Tôi Phong Thần Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 18: Thị trấn Siren (18)

Edit: Meng 👈👉 Beta: JaniceD

Andre thấy được ánh mắt thèm thuồng đói khát của Bạch Liễu, hắn cười gằn: "Tao ăn còn chưa đủ no đâu, nửa đêm mà có người cá dám đến lật thuyền, tao cũng túm lên ăn sống luôn!"

Rõ ràng hắn ta ngoài miệng thì nói muốn ăn tươi nuốt sống người cá, nhưng tầm mắt lại khóa chặt trên cần cổ Bạch Liễu, tựa như thứ hắn muốn cắn chết tươi là cậu chứ chẳng phải người cá nào hết.

Tư duy của Bạch Liễu bắt đầu trở nên trì độn, hẳn là bị ảnh hưởng bởi giá trị tinh thần đang ngày một giảm.

Lúc này cậu mới ý thức được, bản thân mình đang toả ra mùi vị hấp dẫn Andre, trong một khoảnh khắc trước đó, hắn ta thậm chí đã muốn lao vào cắn chết cậu. Suy ra, trong mắt Andre, cấp độ dị hóa hiện tại của Bạch Liễu hiển nhiên trông ngon miệng hơn nhiều so với người cá, là một đĩa đồ ăn ngon sắc hương đủ đầy.

Andre muốn ăn cậu.

Nhưng hiện tại, thể lực, trí lực, thậm chí năng lực phản ứng của Bạch Liễu đều đang thi nhau giảm xuống một cách đáng báo động, tất cả các mục trong bảng thuộc tính đã lần lượt xuất hiện báo động màu đỏ nhạt, giá trị tinh thần tụt xuống mức 60. Trong tình trạng hiện tại, nếu Bạch Liễu phải quyết đấu qua đêm trên biển với Andre, người đã hoàn toàn dị hoá thành quái vật, vậy thì còn nghi ngờ gì nữa, cậu đi chầu ông bà là cái chắc.

Nhất định phải có biện pháp gì đó, một biện pháp tối ưu giúp cậu có thể chống lại Andre.

Nhưng tất cả suy nghĩ trong đầu Bạch Liễu giờ đây giống như bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, cậu có thể lờ mờ nhìn thấy những kế hoạch đó, nhưng lại không còn chút sức lực nào để triển khai chúng. Bạch Liễu trong cơn mơ hồ nhớ lại rằng hình như bản thân đã chuẩn bị một phương án dự phòng thể đối phó với Andre, nhưng lúc này cậu lại không sao nhớ được chính xác chi tiết phương án ấy.

Bạch Liễu khẽ chớp mắt, tròng đen đảo quanh một vòng, nhẹ giọng đáp, "Được".

Một đám người chen chúc trước màn hình nhỏ, thấy hai mắt Bạch Liễu bắt đầu mơ màng, tâm tình lập tức trở nên thấp thỏm hồi hộp.

Vương Thuấn luôn dõi theo Bạch Liễu từ đầu đến giờ, biết đây là một người chơi rất có năng lực, gã từng xem rất nhiều người chơi ở màn Thị trấn Siren, nhưng chưa bao giờ trải qua cảm giác thần kinh căng thẳng thế này.

Vương Thuấn chẳng buồn chớp mắt, gã nín thở nhìn chằm chằm Bạch Liễu: "Cậu ta đã bị dị hoá, trị số tinh thần chuẩn bị rơi xuống ngưỡng 60, sắp nhìn thấy ảo giác rồi."

Bên cạnh Vương Thuấn, một lượng lớn người chơi bắt đầu ùa tới.

Người vẫn luôn đứng cùng gã từ đầu đến giờ dùng giọng điệu khác thường nói: "Giá trị tinh thần giảm còn 60, là cánh cửa quyết định sinh tử đó."

Giá trị tinh thần sáu mươi là đường ranh giới giữa hiện thực và ảo giác. Nếu trị số lớn hơn 60 thì chỉ cần tập trung chống lại quái vật là được, nhưng một khi bị giảm xuống dưới mức ấy, thì còn phải đấu tranh cả với ảo giác của chính mình.

So với việc phải chiến đấu với quái vật thì hẳn là tình huống này càng khó nhằn hơn.

Bởi quái vật sẽ có nhược điểm, người chơi có thể từ từ thăm dò, ít ra còn có dấu vết để lần theo, mà ảo giác lại là do chính bản thân tạo ra, vậy nên vĩnh viễn chẳng thể biết được nhược điểm trong đó là cái gì, lại càng không thể phân biệt rõ đâu là ảo, đâu là thực.

Người chơi sở hữu giá trị tinh thần cao là một ưu thế là vô cùng to lớn trong game, cho nên trước đó Bạch Liễu mới có thể gây nên nhiều sự chú ý như vậy.

Người chơi nào yếu tim, hoặc hồn vía vốn đã không vững còn bị quái vật làm ô uế, giá trị tinh thần rất dễ dàng tụt dốc xuống dưới mức 60. Chạm đến ngưỡng chỉ số này, tỉ lệ tử vong của phần lớn người chơi đều sẽ tăng vọt, còn có không ít người tự mình bị ảo giác của mình hù chết. Cho nên cửa ải giá trị tinh thần ở mức 60 đã được mọi người ưu ái ban cho một "danh hiệu", gọi là "Cửa sinh tử ".

Khán giả vây xem đều tiếc nuối thở dài:

"Chơi được đến thế này cũng hay lắm rồi, trụ lâu như vậy mới bị ô nhiễm đến ranh giới 60."

"Nhưng cậu ta là người mới, không có đạo cụ tẩy trắng tinh thần, giá trị tinh thần thì cứ giảm và giảm đều đều, tôi cảm thấy mạng cậu ta bây giờ có thể nói là ngàn cân treo sợi tóc đấy."

"Cái trò《 Thị trấn Siren》này dù bên ngoài hiển thị xác suất qua cửa là 50%, nhưng với ma mới lơ ngơ chưa biết gì thì cái tỉ lệ ấy còn chẳng tới 1% ."

"Trước đây không phải từng có một nhóm người mới qua cửa thành công à?"

"Hơ hơ, cái nhóm chơi《 Thị trấn Siren》 trước đấy á, lúc vào một trăm lúc ra chỉ còn duy nhất một mống, ra ngoài mang theo cái giá trị tinh thần còn đúng 25, vất vả bò ra khỏi cửa, kết quả sau đấy cũng phát điên luôn, còn ý nghĩa gì nữa?"

"Ê người này không chừng chốc nữa cũng hoá điên đấy."

........

Thủy thủ trên tàu đều ôm tâm tình xem kịch vui, chúng chuẩn bị cho Andre và Bạch Liễu mỗi người một chiếc thuyền nhỏ, thả xuống mặt biển tối tăm lạnh lẽo.

Bạch Liễu ngơ ngác đứng bên cạnh rào chắn bằng gỗ, cậu thậm chí còn quay sang cẩn thận dặn dò thủy thủ chuẩn bị thêm cho mình cái chăn bông, nói rằng ban đêm trên thuyền có thể sẽ lạnh.

Thủy thủ nhìn Bạch Liễu bằng ánh mắt trào phúng, nhưng rồi vẫn làm theo, mang chăn bông lên thuyền cho cậu, sẵn tiện nói bóng nói gió vài câu: "Chúc ngài Bạch ngủ ngon, mơ giấc mơ thật là đẹp, ấy là nếu như ngài còn có thể tỉnh lại."

Bạch Liễu tươi cười đáp, hẳn rồi.

Có rất nhiều thuyền nhỏ bơi sát hai bên mạn tàu, trên mỗi chiếc thuyền là một ngư dân với vẻ ngoài y hệt loài cá nào đó không rõ tên sống ở nơi đáy biển sâu.

Ngoại hình của họ và Andre trông giống nhau đến lạ. Trên thuyền chỉ có một ngọn đèn leo lắt, toàn bộ thân mình của đám ngư dân lẩn sâu vào trong bóng đêm, thứ duy nhất có thể thấy rõ, chính là đôi mắt ánh lên sắc xanh âm u dưới ngọn đèn ảm đạm.

Những chiếc thuyền nhỏ khẽ lay động theo từng gợn sóng biển, ấy vậy mà đám ngư dân ai nấy đều đứng im như tượng, cảm giác cứ quái quái khó có thể diễn tả thành lời. Mãi cho đến khi nhìn thấy Bạch Liễu ôm chăn bông bước lên thuyền của cậu, mang cá hai bên tai bọn họ mới bắt đầu khép mở, khẽ run run, tựa như đang phát ra tín hiệu của kẻ đi săn khi nhìn thấy con mồi.

Thuyền của Andre khá gần Bạch Liễu. Hắn đứng trên thuyền của mình, miệng vẫn đang nhỏ dãi, trong mắt tản ra thứ ánh sáng xanh âm u chẳng khác đám ngư dân là bao, hắn nhìn Bạch Liễu, dùng chất giọng khàn khàn khẽ nói: "Bạch Liễu, mang theo cái chăn bông ngu ngốc của mày, yên giấc ngàn thu dưới đáy biển đi."

Tàu lớn chậm rãi chuyển hướng, một thủy thủ nói với bọn họ, sáng ngày mai sẽ có tàu tới đón.

Bạch Liễu quan sát bốn phía, ngoại trừ Andre, còn có rất nhiều ngư dân không rời đi cùng con tàu thủy, ngược lại, bọn họ nương theo tiếng vẩy nước, dần dà bao vây Bạch Liễu, chậm rãi áp sát .

Cho dù lúc này đầu Bạch Liễu đang đau như búa bổ, cậu vẫn ý thức được hiện tại mình chính là "ấu trùng" yếu ớt nhất, ở một đêm cùng với đám ngư dần đang đói cồn cào này, chỉ sợ không đến nửa tiếng nữa sẽ bị họ lao vào tận lực cắn xé, tranh nhau từng khối thịt tươi sống nuốt vào bụng.

Đó là còn chưa nhắc đến Andre vẫn đang kè kè bên cạnh như hổ rình mồi, đêm đen trên mặt biển này, Bạch Liễu coi như hoàn toàn lâm vào cảnh tứ cố vô thân.

Mặc dù cậu vẫn đang trong quá trình dị hoá, nhưng nhảy xuống biển chạy trốn vẫn không phải là lựa chọn tốt.

Hiện tại, quá trình dị hoá của Bạch Liễu mới đang ở giai đoạn đầu, cậu vẫn cảm nhận được mũi, miệng của mình còn có thể hô hấp bình thường, mang cá hai bên tai chưa có công năng này, nhảy xuống biển rồi, liệu có thể dùng chúng để hô hấp dưới nước hay không thì vẫn là một ẩn số.

Mà dù là có đi nữa, Bạch Liễu khẳng định, dưới tình huống phải đối đầu với đám ngư dân và Andre đã bị dị hoá cấp độ cao, thì việc nhảy xuống biển đơn giản chỉ là đổi chỗ chết.

Cậu vẫn còn một nhiệm vụ cực kì quan trọng nữa. Đó là, trong hoàn cảnh tính mạng đang rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc này, cậu phải trụ vững trước giá trị tinh thần đang giảm xuống mức báo động, duy trì tỉnh táo suốt đêm để chiến thắng Andre.

Đây gần như là một nhiệm vụ bất khả thi.

Vương Thuấn chậm rãi buông cây bút vẫn luôn ghi chép không ngừng nghỉ xuống, gã thở dài mang theo vài phần tiếc nuối: "Đáng tiếc thật, muốn thắng được vụ cá cược này, đạo cụ tốt nhất chính là bong bóng khí."

"Nó có tác dụng xua đuổi lũ cá, mua hai cái, dùng ba lần là chống đỡ được đến bình minh, mặc dù có hơi đắt một tẹo, tận 140 điểm, nhưng vẫn rất có ích, nếu ban đầu Bạch Liễu không tiêu pha điểm một cách ngu ngốc như vậy thì giờ biết đâu đã qua được ải này một cách dễ như trở bàn tay rồi."

Người đứng bên cạnh cũng gật gù đồng tình, hắn khoanh tay lại, bất đắc dĩ lắc đầu: "Dù sao cũng chỉ là người mới, không qua màn cũng bình thường, cậu Bạch Liễu này thi thoảng có vài biểu hiện xuất sắc thật, nhưng phần lớn thời gian đều chơi lung tung loạn xạ, âu cũng là bệnh chung của đám 'ma mới'."

"Ài, cũng chỉ tới vậy mà thôi."

Trước màn hình chỉ còn lại vài người, nhưng rất nhanh sau đó cũng lần lượt nối đuôi nhau bỏ đi.

Lúc này trên màn hình, thuyền nhỏ của Andre đột nhiên lay động kịch liệt, trên thuyền bỗng xuất hiện một người, không đúng, phải nói là một người cá, nó nhe hàm răng sắc bén ra, cười gằn một cái rồi nhào đến cắn Andre.

Những người đang chuẩn bị rời đi thấy vậy liền dừng bước.

Vương Thuấn đẩy kính mắt, kề sát vào màn hình để nhìn cho rõ: "Gì thế này?! Đám ngư dân ấy không phải là nên hợp tác với Andre lội xuống nước rồi tấn công người chơi à?! Tự dưng quay ra cắn lại hắn là sao?!"

Người cá trên thuyền Andre cực kì hung tợn, nó bò lên từ mặt biển, thoắt cái đã leo được lên chiếc thuyền gỗ, hung hăng ghim hàm răng sắc nhọn vào cổ Andre, người không ôm chút tâm lý phòng bị nào ngay từ những giây đầu tiên.

Andre kêu gào thảm thiết, hai bên mang cá không ngừng run rẩy vì đau.

Dòng máu đen ngòm tanh hôi lập tức bắn toé ra khắp thuyền, thậm chí còn phun cả xuống dưới mặt biển, hòa làm một với dòng nước đen kịt trong bóng đêm.

Mùi máu tanh lan tràn trong nháy mắt, cổ họng đám ngư dân đồng loạt phát ra những tiếng ừng ực quái dị, tựa như đang nuốt nước miếng, tầm mắt bọn chúng chậm rãi chuyển hướng sang bên Andre.

Trên thuyền hắn tản ra mùi tanh của thức ăn, là miếng mồi cực kì hấp dân đối với đám ngư dân xung quanh, những con thuyền vốn đang chèo về hướng Bạch Liễu lập tức thay đổi quỹ đạo, bắt đầu tụ lại quanh thuyền của Andre.

Tiếng nhai nuốt khiến lỗ tai người ta tê dại không ngừng vang lên. Trên thuyền Andre đều là lũ người cá đã đói đến mức bụng kêu vang. Còn hắn thì hốt hoảng muốn nhảy xuống biển trốn, nhưng mắt cá chân ngay lập tức bị túm lại.

Tay Andre vẫn đang giơ cao tuyệt vọng, miệng không ngừng nghẹn ngào thét ra những âm thanh thống khổ mơ hồ, không lâu sau đấy liền bị bao trùm lại bởi lũ người cá đang thi nhau kéo đến cắn xé.