Trái Cấm - YunBin

Chương 7

Hy đã từng mơ đến một cuộc sống không có Kaiz, đó không chỉ là mơ ước mà còn là sự khát khao, sự cầu mong. Tưởng chừng như tên đó biến mất thì cuộc sống của Hy sẽ yên bình, sẽ tốt đẹp biết bao. Và rồi thì Hy cũng đã được nếm trải qua cảm giác đó. Đúng như những gì Hy từng tưởng tượng, nó thật yên bình, nó thật êm ả. Yên bình tới mức dù chỉ là một cơn gió nhẹ thoáng qua cũng đủ làm Hy giật mình. Nhưng từ lúc nào, tự bao giờ Hy đã không-còn-thích cái cảm giác yên bình này nữa, Hy cảm nhận ra nó rất nhàm chán, nó thiếu thốn một cái gì đó khiến Hy gần như phát điên. Tại sao lại như thế? Là do con người thay đổi làm cho hoàn cảnh đổi thay hay là do hoàn cảnh thay đổi làm con người cũng thay đổi theo?

Kaiz cũng không khá hơn Hy là mấy. Từ năm mười hai tuổi tới giờ những lần ốm đau, những lần bắt buộc phải ghé thăm bệnh viện, Kaiz đều một mình tự làm lấy tất cả. Không phải đã quen thuộc tới mức thành thạo rồi sao? Vậy cái cớ gì bây giờ lại tồn đọng cái cảm giác trống trải, cô đơn thế này. Cầm chiếc điện thoại lên Kaiz bấm lấy một dãy số….phân vân rồi tắt máy. Gọi điện? Nhắn tin? Để làm gì, biết nói cái gì bây giờ? Thở dài một hồi Kaiz lại tiếp tục cầm điện thoại lên, rồi lại bỏ xuống. Hành động này đã được lập đi lập lại cả trăm lần. “Không được, từ đó đến giờ mày chưa bao giờ chủ động nhắn tin cho con gái, không thể nào nhắn trước được, vì ai mà mày ra nông nổi này? Phải để con bé đó nhắn trước mới đúng chứ” Nghĩ rồi Kaiz lại thở dài quăng điện thoại xuống. Cầm quyển sách lên đọc, cả mười phút trôi qua Kaiz vẫn chưa lật sang trang tiếp theo. Cứ chằm bẩm vào quyển sách thì đột nhiên tín hiệu báo có tin nhắn vang lên. Lật đật quăng quyển sách Kaiz chộp lấy điện thoại. Rồi chợt cười một cái thật tươi khi thấy tên người gửi đến:

-

“Khỏe chưa?”

Kaiz nhăn mặt, không hiểu cái kiểu người gì mà ngay đến tin nhắn cũng tiết kiệm kí tự như vậy. Đã thế thì Kaiz cũng không vừa.

-

“Rồi”

Một chữ ngắn gọn, xúc tích gửi đi. Nhưng rồi cầm điện thoại đợi cả mười lăm phút vẫn không thấy tin nhắn hồi âm, không lẽ đợi từ sáng tới giờ mà lại kết thúc một cách vô hậu như vậy sao? Chụp lấy điện thoại Kaiz soạn tin tiếp theo:

-

“Ở trường sao rồi? Có gì vui không?”

Ngay lập tức chưa đến ba mươi giây đã nhận được tin trả lời:

-

“Vui sao không, không có bạn tất nhiên vui rồi”

-

“ Ờ! thế thì chắc em sẽ vui hơi lâu đó, bác sĩ kêu hai tháng sau mới được xuất viện”

Đọc xong tin nhắn Hy hoảng hồn không kịp suy nghĩ nhắn lại ngay lập tức:

-

“Lâu quá vậy? Sao nghe Reen nói cuối tuần này được về rồi?”

Kaiz cười tủm tỉm soạn tin tiếp theo.

-

“Xem ra em thích buồn hơn thích vui”

Biết mình vừa bị ăn một quả lừa Hy nghiến răng tức tối:

-

“Ở ngoài đó luôn đi, khỏi về”

Nụ cười trên môi Kaiz càng rộng thêm.

-

“Cũng tính như vậy nhưng sợ có người nhớ tôi đến phát khóc nên đành phải về sớm thôi”

-

“Vẫn biếи ŧɦái như vậy xem ra đã khỏe hẳn rồi ha, không nói chuyện nữa, tôi đi tập bóng rổ đây.”

Kaiz ôm điện thoại lăn qua lăn lại trên giường rồi cười hí hí khiến cho những y tá vào tiêm thuốc cứ nhìn Kaiz mà tròn xe hai mắt.

Trong sân bóng rổ rộng lớn thế này mà chỉ có mình Win và Hy. Không hiểu sao hôm nay Hy cứ lơ mơ chuyện gì đó không thể tập trung khiến Win bực mình ra mặt. Buông trái bóng trên tay, Win bước lại chiếc ghế gần đó rồi ngồi xuống. Hy cũng nhận ra hôm nay mình chơi không tốt nên cũng lật đật bước lại gần Win:

-

Xin lỗi...Hôm nay Hy…. Hy không được khỏe cho lắm.

Uống một ngụm nước rồi ngước lên nhìn Hy, gật đầu Win nói:

-

Không sao, không có hứng thì đừng tập. Hy ngồi xuống đây nghĩ mệt đi.

Hy liền ngồi xuống cạnh Win. Đang lúng túng không biết nói gì thì chợt nghe Win lên tiếng:

-

Hy biết Thư kỳ không?

Câu hỏi bất chợt của Win lập tức đưa Hy về hiện tại, Hy quay sang nhìn Win, trầm ngâm rồi trả lời:

-

Biết, đã từng nghe qua.

Win gật nhẹ đầu rồi tiếp tục nói, mắt vẫn không nhìn về phía Hy:

-

Ừ! hy vọng Hy sẽ không vì chuyện này mà tổn thương.

Hy hiểu ẩn ý trong câu nói của Win, biết Win đã hiểu lầm, im lặng một lúc rồi Hy lên tiếng:

-

Mọi chuyện không như Win nghĩ đâu. Hy hiểu mình đang làm gì…

Win ngã người ra sau. Cướp ngang câu nói của Hy.

-

Lúc đầu Win cũng nghĩ như vậy nhưng dạo gần đây Win thấy mọi chuyện đã khác, Win chỉ không muốn, không muốn Hy bị tổn thương.

Hy im lặng không đáp, “Biết làm sao cho bạn hiểu đây Win? Khi người có thể làm mình tổn thương….chỉ có thể là bạn.”

Cả hai cứ thế ngồi bên nhau rồi bàn luận về một vấn đề nào đó. Trái ngược với Kaiz, Win và Hy luôn có những suy nghĩ tương đồng nên cách họ nói chuyện có vẻ rất hợp nhau. Đang thao thao bất tuyệt thì chợt Hy nhớ ra một chuyện. Quay sang mở cặp Hy lấy ra một chiếc ví da.

-

Cái này, à, hôm trước, tình cờ thấy, thấy nó có vẽ hợp với bạn nên mua tặng bạn, hy vọng bạn thích.

Đưa chiếc ví về phía Win, Win chỉ biết tròn xoe hai mắt rồi nở một nụ cười Win nhận lấy. Lắc lắc chiếc ví trên tay Win hỏi:

-

Dịp gì đây?

Hy xoay mặt chỗ khác, nét ngượng ngùng thể hiện khá rỏ:

-

Xem như quà cảm ơn vì bạn đã giúp mình tập bóng rổ.

Win phì cười, nụ cười thật dễ thương:

-

Cảm ơn Hy, mình rất thích.

Sau giờ tập bóng Hy bảo có tý việc phải đi với Nhi nên Win đành một mình đi về kí túc xá. Vừa bước vào phòng thì thấy Reen đang nằm ườn trên giường chơi game, thấy Win bước vào Reen nhướng người lên tiếng:

-

Mày soạn cho thằng Kaiz mấy bộ đồ đi Win, mai tao đi gửi cho nó, nó hết đồ bận rồi.

Win hất hàm:

-

Sao mày không soạn?

Reen vẫn say xưa chơi game, vừa chơi vừa xoay người trả lời:

-

Chia việc ra làm đi, mày soạn, tao đi gửi.

Win nhíu mày:

-

Làm biếng thì nói đại đi.

Tuy miệng nói thế nhưng Win vẫn lại tủ đồ của Kaiz mở ra lấy đại vài ba bộ đồ. Đang lục lọi tìm đồ thì bổng một cuốn sổ màu xanh từ đâu rớt ra, lật ngang một trang nào đó. Win cúi xuống nhặc lên thì bỗng loáng qua thấy có tên mình viết trong đó. Mở ra đọc một lần nữa thì rõ ràng có nhắc đến mình. Vừa ngay lúc đó Hy và Nhi từ ngoài mở cửa bước vào, giật mình Win gấp quyển sổ lại nhét nhanh vào người. Tối hôm đó Win kím một nơi không có ai rồi lấy quyển sổ ra, ngay trang đầu tiên chủ nhân của quyển sổ đã viết một dòng chữ khá to “nhật ký Lâm Minh Hy” Win trầm ngâm suy nghĩ, biết đọc nhật ký của người khác là một chuyện không tốt, nhưng tại sao quyển nhật ký của Hy lại nằm trong tủ đồ của Kaiz? và tại sao lại có nhắc đến tên Win? Nhớ lại buổi tối hôm đó Hy gọi cả phòng dậy nói là mất một cuốn sổ màu xanh. Cả phòng xáo xào lên kím mà không tìm ra, thì ra là Kaiz đã giữ lấy nó. Trùng hợp là ngay sau đó Kaiz và Hy lại tuyên bố hẹn hò. Trước đó Hy vô cùng ghét Kaiz, không lý nào lại hồi tâm chuyển ý nhanh như thế. Win đã từng thắc mắc rất nhiều về chuyện này, giờ cầm quyển nhật kí trên tay Win đoán rằng mọi lời giải đáp đều nằm ở đây. Nói rồi không cầm nổi sự tò mò, Win bắt đầu lật từng trang ra đọc….

………………………………………………………………………………………………………

Kaiz trở về trường sau hơn một tuần nằm viện. Chân vẫn còn đi cà nhắc, muốn đi xa phải có người dìu. Vừa đi về tới cổng trường Kaiz đã gọi cho Hy, bắt Hy phải ra dìu mình vào. Hy dậm chân tức tối, vừa về tới đã giở cái trò biếи ŧɦái ra rồi. Nhưng lại nghĩ do mình mà Kaiz mới bị như thế nên đành cắn răng bước ra chổ Kaiz.

-

Về sớm vậy? sao không ở ngoài đó thêm vài tháng nữa?

Hy vừa nói vừa choàng tay Kaiz qua cổ mình. Kaiz tủm tỉm cười:

-

Em đang trách tôi đó hả?

Hy liếc xéo Kaiz một cái.

-

Bác sĩ chưa cắt đi sợi dây thần kinh hoang tưởng của bạn hả?

Kaiz vẫn cứ cười, kề sát mặt lại gần Hy hơn.

-

Em có dám thề là không mong tôi về không?

Hy vốn nhỏ con, dìu một cái tên vừa to, vừa cao như thế này đã là cả một vấn đề. Đã vậy còn phải nghe hắn lải nhải bên tai thật nhức đầu, mà lại còn nói những câu khiến cho Hy phải…..đỏ mặt, thật là khó chịu. Thấy Hy im lặng không nói Kaiz lại tiếp tục:

-

Im lặng là đúng rồi. Hỏi thật, em nhớ tôi lắm đúng không?

Hy đứng im lại, quay sang nhìn hắn nghiêm giọng:

-

Còn nói nữa tôi cho tự bò về phòng à!

Kaiz giả vờ nín cười, làm điệu bộ thật nghiêm túc:

-

Ok! Ok, không nói thật ủa nhầm không nói đùa nữa.

Hy liếc ngang Kaiz một cái rồi im lặng dìu Kaiz về phòng, mặc dù bề ngoài Hy cố tỏ vẽ bình thường nhưng tận sâu trong lòng Hy lại dâng lên một cảm xúc vui mừng gì đó….rất khó tả.

Lấy cớ là chân đau, cái gì cũng bất tiện và Hy phải là người thay thế cho cái sự bất tiện đấy. Kaiz lại tiếp tục trở về là cái tên ác ma ngày nào. Hở ra một tý là kêu Hy, lúc thì Hy lấy giùm cốc nước, lúc thì Hy nấu giùm tô mì, lúc thì soạn đồ, ủi đồ cho hắn….hầu như Hy không hề có tý thời gian nào rảnh tay lấy một chút. Hành hạ cả ngày hắn còn chưa vừa lòng. Đến nữa đêm đợi mọi người ngủ hết hắn ta lại lấy điện thoại nhắn tin qua cho Hy.

-

“tôi đau chân, lên đây xoa chân cho tôi”

Nghe thấy tiếng tin nhắn, Hy lờ đờ ngồi dậy quờ quạng lấy cái điện thoại mở mắt ra xem, vừa thấy cái tên “biếи ŧɦái” hiển thị trên màn hình Hy lập tức quăng điện thoại qua một bên rồi âm thầm ngủ tiếp, không thèm đọc nội dung bên trong. Hành động này của Hy làm hắn ta phát tức. Không thèm nhắn tin nữa hắn nhá máy trực tiếp cho Hy. Mặc dù đã tắt chuông nhưng chế độ rung khá mạnh làm Hy giậc mình tỉnh giấc lần nữa. Bực bội Hy cố mở to mắt ra đọc tin nhắn. Đọc xong Hy bực bội trả lời:

-

“đồ biếи ŧɦái, biết mấy giờ rồi không?”

-

“tôi đau chân lắm, ngủ không được”

-

“lở các bạn nhìn thấy thì không hay đâu”

-

“em có ý định làm bậy gì tôi hay sao mà sợ các bạn thấy?”

Hy cứng họng, tức tối tung mền ra rồi trèo lên giường hắn. Xoa bóp chân tầm mười phút hai mắt của Hy đã nhíu chặt lại, gục lên gục xuống, Hy buồn ngủ đến mức mất cả lý trí. Kaiz nhận ra Hy đang bị cơn buồn ngủ hành hạ. Ngồi dậy kéo Hy nằm xuống cạnh mình, lúc này đây vừa đặt lưng xuống Hy đã chìm sâu vào giấc ngủ, ngủ một cách ngon lành. Chiếc giường khá nhỏ nếu dành cho hai người. Kaiz đành nằm nghiên sang một bên để Hy có thể nằm thoải mái hơn, đắp mền lên người Hy, tay luồn vào tay Hy. Kaiz cũng nhắm nghiền mắt ngủ theo. Không biết có phải vì ngày hôm đó mệt quá hay không mà cả hai đều ngủ rất sâu, rất ngon….Họ đâu biết rằng trong phòng vẫn có một người chưa ngủ, tay nắm thành nắm đấm nhìn chằm chằm vào chiếc giường phía trên.

Ngày 20.10 sắp tới. Vì trường chỉ toàn nữ sinh nên đối với trường ngày hôm đó sẽ là một ngày trọng đại. Các bạn sẽ có một buổi tiệc được tổ chức tại trường. Và tất nhiên nhóm Only cũng phải góp vui bằng một tiếc mục nào đó. Vì là ba transguy duy nhất ở trường nên họ phải tốn rất nhiều tâm huyến, ngoại trừ hát họ còn phải chuẩn bị một số trò chơi, một số quà tặng để dành cho các fan hâm mộ của mình. Không khí ngày đến ngày lễ cũng trở nên sôi động, háo hức hơn. Mọi năm Kaiz chẵng mấy quan tâm đến mấy cái ngày lễ nhảm nhí này, nhưng không hiểu sao năm nay Kaiz lại nôn nao một cách khác thường. Đang trong phòng tập nhạc Kaiz ngồi thẩn thờ suy nghĩ rồi tắt ngang nhạc hỏi Win và Reen.

-

Hai đứa mày nghĩ xem hôm đó tao nên tặng quà gì cho Hy?

Win nhíu mày:

-

Sao phải tặng?

Kaiz quay sang nhìn Win, tỏ vẽ ngạc nhiên:

-

Mày hỏi lạ vậy? Hy là bạn gái của tao mà.

Win cười một nụ cười nữa miệng châm biếm, không trả lời mà chỉ cúi gằm mặt xuống. Reen ra vẽ trầm ngâm suy nghĩ rồi trả lời:

-

Tặng hoa hay gấu bông đi, mấy nhỏ con gái hay thích mấy cái đó.

Kaiz biểu môi:

-

Mày sến vừa thôi Reen, thế kỷ nào rồi?

Reen nghiêm mặt tỏ vẽ giận dỗi:

-

Mua đại cái gì đó đi, mọi năm có thấy mày phô trương như vậy đâu.

Kaiz hất hàm:

-

Mọi năm khác, năm nay khác.

-

Khác cái gì? – Reen cũng lên giọng hỏi lại.

-

Ờ thì…năm nay…có Hy…nên…

Reen tỏ vẻ bí hiểm lại gần Kaiz hơn, nhìn thẳng vào mắt Kaiz, Reen cười tủm tỉm:

-

Có Hy thì sao? Đừng nói với tao mày thích con nhỏ đó thật rồi nha.

Kaiz nghe xong câu đó bất giác đỏ mặt, ngượng ngùng né tránh:

-

Thích cái gì mà thích, đừng có nói nhảm, tập tiếp đi.

Nãy giờ ngồi im nghe hai đứa bạn nói chuyện, bỗng dưng Win đứng lên đi về phía Kaiz tỏ vẻ thật nghiêm túc:

-

Kaiz, ra ngoài nói chuyện với tao.

Nói rồi không đợi Kaiz trả lời Win đã bước nhanh ra ngoài. Kaiz đặt cái mic xuống đất, cười một cách khó hiểu rồi cũng theo Win ra ngoài.

-

Sao? Có chuyện gì?

Win xoay người lại khoanh tay nhìn thẳng vào mắt Kaiz.

-

Mày thích Hy?

Kaiz mỉm cười, rồi ngước lên nhìn Win.

-

Liên quan tới mày sao?

Nụ cười của Kaiz làm Win muốn nổi điên, không giấu được sự giận giữ Win nghiêm mặt nhìn Kaiz.

-

Mày không được thích Hy.

Nụ cười trên môi Kaiz lại càng rộng thêm. Nghiêng đầu sang bên trái Kaiz tiếp tục nói:

-

Mày tính xen vào chuyện của tao……một-lần-nữa sao???

Win chợt cứng họng, tức tối nhìn Kaiz rồi nhớ ra một cái gì đó, Win cười, nụ cười không khác Kaiz là mấy, đặt tay lên vai Kaiz Win vỗ vỗ vài cái rồi nhẹ nhàng nhã ra từng chữ:

-

Thật tiếc cho mày, lần này….người Hy thích….lại-là-tao.

Nói rồi không đợi Kaiz phản ứng, Win sải chân bước đi, bỏ lại Kaiz đứng đó với nắm đấm cuộn tròn trong tay.

Giờ tập bóng rổ hôm đó Win ân cần hơn với Hy rất nhiều. Cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng và thân mật, có một vài động tác Win còn cố tình cầm lấy tay Hy. Ánh mắt không rời khỏi mắt Hy, Win cứ nhìn một cách chăm chú như muốn biểu lộ cho Hy biết một cái ẩn ý gì đó. Hy cũng nhận ra sự khác thường của Win nhưng không thể hiểu được lý do tại sao Win đột nhiên lại thay đổi như thế. Sau giờ tập cả hai cùng nhau đi về kí túc xá, vừa đi đường Win lại vừa tiếp chuyện với Hy, ngay cả cái cách hôm nay Win nói chuyện cũng có phần khác đi. Nó không tự nhiên như trước nữa, hình như trong từng câu nói Win cố tình ám muội cho Hy một điều gì đó. Hy cứ cúi gằm mặt xuống chuyên tâm suy nghĩ mà không hề nhìn thấy Kaiz đang từ hướng ngược lại đi tới. Vừa nhìn thấy Kaiz Win lật đật vòng ra trước mặt Hy che mất tầm nhìn của Kaiz sau lưng. Móc ra chiếc ví da hôm trước Win đưa lên cao rồi cố tình nói lớn:

-

Hy à! chiếc ví bạn tặng mình thật sự mình rất thích, kích cở vừa vặn, loại da, kiểu dáng cũng rất ok. Một lần nữa….cảm ơn bạn nhé..

Hy ngước lên nhìn Win nhíu mày suy nghĩ. Thật ra hôm nay không hiểu Win đã uống nhầm thuốc gì tự nhiên lại trở nên khác thường như thế. Đang mải mê với suy nghĩ trong đầu ngay lập tức Hy giậc mình khi nhìn thấy Kaiz, từ phía sau lưng Win giận dữ đi lại nắm lấy tay Hy kéo mạnh đi nơi khác.

Bất ngờ bị kéo, lại còn nắm rất chặc Hy nhăn mặt kêu đau nhưng Kaiz vẫn dửng dưng như không nghe thấy gì. Kéo Hy ra một góc khuất sau trường Kaiz mới thả tay Hy ra. Đứng đối diện với Hy, Kaiz giận dữ hỏi:

-

Em vẫn còn thích Win?

Hy đau đớn xoa xoa cổ tay rồi khó chịu trả lời:

-

Có liên quan gì đến bạn không?

Kaiz tức giận ép sát Hy vào tường.

-

Nó không thích em, người nó thích là người khác. Tôi nói rồi, em không tin sao?

Đang khó hiểu với sự thay đổi bất thường của Win rồi giờ phải đón nhận thêm sự giận dữ vô duyên, vô cớ của Kaiz. Đột nhiên Hy có cảm giác mình bị coi thường, lúc này Hy cũng đã có một phần khó chịu, vùng khỏi tay Kaiz, Hy gằng giọng:

-

Mình chỉ là bồ bịch trên danh nghĩa thôi, bạn đừng quá xen vào chuyện cá nhân của mình được không?

Nói rồi Hy quay lưng bỏ đi, bất ngờ bị Kaiz kéo phăng người lại, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra Kaiz đã nhanh chóng đặt lên môi Hy một nụ hôn. Nó nhanh đến mức làm Hy cảm thấy choáng ngộp, theo phản ứng tự nhiên Hy vùng vẫy, đẩy mạnh Kaiz ra nhưng Kaiz cứng đầu dùng một tay ghì chặc lấy đầu Hy, tay còn lại ôm ngang lưng làm Hy không thể nhúc nhích. Hy bất lực đứng im, rồi như có một sức hút….Hy bị xoáy vào nụ hôn đó, nó mãnh liệt đến mức Hy không thể làm chủ nổi bản thân. Kaiz hôn một cách cuồng nhiệt, như muốn nuốt chửng lấy Hy, dùng lưỡi tách môi Hy ra, Kaiz xoáy mình vào đó, một cách điên cuồng Kaiz ngấu nghiến đến độ môi Hy gần như sưng mộng lên. Hy không biết lúc đó đang nghĩ gì, thời gian cứ như ngừng trôi, Hy buông xõa người, nhắm nghiền mắt tận hưởng nụ hôn đó….

…………………………………………………………………

Nụ hôn đó vô tình kéo hai người bọn họ lại gần, đồng thời cũng dường như đẩy họ ra xa nhau hơn. Bằng chứng là sau nụ hôn đó, cả hai đều ngượng ngùng né tránh mặt nhau. Nếu có vô tình chạm mắt nhau thì họ cũng lật đật xoay ánh nhìn qua chổ khác. Ngẫm nghĩ lại nụ hôn lúc đó, Hy có cảm giác bản thân mình thật ngu xuẩt, sao lại để tên đó muốn “làm” gì thì “làm” như thế, lại còn nhắm mắt đáp trả nữa chứ. Ôi thôi rồi, thật ra có phải chăng chính bản thân Hy cũng uống nhầm cái thuốc gì rồi? Win thì dạo gần đây vẫn tiếp tục thay đổi như thế, Kaiz càng né tránh thì Win lại càng tiếp cận lấy Hy nhiều hơn. Thậm chí Win còn cố tình tách hai người bọn họ ra mỗi khi bắt gặp họ đi chung với nhau. Sự thay đổi này của Win không hề làm Hy cảm thấy thích thú tý nào mà ngược lại Hy có cảm giác nó khó chịu, nó xa lạ như thế nào đó. Phải chăng có một chuyện gì đó mà Hy vẫn chưa thể biết được? Những suy nghĩ, những hành động khó hiểu giữa hai người Kaiz và Win chưa được giải đáp thì lại thêm một tin tức mới mà Hy vừa mới nghe được sáng nay………tuần sau, Thư Kỳ, bạn gái chính thức của Kaiz….sẽ về nước.