Trớ Chú Chi Tử

Chương 2

Thiên giới ẩn hiện trong mây, các tiên nữ đạp thái vân(mây ngũ sắc) xuyên qua các cung điện, các thần tướng cầm binh khí trong tay nghiêm mật trấn giữ thiên cung, tất cả đều ngăn nắp trật tự.

Khác với vẻ ngoài tường hòa chính là một tòalâu các (lầu gác) điêu lương ngọc thế (lầu xây bằng ngọc, xà nhà được điêu khắc) liên tục truyền ra tiếng thở dài.

Một nam tử tuán tú tựa nửa người vào ghế, hữu khí vô lực phe phẩy vũ phiến (quạt lông); tiểu tư (người hầu) ở một bên thỉnh thoảng lại bóc một quả nho bỏ vào miệng gã.

“Mệt chết ta… Không ngờ tiểu hồ ly lại tao lãng như thế, làm cho eo hông ta muốn mềm nhũn… Điều dưỡng ba bốn tháng trời cũng khôngbồi bổ lại được; sau này cái loại chuyện này đừng bao giờ tìm ta nữa.” Nam tử vừa ăn nho vừa lầm bầm lầu bầu.

Lúc này phó nhân (người hầu) ngoài cửa chạy vào thông báo, “Hạ Tử Tinh quân, Thái Thiên hậu phái người đưa lễ đến rồi…”

Hạ Tử từ trên ghế đứng dậy, đáp lời, “Ta đây sẽ tới.”

Một lão giả ở ngoài cửa chờ. Lão là tổng quản trong cung, cũng là một trong những tâm phúc bên người Thái Thiên hậu.

“Ai nha, còn muốn làm phiền Cảnh đại nhân tự mình đến tìm ta, tiểu thần sợ hãi…” Hạ Tử vừa nhìn thấy lão liền nhạo báng.

“Hạ đại nhân, cực khổ ngài rồi. Thái hậu bảo ta biếu ngài bảo châu của Kì Lân Sơn, để ngài điều dưỡng thân thể.” Lão cung nhân kính cẩn nói, tiểu thần phía sau lập tức đưa lễ vật lên.

Hạ Tử nhìn nhìn, mỉm cười cho phó nhân nhận lấy.

“Làm phiền Cảnh đại nhân, nhờ ông thay ta hảo hảo tạ ơn Thái hậu nương nương.”

“Hạ đại nhân khách khí rồi, lão xin cáo lui.”

“Đi thong thả.” Hạ Tử vẫn duy trì nụ cười, đưa mắt nhìn bọn họ giá vân (cưỡi mây) rời đi. Chờ bọn họ hoàn toàn biến mất trong tầm mắt,Hạ Tử thu lại nụ cười, tự giễu mà lắc đầu. “Ai… Thật là lúc này không giống ngày xưa a.” Gã lắc đầu đi vào trong phòng.

Phó nhân đang cầm thần châu đi theo phía sau gã, không hiểu hỏi, “Đại nhân, Thái hậuphái người đưa bảo châu tới cho ngài bổ sung thần lực, tại sao ngài còn không cao hứng a?”

“Ngươi biết cái gì a…” Hạ Tử cười, cầm vũ phiến(quạt lông) gõ đầu tên phó nhân kia,“Loại thần châu này có cái gì tốt hay hiếm lạ chứ? Trước kia khi ta thị hầu Thái hậu, cơ hồ mỗi ngày đều được ăn một viên cơ.”

Hạ Tửnày sàng kỹ (kỹ thuật trên giường aka kỹ thuật xxoo) rất cao, nguyên là nam sủng bên người Thái Thiên hậu;thời điểm gãđược sủng, mỗi ngày được ăn một viên bảo châu để bồi bổ thân thể, không có gì kì lạ.

Phó nhân bị lời gã nói làm thức tỉnh, vội vàng gật đầu, “Nói cũng đúng…”

Hạ Tử bất đắc dĩ oán trách, “Đáng tiếc a, một khi thất sủng thì nhân sự dĩ phi lạc (mọi việc hỏng cả); hôm nay có được một đế vương tuấn mỹ trẻ tuổi, Thái hậu bận rộn đi ‘nghiền ép’ hắn, nào còn nhớ rõ ta a…”

“Hư… Đại nhân ngài nói nhỏ chút đi…” Phó nhân khẩn trương cắt đứt lời gã.

“Ngươi sợ cái gì? Dù sao cũng là chuyện mọi người đều biết.” Hạ Tử bật cười, càng nói càng lộ liễu trắng trợn, “Chuyện Thái hậu yêuchất nhi (cháu trai – ở đây là con trai của em gái) và làm loạn với hắn cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Mà bây giờ đã coi là được rồi đó; trước kia ngay cả thân sinh nhi tử mà bà ta cũng không bỏ qua cho hắn. Nếu lão nương của ta cũng muốn bò lên giường của ta, ta nhất định cũng sẽ chán ghét đến muốn tự vẫn luôn ấy chứ.”

“Đại nhân, ngài nói nhiều quá rồi.” Khuôn mặt phó nhân hiện rõ sự sợ hãi.

“Hắc, cái gì bà ta cũng dám làm, còn sợ người ta nói sao?” Hạ Tử bỏ tọt thần châu vào miệng, giống như uống nước quả bình thường, không thèm để ý tới. “Lần này bà ta phái ta đi Phù U giới là muốn ta khai bao cho Phong thần đã đầu thai kia, bảo ta đem tất cả những kỹ xảo cao siêu nhất của phòng sự dạy cho y, để y càng ngày càng trở nên *** đãng đói khát… Ai, kỳ thực có Bích Động yêu hồ nào mà không *** đãng? Đúng là vẽ chuyện…”

“Vị phong thần kia… Nghe nói vốn là rất trinh liệt …” Phó nhân cảm thán nói.

“Đúng vậy, vốn là nam tử cao khiết (cao quý trong sạch) tam trinh cửu liệt; đáng tiếc a, đầu thai thành Bích Động yêu hồ, nhất định cả đời bị dục vọng khống chế, vĩnh viễn không thể trở mình được.” Hạ Tử nhìn thái vân ngoài cửa sổ, thở dài nói, “Nếu như tiên đế biết Phong thần hắn yêu thích nhất biến thành như vậy, nhất định sẽ vô cùng đau đớn a…”

***************************

Tiếng hấp duyệt (liếm mút) *** đãng và tiếng rên rỉ không dứt hòa lẫn vào nhau, trong tẩm thất xa hoa tràn đầy mùi vị ái dục.

Thiếu niên nằm giữa hai chân nam nhân, đôi môi đỏ bừng hút chặt tính khí to lớn; vật thể trướng to nổi đầy mạch máu dính thóa dịch, mặt ngoài tím đỏ nổi lên ngân quang *** uế.

“A… Thật thoải mái… Ngươi thật sự là lần đầu tiên sao… Quá tuyệt vời…” Kim Lânthở hổn hển, ôm lấy cái đầu Bích Dương ép xuống, làm cho phân thân của chính mình tiến vào sâu hơn.

Hai tay Bích Dương đỡ lấy căn bộ, miệng cố gắng mở to hơn để liếm mút; thỉnh thoảng ngẩng đầu, dùng đôi thủy mâu lam nhãn xinh đẹp nhìn chăm chú đối phương.Kim Lân nhìn dục vọng của mình ra vào giữa đôi môi hồng nhuận của nó, kích động đến toàn thân phát run. Hắn ngẩng đầu gầm lên một tiếng, chầm chậm dịch chuyển thắt lưng.

Bích Dương nhắm mắt lại, miệng không ngừng sáo lộng, chỉ cảm thấy một luồng chất lỏng tanh hôi bắn vào miệng mình. Nó ừng ực ừng ực nuốt vào, không để sót lại chút gì.

Sau khi nuốt ái dịch của nam nhân, nó nhất thời run rẩy khó chịu, trên da thịt cũng nổi lên ánh sáng nhàn nhạt.

“Hô…” Bích Dương thở hào hển lấy vật thể trong miệng mình ra. Kim Lân lập tức áp đảo nó; hai người xích lõa ôm lấy nhau, những nơi mẫn cảm trên cơ thể cũng dán chặt vào nhau.

Kim Lân dùng nhũ tiêm dựng thẳng của mình mà ma sát ***g ngực trắng nõn của đối phương, tính khí sau khi phát tiết của mình cũng đặt trên đùi nó.

Hắn cầm bắp đùi Bích Dương lên, để nội trắc (đùi trong) mềm mại của nó kẹp chặt lấy tính khí của mình, liên tục vặn vẹo thắt lưng.

Bích Dương nhìn nam căn vốn mềm nhũn liên tục ra vào giữa hai chân mình, dần dần trở nên vừa cứng vừa nóng, phần đầu của vật kia cũng đã rỉ nước. Nó hưng phấn cười lên, vươn tay trêu chọc chóp đỉnh của vật kia.

“Ngươi thích vật này sao…?” Kim Lân sắc sắc hỏi, cái mông luôn đung đưa chưa từng ngừng nghỉ.

Bích Dương gật đầu một cái, giãy dụa bắp đùi, kẹp tính khí hắn càng chặt hơn. Vật thể kia trở nên càng thô lớn hơn nữa, Bích Dương dứt khoát cầm luôn tiểu tính khí của chính mình, để hai phân thân cùng ma sát nhau.

“A… Ha…” Hắn say mê rên rỉ lên, Kim Lân buông chân nó xuống, lật thân thể của nó lại.

“Tiểu bảo bối… Lập tức cho ngươi càng thoải mái…” Kim Lânđẩy đẩy phân thân phát trướng thô to của mình vào cái mông trắng như tuyết, không chút chần chờ mà cọ xát nó. Tiểu huyệt kia lập tức hé ra hợp lại, như muốn mời gọi ngoại vật tiến vào. Kim Lân cười tà, để tiền bưng vẽ vòng vòng ngoài lối vào, làm u huyệt phấn hồng ẩm ướt rỉ ra chút ái dịch.

“Ân…” Bích Dương chống cự không nổi hấp dẫn, khó nhịn lắc lắc tiểu đồn đầy đặn như mật đào(aka cái mông tròn như quả đào).

Kim Lân bị nó chọc đến dục hỏa đốt người, nhưng hắn vẫn không thôi trêu đùa. Chen đầu đỉnh vào nhưng không chịu cho vào toàn bộ, hắn hào hển hỏi, “Bảo bối… Muốn không…? Muốn ta không?”

Bích Dương bị dục vọng hành hạ đến hai mắt đẫm lệ. Nó thở gấp, quay đầu lại, trong miệng hàm hồ trả lời, “Muốn…”

Kim Lân mỉm cười đắc ý, nâng cao eo lại tiến vào một tấc. Bích Dương rốt cục nhẫn không nổi nữa, nó thở hổn hển đẩy mông, chủ động lui ra sau một chút.

‘Phốc!’ một tiếng.

“A…” Khoái cảm được sáp nhập làm hai người đồng thời kêu lên.

Bích Dươngyêu đến chết cảm giác bị sáp nhập này, bởi mỗi khi cơ thể bị ngạnh bổng (cây gậy cứng -> tự hiểu) nóng cháy lấp đầy, nó đều có thể cảm giác được năng lượng cuồn cuộn rót vào cơ thể mình. Nó dùng sức ép chặt tiểu huyệt, điên cuồng phóng đãng xoay xoay eo nhỏ quanh phân thân của đối phương.

Kim Lân nắm hông của nó, vừa cố sức trừu động vừa mắng, “Ngươi đúng là tao hóa chết tiệt! Nga… Hảo chặt, mau kẹp chặt lại cho ta… Nga…”

Bích Dươngtự nắm lấy tính khí đang dao động giữa hai chân mình, tiếp tục lắc mông phối hợp với đối phương. Tính khí khổng lồ mỗi lần cắm xuống đều đâm sâu đến tận cùng, lúc lui ra lại bị nó kẹp chặt lại. Kim Lân bị nó hút đến dục tiên dục tử; đời này hắn chưa bao giờ gặp được bạn giường thích hợp như thế.

Cuối cùng hắn không chịu nổi mà kêu to bắn ra. Bích Dương tất nhiên tham lam co rút nội bích, hấp thu dương tinh của đối phương.

Kim Lân bị nó hút đến toàn thân vô lực. Hắn thở hổn hển té ngã trên người Bích Dương, dục vọng vẫn chôn trong thân thể nóng rực của người dưới thân. Bích Dương liếm môi, hài lòng cảm thụ năng lượng đang được tích lũy trong cơ thể mình.

Nghỉ ngơi được một lát, nó lại lần nữa kẹp chặt ngoại vật, nhẹ nhàng đong đưa cái mông. Kim Lân không ngờ nó có thể hồi phục nhanh như vậy, nhanh chóng cố định tiểu đồn không an phận của nó, ghé vào lỗ tau nó, thấp giọng hỏi“Bảo bối, ngươi muốn đem ta hút khô phải không?”

Bích Dương quay đầu. Gương mặt thẹn thùng kiều diễm của nó khiến Kim Lân nhìn đến mà huyết mạch căng phồng, huyết khí trực tiếp dồn xuống hạ thể. Bích Dương cao hứng phát hiện tính khí trong cơ thể mình lại bắt đầu cứng rắn nóng bỏng. Nó khanh khách cười, vui vẻ xoay người lại ôm lấy Kim Lân, nửa người dưới đã không tự chủ được mà thức tỉnh. Kim Lân khẽ gọi. Bây giờ dục hỏa của hắn đang dâng cao; hung hăng vừa hôn nó vừa mắng, “Tiểu lãng đề tử(người *** đãng)! Hôm nay ta không thể không thao chết ngươi!”

Hắn vắt đùiBích Dươnglên tay, ra sức nâng người xỏ xuyên đối phương.

“A… A… Ha…” Trong miệng Bích Dương phát ra tiếng rên tiêu hồn thực cốt, trên mặt là thần sắc say mê.

************************

Các đại thần tụ tập bên ngoài tại phòng nghị sự, vẻ mặt ngưng trọng. Hôm nay là nguyên lão hội mỗi tháng một lần, nhưng tộc trưởng Kim Lânvẫn chưa thấy mặt. Chờ hồi lâu, quan truyền lệnh từ bên ngoài tiến vào.

“Đại vương có lệnh, tháng này hủy bỏ hội nghị, thỉnh chư vị trở về đi.”

Lời vừa ra khỏi miệng quan truyền lệnh, chúng thần đã ồ lên. Một đại thần cao giọng nói, “Đại nhân, một tháng trước, Đại vương đã hủy bỏ tất cả mười mấy hội nghị lớn nhỏ rồi! Hôm nay lànguyên lão hội có ý nghĩa trọng đại, há có thể nói không làm sao?”

“Đại vương có chuyện quan trọng, hội nghị được dời đến tháng sau, thỉnh các vị trở về đi.” Quan truyền lệnh cứng nhắc nói.

“Đại vương rốt cuộc bận rộn chuyện trọng yếu gì? Thậm chí ngay cả nguyên lão hội cũng muốn dời đến tháng sau?” Một số đại thần cũng bày tỏ bất mãn.

“Hạ quan không rõ ràng lắm, hạ quan chẳng qua là phụng mệnh làm việc, thỉnh các vị trở về đi.” Quan truyền lệnhnói xong câu này liền quay đầu rời đi.

Chúng thần thúc thủ vô sách(bó tay), một số người chỉ đành oán trách đáng lẽ nên rời đi trước, một số đại thần khác đều tụ lại một chỗ, thì thầm với nhau.

“Các ngươi biết Đại vương gần đây đang bận rộn cái gì không?”

“Ta nghe cung nhân nói…” Một đại thần hạ thấp giọng nói, “Đại vương gần đây có được một gã mỹ nam tử tuyệt sắc, từ đầu tháng này tới nay đều cùng mỹ nhân kia ở trong phòng, cơ hồ chân khôngbước khỏi cửa, cho dù là ai thỉnh cũng không chịu ra ngoài.”

“Sao lại có chuyện hoang đường như thế được?” Một vị trung thần giận đến thổi râu trợn mắt “Quốc gia đại sự lại không trọng yếu bằng một nam tử yêu mị?”

“Nam tử kia có lai lịch gì?” Có người chen miệng hỏi.

“Ta nghe thân tínbên cạnh vương hậu nói, mỹ nhân kia chính là nghiệt chủng mà Thúy phi nương nương sinh ra hồi hai trăm năm trước…”

Tin tức này vừa truyền ra, những người có mặt chỉ thấy khiếp sợ, luôn miệng kêu “Hoang đường hoang đường”. Một đại thần khác biết tin tức, không cam lòng bị bỏ quên liền nói “Nghiệt chủng kia lớn lên tuyệt sắc như thiên tiên, Đại vương bị mê hoặc đến ba hồn bảy phách cũng không thoát được, nửa bước cũng không nỡ rời khỏi nó, hơn nữa càng không thèm quan tâm đến chính sự.”

“Sao có thể tiếp tục như vậy được?” Mọi người rối rít lắc đầu.

Trung thần kia ngửa mặt lên trời gào to “Chẳng lẽ nói, vận mệnh của Kim hồ tộcchúng ta đã tận…”

************************

Kim LânvàBích Dương nhốt mình trong phòng, chẳng phân biệt ngày đêm mà giao hoan. Hơn một tháng sau, rốt cục bởi vì tinh lực Kim Lân hầu như không còn mà ngưng lại. Sau khi Kim Lân ‘xuất quan’ (ra ngoài, ý chỉ ra ngoài phòng á =.=!!!), chuyện đầu tiên hắn làm là chạy đến tùng lâm (rừng cây) rậm rạp mà hút lấy tinh hoa. Bích Dương hút đi tinh khí trên người hắn, hắn chỉ có cách hút tinh hoa từ những tinh linh khác.

Vương hậuThước Lan từ trước đến giờ khôn khéo, đã sớm sai người nấucanh nhân sâm bổ dưỡng. Sau khi Kim Lân hồi cung, Thước Lan dẫn phó nhân, tự mình mang đến cho hắn.

Bọn họ ngồi trong thủy tạ, nhìn ra hồ quang sơn sắc (hồ xanh núi đẹp). Thước Lanquan tâm, cẩn thận thổi nguội canh nhân sâm mới đưa đến tay hắn. Kim Lân mỉm cười nhận lấy, nhìn gã đưa tình rồi mới uống cạn cả chén.

Nước trong chén còn khá nhiều. Thước Lanngồi bên cạnh lại lấy chén thứ hai cho hắn, âm thầm đợi hắn mời mình uống chung.

Dường như đúng như gã chờ mong, Kim Lân lên tiếng, “Canh này một mình ta uống cũng không hết…”

Thước Lan vui sướng, chờ hắn mời mình cùng dùng, không ngờ Kim Lânlại nói một câu, oanh động lỗ tai gã, “Ngươi cử người mời Bích Dương công tử tới đây.”

Dung nhan xinh đẹp của Thước Lanbỗng chuyển sang trắng bệch, bất khả tư nghị(không hiểu) nhìn Kim Lânđang vô cùng vui vẻ hưng phấn.

Không lâu sau, Bích Dươngđược quan nhân dẫn đến đây. Xem ra nó vô cùng có sức sống, y bào lam sắchài hòa với màu mắt, trên y bào thêu đồ đằng (hoa văn) cẩm lý(hình cá trên vải gấm) tinh xảo; đầu đội bạch ngọc quan, bên tai rủ xuống vài sợi tóc, càng tôn thêm vẻ kiều mị của khuôn mặt diễm lệ.

Kim Lânkéo nó ngồi xuống bên chân mình, thân mật ôm hông nó. “Bảo bối nhi, đây là canh nhân sâm ngàn năm, rất bổ. Tới, uống một hớp đi.” Kim Lân cầm lấy chén choBích Dương uống.

Thước Lan giận dữnhìn cảnh này. Đây là canh do gã trăm phương ngàn kế chuẩn bị cho Kim Lân uống! Ai ngờ lại bị tình địch uống hết vào bụng. Gã chỉ biết nắm chặt tay, không dám biểu hiện sự tức giận.

Bích Dương nhướng mày uống xong vài hớp, Kim Lân thân mật lấy ống tay áo lau vết nước bên môi nó, hoàn toàn coi như Thước Lan không tồn tại.

“Uống không ngon sao?” Kim Lân lấy tay chỉ chỉ vào cái môi đang chu ra của Bích Dương. Nó không nói gì, chỉ cau mày.Kim Lân đang muốn đút nốt phần canh còn dư lại trong chén cho nó, lại bị nó tránh khỏi. Kim Lân thấy nó không thích, lập tức đem canh để qua một bên.

“Cầm đi đi.” Hắn thờ ơ ra lệnh.

Thước Lan cắn răng cưỡng bức bản thân duy trì vẻ mặt hiền hòa. “Vâng, thần thiếp xin được cáo lui trước.”

Sau khi Bích Dương đến, Kim Lâncũng không buồn liếc gã lấy một cái, chỉ thờ ơ “Ân’” một tiếng, chuyên tâm ôm Bích Dương tán tỉnh, ghé vào lỗ tai và cổ nó, vừa cọ vừa hôn. Bích Dương sợ nhột, vừa quay đầu lại bị hắn bắt lấy cằm buộc phải quay lại.

Thước Lan càng xem càng phải nén giận. Gã chịu đựng cơn tức giận đang chuẩn bị bộc phát, mang theo phó nhân rời đi.

Trên đường trở về phòng, gã gặp Thúy Tư. Trên tay thị nữ của nàng cũng đang bưng chén thuốcđôn thuỷ. Xem ra tâm tư của nàng vàThước Lan giống nhau, đều là muốn lấy lòngKim Lân.

(thuốc đôn thủy: canh thuốc được làm bằng cách chưng cách thủy các loại vật liệu)

Thước Lan vốn là tâm tình cũng không tốt, cộng thêm Bích Dương chính là nàng tự rước lấy, đối mặt với người kia đương nhiên sắc mặt nàng cũng không tốt gì.

Gã mang ngữ khí châm chọc hỏi“Yêu, khó có dịp thấy Thúy phiđưa bổ phẩm (thuốc bổ) tới cho Đại vương a?”

Thúy Tư lúng túng gật đầu, khóe miệng Thước Lan cười lạnh. “Cũng khó trách, nhi tử của Thúy phiđúng là mị lực phi phàm. Đại vương vì nó mà hơn tháng nay, chân không ra khỏi cửa, chuyện này đối với Đại vương mà nói cũng không phải là chuyện tốt a… Nhi tử có khả năng như thế, làm mẫu thân của nó nhất định cũng rất tự hào a!”

Khuôn mặt Thúy Tưđan xen xanh trắng, khó chịu nhìn gã chằm chằm, không nói được một câu phản bác.

Thước Lan cố làm ra vẻ đáng tiếc, “Có một trợ thủ thật là tốt a. Mẫu tử nhất tề ra trận, Đại vương nhất định là được hầu hạ đến phục phục thiếp thiếp (dễ bảo, ngoan ngoãn). Ai… Ai bảo ta không biết điều chứ, không sinh được hài tử thì phải chịu thua thiệt thôi.”

Thúy Tư bị gã châm chọc đến xấu hổ vô cùng, sắc mặt trở nên xanh mét. Nhi tử và mình chung một trượng phu, chẳng lẽ chính nàng không biết đây là chuyện trái luân thường đạo đức sao? Chỉ cần tưởng tượng đến bộ dáng thân mật của bọn họ, nàng không chịu được đến gần như muốn nôn mửa! Nhưng ai có thể hiểu được nỗi chua xót trong lòng nàng đây?

Nhưng Thước Lan sẽ không bao giờ biết thông cảm cho nàng. Gã chính là muốn đem hết tức giận đối với Bích Dươngphát tiết trên người nàng. Gã tiếp tục châm chọc khiêu khích, “Bất quá a, ta khuyên Thúy phi ngươi cũng đừng uổng phí tâm tư nữa. Đại vương bây giờ vì nhi tử của ngươi mà thần hồn điên đảo, ngươi đưa bổ phẩmđi còn không phải đều vào bụng nó sao? A, bất quá a, dù sao các ngươi cũng là mẫu tử, cái gọi là phì thủy bất lưu ngoại nhân điền (nước phùa sa không chảy ruộng người ngoài), Thúy phi ngươi cũng không mất mát gì…Ha ha ha…” Châm chọc đủ rồi, gã rốt cuộc cũng cười lớn rời đi.

Thúy Tưđứng tạo chỗ, giận đến toàn thân phát run. Nàng cảm thấy choáng váng buồn nôn, lòng đầy sự tức giận mf không chỗ nào phát tiết.

“Nương nương… Bổ phẩm này làm sao bây giờ?” Tiểu thị nữ phía sau bất an hỏi.

Thúy Tư không muốn để ý tới những lời châm chọc của Thước Lan. Nàng giận dỗi nói, “Đương nhiên là đưa đến cho Đại vương.”

“Nga…”

Một chủ một tớ theo đúng kế hoạch, tiếp tục đi tới. Hai người hỏi thăm, biết được Kim Lân đang ở bên hồthủy tạ. Nhưng khi nàng tới nơi thì đã không thấy bóng người nào trong thủy tạ nữa rồi.

Tiểu thị nữ khó hiểu, hỏi, “Chẳng lẽ Đại vương đã đi rồi?”

“Nhanh như vậy?” Thúy Tư chưa từ bỏ ý định mà nhìn quanh,“Qua bên kia xem chút đi.”

Các nàng đi lại gần liền nghe thấy thanh âm không bình thường.Thúy Tư vừa nghe tiếng rên rỉ xen lẫn giữa thống khổ và *** liền biết được đây là tiếng gì, nhưng nàng đã không còn kịp quay lại nữa, hai người đã đến lan can bên ngoài thủy tạ rồi.

Một vật lam sắc đang nhúc nhích phía sau lan can, một thiếu niên đang đong đưa thân mình, phía sau thiếu niên đó là đế vương khôi ngô đang ngửa đầu lên thở dốc. Người kia thấy người không mời mà đến – Thúy Tư, hai mắt nhất thời trợn tròn.

“Ân… Mau…” Bích Dương phía dưới hắn cảm thấy hắn dừng lại, lập tức khó nhịn mà mở tiểu đồn ra thúc giục người phía trên, cái đầu nhỏ cũng đưa ra phía ngoài dò xét.

Chính mắt thấy cảnh hai người giao hoan, Thúy Tưđột nhiên hít một ngụm khí lạnh, che miệng lui về phía sau nửa bước. Bích Dương nghe được tiếng hít khí, ngay sau đó quay đầu, thấy mẫu thân của nó đang đứng ngoài lan can thủy tạ.

Bích Dương không có chút quan niệm xấu hổnào, cũng không biết chính mình nên cảm thấy ngượng ngùng. Nó hồn nhiên mỉm cười vớiThúy Tư, cái miệng nhỏ màu hồng khẽ gọi, “Nương…”

Nụ cười và tiếng gọi của nó như một tiếng sấm, hung hăng đánh thẳng vào ngực Thúy Tư. Hô hấp của nàng đột nhiên cứng lại, một giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt. Nàng bưng mặt, chạy như điên. Tiểu thị nữ luống cuống theo sát nàng chạy đi.

Bích Dương nhìn nàng rời đi, vẻ mặt hoang mang không hiểu thế nào.

***************

Cuồng phong gào thét, nhánh cây yếu ớt dưới ánh trăng dao động, đan cài vào nhau thành những hình ảnh quái dị. Thúy Tưchạy băng băng trong đình viện phủ đầy lá rụng. Nàng không cần biết phương hướng, chỉ biết chạy loạn, bên tai tựa hồ còn vang lên tiếng kêu của Bích Dương–

“Ân… Ân… Mau…”

“Nương…Nương…Nương…”

Tiếng kêu gọi của Bích Dươngđan xen vào tiếng gió rít bên tai; hai âm thanh lần lượt thay đổi, hòa quyện vào nhau tạo ra một thứ âm thanh làm người ta không thở nổi.Thúy Tư che lỗ tai, không khống chế được mà hét to, “Đừng gọi nữa! Đừng gọi nữa!”

Nàng cảm giác cả trời đất đều đang xoay tròn, cây cối cao lớn biến thành ác ma bao vây nàng; nhánh cây đung đưa như những móng vuốt sắc nhọn của ác ma muốn chộp lấy nàng.

“A –!” Nàng cảm thấy như minh sắp bị bắt, kinh hoàng hét lên, càng chạy loạn khắp nơi.

Thúy Tư chạy như điên, bất tri bất giác đi tới bên cạnhmột cái đầm sâu. Nước trong đầm lấp loáng dưới ánh trăng, tựa như muôn vàn con cá dưới đó muốn thoát ra. Thúy Tư bị những ánh sáng đó hấp dẫn, trong lúc thần trí hỗn loạn, nàng bước lên trước một bước. Không ngờ một bước này đạp vào khoảng không, rơi vào trong đầm —

***************

“Nương nương? Thúy Tư nương nương?” Tiểu thị nữ lo lắng gọi trong hoa viên. Nàng đang bưng bổ phẩm mà Thúy Tưchuẩn bị cho Kim Lân, đương nhiên không thể theo kịp. Nàng chạy vài bước đã bị Thúy Tư bỏ lại phía sau, hoàn toàn không biết Thúy Tư đã chạy đến đâu.

Tiểu thị nữ một mình tìm thật lâu nhưng vẫn không cách nào tìm được. Nàng đành phải quay lại tẩm cung của Thúy Tư, nhờ những người khác tìm hộ. Mọi người tìm kiếm trong cung đến hơn nửa đêm vẫn không thấy tung tích nào của Thúy phi. Tất cả mọi người lòng như lửa đốt, quan nhân phụ trách hầu hạThúy Tưhàng ngày đành phải đến nhờ Kim Lân trợ giúp. Mà khi Kim LânvàBích Dươngđang hoan ái, hắn cũng không quan tâm, chỉ phái một đội thị vệ đi tìm.

Cho đến buổi trưa hôm sau, mọi người rốt cuộc phát hiện nơi Thúy Tư chết chìm. Thi thể của nàng nổi lên mặt nước,được thị vệ vớt lên.

Hai mắtThúy Tư nhắm nghiền, thân thể bị ngâm nước hơi trướng lên. Quan nhân và bọn thị nữ quỳ gối bên cạnh thi thể khóc lóc thảm thiết.

Nghe được tin báo,Kim Lân mang theo Bích Dương chạy tới, đầu tiên là thấy được cảnh này.

“Sao có thể như vậy…” Kim Lân cũng không bao giờ ngờ nàng lại gặp nạn. Hắn ngồi xuống cạnh thi thể, không đành lòng mà kiểm tra xem xét.

Bích Dươngkhông hiểu hoàn cảnh này là thế nào. Nó chỉ biết luống cuống chạy đến bên cạnh mẫu thân; đang muốn kéo tay nàng liền bị Kim Lânnhanh chóng cầm tay nó.

“Bích Dương, đừng đụng…” Kim Lân kéo nó ra.Bích Dương lo lắng nhìn mẫu thân đang ‘ngủ say’, liều mạng đẩy ***g Kim Lânra. Kim Lânsiết chặt hông nó, gầm nhẹ, “Bích Dương! Nương của ngươi đã chết!”

Chết? Cái gì gọi là chết? Bích Dương mở to mắt kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch.

Kim Lân đau đớn ôm lấy nó, dán trán mình vào trán nó. “Bích Dương…Nương của ngươi sẽ không tỉnh lại nữa… Nàng chết, vĩnh viễn rời khỏi chúng ta…”

Bích Dương tựa hồ như đã biết cái gì đó, hốc mắt nó đỏ lên, trong ngực nổi lên một trận đau đớn. Lần đầu tiên nó cảm thấy trong mắt mình như có chất lỏng gì đó tràn ra, trong mắt nó bây giờ, hình ảnh mẫu thân nằm trên cỏ bắt đầu trở nên mơ hồ.

“Đem thi thể mang về, hảo hảo xử lý.” Kim Lân hạ lệnh, ôm Bích Dươngvẫn còn đang bàng hoàng rời đi.

Bích Dương nằm trên vai hắn, nhìn mẫu thân cách mình càng ngày càng xa…

Đây là cái chết đầu tiên mà nó phải chứng kiến…

***************

Sau khi Thúy Tư chết, Bích Dươngvốn im lặng càng trở nên trầm mặc hơn, ngay cả chuyện phòng the luôn làm nó nhiệt tình cũng trở nên lạnh lùng. Kim Lân vì muốn nó vui vẻ mà hao phí hết tâm tư, không tiếc ném thiên kim mà cải tạo toàn bộ tẩm cung, mỗi ngày đều bận rộn cướp đoạt kì trân dị bảo tặng cho nó, thế nhưng không sao cầu được một nụ cười của nó nữa.

Các đại thần oán than khắp nơi. Kim Lân vẫn chỉ làm theo ý mình, tâm tư hao tổn trên người Bích Dươngchưa bao giờ giảm.

Bích Dươngthờ ơ, không quan tâm đến chuyện bên ngoài. Nó lại trở thành tượng gỗ xinh đẹp, chỉ ngồi ngẩn người trên lộ thai trước kia. Một ngày, quan nhân hầu hạ nó nói vớiKim Lân, Bích Dương luôn thích nhìn sâm lâm bên kia. Kim Lân linh quang chợt lóe, nghĩ tới ách phụ nuôi dưỡng Bích Dương trong sâm lâm kia. Trước tiên hắn đem ách phụ tới.Bích Dương nhìn thấy dưỡng mẫu đã dưỡng dục mình nhiều năm, quả nhiên lộ ra nụ cười.

Kim Lânvui mừng, ra lệnh cho ách phụ làm bạn bên cạnhBích Dương, cho bà hưởng cẩm y ngọc thực(sống sung sướng). Sau khi tâm tình của Bích Dươngtốt lên, lại tiếp tục tích cực phối hợp cầu hoan Kim Lân.Kim Lân đương nhiên vô cùng mừng rỡ đến không nói nổi.

Kim Lân càng ngày càng không thể rời bỏ nó. Sáng nay là ngày khó có dịp hắn mở thần hội, chính miệng nói muốn lập Bích Dương là vương phi.

Trung thần nhất trí phản đối, lý do đơn giản là thân phận vô cùng xấu hổcủa Bích Dương.

Kim Lân bực tức vỗ án, quát, “Bích Dươngvà ta không có liên hệ máu mủ nào! Sao lại không thể?”

Mọi người không nói gì, một quan viên trẻ tuổi tuấn tú– Thu Khi, bỗng nhiên đứng lên nói, “Đại vương, nghe nói Bích Dương công tử từ nhỏ sống ở trong sâm lâm, do một ách phụ nuôi lớn, chẳng những không biết chữ, nói lại không rành. Vi thần cho là, vương phi như vậy khó có thể làm người ta tin phục.”

Kim Lân thở phào nhẹ nhõm, nói, “Chẳng qua là vấn đề này thôi sao? Vậy còn không giải quyếtđược chắc? Ta cho Bích Dương thỉnh một vị lão sư không được sao?”

Quần thần đều luôn miệng nói được, thảo luận xem nên để vị hiền sĩ nào dạy cho Bích Dương. Lúc này, một vị đại thần đức cao vọng trọng đứng lên.

“Đại vương, Thu Khi đại nhân tài trí hơn người, không bằng để đại nhân tới giảng bài choBích Dương công tử đi?”

Sự đề cử của vị đại thần đó được cả đám đại thần phụ họa. Thu Khi khách sáo đứng lên từ chối, các đại thần ngươi một lời ta một ngữ nói, “Thu Khi đại nhân bác học đa tài, thái độ làm người chính trực không hà khắc khắt khe, đúng là lựa chọn tốt nhất.”

“Vi thần cũng đồng ý. Xem từ nam chí bắc, từ triều đình đến dân gian, chỉ có Thu Khi đại nhân là xứng đáng với trách nhiệm nặng nề này.”

Kim Lân thấy ý kiến bọn họ thống nhất, dĩ nhiên cũng vuốt cằm đồng ý.“Thu Khi đại nhân, nếu tất cả mọi người đều kì vọng ngươi thì ngươi cũng đừng từ chối nữa.”

Thu Khi lúc này mới khom người lĩnh mệnh. “Đa tạ các vị kì vọng, vi thần đương nhiên sẽ cố hết sức.”

Mọi việc đã thu xếp ổn thỏa, tâm tìnhKim Lân rất tốt, hài lòng tuyên bố bãi triều. Thu Khi như không có chuyện gì xảy ra, cùng các đồng liêu rời khỏi phòng hội nghị. Sau khi tách khỏi mọi người, ánh mắt trung hậu đàng hoàng của hắn đột nhiên lóe lên tinh quang giảo hoạt. Hắn trở lại đường cũ, từ một cánh cửa bí mật chạy vào hậu cung.

Một nữ quan đã sớm xuất hiện ở cửa chờ sẵn. Hai người gặp nhau, nữ quan lập tức dẫn hắn tới tẩm cung của vương hậu Thước Lan.

“Vi thần tham kiến nương nương.”

“Chỉ có chúng ta ở đây, ngươi cũng đừng khách khí như vậy.” Thước Lan khẽ mỉm cười“Hãy bình thân.”

“Vâng.” Thu Khi đứng lên, đầu tiên chính là hồi báo quyết định trên hội nghị vừa rồi.

Thước Lan hài lòng gật đầu. “Làm rất tốt, những đại thần kia đều thu được cái tốt từ ta, quả nhiên không để ta phải thất vọng. Tất cả đều tiến hành đúng theo kế hoạch của ta…” Trong ánh mắt gã lộ ra sát ý tàn nhẫn, “Phía dưới tất cả đều là của ngươi.”

“Khó được nương nương để mắt vi thầnnhư thế, nhưng ta…” Trong lời nói của Thu Khibiểu lộ ý muốn lùi bước. Thước Lan lập tức mở miệng, “Thu Khi, đến lúc này, ngươi không phải muốn nói với Bổn cung rằng ngươi sợ chứ?”

“Không, có thể vì nương nương dốc sức là vinh hạnh của vi thần.” Thu Khi vội vàng giải thích “Chẳng qua là vi thần thế đơn lực bạc, chỉ sợ không cách nào hoàn thành sự phó thác của nương nương…”

“Cái này ngươi yên tâm.” Thước Lan nhàn nhã dựa vào ghế phượng, “Ta đã mua chuộc quan nhân bên người tiện nhân kia rồi. Trong ứng ngoài hợp, đảm bảo ngươi có thể thuận lợi xong việc.”

Gã nhướng mắt, ra dấu cho cung nữ đứng một bên. Cung nữ kia nâng một cái hộp nhỏ, đi tới trước người Thu Khi. Thu Khi mở ra cái hộp kia, chỉ thấy một làn khói mỏng yêu mị bốc lên; trong cái hộp đó chứa bột phấn tử sắc nhàn nhạt.

“Đây là dùng hủ cốt điệpmài thành bột phấn.” Thước Lan hời hợt giải thích,“Chỉ cần ngươi thổi nhẹ nó vào mặt của tiện nhân kia… Khuôn mặt xinh đẹp kia của nó sẽ hóa thành máu loãng, lam mâu(đôi mắt màu xanh dương) xinh đẹp kia sẽ mang theo da thịt mà rơi xuống đất. Đến khi đó, nó sẽ phải thống khổ giãy dụa trên mặt đất, gào lên đau đớn, cho đến khi nó biến thành một bộ xương khô… Cho dù có yêu lực lớn hơn đại vương đi chăng nữa cũng không có cách nào giúp nó hồi phục như cũ…”

Thu Khi rùng mình một cái, vội vàng đóng nắp hộp lại. Trên mặt Thước Lan đều là nụ cười tà ác. Gã dùng ngữ điệu vô cùng nhẹ nhàng êm ái nói ra cảnh tượng tàn khốc đã được gã tưởng tượng không biết bao lần, “Khi nghe thấy nó kêu la thảm thiết, ta sẽ sai người thả ra ngoài một đoàn hủ điệp cốt; bọn chúng sẽ bay vào từ cửa sổ đang mở; khi ngửi thấy mùi da thịt thối rữa sẽ rắc vô số lân phấn ăn mòn nó từ từ… Làm cho cánh tay trắng nõn, hai chân thon dài, lục phát xinh đẹp của tiện nhân kia… hòa tan tất cả…!”

“Nương nương…” Thu Khi cũng vì kế hoạch ác độc của gã mà thấy run sợ.

“Ngươi chỉ cần đứng được xa, bảo đảm ngươi lông tóc vô thương… Nếu như Đại vương truy cứu tới, chúng ta có thể nói, đây chỉ là ngoài ý muốn…Nó bị một đám hủ cốt điệp không rõ lai lịch giết chết, hoàn toàn sẽ không có người hoài nghi đến chúng ta…”

Kế hoạch mà Thước Lan vạch ra thiên y vô phùng(kín kẽ, không chỗ sơ hở).Thu Khi làm tướng, đi làm chuyện đó mà phấn khích đến phát run. Hắn cẩn thận cầm cái hộp, quỳ xuống lĩnh mệnh.

“Thu Khi hiểu… Ta nhất định sẽ không làm nương nương thất vọng.”

Khóe miệng Thước Lan hiện ra nụ cười độc ác, chậm rãi gật đầu. “Hoàn thành nhiệm vụ rồi, chỗ tốt nhất định không thiếu được ngươi, Ha ha…”