Tình Cũ Không Rủ Cũng Tới

Chương 20: Chương 20

Hạ Giai Ngôn bị anh làm cho nghẹn, má còn có chút nóng lên.

Trong lòng cô thầm mắng Lục Tiệp lưu manh, nhưng mà ngoài miệng lại nói: “Miệng vết thương vừa bắt đầu khép lại, anh thì đùng là mạnh mẽ rồi, tìm người đáng tin cậy ở công ty gia đình đến giúp đỡ đi.”

Nhắc tới người giúp đỡ, Lục Tiệp lại không nói gì.

Cô không có biện pháp với Lục Tiệp, đi đến bãi đỗ xe liền hỏi: “Tôi nay muốn ăn cái gì?”.

Đọc truyện tại * TrumTruy en.N E T *

“Không biết.” Lục Tiệp nói.

Hạ Giai Ngôn khởi động ô tô: “Vậy anh nghĩ đi, đừng đi nơi nào quá xa là được, tôi không muốn về nhà muộn quá.”

Lục Tiệp nhìn ra bên ngoài cửa sổ, cho đến khi xe chạy ra khỏi bệnh viện, anh mới nói với Hạ Giai Ngôn: “Ở gần nhà có một nhà hàng, đợi chút nữa Khương Duyên với Cố Hoàn cũng sẽ tới.”

Cô tò mò hỏi: “Anh hẹn bọn họ từ bao giờ vậy?”

Lục Tiệp giật giật môi: “Bây giờ.”

Cân nhắc đến vết thương của Lục Tiệp, Hạ Giai Ngôn chọn một nhà hàng Quàng Đông đồ ăn thanh đạm.

Cô hỏi ý kiến của Lục Tiệp, Lục Tiệp nói: “Em quyết định đi.”

Hai người chọn một căn phòng thanh tịnh, Lục Tiệp không thích em thực đơn, vì vậy nhiệm vụ gọi món giao lại cho Hạ Giai Ngôn.

Hạ Giai Ngôn không biết khẩu vị của Khương Duyên và Cố Hoàn, cô hỏi: “Hai người Khương Duyên thích ăn cái gì?”

Lục Tiệp lạnh lùng nói: “Tôi làm sao biết.”

Không biết lời này lại chọc tức anh rồi, Hạ Giai Ngôn có chút buồn bực, quay đầu lật thực đơn.

Nhìn thấy cô bực bội lật thực đơn, Lục Tiệp có chút hối hận, lại nhịn được, cuối cùng vẫn là không nhịn được nói với cô: “Em thích ăn cái gì thì gọi cái đó, hai người bọn họ đều tùy tiện ăn.”

Khương Duyên với Cố Hoàn đến tương đối trễ, hai người vừa vào phòng, phục vụ đã bắt đầu mang thức ăn lên rồi.

Khương Duyên vừa vào cửa liền khiển trách, anh ta chọc vào băng gạc bên tay phải của Lục Tiệp: “Tôi vừa hỏi cậu, cậu ấy nói cậu không nghe lời, miệng vết thương khép lại không tốt lắm.”

Lục Tiệp đau đến nhíu mày, trực tiếp vung tay Khương Duyên ra.

“Cậu cũng biết đau? Đau thi an phận đi, miệng vết thương nhiễm trùng rất dễ sốt, lại làm đau vết khâu thứ hai.” Khương Duyên nhắc nhở anh.

Đột nhiên sắc mặt Hạ Giai Ngôn không đúng, Cố Hoàn vội vàng nói; “Anh đừng làm lớn chuyện như vậy, nào có khoa trương như vậy.

Tối hôm qua cậu cũng nói rồi, sau hai tuần có thể cắt chỉ, cái gì mà khâu vết thương lần thứ hai…”

“Muốn đạt được hiệu quả thì người bệnh cũng phải phối hợp.” Khương Duyên dùng sức chỉ vào cằm Lục Tiệp: “Để cho cậu ta ở bệnh viện quan sát hai ngày, cậu ta không chịu, đến nhà tôi ở, cậu ta cũng không chịu, mời người đến giúp đỡ, vẫn không chịu.

Nếu không như vậy đi, tôi đem công việc trong tay đưa cho người khác, đến chỗ cậu ở vài ngày.”

Cố Hoàn cười với anh: “Ngay cả chính mình cũng không chiếu cố tốt, nói gì đến chăm sóc người khác.”

Khương Duyên sờ cằm, đồng ý gật đầu: “Đó cũng là.”

Hạ Giai ngôn bị hai người họ trêu chọc nở nụ cười, đưa mắt phát hiện Lục Tiệp bất mãn trừng mình.

Cô che dấu vui vẻ, nói: “Ăn cơm trước đi, đồ ăn đều nguội rồi.”

Hạ Giai Ngôn với Cố Hoàn cùng nhau đi nhà vệ sinh.

Nhân lúc hai người đàn ông kia không có ở đây, Cố Hoàn nói với cô: “Giai Ngôn, tôi không biết chuyện trước đây của cô với giáo sư Lục, nếu như tôi nói sai gì, hi vọng cô bỏ qua.”

Hạ Giai Ngôn chân thành nói: “Không có gì, cô cũng không cần để trong lòng.”

“Vậy là tốt rồi.” Cố Hoàn nói tiếp.

Cố Hoàn muốn nói lại thôi, Hạ Giai Ngôn hỏi cô: “Cô còn lời muốn nói?”

“Cái này…” Cố Hoàn quay người một cái: “Khương Duyên với giáo sự Lục quan hệ rất tốt.

Thời gian trước, Khương Duyên học bồi dưỡng ở bên Anh, giáo sư Lục còn giúp anh ấy nhiều việc.

Hiện tại giáo sư Lục tay bị thương, anh ấy thật sự rất lo lắng, đêm hôm qua còn bận rộn đến hai giờ sáng mới về nhà.

Anh ấy thật sự hi vọng có người giúp đỡ giáo sư Lục, dù sao bố mẹ anh ấy cũng ở nước ngoài, bạn thân trong nước cũng không nhiều lắm, lại không muốn mời người khác giúp đỡ, càng nghĩ thì cô là người thích hợp nhất rồi.

Cô có thể cân nhắc một chút không, coi như là giúp đỡ chúng tôi? Đương nhiên, nếu cô cảm thấy khó xử, chúng tôi nghĩ cách khác cũng được.”

Từ nhỏ Hạ Giai Ngôn đã được giáo dục, cái gì cũng phải giúp đỡ lẫn nhau.

Quảng cáo Nhĩ Tư lần trước, nhờ có Khương Duyên ra mặt giúp đỡ mới thuyết phục được Tiển Anh hợp tác với công ty, Khương Duyên giúp đỡ mình, cô vẫn nhớ.

Cố Hoàn đã thay Khương Duyên mở lời, thật sự cô không nghĩ tới lý do để từ chối.

Nhìn ra Hạ Giai Ngôn đã bị dao động, Cố Hoàn tiếp tục khuyên bảo: “Tôi nhìn ra giáo sư Lục đối xử với cô rất tốt, công việc của cô xảy ra vấn đề, anh ấy lập tức nghĩ biện pháp thay cô.

Nếu hôm qua người bi thương là cô, tôi nghĩ anh ấy cũng sẽ chăm sóc cô cẩn thận đấy.”

Trầm mặc vài giầy, Hạ Giai Ngôn nói: “Tôi không thể nào quản anh ấy nhiều chuyện nư vậy, tôi với anh ấy chia ta nhiều năm trước rồi.”

“Thì ra cô để ý chính là cái này?” Cố Hoàn thoải mái nói: “Vậy cô quên anh ấy chính là bạn trai cũ đi.

Cô có thể đem anh ấy trở thành sủng vật của mình, thời điểm anh ấy thuận mắt thì coi là người tốt, thời điểm nhìn anh ấy không thuận mắt thì coi là chó ghẻ.

Dù sao tay của anh ấy cũng bị thương rồi, lại không thể làm gì cô, ngược lại là cô, có thể tùy ý mà sai bảo anh ấy, thật tốt.”

Hạ Giai Ngôn bị cô ấy trêu chọc mà nở nụ cười: “Nuôi một con chó như vậy cũng thật là oai phong đấy!”

“Đây không phải là.” Cố Hoàn cũng cười rộ lên.

Cố Hoàn với Hạ Giai Ngôn vừa đi vừa cười nói trở về phòng, hai người đàn ông ngồi ở ghế không hiểu gì mà nhìn hai người.

Sau khi ngồi xuống, Cố Hoàn lặng lẽ nhìn Khương Duyên dựng ngón cái lên tư thế chiến thắng, Khương Duyên hiểu ý, ý vị thâm trường mà nhìn Lục Tiệp.

Sau cơm tối, bọn họ ở bãi đỗ xe chào tạm biệt.

Trước khi lên xe, Khương Duyên đặc biệt dặn Lục Tiệp: “Cậu có chuyện gì thì tìm tôi, gần đây tôi cũng không ra ngoài.”

Lục Tiệp nói: “Tôi có thể xảy ra chuyện gì, nếu cậu bận rộn thì cứ bận rộn đi.”

Khương Duyên hít một hơi lạnh, trên mặt biểu hiện rõ ràng nói với Lục Tiệp: thấy sắc quên bạn, có mới nới cũ!

Trên đường trở về căn hộ của Lục Tiệp, Hạ Giai Ngôn nói với Lục Tiệp: “Tôi đến bên đấy ở vài ngày, tay của anh vẫn không thể dùng loạn, không có người giúp đỡ thì không được đâu.”

“Em không cần đi làm?” Lục Tiệp hỏi.

“Tôi hiện tại nghỉ đông.” Hạ Giai Ngôn trả lời.

Lục Tiệp nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói tiếng nào.

Hạ Giai Ngôn khẳng định anh vẫn hận chính mình, bây giờ cố tình bày sắc mặt cho cô xem.

Cô cũng không chấp nhặt với anh, vì vậy liền nói: “Anh không phản đối, vậy cứ quyết định như vậy đi.

Sau khi vè căn hộ, Hạ Giai Ngôn sắp xếp tốt cho Lục Tiệp xong mới nhớ chính mình không mang theo quân áo.

Trước khi đi ra ngoài, cô nói với Lục Tiệp một câu, không ngờ Lục Tiệp lại nói: “Đã muộn như vậy rồi, đừng đi!”

“Mới qua mười giờ, không quá muộn.” Hạ Giai Ngôn nói.

Lục Tiệp mấp máy môi, sau đó quay người: “Em lại đây.”

Hạ Giai Ngôn đi theo anh vào phòng ngủ, từ bên trong tủ quần áo anh lấy ra một bộ áo ngủ màu đen đưa cho cô: “Mới mua, chấp nhận một đêm đi.”

Áo ngủ này vừa rộng vừa dài, rõ ràng không thích hợp với dáng người của cô.

Cô nhíu mày, cầm bộ ngủ không nói lời nào.

Nhìn thấy Hạ Giai Ngôn không hài lòng lắm, Lục Tiệp lại mở ra, tìm ra một áo khác: “Không thích màu đen, còn có màu trắng đấy.”

Hạ Giai Ngôn không biết nên khóc hay nên cười, cô không nhận áo ngủ màu trắng kia: “Tôi quan tâm đến màu sắc làm gì, vấn đề là không hợp dáng người.”

“Trong nhà mặc thì chú ý làm gì, vừa rồi em không nhìn thấy.” Lục Tiệp tiện tay ném áo ngủ vào tủ quần áo, sau đó đưa cô một khăn tắm với đồ dùng rửa mặt khác: “Đi tắm rửa đi, tôi giúp em tìm chăn.”

Nghe anh nói lại muốn giày vò bản thân, Hạ Giai Ngôn vội vàng ngăn cản: “Đừng! Tôi xin anh nằm trên giường đi, những thứ khác để tôi làm.”

Dứt lời, Hạ Giai Ngôn trực tiếp đi vào phòng tắm rửa.

Áo ngủ Lục Tiệp thật sự quá lớn, mặc trên người cô nhìn thật sự trống rỗng, như chụp túi vải vào người.

Nhìn chính mình trong gương, cô bất đắc dĩ mà lắc đầu: “Thật xấu!”

Quay lại phòng ngủ, Hạ Giai Ngôn nhìn thấy Lục Tiệp dùng một tay trải ga giường, nghe thấy tiếng bước chân, Lục Tiệp cũng không quay đầu lại.

Đứng tại chỗ một lúc, cô mới hỏi: “Được rồi, còn lại để tôi làm.”

Bây giờ Lục Tiệp mới quay đầu lại, đôi mắt đưa trên người cô một vòng.

Áo ngủ kia thật sự không thích hợp, áo ngủ anh mua dài qua đầu gối một chút, Hạ Giai Ngôn mặc vào dài tới mắt cá chân.

Tay áo cũng phải xắn lên mấy lần, ống tay áo quá rộng, làm cổ tay nhỏ của cô lộ ra càng rõ, ánh mắt dời để vạt áo ngủ đằng trước, anh tự giác dời ánh mắt đi.

Ánh mắt anh lạnh nhạt, lại có vài phần nóng bỏng, Hạ Giai Ngôn bị anh nhìn không được tự nhiên, lại lấy ga giường, tiếp tục làm tiếp việc của Lục Tiệp.

Lục Tiệp còn chưa về phòng, cô liền hỏi: “Vừa rồi uống thuốc chưa?”

Lục Tiệp không muốn nói chuyện, chỉ ‘ừ’ một tiếng.

“Miệng vết thương còn đau không? Không đau thi nói, không đau thì có thể ngừng thuốc, cái thuốc kia làm dạ dày rất đau.” Hạ Giai Ngôn nhắc nhở anh.

Lục Tiệp nhớ ra cái gì đó, đột nhiên cảm thấy khó chịu, dứt khoát không nói chuyện.

Ngược lại Hạ Giai Ngôn lại thích anh lạnh lùng như vậy, anh đối với cô xa cách như vậy, so với chính mình không muốn có một mối quan hệ không minh bạch.

Kể từ đó, cô sẽ không xấu hổ, lại càng không có gánh nặng.

Anh vẫn không có ý rời đi, Hạ Giai Ngôn cũng không có tư cách đuổi anh đi, vì vậy liền tùy tiện tìm chủ đề nói chuyện với anh, làm dịu không khí: “Mấy ngày nay anh không cần đi dạy à? Có phải tìm giáo viên khác dạy thay không?”

“Tôi tìm giáo viên khác giúp đỡ, tuần này tạm thời không quay về trường dạy.” Lục Tiệp trả lời.

Nhớ tới ngày kia là thứ bảy rồi, Hạ Giai Ngôn hỏi: “Anh tìm giáo viên nào dạy thay khóa chúng tôi?”

Lục Tiệp nói: “Giáo sư Xa.”

“Không biết.” Hạ Giai Ngôn nói.

“Tiết học tuần này, tôi giúp em.” Hạ Giai Ngôn dừng tay một giây, Lục Tiệp lập tức bổ sung: “Tôi đã làm xong điều kiện khóa rồi, không dùng thì đáng tiếc lắm đấy.”

“vậy được rồi, ngày mai anh đưa số điện thoại di động của giáo sư Xa cho tôi biết, tôi xin phép ông ấy nghỉ.” Hạ Giai Ngôn đáp ứng.

Hạ Giai Ngôn nhanh chóng chỉnh lại giường chiếu, thời điểm trải chăn, gối ở đầu giường bị rơi xuống mặt đất.

Cô “a” một tiếng, chống lên giường cúi người nhặt nó lên.

Thời điểm cúi người, cổ áo vì động tác của cô mà mở rộng, Lục Tiệp đứng ở cuối giường, chứng kiến quai xanh tinh xảo cùng với phần lớn da thịt lộ ra, yết hầu anh khẽ xiết chặt, đường cong bên dưới cứng nhắc.

Hạ Giai Ngôn tiện tay để gối lên giường, đang nghĩ làm thế nào để đuổi người đi, Lục Tiệp đột nhiên không nói lời nào mà đi ra khỏi phòng.

Hành động lần này của Lục Tiệp làm cho cô không hiểu lắm, ánh mắt lướt qua cổ áo của mình, cô giống như rõ ràng chuyện gì đó..