Tỏa Ái

Chương 38

“Ân, anh về rồi.” Cũng ôm lấy Mâu Thần Quang, cậu mỉm cười nói.

“Tiểu Quang, chờ…” Chưa dứt lời đã thấy hai người đang đứng trước cửa ôm ấp, Đỗ Tĩnh Nhu ngây ngẩn cả người, rồi lập tức la lên: “Tiểu An, là Tiểu An. A Đức, mấy đứa nữa, mau ra đây, Tiểu An về rồi.”

Vừa gọi mọi người trong nhà hàng, Đỗ Tĩnh Nhu vừa hết sức vui mừng tiến về phía trước mấy bước, ngắm kỹ gương mặt đứa con đã sáu năm xa cách.

Ân, cao hơn, thân thể cũng rắn chắc hơn, xem ra tại Lãnh gia không có bị ngược đãi. Trên thực tế, trận đòn năm xưa Mâu Thần An chưa từng nói với người nhà, không dám cũng không muốn, cậu rất sợ mọi người nghe xong sẽ lo lắng.

Nghe tiếng la của Đỗ Tĩnh Nhu, mọi người trong nhà đang chuẩn bị ăn cơm đều vọt ra ngoài. Nhìn kỹ người mà họ vẫn luôn nhớ mong, tất cả hưng phấn cười toe toét. Nhất thời, ngay cửa ra vào “Nhà hàng hải sản Mâu Thương” náo nhiệt không thôi, làm cho hàng xóm xung quanh cũng lũ lượt kéo tới.

Theo kí ức của họ, đứa con lớn của Mâu gia từ khi theo người môi giới đi làm người hầu đã sáu năm rồi, làm cho họ cũng có chút tưởng nhớ. Mấy lần gặp người trong Mâu gia nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng có nhắc đến Mâu Thần An, nhớ đến cậu đã hy sinh cho Mâu gia rất nhiều, không khỏi tràn đầy cảm khái.

Không thể tin được, bây giờ cậu đã quay về, làm sao mọi người lại không hiếu kỳ?

Đứng ở cửa trò chuyện với hàng xóm cả nửa ngày, thỏa mãn hết lòng hiếu kỳ của bọn họ, cả nhà Mâu gia mới có thể quay ào nhà tiếp tục bữa cơm.

Trên bàn cơm, Đỗ Tĩnh Nhu không ngừng gắp thức ăn vào chén Mâu Thần An, nhắc cậu ăn nhiều một chút, cho dù trong chén cậu thức ăn đã chất cao như núi. Đợi đến khi Mâu Đức Hưng thật sự nhịn không được nữa mới lên tiếng ngăn lại.

“Em xem, đồ ăn trong chén của nó sắp tràn ra ngoài rồi, em còn gắp nữa…”

“Lâu lâu con mới trở về nhà, em đương nhiên muốn nó ăn nhiều một chút. Như thế nào, không được a?” Bị Mâu Đức Hưng nói như vậy, Đỗ Tĩnh Nhu mất hứng nhăn lông mày lại. Nhưng vừa nghĩ tới chuyện đã sáu năm chưa gặp Mâu Thần An, mắt nàng lại đỏ lên.

Thấy thê tử rưng rưng nước mắt, Mâu Đức Hưng bất đắc dĩ thở dài:

“Thật là, Tiểu An khó khăn lắm mới về, em nên vui mới phải chứ!” Vừa giễu cợt thê tử xong, Mâu Đức Hưng lại cảm thấy trong lòng cũng đầy chua xót. Nhớ năm đó, lúc Tiểu An đi mới có 12 tuổi a, hôm nay cậu đã cao lớn như vậy. Thời gian sáu năm đó đối với bọn họ mà nói, nỗi ray rứt cứ gặm nhắm trong tim mãi không thôi.

“Em không phải đang rất vui sao?” Nhìn chằm chằm vào mắt Mâu Đức Hưng, Đỗ Tĩnh Nhu lập tức vừa cười vừa nói: “Được rồi được rồi, không nói những chuyện này nữa, mọi người mau ăn cơm thôi.”

Mẫu thân vừa ra lệnh một tiếng, cả nhà đang ngồi quây quần bên bàn cơm lập tức liếc mắt nhìn nhau, ai nấy đều ngầm hiểu nên khẽ nở nụ cười. Mẫu thân vẫn như vậy, không chịu nổi bị phụ thân giễu cợt.

Nhìn chăm chú mọi người, cảm giác quen thuộc đã lâu không có này bất chợt ùa về khiến cho Mâu Thần An thỏa mãn, rồi lại khẽ thở dài.

Đây mới chính là hương vị của gia đình, là thứ mà ở Lãnh uyển tuyệt đối không thể có…

Nhớ tới thiếu gia vẫn còn ở Ngân Tinh, Mâu Thần An có chút lo lắng. Không có cậu lo liệu ba bữa cơm, không biết thiếu gia ăn uống có tốt không? Lại nghĩ, thiếu gia không phản đối chuyện cậu rời đi, như vậy ít nhất thiếu gia sẽ biết tự chiếu cố bản thân. Huống chi, một tuần lễ qua rất nhanh, đến lúc đó cậu lại có thể gặp thiếu gia.

Cứ tưởng tượng như vậy, tâm tình cô đơn của Mâu Thần An dần chuyển biến tốt đẹp.

Nhưng mà, điều Mâu Thần An tuyệt đối không ngờ chính là một tuần lễ sau, cậu sẽ phải đối mặt với một biến hóa long trời lỡ đất.

***

Bảy ngày nháy mắt trôi qua, lưu luyến không rời từ biệt gia đình, Mâu Thần An một lần nữa lên xe bus trở về trường. Nhưng vừa đến cổng trường thì bảo vệ cho cậu biết, Lãnh Linh Dạ muốn cậu trực tiếp quay lại Lãnh uyển.

Dù cho có thấy khó hiểu đến đâu, Mâu Thần An vẫn tuân theo lời Lãnh Linh Dạ, mang hành lý quay về.

Trên đường dẫn vào phòng khách, thoáng nhìn thấy những hạ nhân đều bận rộn không ngừng, nghi vấn trong cậu càng tăng thêm. Thiếu gia trở lại, bọn họ cao hứng thế sao? Theo như từ trước đến nay, nếu không phải Lãnh uyển có sự kiện gì đặc biệt quan trọng thì mọi thứ luôn bao trùm trong sự yên tĩnh.

Hôm nay, Lãnh uyển náo nhiệt như vậy, có thể nào nguyên nhân chính là –

…Chẳng lẽ, lão gia hay phu nhân trở về?

Bọn họ trở về tham dự lễ tốt nghiệp của thiếu gia sao? Nhớ rõ khi tốt nghiệp cấp 2, lão gia cùng phu nhân cũng đâu có về, cậu thật không dám tin cho tới bây giờ hai người lại về dự lễ.

Nhưng mặc kệ là nguyên nhân gì, đối với Lãnh uyển này thì việc bọn họ trở về đúng là đại sự.

Trong phòng khách không gặp lão gia cùng phu nhân, chỉ có Lý tổng quản đứng một bên giám sát hạ nhân làm việc. Thấy mấy hạ nhân đang dán trang trí gì đó trên tường, cậu không khỏi thấy kinh ngạc.

Hiện tại là đang trang hoàng nhà cửa sao? Nhìn xung quanh, lúc này Mâu Thần An mới phát hiện trong góc phòng khách bài trí thêm rất nhiều, làm phòng khách vốn đã tráng lệ hôm nay càng xanh vàng rực rỡ.

Chưa kịp chờ Mâu Thần An khôi phục tinh thần lại, bên tai đã truyền đến âm thanh ra lệnh quen thuộc:

“Đừng đứng đó nữa, trở về phòng chuẩn bị một chút đi, chút nữa lão gia về rồi.”

“A, vâng, Lý tổng quản.” Nghe phân phó, Mâu Thần An lập tức theo phản xạ có điều kiện hướng cầu thang đi lên, nhưng đi được một nửa thì đột nhiên nhớ ra, vội vàng xoay người lại hỏi: “Cái kia, Lý tổng quản, lão gia cùng phu nhân đã về à?”

“Không phải ta vừa mới nói sao?” Trừng mắt nhìn Mâu Thần An vẻ trách cứ, Lý tổng quản lại lập tức chuyển ánh mắt sang hướng khác: “Lệch rồi lệch rồi, qua bên trái một chút, đúng, đúng chỗ đó.”

“Thiếu gia đang ở trong phòng?” Bình thường nếu không có chuyện gì, thiếu gia luôn ở trong phòng.

Nghe Mâu Thần An hỏi, trong mắt Lý tổng quản hiện lên tia kinh ngạc, chẳng lẽ thiếu gia chưa nói với cậu ta sao? Bất quá cũng khó trách, chuyện này trước mắt cũng chưa có nhiều người biết, nghe lão gia nói là dự định một tuần sau sẽ thông báo với giới truyền thông.

Trong mắt hiện lên một tia phức tạp, Lý tổng quản mặt không rõ biểu tình, nói:

“Có chuyện này, ta nhất định phải nói cho ngươi biết…” Nhìn thẳng vào đôi mắt khó hiểu của Mâu Thần An, lão tiếp tục nói: “Thiếu gia sẽ đính hôn.”

……

“A…” Nguyên lai là thiếu gia sẽ đính hôn … Hèn chi Lãnh uyển lại trang hoàng thế này!

Sau một khắc khiếp sợ, Mâu Thần An lấy lại bình tĩnh, hướng Lý tổng quản nói lời từ biệt rồi bước lên lầu, nhưng thân người run rẩy phía sau nụ cười trên khóe miệng đã bán đứng cậu.

Nhìn bóng lưng trấn tĩnh của Mâu Thần An, Lý tổng quản bất đắc dĩ lắc đầu. Nhớ lại lúc mới nghe tin thiếu gia sẽ đính hôn, lão đã ngây ngốc suốt một phút đồng hồ, không thể tưởng tượng ra người chất phát như Mâu Thần An sẽ lộ ra vẻ mặt thế nào.

Bất quá, như vậy cũng tốt. Không bao lâu nữa hợp đồng của cậu với Lãnh gia sẽ hết hạn, đến lúc đó cậu không cần làm người hầu ở đây nữa, như vậy không cần thiếu gia nói ra thì cậu cũng sẽ tự động rời đi thôi.

Thiếu gia và cậu ta, nói như thế nào cũng là quan hệ đồng tính, không tính đến chuyện dư luận xã hội chê cười, lão gia cùng phu nhân chắc chắn không bao giờ đồng ý. Cứ như vậy chấm dứt cũng tốt, coi như là một giấc mộng thời tuổi trẻ đi. Chờ tỉnh mộng sẽ trở lại thực tế.

Nhưng mà, thật cứ kết thúc như vậy sao?

Đáp án, cũng chỉ có ông trời biết… À, không đúng, còn có một người, là một người mà từ lúc bắt đầu đã lên toàn bộ kế hoạch.