Toàn Thế Giới Đồng Thời Phân Hoá

Chương 44

Chương 44: Triệu Chi Đào

Triệu Dã Tức cùng Lục Hoang Chi đi vào trường học. Chú bảo vệ cổng trường nhìn họ bước từ một chiếc xe xuống, vẻ mặt kiểu "tôi biết hết rồi": Khó trách trước kia muốn bao che học sinh trèo tường, thì ra là có gian tình.

Đang giờ giải lao, hai người đi song song trong sân trường, dẫn tới không ít ánh mắt tìm tòi quái dị. Một bạn nam vì cứ mãi nhìn bọn họ, đâm đầu vào trên cột điện. Tiếng động vang dội, là một cái đầu cứng.

Triệu Dã Tức bất giác kéo dài khoảng cách với Lục Hoang Chi. Lục Hoang Chi lên tiếng: "Hửm?"

"Bọn họ nhìn khiến tôi không thoải mái."

Lục Hoang Chi nắm chiếc mũ trên áo Triệu Dã Tức lôi người về cạnh mình, nói: "Không phải nói là quan hệ chính đáng à, thầy đang sợ cái gì."

"Sợ cột điện bị đâm hư, làm cho trường học cúp điện."

Địch Trung Hải đứng dưới tầng nhà hành chính, nhìn xung quanh với vẻ lo lắng không yên, nhìn thấy Triệu Dã Tức và Lục Hoang Chi đến, lập tức bước ra đón. Tốc độ cực kỳ nhanh, ngay cả tóc giả trên đỉnh đầu cũng nhẹ nhàng bay lên.

"Tiểu Lục Tiểu Triệu, tập thể phụ huynh học sinh liên minh trả thù, hiện tại đang ở văn phòng hiệu trưởng, yêu cầu hiệu trưởng lập tức làm rõ mối quan hệ bất chính của các cậu. Còn nói nếu không thể xử lí thích đáng chuyện này, sẽ tìm đến phóng viên, lên weibo tìm đại V phát sóng gì đó..."

Lục Hoang Chi hỏi: "Hiệu trưởng nói thế nào?"

"Tôi và hiệu trưởng đều cảm thấy bây giờ biện pháp tốt nhất là nói cho phụ huynh biết thân phận thật sự của các cậu. Nhưng mà không có sự đồng ý của các cậu, chúng tôi cũng không dám nói lung tung, lỡ như ảnh hưởng đến công việc của Viện nghiên cứu ABO, trường học không gánh nổi trách nhiệm đó."

Triệu Dã Tức tri kỷ giúp hắn sửa lại tóc giả: "Không sao đâu lão Địch, chuyện này giao cho chúng tôi."

Trên sân thể dục, Trình Hoài Hưng đang chơi bóng rổ chung với bạn học. Hắn đánh không tập trung, vài lần chuyền bóng đều bị cắt đứt, dứt khoát không đánh nữa, đen mặt rời sân.

"Anh Hưng" Vương Văn Nhạc đưa chai nước cho hắn, "Em vừa nhìn thấy mẹ anh."

"Mẹ tao?" Trình Hoài Hưng nhíu mày, "Mẹ tao tới trường học làm gì?"

"Không chỉ riêng mẹ anh, còn có mẹ rất nhiều người khác, em nhìn thấy các bà ùn ùn kéo đến nhà hành chính."

Trình Hoài Hưng "đệch" một tiếng, nhét bình nước vào trong ngực Vương Văn Nhạc, đi thẳng đến nhà hành chính.

Trước đó mẹ hắn không biết nghe từ đâu chuyện Lục Hoang Chi và Triệu Dã Tức, liên tục hỏi hắn tình hình thế nào. Trong lòng hắn phiền chết đi được, căn bản không để ý đến bà. Sau đó hắn tình cờ nghe thấy mẹ hắn nói chuyện điện thoại với mẹ bạn học khác, hắn còn tưởng rằng chỉ là chút chuyện lông gà vỏ tỏi, bèn không quan tâm nhiều.

Tính tình mẹ hắn hắn biết, thấy chuyện rất thích làm ầm ĩ. Lỡ như làm ầm ĩ lớn chuyện, Triệu Dã Tức có thể bị sa thải, thậm chí bị kiện không đây chứ?

Vậy sau này, có phải hắn sẽ không được ngửi mùi pheromone của Triệu Dã Tức nữa?

Trình Hoài Hưng chạy đến cửa văn phòng hiệu trưởng, nhìn thấy bên trong có sáu bảy người mẹ đang ngồi. Mẹ hắn đang ngồi ở chính giữa, phấn khởi như đang bảo vệ tổ quốc: "Chủ nhiệm giáo dục và học sinh cấp ba vị thành niên nói chuyện yêu đương bị học sinh bắt gặp, còn là hai người đàn ông." Mẹ Trình xòe hai tay sang bên, nhìn trái rồi nhìn phải, "Chuyện này gọi là gì đây!"

Các bà mẹ khác sôi nổi phụ họa thêm.

Hiệu trưởng lau mồ hôi, nói: "Lục Hoang Chi đã trưởng thành."

"Nhưng cậu ta vẫn là học sinh phải không?" Mẹ Trình dừng một chút, "Tôi nhớ rõ lần trước Triệu Dã Tức còn nói, cậu ta và Lục Hoang Chi là cậu cháu xa mà."

Trình Hoài Hưng kêu lên: "Mẹ!"

Mẹ Trình quay đầu nhìn thấy hắn, nói: "A Hưng tới vừa lúc, lại ngồi chung với mẹ, nói với hiệu trưởng bọn con, các con làm học sinh, có thể chấp nhận người thầy như Triệu Dã Tức hay không?"

"Mẹ, mẹ làm gì đấy." Trình Hoài Hưng hạ giọng, "Không phải ba con nói đừng nên trêu chọc Lục Hoang Chi sao."

Mẹ Trình tiến đến, nói bên tai Trình Hoài Hưng: "Không sao đâu, lỗi của thầy trò luyến đều nằm ở tên thầy giáo kia. Cái tên Triệu Dã Tức mang mặt con nít đó có ra dáng người thầy chút nào. Để cậu ta đảm nhiệm chức chủ nhiệm giáo dục cấp ba không phải sẽ kéo chân sau các con sao."

Trình Hoài Hưng tức giận: "Ai bảo mẹ tự chủ trương? Con rất thích chủ nhiệm giáo dục hiện tại, thích nhất!"

Triệu Dã Tức mới vừa vào cửa: "Này..."

Lục Hoang Chi: Ha hả.

Triệu Dã Tức nói: "Xem ra chúng ta tới không phải lúc."

Trình Hoài Hưng đỏ hết cả mặt, vội vàng cứu vãn tôn nghiêm: "Ít nhất thầy ấy tốt hơn chủ nhiệm chỉ biết bắt gà trước kia rất nhiều."

"Không không không," hiệu trưởng vọt ra từ sau bàn làm việc, nắm tay Triệu Dã Tức, nước mắt lã chã "Các cậu đến đúng lúc!"

Triệu Dã Tức vỗ vỗ tay hiệu trưởng, an ủi: "Không sao không sao."

Lần trước mẹ Trình đến giúp con trai xả giận, kết quả xả giận không thành, còn bị chồng mắng cho một trận. Bây giờ bà không dám quấy rầy Lục Hoang Chi, nhưng Triệu Dã Tức thì bà chẳng sợ.

"Thầy Triệu," mẹ Trình cố tình làm lơ Lục Hoang Chi, "Không phải cậu muốn từ chức sao, sao còn ở lại nói chuyện yêu đương với học sinh nam trong trường?"

"Đúng vậy, hôm nay tôi đến để làm thủ tục."

Một người mẹ lên tiếng: "Mẹ Hoài Hưng, trước ngực bọn họ mang thẻ tên gì vậy."

Trên cổ Lục Hoang Chi và Triệu Dã Tức đều đeo một thẻ tên tương tự nhau, nền trắng chữ xanh, phía trên còn có ảnh chụp.

Mẹ Trình không nhìn rõ chữ phía trên, trả lời: "Ai biết, chắc là thẻ giao thông công cộng đó."

Lục Hoang Chi bước lên trước, nói: "Ba tháng điều tra nghiên cứu chính thức kết thúc, cảm ơn nhà trường đã phối hợp công tác với chúng tôi."

Lục Hoang Chi cởi bỏ đồng phục tuy rằng vẫn mang cảm giác thiếu niên, nhưng vừa nhìn liền biết cậu ta không phải học sinh cấp ba. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi, vạt áo lỏng lẻo vắt bên hông, lộ ra đôi chân vừa thẳng vừa dài; bên ngoài là chiếc áo khoác màu đen dài đến chân, nhưng lại rất hợp với thẻ nhân viên trước ngực, rất có hương vị cảnh sát ngầm lạnh lùng trong truyện tranh.

Hiệu trưởng ngầm hiểu, bắt đầu cùng Lục Hoang Chi tâng bốc nhau: "Có thể được Viện nghiên cứu ABO chọn làm địa điểm thí nghiệm, là vinh hạnh của toàn thể thầy trò Nhất Trung Đàm Thành."

Nhóm các bà mẹ trưng vẻ mặt mơ màng: Tình huống này là sao vậy, thái độ của hiệu trưởng với học sinh sao lại thế này?

Hiệu trưởng cười tủm tỉm nói: "Không biết điều tra nghiên cứu tiến hành có thuận lợi không, bọn học sinh không đem phiền phức cho các cậu nhỉ."

"Thêm phiền cũng không sao cả," Triệu Dã Tức quét mắt nhìn Trình Hoài Hưng, "Có phiền toái mới có thể phát hiện vấn đề."

"Viện nghiên cứu ABO? Địa điểm thí nghiệm?" Mẹ Trình bắt đầu luống cuống, "Đó là cái gì vậy hả."

Trình Hoài Hưng nheo hai mắt lại, thấy rõ chữ trên thẻ nhân viên của hai người.

【Viện nghiên cứu ABO, bộ phận điều tra xã hội, Triệu Dã Tức 】

【Viện nghiên cứu ABO, bộ phận điều tra xã hội, Lục Hoang Chi 】

Trình Hoài Hưng xoay chuyển đầu óc nhanh hơn mẹ hắn: "Hai người... không phải học sinh và thầy giáo thật sự?"

Địch Trung Hải nói: "Ngài Triệu và ngài Lục còn có ngài Bộ, là nghiên cứu viên của Viện nghiên cứu, tới trường tôi thi hành phương án ABO trường cấp ba. Để cho kết quả điều tra nghiên cứu chính xác, bọn họ dùng ba thân phận khác nhau dung nhập vào môi trường trường học, trợ giúp học sinh xây dựng cái nhìn đúng đắn về giới tính thứ hai." 

Khϊếp sợ cực lớn qua đi, Trình Hoài Hưng thế mà lại thấy hơi may mắn.

Triệu Dã Tức không phải thầy của hắn. Sở dĩ Triệu Dã Tức và Lục Hoang Chi thân cận như vậy, là bởi vì bọn họ vốn dĩ chính là một đôi!

"Nói như vậy, không phải thầy trò luyến?"

"Là tình yêu văn phòng?"

Triệu Dã Tức:... Trọng điểm của các người có phải hơi kì lạ rồi không?

Lục Hoang Chi nhàn nhạt nói: "Đây là việc tư của chúng tôi."

Nhóm bà mẹ hai mặt nhìn nhau, trong lòng có chút thấp thỏm. Các bà đi theo mẹ Trình hùng hổ xông vào văn phòng hiệu trưởng, vừa đắc tội hiệu trưởng vừa đắc tội người của Viện nghiên cứu ABO, chắc sẽ không ảnh hưởng gì đến các con của mình đâu ha?

Một người mẹ gượng cười: "Xem ra đây đều là hiểu lầm. Rất xin lỗi thầy Triệu, Lục, thầy Lục, là chúng ta quá kích động."

"Là hiểu lầm, tâm trạng của mọi người tôi có thể hiểu được." Nếu thật sự là chuyện thầy trò yêu nhau, gia trưởng lo lắng cũng không gì đáng trách. "Sau này Viện nghiên cứu ABO sẽ đăng một bài tuyên bố, bảo đảm danh dự của Nhất Trung Đàm Thành sẽ không bị ảnh hưởng. Về phần học sinh thì..."

Hiệu trưởng nói: "Địch Trung Hải, anh lập tức đi chuẩn bị thông báo chuyện này cho toàn trường."

Nhóm bà mẹ như trút được gánh nặng, đưa mắt ra hiệu với mẹ Trình, ý bảo bà nói vài lời hay.

Mẹ Trình coi như quật cường lần cuối, nói: "Điều tra nghiên cứu thì điều tra nghiên cứu đi, che giấu thân phận để làm gì, lừa gạt người ta."

Triệu Dã Tức mỉm cười nói: "Không che giấu thân phận, con trai của ngài sao dùng pheromone chèn ép tôi; nếu cậu ta không dùng pheromone chèn ép tôi, tôi sẽ không báo cáo chuyện này với Viện nghiên cứu, quốc gia cũng sẽ không đưa ra chính sách Alpha, Omega phải dùng thuốc ngăn mùi trong trường hợp nơi công cộng"

"Bạn Trình chắc sẽ rất tự hào" Lục Hoang Chi nói, "Không phải ai cũng có thể trở thành người thúc đẩy chính sách quốc gia."

Ánh mắt mọi người cùng dừng lại trên người Trình Hoài Hưng. Trình Hoài Hưng như bị đâm mũi nhọn lên lưng, như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, như hóc xương ở cổ họng, ngón chân cảm thấy thẹn đến mức co lại. Hắn cúi đầu, theo bản năng biện hộ cho mình: "Tôi, tôi không phải cố ý."

Triệu Dã Tức giễu cợt: "Tôi tin."

Mẹ Trình không thể nhìn con mình chịu ấm ức, nói: "A Hưng phân hoá thành Alpha mới bao lâu, quên dùng thuốc ngăn mùi là rất bình thường. Chẳng lẽ các cậu có thể luôn nhớ hả?"

Triệu Dã Tức nói: "Đúng là tôi có thể thật."

Lục Hoang Chi: "Tôi cũng thế."

"Mẹ," Trình Hoài Hưng không thể nhịn được nữa, "Mẹ có thể bớt nói một câu được không! Đừng ở đây làm mất mặt nữa, con xin mẹ, mau đi về đi!"

Bị con trai hung dữ trước mặt nhiều người như vậy, mẹ Trình không còn chút mặt mũi nào. Lúc này điện thoại của bà vang lên, nhìn thấy chồng mình gọi đến, mơ hồ có dự cảm không tốt.

"Ở đây giao cho em," Lục Hoang Chi nói với Triệu Dã Tức, "Anh đi dọn dẹp đồ đạc trước đi."

Triệu Dã Tức nói: "Được."

Anh cũng không có gì để dọn dẹp, chủ yếu là một đống tư liệu, rất nhanh đã dọn dẹp xong. Anh còn mang bình giữ nhiệt của mình đi, coi như là lưu lại kỷ niệm.

Ra khỏi văn phòng, Triệu Dã Tức trông thấy Trình Hoài Hưng chờ ở cửa, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Triệu Dã Tức: "?"

Trình Hoài Hưng nói: "Em có lời muốn nói với anh."

"Nói."

Trình Hoài Hưng hít sâu một hơi, nói: "Chuyện lấy pheromone chèn ép anh, rất xin lỗi."

"Nói xong rồi? Vậy hẹn gặp lại."

Trình Hoài Hưng như thể tinh thần lên cao trong tiếng trống đầu tiên [1]: "Lục Hoang Chi nói, anh là Omega của anh ta phải không?"

[1] Ý nói hoàn thành công việc ngay lập tức ngay khi động lực đang tràn đầy, lòng dũng cảm,...

Triệu Dã Tức ngạc nhiên: "A, tôi có phải không?"

Trình Hoài Hưng thấy được hy vọng, vội vàng hỏi: "Anh ta gạt anh, đúng không?"

"Thật ra, cậu ấy nói như vậy cũng không sai." Anh và Lục Hoang Chi là AO cùng tổ thực nghiệm, Lục Hoang Chi chỉ biết đánh dấu anh, anh cũng chỉ tiếp nhận pheromone Lục Hoang Chi. Lục Hoang Chi nói anh là Omega của cậu ta vậy thì lần sau anh cũng phải nói với người khác rằng Lục Hoang Chi là Alpha của anh, như này mới không lỗ.

Ánh sáng trong mắt Trình Hoài Hưng tối dần rồi vụt tắt, trong lòng như bị gì đó đâm thủng.

Học sinh cấp ba 18 tuổi, còn chưa kịp nhìn rõ tình cảm mông lung của bản thân, hạt giống yêu thầm vừa mới nảy chồi, đã bị một kích mất mạng.

Lục Hoang Chi đi ra từ thang máy, nhìn thấy Triệu Dã Tức và Trình Hoài Hưng đứng đối mặt nhau, nhíu mày: "Triệu Chi Đào."

Triệu Dã Tức nổi gân trên thái dương, nhanh chóng bỏ mặc Trình Hoài Hưng, đi về phía Lục Hoang Chi.

"Gì đó hả, ở trước mặt người khác còn gọi tôi như thế."

Lục Hoang Chi nhận lấy thùng giấy trong tay anh, "Không thể gọi trước mặt người khác?"

"Không thể, thời điểm chỉ có hai người chúng ta mới có thể gọi."

Lục Hoang Chi cười cười, "Được rồi —— Trình Hưng Hoài nói gì với anh thế?"

"Không có gì," Triệu Dã Tức nói, "Toàn là những lời vô nghĩa."

Lục Hoang Chi nói: "Cậu ta muốn đuổi theo anh, chắc anh cũng biết nhỉ."

Triệu Dã Tức hơi sửng sốt, "Không thể nào."

"Tại sao không thể?"

"Bởi vì tôi lớn thế này, đó giờ chưa từng được ai theo đuổi. Vận đào hoa của tôi rất kém."

Lục Hoang Chi: "..."

Chắc cậu không phải là người hay sao hả?

___

Sau bao lần đắn đo thì vẫn giữ anh - cậu nhen ~