Tình Yêu À, Để Sau Nhé!

Chương 16

Diệu Diệu cuối cùng cũng quay lại, Thinh Thinh và Nguyệt Hạ Nam lúc này cố tỏ ra bình thường như không có gì.

Thinh Thinh rời khỏi bệnh viện đã là chín giờ mấy, màn đêm đen nghịt bao trùm cả bầu trời. Lòng cô lại miên man, trầm tư trôi theo dòng người. Dường như mọi chuyện chỉ mới là bắt đầu, những rắc rối, mối bận tâm chưa bao giờ ngủ yên trong thâm tâm cô.

Cô mơ màng đi dọc theo lối hành lang về phòng mình, cánh tay lơ lỏng bất giác bị ai kia nắm chặt làm cô giật nảy mình:

“Anh…”

Chưa nói dứt lời, thân hình mảnh mai ấy đã bị đôi tay rắn chắc của ai kia xiết lại, đôi môi không phòng vệ bất giác bị bờ môi mềm ấm nóng ép chặt. Từng hơi thở nồng nàng, gấp gáp, từng nhịp tim đều rất quen thuộc. Hắn hôn cô điên cuồng, như đã tích tụ nhiều phẫn uất lâu ngày, khiến đầu óc cô quay cuồng cả lên như ngấm hơi men.

Mấy giây sau, cô chợt bàng hoàng, vừa kịp nhận ra hành động của mình đẩy vội hắn ra, tức giận bảo:

“Hà.. Vĩ Phong.. anh làm cái trò gì vậy?”

Hắn lắp bắp, không ngừng gọi tên cô, giọng đắng buốt:”Thinh Thinh..Thinh Thinh…”-rồi lại:”Thật ra…Hạ Yên à…Hạ Yên…”

“Anh say rồi…”

Hắn vừa nói vừa không ngừng xua tay, bước đi loạn choạng:“Không!!! Anh…Anh không có say.”

Một lúc sau, Thinh Thinh đỡ lấy thân hình say mềm của hắn vẫy chiếc taxi, tâm trạng thật không thể kể làm sao cho rõ, cũng không khỏi căm phẫn.

“Tại sao hắn lại luôn miệng gọi tên cô chứ, còn có Hạ Yên? Hai người đó vừa mới cãi nhau chăng? Tại sao hắn luôn thích làm khổ cô như vậy, hay lại coi cô là một vật thế thân ư?...”

Chuông điện thoại hắn reo lên inh ỏi “Là điện thoại của Hạ Yên, có đến 15 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn.”

“Alo.”

“Hà Vĩ Phong, anh đang ở đâu?”

Không hiểu sao khi nghe giọng nói đó lòng Thinh Thinh bất giác lại nhói đau, cô cố kìm nén cảm xúc, bình thản trả lời:” Tôi là Thinh Thinh,giờ Vĩ Phong đang uống say….”

“Hừm.. ừm cuối cùng cậu ấy cũng đến tìm cậu.”

Nghe thế Thinh Thinh vội thanh minh: “Hạ Yên à,không như cậu tưởng tượng đâu tớ..tớ đang trên taxi đưa cậu ấy về.”

Đầu bên kia vang vọng những tiêng ho khan:“khụ…khụ…Ukm, cậu đưa anh ấy về đi. Giờ cậu rảnh chứ? Tôi muốn gặp cậu.”

Thinh Thinh ngạc nhiên:”Giờ ư? Tôi e là…”

Giọng Hạ Yên đột nhiên bỗng trở nên ôn hòa lạ thường:“Không phiền hà nhiều thời gian của cậu đâu, một lát thôi.”

Nhưng chính vì cái ôn hòa đó của cô càng khiến Thinh Thinh lo lắng hơn bội phần.

” Hạ Yên, một cô gái vốn đanh đá, chua ngoa giờ đây, trong hoàn cảnh như thế này không những không mắng cô, không tức giận mà còn muốn gặp cô, rốt cuộc cô ta đang nghĩ gì?

Đang muốn gì từ cô nữa đây?”

Đầu bên kia lại vang lên:” Tâm Thinh, cô còn đấy không?”

Thinh Thinh ngần ngừ đôi phút, lo ngại trả lời:” Ukm,mà gặp ở đâu?”

“Cậu cho mình số điện thoại đi,mình sẽ nhắn lại địa điểm sau.”

“084XXXXXX180.”

“Ok, gặp sau.”-Nói rồi Hạ Yên lạnh lùng cúp máy.

Thinh Thinh mệc mõi đắm chìm trong nỗi sầu lo miên man của mình,ai kia nãy giờ đang say mềm bất giác cự quậy,lẩm bẩm lung tung.

“Thinh Thinh à,…anh không muốn,không muốn đâu,em đừng đi.”

Thinh Thinh cố lấy sức đỡ hắn ngồi dậy,cứng rắn hỏi:”Anh không muốn cái gì?”-khóe mắt cô cay cay, từng giọt nước long lanh như muốn rơi ra,những vẫn cố kìm nén..kìm nén…

“Anh không muốn..không muốn là em tổn thương…”-Nói rồi hắn lại thiếp đi, để lại Thinh Thinh một mình thẩn thơ,trái tim đau nhói co thắt từng nhịp.

“Rốt cuộc hắn muốn nói gì? Đến giờ hắn nói như thế chẳng khác gì mùa đông lạnh giá, hắn đến bên nhẹ nhàng lấy mất chiếc áo lạnh duy nhất của cô cho người khác rồi lại hỏi cô có lạnh không. Quả thật là quá nực cười,..hừm…

Nhiều lúc cô thật sự rất muốn đến tìm hắn,muốn hét lớn với hắn rằng cô không ổn,cô rất mệt,cô rất cần hắn,…cần hắn để níu kéo lại những cảm xúc đang lụy tàn trong cô nhưng…chợt nhận ra mình chưa là gì của người ta,chỉ là một cơn gió thoáng qua khiến cuộc sống ai đó bớt cô đơn,hay chỉ là một người thay thế,lấp đầy khoảng trống trong tim họ.

Chi bằng hắn không đến,cũng không xuất hiện nữa thì cô sẽ cố gắng xem như không có gì,cố gắng tỏ ra vui vẻ được…nhưng tại sao hắn luôn xuất hiện đúng lúc như vậy,luôn khấy động trái tim cô,khấy động quá khứ vốn dĩ lắng sâu của cô…rồi lại bỏ đi,hắn thật nhẫn tâm..quá tàn nhẫn mà.”

Bất giác cô lại nhớ đến Nguyệt Hạ Nam,anh ấy đã vì cô mà đang trong bệnh viện,anh ấy đã vì cô mà bỏ ra rất nhiều, đã làm rất nhiều, đã quan tâm,bên cạnh cô rất…rất nhiều…nhiều đến nỗi khiến cô rất cảm kích anh,rất muốn bên anh nhưng….nhưng cô còn quá nhiều khúc mắt trong lòng,cô chưa thể… thậm chí là không dám…không thể…

Anh nói đúng,từ nhỏ anh đã là ngốc như vậy….Lúc nào anh cũng âm thầm quan tâm cô,sẵn sàng bảo vệ,chở che cho cô vô điều kiện.

Sao anh lại ngốc nghếch đến vậy hả,sao anh lại phải giữ lời hứa với cô chứ. Anh có biết là cô đã quên lời hứa ấy từ rất lâu,rất lâu rồi không...

Một người phóng túng, tài giỏi như anh có cần phải làm thế không?

Anh làm tất cả như thế có đáng không? Vì một đứa vô tâm như cô sao?...