay em uống thuốc nhìn thấy một tin tức.” Hắn nhanh chóng phân tích một chút, những lời này mặc dù không nói ra cái từ tẽ ngã, nhưng hiển nhiên đã bao hàm ý té ngã, thuộc về phép ẩn dụ, sơ ý một chút có thể sẽ thua.

Một phen phân tích, có lý có cứ*. ( *căn cứ, b ằng c hứng. )

Trần Trác vội vàng ân cần hỏi: Em không sao chứ, không bị té đi?

Ký Tiểu Bắc sửng sốt một chút, sau đó mới hừ một tiếng: Là dưa rớt, cũng không phải em ngã. Anh cảm thấy em đi đường cũng sẽ ngã? Có phải anh xem thường em hay không?

Trần Trác: …

Không đúng, nội dung cốt truyện như thế nào không giống như trong tưởng tượng a?

Trần Trác đành phải căng da đầu hỏi: Vậy sao dưa lại rớt?

Ký Tiểu Bắc: Túi nhựa rách, dưa rớt xuống, dưa liền bể.

Trần Trác: Vậy em nhặt dưa lên ôm về sao?

Ký Tiểu Bắc: Túi nhựa mua 5 xu! Lại dám rách! Tức chết em rồi! Sau đó em liền ôm dưa quay lại siêu thị, để bọn họ bồi thường em một cái túi nhựa mới!

Trần Trác: …Trái dưa mấy ký?

Ký Tiểu Bắc: Mười ký a.

Trần Trác: …

Ký Tiểu Bắc: Vậy khi nào thì anh về a, em muốn ăn dưa hấu!

94.

Mọi người đều biết, giọng nói của một có thể thay đổi tùy tâm ý, nhưng tiếng nhảy mũi thì không thể.

Ví dụ như Ký Tiểu Bắc nhảy mũi là một tiếng hắc xì đặc biệt man, Trần Trác nhảy mũi là một tiếng hắc xì đặc biệt thẹn thùng a thu~ âm cuối còn kéo dài.

Lần đầu tiên khi Trần Trác cảm mạo nhận được sự cười nhạo vô tình của Ký Tiểu Bắc, nguyên văn chính là: Trần Trác tiếng nhảy mũi của anh nghe như Pikachu ha ha ha ha.

Trần Trác cảm thấy vô cùng sỉ nhục, từ đó về sau không dám dễ dàng bị cảm mạo, dù sao tiếng nhảy mũi này vô cùng tổn hại mặt mũi.

Có một lần Trần Trác ngủ quên, vội vàng đi làm, không nghĩ tới là cầm nhầm điện thoại. Trong thang máy, một tiếng a thu~ vô cùng vang đội,

Trần Trác kinh hoàng rồi, vậy mà gặp được người thứ hai a thu, hắn thật sự nghĩ đến đi qua trao đổi với đối phương một chút.

…Người này như thế nào nhảy mũi không ngừng a, hơn nữa tiếng của người này sao lại giống mình như vậy?!

Hắn hậu tri hậu giác phản ứng lại, là tiếng vang của điện thoại mình, Ký Tiểu Bắc vậy mà cài tiếng nhảy mũi của hắn thành tiếng chuông điện thoại…?

Trong thang máy quá chật, hắn móc cả buổi cũng không thể thành công móc di động ra, vì vậy toàn bộ thang máy đều an tĩnh đến quỷ dị, chỉ có tiếng a thu lặp đi lặp lại vang vọng thật lâu…

Thật vất vả ra khỏi thang máy, Trần Trác nghe điện thoại, là Ký Tiểu Bắc dùng điện thoại hắn gọi tới: Có phải anh cầm điện thoại của em đi không!

Trần Trác: Đừng hỏi anh, trái tim của anh đã chết rồi.