Trọng Sinh Thập Niên 80 Dưỡng Tể Tể

Chương 99

Gần đây Thôi Thanh Phong bận buôn bán kem, cả ngày cả đêm đều bận, ngẫu nhiên có chút thời gian thì đến Phàm Tiểu Điếm phụ cha Thôi nhập hàng. Bản thân Hứa Chiêu cũng bận rộn, nên đã lâu chưa gặp Thôi Thanh Phong, lúc này nhìn thấy thì vô cùng vui vẻ mà gọi: "Thanh Phong!"

Thôi Thanh Phong nghe tiếng gọi mới hoàn hồn, cố nặn ra nụ cười, sau đó chậm rãi đi tới.

Hứa Chiêu cười hỏi: "Thanh Phong, cậu vừa phát ngốc cái gì đấy?"

Thôi Thanh Phong xấu hổ mỉm cười, chậm nửa nhịp mà trả lời: "Đang nghĩ mua gì ăn đó mà." Kỳ thật là bị hình ảnh ngọt ngào của Hứa Chiêu và Thôi Định Sâm làm cho cứng ngắc.

"Cậu đã nghĩ ra món nào chưa?"

"Chưa." Thôi Thanh Phong lắc đầu.

Hứa Chiêu cười rộ lên: "Nếu muốn mua thức ăn thì cậu phải hỏi bác gái mới chuẩn."

"Lần sau tớ sẽ hỏi rõ rồi mới mua." Thôi Thanh Phong cười gượng, ánh mắt không tự chủ chuyển đến hướng Thôi Định Sâm, nói: "Tiểu thúc, thúc về rồi à."

Thôi Định Sâm gật đầu, ừ một tiếng.

Thôi Thanh Phong hỏi: "Thúc về khi nào vậy?"

Thôi Định Sâm đáp: "Buổi sáng."

"Ba nhắc thúc nhiều lắm, thúc biết ba đi đứng không tiện, sao không về nhà?" Thôi Thanh Phong tiếp tục hỏi, trước kia Thôi Định Sâm về lại thị trấn, đầu tiên sẽ về nhà thăm cha Thôi, sau đó trò chuyện với ba Thôi một lúc, lần này chỉ tạt qua Phàm Tiểu Điếm thăm cha Thôi một cái, sau đó lại lên xe đi tiếp.

Thôi Định Sâm: "Thúc tới nhà Hứa Chiêu."

Tới nhà Hứa Chiêu –

Từ sáng cho tới chiều muộn –

Hóa ra, hóa ra là vậy, Thôi Thanh Phong nghe xong, trong tim đau đớn từng cơn, dù biết rằng hắn và Hứa Chiêu không có duyên phận, không thể nào ở bên nhau, nhưng sâu trong nội tâm vẫn không tự chủ mà ôm một tia hy vọng, nhưng, nhưng đó là nếu Hứa Chiêu không thích tiểu thúc.... Chỉ là trên đời không có chữ nếu, vừa rồi tiểu thúc đã thiếu chút nước hôn Hứa Chiêu, Hứa Chiêu không phản cảm, ngược lại là cười, thì ra, thì ra Hứa Chiêu cũng thích tiểu thúc.

Không nhìn Thôi Định Sâm nữa, Thôi Thanh Phong nhịn không được chuyển mắt nhìn Hứa Chiêu.

Hứa Chiêu lúc này mới cười hỏi chuyện buôn bán kem của Thôi Thanh Phong.

"Tốt lắm." Thôi Thanh Phong bình thản mà nói: "Kem cây bán tốt lắm, mỗi ngày đều không đủ hàng bán."

Hứa Chiêu cười nói: "Sinh ý tốt như vậy, cậu có thể thuê thêm người làm, thành ông chủ lớn luôn."

Thôi Thanh Phong cúi đầu cười khổ một tiếng, không trả lời.

Hứa Chiêu không nhìn thấy biểu tình của Thôi Thanh Phong, mà nhìn vào hai quả dưa hấu trên quầy hàng, sau đó đưa cho Thôi Thanh Phong và Thôi Định Sâm nói: "Còn hai quả dưa hấu không bán được, cả hai cầm về ăn đi."

Thôi Thanh Phong không tâm tình từ chối.

Thôi Định Sâm cũng không cự tuyệt.

Hứa Chiêu thì kéo tay Hứa Phàm: "Thời gian không còn sớm, cháu vào chợ mua ít thịt với đường về nhà, cả hai cũng về đi."

Thôi Định Sâm nói: "Tôi đưa em về."

Hứa Chiêu nói: "Không cần đâu ạ, cũng không xa, chút là cháu về đến nhà."

"Để tôi đưa em về." Thôi Định Sâm kiên định.

"Dạ được ạ." Hứa Chiêu không tiếp tục cứng rắn.

Thôi Định Sâm quay đầu nhìn Thôi Thanh Phong, đưa quả dưa hấu trong tay cho Thôi Thanh Phong, sau đó nói: "Thúc đưa Hứa Chiêu, Hứa Phàm về thôn Nam Loan, cháu về nhà trước đi."

Thôi Thanh Phong gật đầu.

Thôi Định Sâm lúc này mới cùng Hứa Chiêu, Hứa Phàm đi quanh chợ mua thịt heo, gạo nếp, rồi cùng về thôn Nam Loan.

Thôi Định Sâm không ở lại thôn lâu, đạp xe của Hứa Chiêu về thị trấn, tới đầu trấn thấy được Thôi Thanh Phong đứng cạnh cột điện.

Trong ngực Thôi Thanh Phong ôm hai quả dưa hấu, cúi đầu nhìn mặt đất.

Thôi Định Sâm không xuống xe, mà chỉ dừng lại, nhìn Thôi Thanh Phong, gọi: "Thanh Phong."

Thôi Thanh Phong suy sụp đáp một tiếng.

Nhìn thấy tâm tình của Thôi Thanh Phong, Thôi Định Sâm hơi cau mày lại gọi: "Lại đây."

Thôi Thanh Phong ôm dưa hấu bước tới.

Thanh âm Thôi Định Sâm vẫn như bình thường: "Lên xe, về nhà."

Thôi Thanh Phong nhẹ nhàng "dạ" một tiếng.

Thôi Định Sâm đạp xe vững vàng.

Thôi Thanh Phong ôm dưa hấu ngồi phía sau.

Thôi Định Sâm dùng sức đạp bàn đạp, xe đạp bon bon chạy về phía trước, Thôi Định Sâm hướng xe về hướng đông, gặp chướng ngại vật trên đường thì bấm chuông leng keng vài tiếng, sau đó hai người cùng yên lặng.

Một hồi lâu, Thôi Thanh Phong mở miệng trước: "Tiểu thúc."

Thôi Định Sâm đáp một tiếng.

Thôi Thanh Phong dùng giọng điệu trần thuật nói: "Đây là xe đạp của Hứa Chiêu."

Thôi Định Sâm nói: "Ừ, là xe của em ấy."

"Hứa Chiêu cho thúc mượn à?"

"Ừ."

Nói xong lại một mảnh yên lặng, một hồi sau, Thôi Thanh Phong lại mở miệng lần nữa: "Tiểu thúc, thúc đi công tác mấy ngày đều liên lạc với Hứa Chiêu à?"

Thôi Định Sâm đáp: "Ừ, có điện thoại thì gọi cho em ấy một cuộc."

"Nếu ngày nào cũng có điện thoại – "

"Thì ngày nào cũng gọi cho em ấy."

Thôi Thanh Phong không nói gì.

Lấy này đổi thành Thôi Định Sâm cất tiếng trước, y nhìn ánh trăng sáng ngời trên bầu trời, nói: "Thanh Phong, Hứa Chiêu tìm một người không phải chỉ để làm bạn, mà còn để bảo vệ, giúp đỡ, thấu hiểu, hậu thuẫn, tất cả những thứ này thúc đều có thể làm được."

Thôi Thanh Phong cúi đầu nói: "Cháu biết, cháu đã biết."

Thôi Định Sâm thản nhiên mà ừ một tiếng, nhìn ánh trăng đang tỏa sáng, đột nhiên lại nhớ Hứa Chiêu, muốn biết Hứa Chiêu hiện đang làm gì, có nhớ y không, hẳn là không, dù sao bên cạnh Hứa Chiêu có một Hứa Phàm không yên tĩnh quấn lấy, Hứa Chiêu không có thời gian để nhớ y.

Sự thật đúng với những gì Thôi Định Sâm nghĩ, Hứa Chiêu quả thật không có thời gian nhớ Thôi Định Sâm, từ lúc về tới nhà, Hứa Phàm không chịu yên lặng cứ ở bên tai Hứa Chiêu bla bla nói chuyện, cằn nhằn lẩm bẩm không ngừng, nói là bé nhìn thấy Đại Ny nhi em gái Đại Trang rồi, Đại Ny nhi cả người đều hồng, giống con khỉ con, không đáng yêu.

Hứa Chiêu đang làm sủi cảo nghe vậy, quay đầu lại nói một câu: "Con vừa mới sinh ra cũng như thể, cả người đỏ hỏn, chả đẹp tí nào."

Bị ba ba nói không đẹp, Hứa Phàm ngây người.

Hứa Chiêu tiếp tục làm sủi cảo.

Hứa Phàm tiến đến bên người Hứa Chiêu khẳng định: "Con đẹp!"

Hứa Chiêu thật sự nghiêm tục mà nói: "Con vừa mới sinh ra không đẹp."

"Con đẹp."

"Không đẹp."

"Đẹp!" Hứa Phàm lớn tiếng nói, còn dậm chân một cái.

Hứa Chiêu nhịn không được cười rộ lên, sau đó giải thích cho Hứa Phàm một chút, nói là mỗi đứa trẻ đều là một thiên sứ nhỏ sống ở tinh cầu khác, sau đó được cha mẹ yêu thương gọi tới trái đất, cả người hồng hồng không phải là không đẹp, mà là tới bên cạnh cha mẹ, trải qua nhiều khó khăn, được cha mẹ yêu thương, càng lớn sẽ càng xinh đẹp.

Hứa Phàm cái hiểu cái không mà nói: "Đại Ny nhi sau này xinh đẹp."

Hứa Chiêu gật đầu nói: "Đúng rồi."

"Con siêu đẹp luôn."

Cố chấp thế! Hứa Chiêu có lệ mà nói: "Đúng đúng đúng, con đẹp ơi là đẹp, tam oa tử nhà chúng ta sao mà đẹp thế không biết."

Ánh mắt long lanh của Hứa Phàm nhìn Hứa Chiêu, nghiêm trang chững chạc mà trả lời: "Con cũng, cũng không biết, sao con đẹp như thế."

"..." Lấy đâu ra nhiều tự tin thế!

Hứa Phàm lại bắt đầu gọi: "Ba ba."

Hứa Chiêu không còn kiên nhẫn nữa, nói: "Bảo bảo thân yêu à, đừng ba ba nữa, ăn sủi cảo ăn sủi cảo."

"Dạ được ạ, ba ba."

"Ngoan."

"Ba ba."

"...Lại sao thế?"

"Con muốn ăn một bát sủi cảo."

"Ừ."

Hứa Chiêu múc sủi cảo ra bốn bát, bưng ra bàn cơm ngoài sân, Hứa Phàm rửa tay xong liền chạy tới muốn dùng tay ăn, bé không quen dùng đũa, thìa thì trơn, lúc nào ăn sủi cảo đều muốn ăn bằng tay.

Chỉ là Hứa Chiêu kiên quyết không cho Hứa Phàm dùng tay, nếu không thì không cho ăn.

Hứa Phàm tức giận mà ra góc tường đứng, lấy cách này kháng nghị Hứa Chiêu đòi "quyền tự do dân chủ", Hứa Chiêu không để ý Hứa Phàm.

Mẹ Hứa từ phòng bếp đi ra, hỏi: "Tam oa tử sao thế?"

Cha Hứa đáp: "Tức giận."

"Tức giận cái gì?"

"Nói là dùng thìa ăn sủi cảo không đủ no, muốn dùng tay ăn, nhưng Hứa Chiêu không cho."

Mẹ Hứa nói: "Nhưng cũng không thể không ăn chứ."

Hứa Chiêu nói: "Hai người đừng để ý tới nó, chúng ta ăn của chúng ta."

Cha Hứa, mẹ Hứa trước kia dạy dỗ con cái không đúng, Hứa Chiêu đã nói trực tiếp với hai người mấy lần, hiện tại về phương diện giáo dục trẻ con này, cả hai hoàn toàn nghe Hứa Chiêu.

Vì thế ba người lớn cúi đầu ăn sủi cảo, sủi cảo nhân thịt heo củ cải, phần lớn là cải củ, có ít thịt heo điểm vào, lại có mộc nhĩ, nấm, cắn rách vỏ trắng mềm dai dai là mùi thơm của củ cải và thịt lập tức lan ra.

"Hương vị sao con?" Mẹ Hứa hỏi Hứa Chiêu.

Hứa Chiêu nói: "Ngon lắm ạ."

Bột mì là nhà mình làm, củ cải là nhà mình trồng, những thứ còn lại đều thuần thiên nhiên, tất nhiên là ăn ngon.

Cha Hứa cũng nói theo: "Ừ, ăn ngon, bên trong còn có thịt."

Mẹ Hứa nói: "Ít thịt thôi, làm sủi cảo thịt ít mới ngon."

Hứa Chiêu nói tiếp: "Thịt cũng tươi nữa."

Ba người vừa mới dứt lời, trên bàn lòi ra thêm một nhóc béo, đúng là Hứa Phàm vừa đứng ở góc tường rồi. Hứa Chiêu nhìn Hứa Phàm, cố ý trêu hỏi: "Ôi trời, ai đây ta? Ai lại nằm sấp ở bàn ăn nhà chúng ta thế này."

Hứa Phàm cười hì hì nói: "Ba ba, là con nè, con là tam oa tử nha."

Hứa Chiêu tiếp tục giả bộ nói: "Tam oa từ à, à, là tam oa tử sao, tam oa tử làm gì thế?"

Hứa Phàm nhìn Hứa Chiêu nói: "Ba ba, con cũng muốn ăn, ăn sủi cảo."

"Con cũng muốn ăn sủi cảo à?" Hứa Chiêu tiếp tục hỏi: "Không đúng, vừa rồi không phải con tức giận sao? Không phải không ăn à?"

Cái vấn đề này khó quá, Hứa Phàm không biết trả lời như thế nào.

Hứa Chiêu lấy ra trọng điểm, hỏi: "Con không tức giận à?"

Hứa Phàm nghiêm túc mà trả lời: "Con tức giận."

"Tức giận sao còn ăn sủi cảo?" Hứa Chiêu hỏi.

"Dạ, con, con, con ăn sủi cảo xong, ăn sủi cảo xong lại tức giận tiếp." Hứa Phàm cầm thìa lên.

Ăn sủi cảo xong lại giận tiếp –

Hứa Chiêu: "..."

Cha Hứa, mẹ Hứa nghẹn cười.

Hứa Phàm cũng không hề khách khí, nói xong liền ngồi bạch mông xuống, ngồi cạnh Hứa Phàm bi bô mời mọi người rồi ăn sủi cảo, Hứa Chiêu khẳng định không để Hứa Phàm chịu đói, gắp một miếng sủi cảo từ trong chén lớn, thổi thổi rồi bỏ vào bát nhỏ của Hứa Phàm.

Hứa Phàm lập tức dùng thìa múc lên, cắn một miếng, vẻ mặt hạnh phúc: "Oa, ăn ngon quá đi!"

Nhóc béo này!

Hứa Chiêu cười vươn tay véo nhẹ má thịt của Hứa Phàm.

Cha Hứa, mẹ Hứa cũng cười.

Người một nhà đang vui vẻ ăn cơm, bỗng có tiếng gõ cửa.

"Ai thế?" Cha Hứa hỏi.

"Là con." Bên ngoài truyền vào một âm thanh quen thuộc.

"Con là ai?" Cha Hứa lại hỏi.

"Ba, là con, Hữu Thành." Hứa Hữu Thành ở bên ngoài nhỏ giọng nói.

Là Hứa Hữu Thành –

Cha Hứa ngạc nhiên.

Mẹ Hứa nháy mắt cảnh giác.+

Hứa Chiêu tâm sinh nghi hoặc.