Triều Tư Mộ Noãn

Chương 48: 48 Tâm Bệnh

Mùng tám, Thập Nhất cùng Vệ Kiều đi làm kiểm tra, các nàng mặc trang phục tình nhân, Tô Tử Ngạn đứng ở cửa bệnh viện nhìn vài lần mới dám xác định: "Thập Nhất?"

Thập Nhất ngẩng đầu tươi cười, nắm tay Vệ Kiều: "Bác sĩ Tô.

"

Tô Tử Ngạn đem ánh mắt từ trên gương mặt nàng chuyển đến gương mặt Vệ Kiều, thần sắc thanh lãnh, nhạt nhẽo, đuôi lông mày hờ hững, vẫn là giống như lúc trước, nhưng bởi vì mặc trang phục tình nhân, nhìn thế nào cũng cảm thấy không tự nhiên, không ổn, quá không ổn a, đây là Vệ Kiều sao?

Bùi Thiên đứng ở phía sau hai người nhìn bộ dáng không thể tin được của Tô Tử Ngạn trong lòng liền đồng cảm, hai ngày qua, hắn luôn là mang vẻ mặt như vậy.

Cuối cùng cũng tìm được người đồng đạo rồi!

Thật không nghĩ tới Tam tiểu thư nói chuyện yêu đương, cùng người bình thường cũng không có khác biệt, Bùi Thiên nghĩ vậy liền cau mày, Tam tiểu thư không phải là người bình thường sao?

Hắn lắc đầu nói: "Tam tiểu thư, ta đi ra ngoài trước, ngài có việc liền gọi ta.

"

Vệ Kiều gật đầu, cùng Thập Nhất đi theo Tô Tử Ngạn tiến vào phòng kiểm tra.

Năm trước hai chân nàng thường xuyên vô lực, gần đây ngược lại là không xuất hiện loại bệnh trạng này, Thập Nhất chiếu cố chu đáo, năm nay ngay cả cảm mạo cũng không có, đừng nói là phát sốt, Tô Tử Ngạn làm xong kiểm tra cho nàng trong lòngthả lỏng một chút: "May là không chuyển biến xấu, bất quá vẫn không thể xem thường, những thứ cần chú ý ta đã dặn dò Thập Nhất rồi, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được.

"

Phía bên kia Thập Nhất nhìn Vệ Kiều, mỉm cười gật đầu, Vệ Kiều không có cách nào: "Đã biết.

"

"Lạn Vỹ lâu bên kia ít bận tâm một chút, phương án đều đã được định rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy, chiếu cố thân thể của mình mới là quan trọng nhất, những hạng mục khác cũng vậy, có thể để người khác chia sẻ liền giao cho bọn họ, mệnh chỉ có một cái.

" Tô Tử Ngạn dài dòng lặp lại, Vệ Kiều có chút đau đầu: "Ta biết.

"

"Ngươi biết là tốt nhất.

"

Vệ Kiều bây giờ là ở nhà nghe Thập Nhất nói không ngừng, đi ra ngoài lại nghe Tô Tử Ngạn dài dòng, trước kia nàng ghét nhất là người khác lãi nhãi, cảm thấy thật ồn ào, nhưng bây giờ lại cảm thấy rất ấm áp, nàng từ trên giường bệnh đứng lên nói: "Ta đi vào phòng vệ sinh.

"

Thập Nhất đỡ nàng: "Ta đi cùng ngươi.

"

Vệ Kiều cười: "Ta cũng không phải là hài tử ba tuổi.

"

Tô Tử Ngạn gật đầu: "Đúng a, nàng đối với bệnh viện này, so với chúng ta còn biết rõ hơn.

"

Vệ Kiều tức giận trừng mắt nhìn hắn, na hồ bất khai đề na hồ*, biết rõ Thập Nhất lo lắng về thân thể nàng, còn cố ý nói loại lời này, thật sự là thấy gần đây nàng không nổi giận, nói chuyện liền không kiêng nể gì cả rồi.

(*Nghĩa là không mở bình ra thì không biết trong bình có cái gì, hàm ý nói những người chưa kịp xuy xét vấn đề đã vội nói ra, không biết cái gì nên nói cái gì không nên nói)

Tô Tử Ngạn nhận ra ánh mắt nàng nhìn tới, không giận tự uy, hắn đứng thẳng người: "Được rồi, ta nói sai rồi, mau đi đi.

"

Thập Nhất nhìn thân ảnh Vệ Kiều biến mất ở góc hành lang, nàng cúi đầu xuống, cắn cắn môi nói: "Bác sĩ Tô.

"

"Ta biết ngươi muốn hỏi chuyện gì.

" Tô Tử Ngạn sắp xếp xong bệnh án, đóng nắp bút lại: "Chuyện của nàng ta không tiện nói với ngươi quá nhiều, nếu muốn hỏi chuyện gì, tốt nhất liền đến hỏi nàng.

"

Tô Tử Ngạn không phải không muốn nói cho Thập Nhất chuyện phẫu thuật, chỉ là có một số việc, không nên do hắn nói, tính khí của Vệ Kiều hắn hiểu rõ hơn ai hết, nếu như nàng muốn nói, nhất định sẽ nói với Thập Nhất.

Hiện tại nàng không nói, bản thân cũng không có quyền nói thay nàng.

Thập Nhất mím môi, cúi đầu chờ Vệ Kiều đi ra, có Tô Tử Ngạn căn dặn, Thập Nhất quản Vệ Kiều lại càng nghiêm khắc, đúng giờ lên giường nghỉ ngơi, làm vận động trong khoảng thời gian cố định, thời gian nào cần bổ sung dinh dưỡng liền bổ sung dinh dưỡng, ngay cả nước trong ly của nàng, luôn luôn là nước ấm, không quản việc lớn việc nhỏ, chỉ cần có liên quan tới nàng, Thập Nhất đều là tự thân động chân động tay, nếu như không phải bởi vì việc học tập của nàng cũng rất khẩn trương, e rằng nàng đã đi theo Vệ Kiều đến công ty.

Vệ Kiều cũng không ngại đưa Thập Nhất đi cùng, chỉ là thời cơ còn chưa tới, hiện tại đưa nàng đến công ty, có chút sớm.

Cuối tháng hai, Weiss bên kia có tin tức gởi đến, nguyện ý tiếp nhận Thập Nhất và Đỗ Nguyệt Minh, nghe nói Đỗ Nguyệt Minh ở nhà đại náo một lần, kiên quyết không chịu xuất ngoại đào tạo chuyên sâu, còn ồn ào bỏ nhà ra đi, bị Đỗ lão gia tử đích thân xách về nhà, đóng cửa quản giáo thật lâu.

Thập Nhất nhưng là không có gì khác thường, sau khi nàng nghe Vệ Kiều nói chỉ gật gật đầu: "Ta biết rồi.

"

Không có hỏi lúc nào đi, không có hỏi đi bao lâu, hai người cùng một chỗ, thời gian dường như là chủ đề cấm kỵ, không thể dễ dàng đề cập đến, buổi tối lúc nghỉ ngơi Vệ Kiều ôm lấy Thập Nhất nói: "Không muốn biết lúc nào rời đi sao?"

"Trong tháng bảy.

" Thập Nhất ở trong lòng nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt rất bình tĩnh, Vệ Kiều kinh ngạc: "Làm sao ngươi biết?"

Chương trình học Nguyên Thụ sắp xếp đến đầu tháng bảy liền kết thúc, nàng chỉ cần suy nghĩ một chút liền có thể đoán được, Vệ Kiều nhìn đôi mắt trong trẻo của Thập Nhất hơi mím môi, khi vừa đưa về mình nhìn một lần là có thể nhìn thấu Thập Nhất, từ từ đã có chuyển biến, nàng bây giờ, đã có chút làm cho mình nhìn không thấu.

Thập Nhất ôm lấy eo nàng, áp vào trong ngực nàng lắng nghe tim đập, nhỏ giọng nói: "Có thể chậm lại sao?"

Vệ Kiều vuốt vuốt tóc nàng, mái tóc mềm mại dán ở cằm, mềm mại, nhồn nhột, nàng hỏi: "Chậm tới khi nào?"

Thập Nhất ôm sát lấy eo nàng, thanh âm rầu rĩ : "Ta muốn cùng ngươi đón sinh nhật một lần.

"

Sinh nhật của nàng? Vậy liền đến cuối năm rồi, Vệ Kiều không lên tiếng, ánh mắt Thập Nhất vốn còn có hai phần hi vọng liền trở nên ảm đạm, nhỏ tiếng nói: "Ta biết rồi, ta sẽ đi.

"

Vệ Kiều đặt cằm trên đỉnh đầu của nàng, nói khẽ: "Không sao, sinh nhật ngươi vẫn có thể trở về.

"

Thập Nhất trầm thấp ân một tiếng, có chút nghẹn ngào.

Sinh nhật nàng liền có thể trở về, vạn nhất nhìn không thấy Vệ Kiều, làm sao bây giờ?

Hai tháng qua mỗi lần Vệ Kiều đến chỗ Tô Tử Ngạn làm kiểm tra nàng đều đi theo, nàng biết rõ Vệ Kiều kỳ thật cũng không muốn mình đi, nhưng mà nàng nhịn không được, nàng chính là muốn biết hết thảy mọi chuyện, tốt, không tốt, may mà trong khoảng thời gian này cũng không có bất kỳ điều gì dị thường, ngay cả Tô Tử Ngạn cũng đều cảm thán, con người một khi đã có điểm yếu, liền sẽ trở nên kiên cường, kết quả kiểm tra của Vệ Kiều rõ ràng là tốt hơn trước, mỗi lần hắn đều trêu chọc, nhất định là do Thập Nhất chiếu cố chu đáo.

Nếu như nàng đi rồi, ai sẽ chiếu cố Vệ Kiều?

Trong lòng Thập Nhất khó chịu nhưng thật sự cũng không còn cách nào khác, nửa đêm nhiều lần thức giấc, đến sau liền dứt khoát không ngủ chỉ ôm lấy Vệ Kiều lắng nghe nhịp tim của nàng, lỗ tai dán ở trên ngực nàng, nghe nhịp tim thình thịch thình thịch, tâm tình nôn nóng bất an của Thập Nhất mới giảm bớt đi, cả người bình tĩnh trở lại.

Vài tháng tiếp theo là thời gian Thập Nhất cảm thấy bận rộn nhất, tuy rằng lần này là cùng Đỗ Nguyệt Minh xuất ngoại, nhưng mà với tính cách không đáng tin cậy kia của Đỗ Nguyệt Minh, đừng nói là giúp nàng, không phải mỗi ngày lôi kéo nàng vui chơi không để cho nàng học tập cũng đã là thắp nhang thơm mà cảm tạ a, Thập Nhất tận khả năng học tốt toàn bộ giáo trình của Nguyên Thụ, nhưng rốt cuộc nàng cũng không phải là thiên tài, càng về sau càng sâu càng khó hiểu, Vệ Kiều lo lắng nàng xuất ngoại cái gì cũng không biết, liền tìm cho nàng một lão sư ngoại ngữ, tính cách Thập Nhất lại là cắn răng chống đỡ, cứ như vậy, nàng chống đỡ đến mức bị bệnh, mùa hạ lại phát sốt đến bốn mươi độ, Tô Tử Ngạn mặc áo sơmi vội vàng chạy đến, phía sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

"Xảy ra chuyện gì?" Hắn đo nhiệt độ cơ thể cho Thập Nhất xong liền hỏi: "Ngươi sao lại phát sốt?"

Gương mặt Thập Nhất bởi vì phát sốt mà hồng nhuận phơn phớt, trước mắt choáng choáng váng váng, Vệ Kiều phải tham gia hội nghị ở thành thị lân cận, hôm nay là không về kịp, sau khi nàng cảm thấy không thoải mái liền chuẩn bị đón xe đến bệnh viện của Tô Tử Ngạn, đáng tiếc thân thể không gượng được, vẫn là ngã bệnh, cho nên mới gọi Tô Tử Ngạn tới đây.

Tô Tử Ngạn đo nhiệt độ cơ thể kinh ngạc mà nói: "Ba mươi chín độ năm, sao lại sốt thành như vậy?"

Hắn dùng tay áp lên trán Thập Nhất: "Ta trước sẽ kê cho ngươi thuốc hạ sốt, lại truyền thuốc một chút! "

Thập Nhất nghe hắn nói khẽ đáp lời: "Ân.

"

Tô Tử Ngạn đem thuốc và nước đặt trên đầu giường, hỏi: "Nàng còn chưa về?"

Thập Nhất ngửa đầu nuốt thuốc xuống, ân một tiếng: "Tam tiểu thư nói buổi sáng ngày mai sẽ trở về.

"

Tô Tử Ngạn trầm mặc vài giây: "Uống xong ngủ một giấc, ta truyền thuốc cho ngươi, ngươi giảm sốt liền sẽ không có chuyện gì.

"

Thập Nhất nghe lời uống thuốc xong liền nhắm mắt nghỉ ngơi, trong thuốc có thành phần gây buồn ngủ, rất nhanh nàng liền ngủ thiếp đi, Tô Tử Ngạn ngồi ở bên giường, cúi đầu nhìn Thập Nhất, lại nửa năm, cao lớn hơn, cũng lại càng gầy đi, có lẽ là đi theo bên cạnh Vệ Kiều một thời gian dài, càng lúc lại càng giống Vệ Kiều, không thích nói chuyện, ánh mắt sâu u, cũng không giống như trước kia nhìn thấy hắn liền quấn quít mà hỏi về bệnh tình của Vệ Kiều, phần lớn nàng luôn là nhìn chằm chằm vào Vệ Kiều, tựa như cái gì đều đã biết.

Sau khi truyền dịch xong Tô Tử Ngạn rút kim cho nàng, thấy nàng còn đang ngủ liền nhẹ chân nhẹ tay mà rời khỏi phòng, đi ra ngoài liền đụng đến một người đang vội vàng bước đến, hắn sửng sốt một chút: "Sao ngươi đã trở về rồi?"

Vệ Kiều cau mày: "Xảy ra chuyện gì? Nàng làm sao vậy?"

"Phát sốt.

" Tô Tử Ngạn lắc đầu: "Ai thông báo cho ngươi?"

Vệ Kiều đi lên phía trước hai bước, mở cửa, nhìn thấy Thập Nhất ngủ ở trên giường, nàng thở phào, đáp lại: "Liễu thẩm nói.

"

Nàng gọi điện thoại cho Thập Nhất không có người nghe máy, liền gọi điện thoại về nhà, Liễu thẩm nói cho nàng biết Thập Nhất phát sốt, nàng lập tức trở về, Tô Tử Ngạn nâng hộp thuốc lên nói: "Đi thôi, xuống lầu nói, để cho nàng nghỉ ngơi.

"

Vệ Kiều đi theo phía sau hắn: "Nàng sao lại phát sốt?"

"Không có việc gì lớn.

" Tô Tử Ngạn sợ nàng tự trách, cảm tình của các nàng vốn đã không dễ dàng, bản thân vẫn là đừng nên làm loạn thêm, hắn thành thật nói: "Ta cho nàng uống thuốc hạ sốt, cũng đã truyền dịch rồi, tỉnh lại liền sẽ không sao.

"

Vệ Kiều gật đầu, vẫn là không nghĩ ra người đang khỏe mạnh tại sao lại đột nhiên phát sốt, Tô Tử Ngạn suy nghĩ một chút liền đáp lại nàng: "Tâm bệnh a.

Có phải nàng đã biết chuyện làm phẫu thuật rồi hay không?"

Vệ Kiều ngơ ngẩn, chuyện làm phẫu thuật lúc trước nàng lo lắng Thập Nhất sẽ tự trách, cho nên không nói, nhưng mà ngẫm lại, dường như từ hai tháng trước, Thập Nhất vốn luôn hỏi đến chuyện làm phẫu thuật, bỗng nhiên liền không đề cập đến nữa, lúc đó nàng cho rằng Thập Nhất bận rộn việc học không để ý đến, cho nên người kia là đã biết rồi?

Người kia làm sao lại biết được?

Tất cả văn kiện cơ mật Vệ Kiều đều đặt trong tủ bảo hiểm trong phòng, bao gồm cả phong thư thông báo sẽ không làm phần phẫu thuật kia, trên gương mặt nàng có chút ảo não, hai tháng trước, Thập Nhất cái tủ kia ra để lấy tư liệu, chính nàng là người đưa chìa khóa.

Trong lúc nhất thời, Vệ Kiều vừa giận lại vừa thương, tức giận chính mình, lại đau lòng Thập Nhất, Tô Tử Ngạn nhìn nàng vài lần mới lên tiếng: "Không có việc gì nữa ta liền đi trước.

"

Vệ Kiều tiễn hắn ra đại môn, khi quay lại gian phòng Thập Nhất còn chưa tỉnh, vẫn là đang ngủ, Vệ Kiều nghĩ đến trong khoảng thời gian này mỗi lần người kia nhìn mình đều là một bộ dạng muốn nói lại thôi, nàng luôn cho rằng Thập Nhất là không muốn rời đi nhanh như vậy, cho nên mới nhẫn tâm không nhìn tới người kia, thì ra cũng không phải như vậy, người kia là muốn nói với mình về chuyện phẫu thuật a, cảm giác tự trách ập đến, Vệ Kiều đi đến bên giường, một tay nắm chặt lấy tay Thập Nhất, tay kia đặt lên trán Thập Nhất, còn chưa kịp rời đi đã bị nắm chặt lấy, Thập Nhất nhắm mắt mơ hồ nói: "Kiều Kiều, chờ ta.

"

Thanh âm rất thấp, dường như là tình nhân nỉ non, Vệ Kiều để nàng nắm chặt lấy, cúi đầu xuống hôn nhẹ lên đôi má ửng đỏ nóng hổi của nàng, nhỏ giọng nói: "Hảo, ta chờ ngươi.

"

Chờ ngươi lớn lên, chờ ngươi về nhà.