Tổng Tài Lạnh Lùng Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 15

Trần tiên sinh, rốt cuộc anh muốn bao nhiêu tiền?" Lâm Văn lạnh lùng nói.

"Tôi không cần tiền." Trần Nguyệt nhìn Lâm Văn trả lời.

"Vậy anh muốn cái gì?" Lâm Văn có chút ngạc nhiên, nhưng lập tức khôi phục bình tĩnh sau đó hỏi Trần Nguyệt.

"Rất đơn giản, tôi muốn những công trình của công ty cô từ nay về sau sẽ do chúng tôi phụ trách." Trần Nguyệt nghiêm túc nói ra mục đích của mình.

"Cái gì! Một kẻ lưu manh như anh biết công trình là thế nào sao, biết xây dựng là thế nào sao?" Trương Dao lớn tiếng hỏi.

"Trương tiểu thư thân mến, không ai mới sinh ra đều biết tất cả" Trần Nguyệt cũng không nổi giận với Trương Dao khi bị gọi là lưu manh, ngược lại còn có vẻ mặt đùa giỡn nhìn Trương Dao, sau đó còn có chút cợt nhã với cô.

Trương Dao tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Vương khiết nhìn Trương Dao nghĩ: Trương Dao bị Trần Nguyệt chọc tức tới nỗi tóc cũng dựng đứng lên.

"Vậy xin hỏi Trần tiểu thư, thuộc hạ của cô có tư cách gì mà đòi nhận công trình của chúng tôi?" Đột nhiên Dương Vân không nhanh không chậm mở miệng.

"Trần tiểu thư?" Lâm Văn kinh ngạc nhìn Trần Nguyệt.

Thủ lĩnh của mấy tên lưu manh trước mắt như thế nào lại là nữ.

Tuy rằng Triển Phong mang vẻ đẹp trung tính, khuôn mặt sáu phần nam tính bốn phần nữ tính, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra giới tính.

Nhìn lại Vương Khiết, tuy rằng cả ngày trên mặt không chút thay đổi, mặc kệ gặp phải chuyện tốt hay chuyện xấu, đều là vẻ mặt bình tĩnh, nói chuyện cũng kiệm lới, ánh mắt sâu như dòng nước, nhưng Lâm Văn cũng có thể nhìn ran gay Vương Khiết là nữ.

Nhưng Trần Nguyệt trước mắt, Lâm Văn âm thầm đánh giá, căn bản nhìn không ra là nữ nhân.

"Ha ha.

Dương tiểu thư, cô rất lợi hại, chỉ liếc mắt một cái lại có thể nhìn ra tôi là nữ nhân, cho đến nay, chỉ có cô là người thứ hai có khả năng đó" Trần Nguyệt nhìn Dương Vân tán thưởng.

"Ha ha, thật vinh hạnh được Trần tiểu thư khen ngợi, nhưng mà Trần tiểu thư vẫn chưa trả lời vấn đề của tôi"

"Thuộc hạ phụ trách công trình của tôi đều là những người chuyên nghiệp nhất" Trần Nguyệt kiêu ngạo nói.

"Có không đó" Trương Dao khinh thường nói.

"Sao? Xem ra Trương tiểu thư hoài nghi những điều tôi vừa nói, vậy thì tôi phải dẫn Trương tiểu thư đi tham quan công ty, cam đoan sau khi Trương tiểu thư tới đó nhất định sẽ thay đổi quan điểm." Trần Nguyệt dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Trương Dao.

"Đối với yêu cầu của Trần tiểu thư, tôi sẽ quay về công ty thảo luận lại, sau đó sẽ cho cô câu trả lời thích đáng." Lâm Văn suy nghĩ một lát sau đó nói.

"Có thể, nhưng tôi hy vọng Lâm tổng đừng để tôi chờ lâu" Trần Nguyệt nhìn Triển Phong, sau đó trả lời Lâm Văn.

Trong cuộc đàm phán này, chỉ có Triển Phong và Vương Khiết không lên tiếng.

Triển Phong nhìn chằm chằm vào Trần Nguyệt, giống như nhìn kẻ trộm.

Vương Khiết bị mắt kính che khuất ánh mắt, hoàn toàn không biết cô đang nhìn hoặc nghĩ gì.

Trần Nguyệt cảm thấy, trong nhóm người này khó đối phó nhất chính là Vương Khiết và Dương Vân, hai người điển hình là người thâm tàng bất lộ, Lâm Văn quyết đoán và bình tĩnh thì Trần Nguyệt có thể nhận thấy.

Người gọi Triển Phong hẳn là người được Lâm Văn sủng ái, không có tính công kích, nhìn qua thực thích hợp đóng vai vợ bé.

Về phần Trương Dao, tính cách nóng nảy, thẳng thắng, là người dễ dàng đối phó nhất, xem ra phải động thủ với Trương Dao đầu tiên.

"Chúng ta đi thôi" Mọi người trước sau theo nhau đi ra về, Trần Nguyệt cũng đi theo họ.

Lúc Trần Nguyệt đi ngang qua Triển Phong đột nhiên nói "Tiểu bạch kiểm này cũng không tệ." Vẻ mặt Trần Nguyệt nhìn Triển Phong giễu cợt.

"Cô nói cái gì!" Triển Phong vừa nói vừa hướng Trần Nguyệt đá vào be sườn, Trần Nguyệt thoải mái đỡ cú đá của Triển Phong, lui về sau vài bước, Triển Phong định tiếp tục đánh tới nhưng bị Lâm Văn cản lại "Triển Phong, đừng cải nhau với cô ấy, làm lớn chuyện cũng không lợi ích gì" Lâm Văn sợ Triển Phong bị Trần Nguyệt ức hiếp, nhanh kéo Triển Phong.

Tuy rằng vẻ mặt Trần Nguyệt nhìn Triển Phong vô cùng thư thái, nhưng trong lòng vẫn giật mình không ít, nhìn Triển Phong yếu đuối gầy nhom, nhưng thân thủ và sức mạnh tuyệt đối không thua gì cô, nếu người bình thường bị Triển Phong đá trúng, phỏng chừng xương cốt cũng gãy thành ba bốn đoạn rồi.

Xem ra người này cũng không dễ đối phó, nhưng mà Trần Nguyệt cũng không thể dễ dàng chọc vào

"Thôi đi, tiểu bạch kiểm nhất định sẽ nghe lời nữ chủ nhân" Trần Nguyệt tiếp tục nhìn Triển Phong nói.

Triển Phong bị Trần Nguyệt kích động làm nhất thời mất đi lý trí, muốn thoát khỏi cánh tay Lâm Văn tiến lên đánh Trần Nguyệt một trận.

Lâm Văn gắt gao giữ chặt Triển Phong, làm Triển Phong nhất thời không dám dùng đẩy Lâm Văn ra, sợ làm nàng bị thương.

"Triển Phong đừng những lời nói cô ý mà làm mất đi lý trí." Dương Vân ở một bên bình tĩnh nói.

Triển Phong bình tĩnh lại, không nên vì những lờ lẻ không đâu mà nổi giận, cô nhìn Lâm Văn, thấy nàng vì mình mà lo lắng, làm Triển Phong cảm thấy thật đáng mắng, nắm tay Lâm Văn nói "Xin lỗi, tại Phong giận quá"

Nói xong liền nắm tay Lâm Văn ra xe, sau đó nhìn Dương Vân nói "Cám ơn cô, chúng tôi đi trước"

Dương Vân gật gật đầu, ý bảo Triển Phong chở Lâm Văn về trước.

Lúc này chỉ còn lại Dương Vân, Trương Dao, Vương Khiết, Trần Nguyệt bốn người.

Trương Dao mở cửa xe Ferrari f430 của mình, dự định một mình lái xe về, nhưng từ chỗ này đi ra tới đường lớn ít nhất cũng mất nửa giờ, tuy rằng Trương Dao muốn chở Dương Vân đi, để Vương Khiết về sau, nhưng nghĩ lại cũng không thỏa đáng, lỡ như Vương Khiết có chuyện gì, thì cô cũng không tránh khỏi phiền phức.

"Chiếc xe máy địa hình này giống y như cậu?" Dương Vân nhìn thấy bên cạnh chiếc ferrari của Trương Dao còn có một chiếc xe máy địa hình màu bạc.

"Đúng vậy, Dương tiểu thư như cậu cũng có hứng thú với xe máy sao?"

"Mình rất thích"

Trần Nguyệt kinh ngạc nhìn Dương Vân, không nghĩ tới Dương Vân có thể mở miệng nói thích xe máy địa hình.

Nhìn qua một tiểu thư yếu đuối lại có thể thích lái xe máy, điều này làm cho Trần Nguyệt nhìn Dương Vân với ánh mắt khác.

"Dương Vân cậu......" Trương Dao nghĩ muốn ngăn cản ý tưởng điên cuồng của Dương Vân.

Kỳ thật Dương Vân rất muốn có một chiếc mô tô địa hình, chạy như bay ngoài đường cao tốc, nhưng mà ngại trong nhà quản giáo, làm mất mặt cha mẹ, nên Dương Vân mới duy trỳ hình tượng nữ nhi ngoan ngoãn.

Hôm nay nhìn thấy một chiếc mô tô thật phong cách xuất hiện trước mắt, điều này làm cho Dương Vân hào hứng không thôi, nghĩ muốn lái thử xem.

"Yên tâm, mình có bằng lái xe mô tô, cậu không cần lo lắng." Dương Vân an ủi Trương Dao nói.

"Không biết Trần tiểu thư có đồng ý để tôi mượn xe của cô một chút không?" Dương Vân xoay người lại hỏi Trần Nguyệt.

Rất nhiều người đàn ông đem xe máy xem như là vợ của mình, bình thường cũng không để người khác chạy, cho nên Dương Vân cũng rất lịch sự hỏi Trần Nguyệt, cô biết Trần Nguyệt không phải đàn ông, ngụ ý Trần Nguyệt hẳn là sẽ không cự tuyệt.

"Rất sẵn lòng" Trần Nguyệt híp mắt cười nhìn Dương Vân nói "Nhưng mà tôi cũng muốn rời đi, nếu Dương tiểu thư không ngại, thì chúng ta cùng nhau đi chung có được không?"

"Rất sẵn lòng" Dương Vân học cách nói Trần Nguyệt.

Trương Dao chở Vương Khiết chạy theo xe Dương Vân, vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì có thể đuổi theo kịp lúc.

Dương Vân khởi động xe, mô tô địa hình rầm rú đinh tai nhức óc, điều này làm cho Dương Vân hưng phấn tới cực điểm, lúc này đang ở chỗ thi công công trình, nên căn bản không có người, Dương Vân lái xe như bay rời khỏi, ngẫu nhiên còn lạng lách vài vòng, làm Trương Dao sợ tới mức không cầm nổi tay lái, nói liên tục "Điên mất rồi, Dương Vân quá điên rồi!"

Trần Nguyệt ngồi phía sau Dương Vân cũng toát mồ hôi, nữ nhân này mất đi lý trí rồi, trên đường không ít đá lõm chõm, Dương Vân liền lách ngang tránh khỏi, nếu như sơ ý một chút, không làm chủ được tay lái thì lập tức rớt khỏi xe.

Nhưng nhìn Dương Vân tự tin mười phần, Trần Nguyệt cảm thấy mình lo lắng hẳn là dư thừa, thật là một cô gái thú vị, Trần Nguyệt nghĩ thầm.

Đến đường cái, Dương Vân nắm chặt tay lái, đồng thời phanh xe lại, chiếc xe vững vàng dừng lại.

Dương vân cởi nón bảo hộ lắc lắc tóc dài đối trần nguyệt nói "Cám ơn, mô tô của cô rất tuyệt, phanh xe và cả mô tô đều được cải tiến"

Trần Nguyệt nhìn Dương Vân có chút ngạc nhiên, xe là do chính cô cải tiến, không nghĩ tới Dương Vân chỉ chạy có một lúc mà có thể lập tức nhận ra, thật đúng là không đơn giản, nhưng mà nữ nhân thông minh quá chỉ làm cho người khác kính trọng nhưng không thể tới gần.

Trương Dao ở phía sau cũng nhanh xuống xe "Dương Vân để mình chở cậu về công ty, để Vương tổng tự lái xe trở về"

Cơn nghiện mô tô của Dương Vân cũng qua, quay trở lại làm tiểu thư ngoan ngoãn, nhìn Trần Nguyệt gật đầu sau đó lên xe của Trương Dao, Trương Dao đạp nhanh chân ga trở về công ty.

Lúc này Vương Khiết nhìn Trần Nguyệt sau đó chậm rãi mở miệng nói "Từ bỏ ý định với cô ấy đi"

Trần Nguyệt cợt nhả nhìn Vương Khiết nói "Cô ấy? Cô muốn nói ai? Trương Dao? Dương Vân?"

"Mặc kệ là ai." Vương Khiết bỏ lại bốn chữ sau đó đón xe taxi nghênh ngang mà đi.

Trần Nguyệt đứng tại chỗ cười cười nói "Thế sự khó đoán trước à nha" Nói xong liền chạy xe khỏi đường quốc lộ.

Suốt đường đi, cho tới khi trở lại công ty Lâm Văn đều lạnh lùng, Triển Phong đi theo Lâm Văn vào văn phòng, sau khi đóng cửa lại Lâm Văn nhìn Triển Phong nói "Phong có biết vừa rồi nguy hiểm thế nào không, Phong ở địa bàn của người ta mà khiêu khích, Phong điên rồi!"

"Phong......" Triển Phong biết chuyện vừa rồi là do mình quá kích động, nhưng cô nghe không lọt tai những gì Trần Nguyệt nói, lời lẻ giống như cô là một kẻ vô dụng.

"Triển Phong, em đã từng nói với Phong, không cần để ý người khác nói gì, Phong hiểu không?"

"Phong biết, nhưng mà vừa rồi......"

"Vừa rồi Phong không thấy là Trần Nguyệt cố ý nói như vậy sao? Đầu tiên cô ấy khiêu khích Trương Dao, thấy Trương Dao không thèm để ý, vì thế cô ấy mới khiêu khích Phong, xem ra Trần Nguyệt cũng không phải lưu manh dạng vừa đâu, lần này chúng ta cần cẩn thận đối phó " Lâm Văn thở dài nói.

Triển Phong không vì chuyện ầm ĩ với Trần Nguyệt mà bực bội, vội chuyển đề tài nói "Vậy, điều kiện Trần Nguyệt đưa ra chúng ta phải làm sao bây giờ?"

"Chờ Dương Vân, Trương Dao, Vương Khiết trở về, chúng ta cùng nhau mở một cuộc họp, trước tiên thảo luận một chút, chuyện này nhất định phải bàn bạc cùng ban giám đốc, những chú bác trong ban giám đốc đều là người lớn tuổi, xem ra có chút phiền toái" Lâm Văn có chút bất đắc dĩ nói.

Chỉ chốc lát sau Dương Vân cùng mấy người kia đã trở lại, năm người vội vàng vào phòng họp triển khai một hội nghị khẩn cấp..