Trở Về Từ Địa Ngục

Chương 7: Phát hiện mới?

Dịch: LynX1810

Biên: LinhMuội

***

Ngô Đại Hải xem xong trước, ngã đầu nằm trên ghế, hắn cũng hơi mệt, dĩ nhiên là bất lực nhiều hơn.

- Có chuyện gì?

Lương Xuyên hỏi.

- Không có gì, đúng là trốn nợ thật, phía dưới cũng không điều tra thêm được gì về vụ án.

Báo cáo này được làm rất chi tiết, vì Triệu Thanh Sơn là vụ án duy nhất phía cảnh sát cùng thống nhất ý kiến nên cảnh sát điều tra vụ này cũng rất cẩn thận.

- Chưa chắc.

Lương Xuyên lắc đầu:

- Triệu Thanh Sơn có vấn đề.

Nghe xong, Ngô Đại Hải choáng váng hỏi:

- Anh thấy hắn không phải trốn nợ?

- Cái này khó mà nói được, nhưng anh nhìn đi, trong phần báo cáo này có ghi rõ, trước khi Triệu Thanh Sơn chạy trốn hắn đã gửi tin nhắn thông báo cho tất cả những người có trong danh bạ mình, nói bản thân nợ nhiều quá nên phải chạy trốn, mở đầu của nội dung tin nhắn hắn viết "Anh em, tôi nợ nần quá nhiều nên trốn đi một thời gian..." Tin nhắn này cũng được gửi cho bố mẹ của hắn.

- Tôi không nghĩ hắn ta sẽ làm loại chuyện này, hơn nữa trên báo cáo ghi rõ cha mẹ hắn chỉ nhận được một tin nhắn này, không nhận bất kì tin nhắn nào nữa mà gần nửa năm qua, Triệu Thanh Sơn cũng chưa từng gọi điện về nhà.

- Nói không chừng là họ đang bao che.

Ngô Đại Hải nhún vai:

- Sợ cảnh sát hoặc bọn đòi nợ mò tới.

- Cái này không có khả năng.

Lương Xuyên lắc đầu:

- Bố mẹ của Triệu Thanh Sơn đều là nông dân, họ sống ở thôn Tây, hơn nữa thôn Tây vừa mới phát hiện một thi thể. Hiện giờ truyền thông còn chưa tiết lộ nhưng chắc chắn thôn Tây và dân bản xứ nơi đó nhất định đã biết được tin tức. Vì thế, bây giờ cảnh sát đi điều tra Triệu Thanh Sơn thì bố mẹ hắn ta có thể nghĩ tới cái gì? Chính là con trai họ bị cảnh sát coi là nghi phạm giết người.

Trừ phi cha mẹ của Triệu Thanh Sơn biết tin tức con trai mình giết người từ lâu và đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đối phó với cảnh sát, nếu không, nhất định sẽ lộ ra sơ hở. Tất nhiên, điều quan trọng nhất là không có khả năng dùng lý do đơn giản này để qua loa cho có lệ. Trong báo cáo cũng nói rõ, cha mẹ Triệu Thanh Sơn còn yêu cầu cục cảnh sát xem xét thi thể đó có phải của con trai họ hay không, hai người cũng khóc hết nước mắt rồi. Được rồi, tôi không nghĩ nông dân sẽ đơn giản, thành thật nhưng hai người này không thể nào diễn như thật thế kia được. Hơn nữa, bố mẹ Triệu Thanh Sơn nói con trai họ đã rời nhà gần nửa năm, trong khoảng thời gian này chưa từng gọi điện về, cũng không có bất kỳ tin tức gì, chỉ là đi trốn nợ thôi sao có thể không có liên lạc gì với gia đình? Trên thế giới này có rất nhiều người dù đang trốn nợ thì lâu lâu bọn họ cũng sẽ liên lạc với gia đình một lần.

- Anh vòng vo hồi lâu mà còn chưa đi tới điểm mấu chốt của vụ án.

Ngô Đại Hải nhắc nhở:

- Xuyên, lúc trước anh nói nếu Triệu Thanh Sơn giết người, trên căn bản hắn không cần thiết phải chạy trốn nhưng bây giờ anh lại nói hắn ta không bỏ trốn, cái này...quá mâu thuẫn rồi.

- Cách giải quyết đơn giản nhất chính là loại bỏ những mâu thuẫn đó.

Lương Xuyên với tay cầm hai cây bút máy trên bàn:

- Mâu thuẫn đầu tiên là Triệu Thanh Sơn không giết người.

Lương Xuyên đặt bút xuống nói tiếp:

- Mâu thuẫn thứ hai là Triệu Thanh Sơn không phải ra ngoài trốn nợ.

Lương Xuyên lại đặt cây bút thứ hai xuống.

Ngô Đại Hải cau mày sau đó dường như hắn đã nghĩ ra được điều gì, nói:

- Ý của anh là...!?

- Đúng, tôi suy đoán, rất có khả năng là Triệu Thanh Sơn đã chết.

- Không, không...

Ngô Đại Hải lập tức lắc đầu như trống, đối với hắn mà nói vụ án một mạng người và vụ án hai mạng người hoàn toàn khác nhau:

- Đây là anh đang võ đoán*, chỉ dựa vào một bản báo cáo liền cho rằng đối phương đã chết.

*Võ đoán: là suy đoán chủ quan của một người.

- Có chết hay không chỉ cần điều tra một chút sẽ biết, tôi đề nghị anh nên tiến hành điều tra thêm bước này với Triệu Thanh Sơn. Huống hồ đã chết một người, cho dù có chết thêm người nữa cũng không có gì bất ngờ cả.

Lương Xuyên nói xong cầm lấy một cái bánh bao cắn một miếng.

Bấy giờ, Ngô Đại Hải gật đầu, mạng người là quan trọng nhất, hắn không thể không thận trọng:

- Bây giờ tôi sẽ đi sắp xếp nhiệm vụ, anh đi cùng tôi không?

- Được rồi, anh mau đi đi, đến giờ cơm trưa nhớ gọi tôi.

Ngô Đại Hải vẫy tay và bước ra khỏi văn phòng.

Lương Xuyên ngồi xuống ghế làm việc của Ngô Đại Hải, trong lúc uống sữa đậu nành hắn mở máy tính của Ngô Đại Hải xem lại video của thiếu niên Tôn Hiểu Mạnh kia.

Đến giữa trưa mà Ngô Đại Hải chưa quay lại, khoảng một giờ Tần Đào gõ cửa văn phòng và bước vào:

- Lương cố vấn?

- Ừm?

Lương Xuyên ngẩng đầu lên.

- Đội trưởng Ngô gọi tôi dẫn anh đi ăn cơm.

- Ồ, được thôi.

Lương Xuyên đứng dậy đi theo Tần Đào đến nhà ăn. Dù đã qua giờ cơm trưa nhưng trong nhà ăn vẫn còn một số người đang dùng bữa, cảnh này trong cục cảnh sát cũng không có gì lạ, đôi khi họ bận rộn nên các vị ấy không kịp giờ ăn cơm.

- Đội trưởng Ngô đâu?

Lương Xuyên hỏi sau khi ngồi xuống.

- Đội trưởng Ngô đã đi qua đội cảnh sát Song Lưu rồi.

- Đội cảnh sát Song Lưu?

Lương Xuyên nghe Tần Đào nói vậy khẽ cau mày, vừa ăn vừa hỏi:

- Tình tiết vụ án có chuyển biến mới à?

- Vâng, đúng vậy! Đội trưởng Ngô đã gọi điện cho tôi vì điện thoại của anh không gọi được nên nhờ tôi gọi anh đi ăn cơm, hắn nói sẽ quên đi ăn.

Lương Xuyên gật đầu, Ngô béo vẫn còn nhớ rõ tật xấu của hắn. Hắn không cảm thấy đói dù mình cũng cần phải ăn để sống nhưng hắn lại chẳng có cảm giác đói bụng, đây là tâm bệnh từ nhỏ của hắn, vì không có cảm giác đói nên Lương Xuyên luôn quên mất chuyện ăn cơm.

- Nói một chút về vụ án đi.

Lương Xuyên nhắc nhở.

- Dạ, hiện tại chúng tôi tập trung điều tra Triệu Thanh Sơn, sau đó có nhận được hai tin tức có giá trị: một là bác sĩ pháp y đã xác nhận thi thể kia đã chết vào tháng một, dựa theo nhật ký điện thoại của Triệu Thanh Sơn thì trong tháng một hắn đã liên hệ với hai người ở Thiên Tân. Từ đó, chúng tôi đã tìm được danh tính của hai người đó, một trong số hai người đó hình dáng trông rất giống với thi thể kia. Hai số điện thoại chỉ có một số liên hệ được, sau khi hỏi thăm mới biết hai người này từ Thiên Tân đến đây, đều là đồng hương với nhau, một người tên là Trương Bảo Quân, người kia là Trương Nghị Cường, số điện thoại không gọi được là của Trương Nghị Cường. Trương Bảo Quân nói từ tháng một năm ngoái hắn chưa gặp lại người đồng hương này. Hiện tại Trương Bảo Quân đã được đội cảnh sát điều tra quận Song Lưu triệu tập để hổ trợ điều tra, đội trưởng Ngô qua đó là vì việc này. Ngoài ra còn có một sự kiện nữa là vào tháng ba, chiếc ô tô Triệu Thanh Sơn mua chưa được nữa năm đã được đưa đến một cửa hàng sửa chữa ô tô để sơn lại.

- Hủy thi diệt tích?

Lương Xuyên vừa uống một ngụm canh vừa nói.

- May mắn sau khi chiếc xe kia sơn lại nhưng Triệu Thanh Sơn lại không đến lấy nên vẫn để ở đó, hình như Giản pháp y đang kiểm tra cái gì đó để đưa ra manh mối quan trọng.

Ăn cơm xong Lương Xuyên mượn dây sạc điện thoại của Tần Đào để sạc pin, trở lại văn phòng của Ngô Đại Hải. Hắn tình cờ đi ngang qua phòng thẩm định pháp y ở tầng hai, thấy trên tay Giản Hồng cầm một bản báo cáo đang đi tới.

- Nghe nói đã có phát hiện mới?

Lương Xuyên hỏi.