[Tình Yêu Thầm Kín] Hoa Trong Máu

Chương 26: Trái ngược

Hai thanh niên với vẻ ngoài đáng sợ, từ trên xuống dưới chỉ một màu đen kịt, đứng lấp ló từ phía xa.

Sát khí bao quanh người họ, báo hiệu cho một mối nguy hiểm lớn sắp ập tới bất ngờ.

Màn đêm cũng đã buông xuống, bao trùm lấy hai kẻ bí ẩn, chúng như diều gặp gió, mọi thứ lại càng thêm thuận lợi cho việc rình rập.

Một tên đứng tựa vào thân cây, miệng phì phèo hút điếu thuốc lá, tên còn lại dùng ống nhòm, nhằm vào căn biệt thự trị giá trăm triệu đô la.

- Dùng cả một "cung điện" nguy nga thế này để giữ cô ấy lại bên mình, công nhận hắn ta đầu tư thật. - Làn khói thuốc lá phả ra, bay thẳng lên trên khi hắn mở miệng nói.

- Có chắc đây là điểm yếu của hắn không? - Tên cầm ống nhòm giở giọng nghi ngờ.

Tên kia chẹp miệng rồi lắc đầu đầy cợt nhả, vẻ mặt coi bộ khá thích thú.

- Cũng đáng để thử mà.

Bóng dáng của hai kẻ đáng nghi đó đeược màn đêm bao phủ, lẩn vào đó rất nhanh, hầu như không còn dấu vết nào lộ ra ngoài.

Nụ cười của chúng đầy hiểm họa, phải chăng mối nguy thật sự đang ập tới ngày một gần?

***

Cảm giác chật chội khi nằm trên giường đã dựng anh dậy sớm hơn tưởng tượng.

Cánh tay rắn chắc chống xuống giường, tay còn lại chống nhẹ lên chiếc đầu đang đau như búa bổ.

Victor nheo nhắm mắt như còn ngái ngủ, ngoái đầu nhìn sang hai bên, hai tấm lưng trắng bóc nằm hai bên mép giường, một vẻ dịu dàng toát lên khe khẽ từ khuôn mặt họ khi đang chìm sâu vào giấc ngủ.

Anh khẽ nhăn mày, cố gượng nhớ lại đêm qua, nhưng tất cả những kí ức hiện lên chỉ là tiếng nhạc ồn ào và men rượu nồng anh đã uống đêm qua tại quán bar.

Đôi môi khẽ nhếch lên, mắt anh nhắm hờ lại. Chân cũng đặt xuống đất, đồng thời mặc chiếc quần âu của mình vào, tay cầm chiếc áo sơ mi từ đêm qua đã phủ mùi hương của phụ nữ và hương rượu nồng.

Như một thói quen, người đàn ông cao lớn này rút ra từ trong ví một số tiền rồi ném lên giường, tiếp đó lặng lẽ đút ví vào túi quần, đi thẳng vào phòng vệ sinh.

Màn hình điện thoại sáng lên khi anh bấm nút mở. 7 giờ 30 sáng, đôi mày anh chau lại như đang ngẫm nghĩ.

Một tay anh vuốt nhẹ mái tóc nâu của mình về phía sau, mắt ngắm nghía thật kĩ trong gương.

Ngón tay cái của anh bất giác lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, tìm kiếm chữ "E" trong danh bạ.

Cô gái với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc nâu vàng được buộc cao đang đứng trước chiếc máy giặt, hai tay giơ chiếc áo phông đang cầm trên tay lên trước mặt

Chiếc điện thoại đặt trên nóc máy giặt bỗng rung lên từng tiếng, cô ngạc nhiên nhìn xuống dưới rồi khóe môi lóe lên một nụ cười dịu dàng, vui sướng.

- Alo? - Cô lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng vọng qua đầu dây.

- Mọi chuyện vẫn ổn chứ? - Ngữ điệu lạnh như băng quá đỗi quen thuộc với cô.

- Vâng, anh không cần lo đâu, em ổn mà! - Erena đáp trả một cách tươi vui, đôi mắt cười tít lại như rất hạnh phúc.

Nghe tới đây, trong lòng Victor như trút bỏ được một gánh nặng tương đối lớn.

Ngón tay anh nhẹ bấm vào nút kết thúc cuộc gọi, đồng thời thở phào ra một tiếng hết sức thoải mái.

***

Miệng cô cười tủm tỉm rất dễ thương, chỉ cần một cú điện thoại ngắn ngủi ấy của anh, một ngày của cô đã được khởi đầu một cách tươi vui nhất.

Erena rút chiếc thẻ tín dụng từ trong tủ ra, đồng thời thay đồ để đi siêu thị và mua sắm vài món đồ.

Hai cặp mắt ấy vẫn dán chặt vào căn biệt thự đang sáng đèn bên trong.

- Chờ đợi làm gì nữa? Cứ đột nhập thẳng vào thôi. - Tên kia phì phèo điếu thuốc lá trên tay, giở giọng chán trường.

Tên kia vẫn còn chần chừ, hai mắt nheo lại nhìn xa xăm.

Chợt nhận thấy một đối tượng khả nghi đang thập thò ngay trước cổng căn biệt thự, một gã trung niên với dáng vẻ khờ khạo.

Thanh niên này liền vỗ vai tên còn lại, hất mặt về phía người đàn ông đằng xa.

Đèn trong căn biệt thự cũng đã được tắt đi, cánh cửa bỗng mở ra, một dáng vẻ nhỏ nhắn, thon thỏ bước ra ngoài cùng với một chiếc túi xách trên tay.

Cánh cổng sắt của biệt thự mở ra, cô gái trẻ rảo bước trên vỉa hè, bất chợt bị một cánh tay to lớn, lông lá bám lấy từ phía sau.

Erena giật bắn mình, quay ngoắt lại phía sau, người đàn ông có tuổi ấy bám lấy tay cô thật chặt như một đứa trẻ.

- Sao em lại trốn tránh anh như vậy? - Người đàn ông chau mày giận dỗi như trẻ con.

Tới tận bây giờ hắn vẫn không tha cho cô, Erena vừa thấy phiền phức lại vừa thấy sợ hãi.

Bất chợt một tiếng "vụt" như thứ gì bay tới, hắn ta đứng khựng lại, người đổ nhào xuống, máu trên đầu hắn cứ thể chảy ra ngày một nhiều.

Cô nhìn theo hướng viên đạn, chỉ thấy những cái cây đã nhiều mùa thay lá trong công viên nhưng không có một bóng người, mặt cô tái mét chạy về nhà.

Bỗng cảm thấy phần bụng nhói đau như một mũi kim đâm vào, cô lập tức nhìn xuống, một mũi đạn gây mê cắm thẳng vào bụng cô từ lúc nào.

Nhân lúc còn tỉnh táo, Erena gắng sức chạy vào trong, sức lực của cô ngày càng mất dần, đôi mắt mờ dần, đôi chân ngã quỵ xuống ngay trước cửa.

Cô nằm dưới đất, mắt hướng thẳng lên trời, mọi thứ cứ mờ dần, mê mệt, hai mắt nheo nhắm lại.

Trước mắt cô hiện lên hai bóng đen bí ẩn, sát khí tỏa ra rõ rệt, Erena có thể cảm nhận rõ điều đó. Cảm giác giết chóc, nguy hiểm này cô hiểu rõ hơn ai hết, bởi bản thân Victor cũng sở hữu nguồn sát khí ấy.

Hai tên bí ẩn lập tức bế xốc cô trên vai, một mực lẩn nhanh vào góc khuất, tên còn lại khéo léo dọn dẹp cái xác mà không để lại bất kì dấu vết nào.

***

Cùng lúc đó, nằm ở phía bên kia, quận The Bronx náo nhiệt.

Chiếc xe con màu bạc rời khỏi khách sạn sau đó, người cầm lái đạp chân ga, đánh chiếc xe tới một khách sạn khác nằm gần đó.

Tiếng gõ cửa phòng khách sạn vang lên "cốc, cốc", anh thản nhiên đứng chờ khoảng 5 phút đồng hồ, một cô gái với bộ váy ngủ quyến rũ liền ra mở cửa, ánh mắt như chờ đợi anh đã lâu.

- Em vẫn chưa thay đồ sao? Quên là chúng ta còn phải tới Động Mãng Xà à? - Victor nhướn mày hỏi thầm vào tai cô, đồng thời mạnh dạn tiến thẳng vào trong phòng, lướt ngang qua trước mặt cô đầy vô tình.

Mùi nước hoa của phụ nữ còn vương vấn trên người anh từ đêm qua đã tình cơ phả vào mũi cô khi Victor bước qua, Angela nghiến răng đóng sầm cửa, lập tức quay ngoắt lại, đi theo anh.

Victor cúi xuống bên chiếc vali của mình, hai tay mò mẫm lục tìm quần áo để thay.

- Đêm qua vui không? - Angela hằm hằm khuôn mặt, hai tay khoanh lại đứng sau lưng anh, có trẻ con cũng biết rằng sát khí đang tỏa ra ngày một nhiều.

Nhận ra sự tức giận thông qua ngữ điệu ấy, Victor càng khoái chí muốn trêu tức cô.

- Dĩ nhiên là có. - Giọng điệu thản nhiên được anh cất lên không hề ngần ngại như khiến cô sôi máu.

- Victor, cô bé mới 16 tuổi, không lẽ...? - Angela lớn giọng, đôi mắt hằm hằm nhìn anh, hai tay bấu chặt lấy cánh tay thon gọn.

- Lần đầu luôn là lần tuyệt nhất, không phải sao? - Đôi mày của anh nhướn lên như khiêu khích cô, miệng cười đểu cáng nhìn cô, trên tay cầm sẵn bộ quần áo mới.

Cô cắn môi thật chặt, cố gắng kìm nén sự tức tối của mình nhưng giọt nước đã tràn li, những giọt máu từ mép cô cũng chảy ra từ từ.

- Sao anh có thể...? - Giọng cô lắp bắp, lúng túng khi gặng hỏi anh.

- Vụ làm ăn lần này sẽ thành công thôi. - Victor bật cười giễu cợt, trên tay cầm lấy bộ quần áo rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Angela cắn môi đầy giận dỗi, chẳng lẽ anh là loại người có mới nới cũ, cô không còn đủ quyến rũ đối với anh nữa hay sao?

Nguy cơ tuột mất anh khỏi tầm tay, lại một lần nữa cô sợ hãi tới mức này, hay cô chỉ đang ảo tưởng anh vốn dĩ là của mình một lần nữa.

***

- Hợp tác với The Demons lần này sao? - JD vô cùng ngạc nhiên khi nghe cô em gái độc nhất thủ thỉ vào tai mình.

- Vâng, em thấy họ đâu có làm sao đâu! - Vivian cong môi lên.

- Tốt nhất em không nên xen vào chuyện của người lớn. - JD ngồi vắt chân trên băng ghế dài.

- Anh không tin họ à? - Cô bé hỏi với giọng tò mò, ngây thơ.

JD nghĩ ngợi, chưa trả lời cô em gái ngay lập tức.

- Anh có tin Zeta không? - Vivian ngước đôi mắt to tròn ấy lên nhìn người anh của mình, câu hỏi của cô khiến JD đã phải chần chừ vài phút.

Vivian đứng thẳng dậy, vuốt nhẹ mái tóc óng mượt ra đằng sau, có lẽ cô bé muốn anh trai một mình để suy nghĩ, liền nhẹ nhàng xin phép rời đi trước.

Vừa ra tới cổng Động Mãng Xà, cô bé đã bắt gặp hai người một nam một nữ tiến vào trong.

Cô bé khẽ ngước mắt lên nhìn, người phụ nữ trẻ chợt bĩu môi, liếc nhìn tiểu thư của The Python với thái độ khinh khỉnh, tuy nhiên người đàn ông trong chiếc áo sơ mi màu xanh than kia đã khiến cô trở nên ngại ngùng, e thẹn, lập tức rời khỏi đó mặc thái độ của Angela.

Hai người thẳng chân bước vào địa bàn của The Python, không khí cũng trở nên ngột ngạt, bức bối.

- Ngồi đi. - Người đàn ông lịch lãm chỉ tay vào hai chiếc ghế trước mặt mình.

Đôi nam nữ kia liền ngồi xuống, người đàn ông trẻ hạ giọng hỏi nhỏ.

- Anh đã suy nghĩ về chuyện làm ăn lần này chưa? - Victor lên tiếng, các ngón tay anh đan lại với nhau, ngữ điệu trở nên nghiêm túc.

JD chống tay vào cằm nghĩ ngợi, tiếng thở dài của anh như làm cho không khí thêm phần căng thẳng.

"Lại dở cái vẻ đó ra, hắn nghĩ hắn là ai mà tự cho mình cái quyền kiêu ngạo trước người khác như vậy chứ?" Angela thở dài đầy ngao ngán và bực tức, cái nhìn của cô dành cho ông trùn trẻ tuổi của The Python chứa đầy căm ghét.

- Tới mỏ rồi ta sẽ bàn tiếp. - JD trả lời một cách buông xuôi, liền đứng dậy ngay sau đó.

Thoạt đầu còn ngạc nhiên, Angela vô cùng bất ngờ khi nghe vậy. "Tới mỏ? Vậy là đồng ý hợp tác?"

JD thẳng chân bước ra ngoài cùng với đàn em theo sau, trong lúc Angela còn ngỡ ngàng bởi sự đồng ý bất thình lình đó, anh chàng Victor chỉ lặng lẽ nở một nụ cười bí ẩn đầy thỏa mãn.