Trái Cấm - YunBin

Chương 9

Lục tung cả trường lên vẫn không thể tìm thấy Hy, điện thoại thì khóa máy. Lúc này đây Kaiz gần như sắp phát điên, nóng ruột….quả thật rất nóng ruột. Kaiz chẵng hiểu mình tìm Hy để làm gì, cũng chẵng biết khi tìm được rồi sẽ nói với gì với Hy. Chỉ biết rằng giờ đây, ngay lúc này…Kaiz muốn nhìn thấy Hy, dù chỉ đơn thuần là nhìn thấy….cũng đủ rồi…

Tiếng trống vào học vang lên kêu gọi Kaiz về thực tại. Kaiz biết rằng Hy không thể nào biến mất, chỉ là không hiểu sao lại nôn nao gặp Hy đến mức như vậy. Thả từng bước chân nặng nề, Kaiz đi về lớp. Vừa về tới lớp thì đã thấy Hy ngồi ở đó, Hy không biến mất, chỉ đơn giản ngồi im nơi đó. Nơi vốn dĩ là của Hy, chỉ là do Kaiz quá nôn nóng nhất thời làm quá vấn đề lên. Một cái thở phào nhẹ nhỏm Kaiz bước đến chiếc bàn đó, đặt lưng ngồi xuống cạnh Hy. Hy lúc này không nhìn Kaiz, cũng chẵng tỏ vẽ quan tâm gì đến Kaiz, chỉ chống cằm nhìn ra hướng cửa sổ. Trên mặt không giấu được một vẽ đượm buồn man mác.

Cô giáo chủ nhiệm bước vào, vừa chuẩn bị cho tiết học đầu tiên thì bỗng cô quản sinh bên ngoài dẫn một bạn nữ đứng trước cửa lớp, cả lớp vừa nhìn thấy bạn nữ ấy ngay lập tức xôn xao hẵn lên. Và tiếng ồn cũng gây được sự chú ý của Kaiz cùng Hy, nhìn ra phía cánh cửa ấy….là Thư Kỳ.

-

Em Thư Kỳ xin vào lớp này học, không biết lớp đã đủ học sinh chưa vậy cô chủ nhiệm? – cô quản sinh lịch sự lên tiếng.

Lúc này đây ngay lập tức ánh mắt của cô chủ nhiệm hướng về vị trí của Kaiz và Hy, toát lên một vẽ áy náy cô nói:

-

Xin lỗi, lớp hết chổ ngồi rồi. Em có thể xin vào lớp kế bên được không Thư Kỳ?

Thư kỳ không đáp, nhìn về phía Kaiz một cách buồn bã. Lúc này đây Kaiz giả vờ không chú ý, chăm chú đọc một cuốn sách. Bắt gặp ánh mắt ấy của Thư Kỳ, Hy không thể kiềm lòng được lập tức đứng lên thưa cô:

-

Dạ thưa cô, không biết em có thể xin chuyển lớp được không cô?

Nghe Hy lên tiếng một cách bất ngờ Kaiz cũng đặc quyển sách xuống đứng bậc dậy nghiêm giọng nói với cô:

-

Thưa cô, em cũng muốn chuyển.

Cô Thủy chủ nhiệm kinh ngạc nhìn hai tên học trò của mình, thở dài một cái rồi chống tay lên eo, cô nghiêm túc nói:

-

Các em nghĩ cái trường này là gánh hàng rong muốn chuyển đi đâu thì chuyển hả? Các em lớn cả rồi, đừng để chuyện riêng tư cá nhân làm ảnh hưởng đến việc học cũng như làm phiền tới người khác chứ!

Sự nóng giận của cô làm Hy lẫn Kaiz nhất thời im lặng, cả hai không biết phải nói như thế nào. Thấy tình hình có vẽ căng thẳng, Thư Kỳ nãy giờ đứng bên ngoài im lặng cũng e dè lên tiếng:

-

Thưa cô, nếu lớp đã đủ người em xin vào lớp kế bên cũng được.

Thế rồi không đợi phải đón nhận hay nhìn thấy thêm bất cứ thứ gì nữa, Thư Kỳ bước sang lớp kế bên. Không ngăn nổi dòng nước mắt, Thư Kỳ để nó lăn dài lên má rồi ngay lập tức dùng tay lau khô. Lớp kế bên cũng là lớp của Win và Reen.

-

Lớp chúng ta hôm nay có học sinh mới, nói học sinh mới cũng không đúng lắm vì bạn này từng học ở trường mình. Cô chắc hẵn các em cũng biết bạn này rồi. Nào Thư Kỳ, em vào đây. Lớp chúng ta thì còn khá nhiều chổ trống, em muốn ngồi ở đâu cũng được.

Thư Kỳ bỏ qua các bước giới thiệu thông thường, đưa mắt nhìn quanh lớp một lượt để tìm chổ ngồi. Ngay lập tức Win thúc thúc vào tay Reen ra hiệu đuổi Reen đi chổ khác, Reen quay sang nghiến răng nhìn Win:

-

Thằng bạn khốn nạn, vừa thấy gái vào đã đuổi tao đi chổ khác ngồi. Mày ngon lắm.

Tuy ngoài miệng nói như thế nhưng hơn ai hết Reen là người hiểu rỏ Win nhất. Biết nó chờ cái ngày này đã lâu, Reen tự động ôm cặp đứng dậy đi sang một bàn khác ngồi. Hành động tự di chuyển của Reen cũng đủ làm Thư Kỳ hiểu Win muốn gì. Dừng lại một lúc….Thư Kỳ ôm cặp đi đến chổ Win ngồi xuống bên cạnh. Lấy ra cuốn sách cho tiết học đầu tiên, nước mắt Thư Kỳ một lần nữa lăn dài trên má. Tại sao lại như vậy? Một năm nhớ thương, một năm chờ đợi sống không bằng chết…để rồi phải bị ghẻ lạnh, bị ruồng bỏ như thế này. Hít một cái thật sâu Thư kỳ dùng tay gạt đi nước mắt nhưng vẫn không thể ngăn nổi dòng thứ hai bắt đầu chảy xuống. Nhìn đôi vai gầy ấy run lên bần bậc, Win cắn môi, tay cuộn tròn thành nắm đấm. “Biết không em? Nhìn em đau một, tôi còn đau hơn gấp cả trăm ngàn lần.”

Sau buổi sáng nhận lớp, buổi trưa Thư Kỳ về kí túc xá nhận phòng. Đã suy nghĩ rất kỹ, một lần đánh mất không có nghĩa là không tìm lại được, chỉ cần cố gắng Thư Kỳ không tin không thể làm tan chảy sự băng giá trong Kaiz. Quyết định cuối cùng, Thư Kỳ vẫn chọn về lại căn phòng đó. Tất nhiên mọi người ai nấy cũng rất vui mừng và hào hứt chào đón Thư Kỳ. Chỉ duy nhất một người không biểu lộ một xíu cảm xúc nào. Chỉ biết nằm im ở đó đọc sách, mặc cho mọi người ai nấy muốn làm gì thì làm.

-

Chào mừng Thư kỳ, cô em gái đáng yêu của tôi trở về. Tối nay chúng ta lẻn ra ngoài mua một ít bia về uống đi. – Reen táo bạo lên tiếng, ngay lập tức Linh Nhi hùa theo.

-

Ê được đó, dù sau sáng mai cũng không có tiết học vào buổi sáng. Tụi mình quậy một bữa đi.

-

Này các cô, các cậu. Mình mới về trường, đừng hại mình bị đình chỉ học chứ, có biết đem bia vào trường là tội gì không hả? – Thư Kỳ lúc này cũng tươi cười lên tiếng.

Win nãy giờ im lặng, bắt đầu cũng bước lại gần Thư kỳ:

-

Không sao đâu, mình làm khéo một tý cũng không dễ bị phát hiện đâu. Hôm nay có đến hai chuyện đáng để ăn mừng lận mà.

-

Chuyện gì nữa? – cả ba người còn lại đồng thanh lên tiếng.

Win cười một nụ cười bí hiểm, rồi quay sang kéo tay Minh Hy đứng dậy, dõng dạc tuyên bố:

-

Bắt đầu từ hôm nay, Minh Hy, chính thức là…..bạn gái của Win.

Câu nói lẽ ra phải được mọi người vỗ tay, hoan hô chúc mừng. Nhưng nào ngờ đâu nó lại như tiếng sung nổ đùng bên tay khiến cả phòng ai nấy cũng há hốc mồn kinh ngạc. Reen cùng Nhi thì ngạc nhiên khỏi phải nói, nhất thời cứng họng không biết phải nói gì, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau rồi nhúng vai lắc đầu. Thư Kỳ quay sang nhìn Hy, ánh mắt toát lên một sự tò mò, khó hiểu. Một màn “chào hỏi” rất thú vị, biết đến Hy với cương vị bạn gái “hờ” của Kaiz. Lần đầu gặp mặt thì nằm trong vòng tay Kaiz, bây giờ thì lại giới thiệu là bạn gái chính thức của Win. Xem ra chỉ trong một buổi sáng Hy đã gây ấn tượng rất mạnh với Thư Kỳ. Nhưng hơn ai hết người ngạc nhiên nhất tất nhiên là Kaiz, không những ngạc nhiên Kaiz còn bất ngờ đến mức “chết lặng” một góc, không nói được lời nào. Mất một vài phút định hình mới hiểu thấu câu nói của Win, Kaiz đứng bật dậy. Vẫn không một câu nói, Kaiz nắm lấy tay Hy kéo nhanh ra khỏi phòng. Hy không còn lạ gì với những hành động bất chợt này của Kaiz. Dù gì cũng phải đối mặt, dù gì cũng phải giải quyết…xem ra sớm bao giờ cũng hơn muộn.

Kéo Hy đến gốc cây to sau lưng kí túc xá. Kaiz mới buông tay Hy ra, nhìn Hy một cách chua xót Kaiz khó khăn lên tiếng:

-

Những gì Win nói…….là sự thật sao?

Hy cười, một nụ cười thật buồn. Xoay ngang người lại Hy không đủ can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt bi thương đó. Chậm rãi từng chữ một, Hy nói:

-

Win biết chuyện quyển nhật ký rồi, Thư Kỳ cũng đã trở về. Bạn không còn lý do gì để uy hiếp tôi nữa. Chuyện giữa tôi và bạn…..dừng lại thôi…

Dù đã cố gắng kìm chặt cảm xúc, dù đã căn dặn rất kỷ bản thân không được để những dòng nước mắt rơi ra nhưng Hy vẫn không thể làm được điều đó…. Quay lưng bỏ đi, chỉ muốn đi thật nhanh, đi như chạy trốn….nhưng chỉ đi được vài ba bước Hy lại nghe Kaiz lên tiếng:

-

Em biết không? – Dừng lại một lúc, như cố điều chỉnh lại cảm xúc của mình, xong Kaiz mới tiếp tục – đầu tiên là ba tôi, sau đó là mẹ tôi….họ lần lược bỏ tôi ra đi, họ cho rằng tôi không bình thường, cho rằng tôi là niềm bất hạnh của họ, họ không thương tiếc lần lượt từng người một…..bỏ rơi tôi. Tôi từng rất yêu Thư Kỳ, vì bạn ấy là người đã lấp đầy những khoảng trống thiếu thốn trong tôi, tôi đã từng kì vọng, từng dành hết tất cả mọi tình cảm cho bạn ấy. Để rồi sao???.......bạn ấy cũng giống như họ….bỏ tôi mà đi. Mặc dù tôi biết, bạn ấy ra đi là có lý do, bạn ấy bị gia đình bắt buộc phải làm thế, tôi biết, tôi hiểu hết….nhưng tôi không ngăn được mình, tôi không thể chấp nhận và tha thứ cho bạn ấy. Tôi ích kỷ như thế đó. Một năm không còn bạn ấy tôi đã tự bảo với bản thân rằng….tôi phải sống…vì chính bản thân mình. Tôi không được dựa dẫm vào bất kì ai khác, tôi không được cho phép bất cứ ai có cơ hội tiếp cận để….làm tổn thương tôi. Tôi thu mình lại, tôi sống trong một lớp vỏ bọc mạnh mẽ, một hào quang bên ngoài sáng chói để che giấu đi cái lạnh lẽo….cái cô đơn bên trong. Rồi cho đến khi….tôi gặp được em…năm năm qua, tôi đã quá quen với việc phải một mình, phải tự chăm sóc lấy bản thân. Vậy dựa vào đâu? Cớ gì em lại ở bên tôi những lúc khi tôi cần? Em có nhớ tối hôm em mất tích không? Tôi đã rất sợ….sợ rằng em cũng giống như họ….em sẽ bỏ lại tôi…nhưng em không như thế. Thậm chí đến lúc tôi bị thương, tôi muốn em một mình rời khỏi nơi đó đi tìm người đến giúp….em cũng đã không đi, em nói “không thể để tôi một mình” em biết không….em là người đầu tiên….nói với tôi câu nói đó….câu nói mà cả cuộc đời tôi luôn ao ước được nghe….Tôi chưa từng xin ai thứ gì, kể cả khi họ bỏ tôi đi, tôi vẫn chưa một lần cầu xin họ. NHƯNG. Bây giờ…tôi xin em…xin em….đừng bỏ rơi tôi…có được không???

Dùng tay ôm lấy miệng Hy không thể ngăn được bản thân run bật lên trong tiếng nấc. Nước mắt cứ tuôn trào ào ạt, cơn đau như xé tan ruột tan. Hy không thể nào chịu đựng thêm được nữa. Cố gắng dùng hết khả năng lấy lại sự bình tĩnh. Vẫn không quay mặt lại nhìn Kaiz, Hy chỉ có thể đứng đó….đau đớn nói lên từng chữ…chua xót….khó nghe….

-

Xin lỗi Kaiz, người tôi yêu là Win….xin lỗi bạn…

Nói rồi Hy bật chạy đi, chạy thật nhanh ra khỏi nơi đó, chạy thật nhanh để không phải đau đớn như thế này….

Kaiz đứng im nơi đó, cứ như chôn chân xuống đất nhìn theo bóng dáng Hy xa dần….rồi xa dần…Nước mắt đã lâu lắm rồi mới có dịp thi nhau rớt xuống như thế, ướt đẫm cả khuôn mặt….Kaiz vẫn không buồn nhúc nhích.

“Để anh một mình nhé em, em cứ đi đi. Đập nát hết ngày tháng qua em cứ đi đi, vì anh đã chọn về mình thế thôi, anh biết thời gian chẳng thể nào, quên đi được một người”

Leo lên cầu thang ngày nào, Hy chỉ biết úp mặt xuống khóc. Không thể dối lòng thêm được nữa, không thể nào phủ nhận thêm được nữa. Không biết tự lúc nào Hy nhận ra…. Hy yêu Kaiz…mất rồi. Nhưng biết phải làm sao? Đến với Kaiz không những sẽ làm Thư Kỳ tổn thương mà còn có cả Win nữa. Mặc dù cảm nhận được mình yêu Kaiz nhưng Hy cũng biết cái tình cảm ban đầu dành cho Win, vẫn còn y ở đó….Win rất tốt, ít nhiều gì là đối với Hy. Không thể nào làm tổn thương Win như thế. Kaiz dù gì cũng từng yêu Thư Kỳ, tình yêu đó chẵng qua chỉ là tạm thời lạc mất đi, rồi sẽ có ngày Kaiz tìm lại được nó. Kaiz sẽ nhận ra Hy rất đáng ghét, Hy không đáng để Kaiz đặt nhiều tình cảm như vậy. Có lẽ đây là cách tốt nhất giảm bớt sự tổn thương cho từng người một. Có thể là cách tốt nhất khiến một mình Hy tổn thương mà không phải làm thêm bất kì một ai khác….đau lòng…

Win vẫn là người tìm ra Hy, vẫn là người ngồi xuống bên cạnh đưa khăn giấy kèm theo chai nước suối mát lạnh. Ôm lấy Hy vào lòng, để cô bé dựa dẫm mình mà khóc…Win chỉ biết nhủ thầm trong lòng “xin lỗi nhé, Minh Hy”

Tối hôm đó cả đám mua bia về uống. Gọi là tiệc ăn mừng mà không khí còn ảm đạm hơn có tang. Ai nấy thi nhau uống, mỗi người một nổi niềm riêng, mỗi người một cảm xúc khác nhau. Thế là họ cứ uống, uống như chưa từng được uống. Chỉ có duy nhất Reen và Nhi thấy không khí có lẽ là lạ…như đoán sắp có phong ba bão táp họ đã nhanh chóng rời khỏi bàn nhậu. Leo lên giường trùm mền xem nhưng không biết gì. Kaiz vẫn nốc từng lon bia lạnh, uống đến hoa cả mắt, Kaiz bắt đầu không làm chủ được bản thân ăn nói lung tung.

-

Thư Kỳ, em về rồi khi nào lại đi? Khi nào thì em bỏ tôi đi nữa hả? Ờ thì tôi vốn là một khu nghĩ mát mà. Giống như chiếc giường này nè, mệt thì về ngủ, ngủ khỏe xong lại đi…

Nhưng lời nói như kim đâm vào tim. Thư Kỳ không ngăn được mình, lại tiếp tục ôm mặt khóc. Win nhìn thấy Thư Kỳ khóc thì lại không giữ nổi bình tỉnh nắm lấy cổ áo Kaiz.

-

Câm miệng lại cho tao, mày nín đi…

Kaiz không còn đứng vững, liêu xiêu nắm lấy tay Win giật mạnh ra rồi chợt cười lớn, cười xong rồi lại hạ thấp giọng nói ra từng chữ.

-

Tao đang nói chuyện với bạn gái tao, tao đâu có đụng chạm gì đến mày. Buồn cười, mày đi mà lo cho bạn gái của mày kìa, không phải mày yêu Hy lắm sao? Hahahaha mày dám không? Dám đứng trước mặt Thư Kỳ mà nói mày yêu Hy không.

-

Câm miệng!

Không ngăn nổi mình, Win tức giận tung một cú đấm vào mặt Kaiz, Kaiz đã say mềm tới mức không thể đứng vững bây giờ lại ăn thêm một cú đấm bất ngờ đến mức không ngồi dậy nổi. Thấy Kaiz bị Win đánh như vậy ngay lập tức Hy đứng bật dậy nhưng chưa kịp di chuyển thì đã thấy Thư Kỳ chạy lại ôm chầm lấy Kaiz, khóc lóc lên tiếng:

-

Win, em xin Win, đừng như vậy nữa có được không? Win mặc kệ em đi, có được không?

Nhìn Thư Kỳ ôm lấy Kaiz như vậy Win đau đớn nhìn sang chổ khác, rồi dường như không thể chịu đựng thêm được nữa Win mở cửa đi nhanh ra ngoài.

Không gian, hình ảnh, âm thanh trước mắt thật mơ hồ, như một đống hỗn loạn bất ngờ làm cho Hy không hiểu chuyện gì đang xảy ra và sự tồn tại của mình là cái gì trong căn phòng này. Mọi thứ thật rắc rối, sao Hy lại bị cuốn vào cái vòng lẩn quẩn này cơ chứ? Hy cảm thấy thật nhức đầu, nhìn thấy Thư Kỳ đỡ Kaiz lên giường rồi nằm xuống bên cạnh. Hy cảm thấy rất buồn-cười. Hy lấy cái quyền gì để ghen? Ngay từ đầu người ta vốn dĩ là của nhau rồi cơ mà. Hy cười một cái thật buồn, lắc lắc đầu cho đỡ đau rồi Hy cũng nằm xuống giường mình. Nhắm mắt để nước mắt chan hòa, ướt đẫm cả khuôn mặt.

………………………………………………………………………………………

Sáng sớm hôm sau vừa mở mắt ngủ dậy Kaiz đã nhìn thấy Thư Kỳ ngồi ngay bên cạnh, tay nắm chặc lấy tay Kaiz, hai mắt ướt đẫm sưng to. Vừa thấy Kaiz tỉnh dậy đã lật đật lau nhanh nước mắt rồi tươi cười:

-

Anh dậy rồi hả? Vào rửa mặt đi, em có mua một ít cháo. Để em hâm nóng lại cho anh ăn.

Kaiz không đáp, lẳng lặng đứng dậy đi thẳng về phía nhà vệ sinh. Sau khi vệ sinh cá nhân xong bước ra đã thấy tô cháo nghi ngút khói bốc lên trước mặt. Không phản đối Kaiz ngồi xuống húp từng muỗng, để cái hơi nóng lan tỏa vào người làm cho tinh thần có phần tỉnh táo hơn. Thư Kỳ ngồi xuống cạnh Kaiz, nhìn Kaiz ăn một cách ngon lành bất giác Thư Kỳ cảm thấy rất ấm áp…

-

Ăn từ từ thôi để nóng.

Không mấy quan tâm đến tâm tình của Thư Kỳ, Kaiz lạnh lùng hỏi:

-

Mọi người đâu cả rồi?

-

À! họ đi tập trung để chuẩn bị cho ngày mai rồi.

-

Ngày mai? – Kaiz nhíu mày suy nghĩ rồi chợt nhớ ra cái gì đó, Kaiz nhếch môi một cái – mai là 20.10 rồi sao?

Vốn đã định viết một bài rap thật hay, thật ý nghĩa, cũng là lời tỏ tình dành cho Hy trong ngày 20.10 này. Nhưng xem ra….bây giờ nó đã không còn phù hợp nữa rồi…

Buổi sáng ngày 20.10 diễn ra thật náo nhiệt, từng đám học sinh chen nhau chụp hình, hát hò rồi tự tặng hoa cho nhau. Nhóm Only hôm nay cũng không mấy rảnh rổi, họ phải thức cả đêm hôm trước xếp giấy thành những bông hoa hồng thật xinh để dành tặng cho Fan hâm mộ mình. Biểu diển cả ba bài hát, họ lại đốt cháy khán giả bằng những sở trường riêng biệt của bản thân. Những tràn pháo tay, những sự hò hét cổ vũ dành cho họ chưa bao giờ giảm bớt đi. Ngay lúc không khí đang cao trao nhất, đang náo nhiệt nhất thì Kaiz trở lại sân khấu. Cầm lấy mic Kaiz nhẹ giọng lên tiếng:

-

Xin lỗi các bạn, có thể cho Kaiz xin một ít phút không?

Cả trường đang nhao nháo, nghe Kaiz lên tiếng thì tiếng ồn cũng giảm đi một phần đáng kể. Họ tập trung xem Kaiz sẽ nói gì tiếp theo. Thấy mọi người im lặng lắng nghe mình, Kaiz cười nhẹ một cái rồi tiếp tục nói:

-

Kaiz có chuẩn bị một món quà, dành riêng cho một người rất đặc biệt, vốn là một giai điệu rất vui, một lời tỏ tình khá dễ thương….nhưng rồi hoàn cảnh không còn phù hợp nữa. Và để cho phù hợp hơn, Kaiz đã bỏ ra một đêm sửa lại lời bài hát đó…biết rằng giai điệu này có thể làm ảnh hưởng đến không khí vui tươi của ngày hôm nay, nhưng thật sự xin cáo lỗi. Mong rằng mọi người có thể bỏ ra ít phút lắng nghe ca khúc “thức trắng đêm” một bài hát do chính Kaiz solo và cũng đồng thời là món quà dành riêng cho một-ai-đó.

Lời phát biểu của Kaiz như một chủ đề mới cho cả trường bàn tán, sự xôn xao ồn ào quay trở về ngay lập tức. Các cô ngồi phía dưới bắt đầu đoán già, đoán non những ẩn ý trong từng câu nói của Kaiz. Lúc này đây Hy cũng đang hòa vào đám đông đứng phía dưới. Nghe đâu đây là lần tiên Kaiz một mình solo trên sân khấu. Người đặc biệt mà Kaiz nói có phải chăng…chính là Hy? Hy im lặng, nín thở nghe thật kỹ lời bài hát. Một giai điệu trầm buồn vang lên, chỉ cần nghe qua giai điệu thôi cũng đủ làm người khác nao lòng….hội trường một lần nữa chìm vào im lặng. Mọi người như bị cái giai điệu tha thiết, thê lương ấy cuốn đi. Kaiz bắt đầu cất giọng rap, vẫn là cái giọng chắc khỏe, rành rỏi ngày nào. Giai điệu đã buồn, giọng rap của Kaiz lại càng thê lương hơn.

“Người yêu dần xa, lãng quên nơi này, để lại mình ta, ngồi nhớ thương….Tình yêu ngày xưa, đã vỡ tan tành, người đành ra đi để anh nhớ thương người ơi. Ngoài trời cơn mưa đã bắt đầu giá lạnh, vô tình làm tăng thêm phần hiu quạnh trong từng giọt mưa, mưa buồn, mưa ngâu, mưa lau đi giọt nước mắt vương trên mi. Con người của ngày xưa, của những con đường mưa, của ngày tháng lúc xưa đó. Dưới cơn mưa bàn tay ai đã lau đi giọt nước mắt vương trên mi, quay ngược lại con đường đã từng đi, bây giờ vướng trên mi….là những giọt sầu. Say thật say, cay thật cay đầu óc cuồng quay người nhẹ bay, rượu không làm mình đổi thay, tình bạc, người nhạt, phải chăng tôi đang bị trừng phạt, nước mắt rơi nặng hạt…đời độc ác…”

Giai điệu thật buồn, lời bài hát như ai oán, ai trách…Không khí vui nhộn của trường đã bị bài hát đó làm chùn xuống. Có một số tiếng sục sịnh của những bạn không cầm được nước mắt. Đứng trên sân khấu nước mắt Kaiz cũng bắt đầu ướt đẫm. Giai điệu buồn bã đó kết thúc, tràn pháo tay được trao trong không khí vô cùng nặng nề. Buông mic, quên chào cả khán giả Kaiz như người mất hồn rời khỏi sân khấu. Bỏ mặc cả Win, Reen, Nhi đang nhìn mình bằng cặp mắt đầy sự thương hại, mặc kệ khuôn mặt gần như hóa đá của Thư Kỳ. Kaiz lê từng bước nặng nề ra khỏi khu vực đông vui nháo nhiệt đó. Tiếp nối sau tiết mục của Kaiz là một nhóm hài của lớp dưới. Mọi người nhanh chóng trở về với không khí sôi động vốn có….không ai để ý có một cô bé, đứng chôn chân xuống đất, khuôn mặt ngập tràn nước mắt…vẫn đứng nhìn chằm chằm về phía sân khấu.

Khó khăn lắm Hy mới kéo mình về thực tại, khó khăn lắm mới có thể di chuyển đôi chân rời khỏi nơi đó. Hy cũng không biết mình đang đi đâu. Chỉ mơ hồ hướng theo cái hướng trước mắt, nghe theo đôi chân dẫn đường…cứ thế mà bước đi. Rồi Hy chợt nhìn thấy Kaiz, đứng đó, dựa lưng vào tường, ánh mắt nhìn một cái nhìn xa xăm, khuôn mặt gầy hao hốc hác…..không thể kiềm nổi lòng mình, Hy bước đến gần Kaiz hơn. Khi đi được vài bước thì Hy chợt nhìn thấy Thư Kỳ từ phía đối diện đi lại, giật mình Hy nép mình vào một góc khuất gần đó. Đang định bỏ đi nơi khác thì chợt nghe Thư Kỳ lên tiếng:

-

Bài hát đó anh dành cho Hy?

Kaiz im lặng không đáp, vẫn đứng im như người mất hồn. Thư Kỳ bắt đầu nghẹn giọng:

-

Anh yêu cô bé đó nhiều như vậy sao?

Kaiz xoay sang nhìn Thư Kỳ, ánh mắt thoáng lên một nét gì đó….chua xót.

-

Nhiều hơn là anh nghĩ.

Câu trả lời thẳng thắn, thật thà của Kaiz như một con dao nhọn đâm thẳng vào tim Thư Kỳ. Gồng mình nói trong tiếng nấc:

-

Vì cô bé đó…anh có thể đan tâm làm tổn thương em???

Kaiz thở một cái thật dài, Kaiz nhặt một chai nước suối gần đó, trong chai vẫn còn một ít nước. Quay sang nhìn Thư kỳ, Kaiz nói:

-

Em xem, tình cảm của chúng ta cũng như chai nước này vậy. Một khi đã đổ đi thì không thể nào lấy lại được.

Nói rồi Kaiz mở nắp đổ sạch nước trong chai ra ngoài, im lặng một chút Kaiz tiếp tục nói.

-

Ngày đó em ra đi, anh đã rất hận em. Dù anh biết rỏ nguyên nhân khiến em phải rời xa anh, nhưng anh vẫn ích kỷ hận em. Anh đã đổ chai nước tình yêu của hai đứa từ một năm về trước. Nói một cách khác…một năm đó đủ để anh quên mất em rồi. Và cho dù Hy có xuất hiện hay không, chai nước này vẫn là một cái chai rỗng….Hy chỉ là…đổ một dòng nước khác, làm đầy nó mà thôi.

Thư Kỳ nước mắt rơi lã chã, lắc đầu lia lịa:

-

Anh nói dối, anh không thể nào hết yêu em nhanh như vậy được. Nếu không yêu em nữa…tại sao? Tại sao anh vẫn giữ chổ ngồi đó?

Kaiz xoay người đứng đối diện với Thư Kỳ.

-

Anh giữ chổ ngồi đó, không phải là đợi em trở về. Anh giữ là để tìm một người phù hợp thay thế vào đó. Em trách anh cũng được, oán hận anh cũng được nhưng quả thật tình yêu của anh đã chết kể từ ngày em bước đi. Không vì ai cả, nó do quá tổn thương mà mất hết cảm giác. Bây giờ nếu có nghĩ tới những kí ức, những kỉ niệm cũ, những lý do khiến em rời xa anh, cho dù có cảm thông, có đồng cảm, có tha thứ thì cũng chẳng qua chỉ là thương hại mà thôi…

Thư Kỳ đứng thẳng người dậy, dùng tay lau khô nước mắt. Cố gắng nở một nụ cười rất-khó-coi nhìn Kaiz:

-

Em hiểu rồi, cảm ơn anh….anh đi đi…

Lại một cái thở dài, Kaiz dùng tay gạt đi dòng nước còn đọng trên má Thư Kỳ. Nhẹ nhàng như ngày đầu mới yêu nhau:

-

Em mãi là một kí ức đẹp trong anh. Gạt qua mọi thứ, chúng ta làm bạn nhé!

Chớp mắt một cái, vẫn là những giọt nước chảy dài. Thư Kỳ miễn cưỡng gật gật đầu. Dường như không thể đợi thêm được nữa, Thư Kỳ quay sang Kaiz hối thúc:

-

Em muốn một mình. Anh đi đi….

Kaiz không còn gì để nói, đặt tay lên vai Thư Kỳ, vỗ nhẹ vài cái rồi quay lưng bước đi. Sau khi Kaiz rời đi Hy cũng rời khỏi nơi đó. Vừa lúc đó thì Win đi lại. Nhìn thấy Thư Kỳ khóc đến cạn cả nước mắt, Win không thể kiềm chế mình, nhanh chóng chạy đi tìm Kaiz.