Trọng Sinh Tướng Quân Luôn Xem Mình Là Thế Thân

Chương 4: Đầu óc ngươi mới có vấn đề

Edit: Hạ Vy

_____

Chương 4: Đầu óc ngươi mới có vấn đề.

Mộ Chi Minh đứng ở cửa hít sâu vài cái, bình phục nỗi lòng, vỗ vạt áo sau mà đi vào, y cúi đầu nhìn người trước mặt chắp tay hành lễ: "Phụ thân, mẫu thân."

Trong phòng, Mộ Bác Nhân cùng Cung thị ngồi ngay ngắn ở ghế thái sư trước tấm bình phong với chiếc bàn gỗ khắc tứ quân tư. Cung thị vừa thấy cửa mở ra lập tức mỉm cười, Mộ Bác Nhân bên cạnh cũng ngẩng đầu liếc mắt nhìn Mộ Chi Minh một cái: "Nói mê sảng xong?"

"Xong rồi, phụ thân chớ trách." Mộ Chi Minh cười nói.

Mộ Bắc nhân "hừ" một tiếng, bàn tay nắm chặt tay vịnh của ghế.

"Được rồi, được rồi, ai cả đời không gặp ác mộng, không nói hai ba câu hồ đồ đâu." Cung thị hiền hòa nhìn Mộ Chi Minh vẫy tay, "Ly Chu, tới đây với nương."

Mộ Chi Minh đi đến bên cạnh Cung thị, nàng ôn nhu chấp hai tay lại, rũ mi cười nhạt nói: "Ly Chu, lần này gọi con đến báo cho con một tin, tháng sau là săn xuân hiến tế Quý Phi nương nương triệu cha cùng con vào cung, đi đến núi Cửu Khúc trước, mộc Thánh Thượng ơn trạch, nguyện năm này an khang thái bình. "

Săn xuân hiến tế, bốn chữ này phiêu phiêu dạt dạt mà tiến vào lỗ tay của Mộ Chi Minh lập tức làm y hóa đá, cơ thể vô thức mà run rẩy. Trái tim Mộ chi Minh như bị ai hung hăng nhéo lên nó một cách tàn nhẫn, khiến cho hô hấp của y như cứng cả lại.

Bởi vì, đó là kiếp trước vào lúc này, nghiệt duyên của y cùng Phó Nghệ chính thức bắt đầu.

Kiếp trước trong buổi săn xuân hiến tế, Mộ Chi Minh cưỡi tuấn mã va chạm vào một con dã thú đang phát cuồng, làm con ngựa của y hoảng loạn chạy như điên mà vào trong rừng sâu, ký ức trong lúc đó của y chỉ toàn là một mảnh hỗn loạn. Mộ Chi Minh chỉ nhớ, mình bị ném xuống hồ sâu trong khe núi, mơ hồ mà mất đi ý thức.

Rồi sau đó, Ngũ hoàng tử Phó Nghệ không màng nguy hiểm, nhảy lên hồ sâu cứu y lên.

Từ sau chuyện này, Mộ Chi Minh một lòng báo ân, từng bước đi nhầm, bước vào vực sâu đau khổ vạn kiếp bất phục.

"Ly Chu, chuyện đã dặn dò nghe rõ không?" Mộ Bác Nhân trước lúc đó đã dặn dò những loại quy củ trong cung.

Tâm trạng của Mộ Chi Minh từ từ mà bị kéo về, thoát ra khỏi bóng ma kiếp trước, hô hấp của y đột nhiên có chút không thuận, run thanh đáp: "Hài nhi nghe rõ."

Y hơi cúi đầu rồi lại ngẩng lên, ánh mắt lạnh lẽo như vùng địa cực ngàn năm, nhưng lại càng giống như huyền thiết cứng rắn sau khi được rèn giũa trong lửa. Mộ Chi Minh trong lòng hạ quyết tâm, kiếp này, nhất định phải không để chuyện đó xảy ra, không giẫm lên vết xe đổ.

Mộ Chi Minh nghĩ tới nghĩ lui, bắt đầu học nín thở trong nước.

Săn xuân bắt đầu, ngựa của y chính là ngự tứ, không thể không cưỡi.

Nếu trở lại kiếp này, Mộ Chi Minh chắc chắn sẽ tự mình lo liệu, chỉ cần y có thể tự mình từ dưới hồ nước sâu đi lên, không cần người khác cứu giúp, thì mọi chuyện lập tức không thể xảy ra, cũng không đi vào vết xe đổ của kiếp trước.

Chỉ là hiện giờ đầu xuân trời giá rét, nếu đi xuống sông tập bơi thì quả là một lựa chọn không sáng suốt. Mộ Chi Minh suy nghĩ, đột nhiên lại nhớ đến trong phủ đệ có một cái thùng tắm lớn, y hiện tại chỉ là thiếu niên, thân hình chưa phát triển. Vì thế, cái thùng tắm lớn kia, có thể sẽ vừa với y.

"Thải Vi tỷ." Mộ Chi Minh về phòng vội vã gọi Thải Vi tới, "Phiền tỷ giúp ta một việc, đem thùng tắm lớn nhất trong phủ đổ đầy nước ấm sau đó để ở phòng ta."

Thải Vi nhìn y tuy nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo.

Từ đó về sau qua mấy ngày, Mộ Chi Minh luôn nhốt mình ở trong phòng. Hôm nay cũng vậy, y vẫn ở trong thùng tắm kia, luyện tập nín thở. Trong lúc y còn ở dưới nước, bỗng nhiên nghe thấy Thải Vi gõ cửa, nói: "Thiếu gia, Khuông đại phu tới."

"Ào" một tiếng, Mộ Chi Minh từ trong nước trỗi dậy, động tác mạnh mẽ đến mức nước văng ra không ít. Sau đó, y bắt đầu ho khan một trận.

Thải Vi đứng ở ngoài phòng nghe thấy động tĩnh bên trong, lo lắng nói: "Thiếu gia, ngươi lại ngâm ở trong nước sao? Đừng để sặc quá lâu, nếu không sẽ đau họng."

"Không có việc gì, khụ, Khuông đại phu vì sao lại đến, khụ khụ." Mộ Chi Minh lấy nước rửa mặt, động tác nhanh nhẹn mà đi ra khỏi thùng tắm. Y lấy khăn lau sạch nước trên người mình, mặc tốt trung y, sau đó mới gọi Thải Vi đi vào, giúp y chải lại đầu tóc, mặc lại y phục.

Sau khi mọi thứ được thu xếp xong, Mộ Chi Minh nhanh chóng mà đi ra đại sảnh gặp Khuông đại y.

Khuông đại phu là ngự y, nhưng cùng phụ thân của Mộ Chi Minh là bằng hữu nhiều năm, hai người quan hệ rất tốt. Mộ Chi Minh từ nhỏ hay bị đau đầu nhức óc, tất cả đều nhờ vào Khuông đại phu trị liệu. Mộ Chi Minh xưa nay tôn sư kính trường, giờ phút này không dám chậm trễ, chạy nhanh đến đại sảnh, mắt thấy Khuông đại phu xách theo hòm thuốc hoa cúc lê điêu chim tước ngồi ở kia, vội vàng đi lên: "Khuông đại phu, người như thế nào tới, hôm nay không tiến cung vào Thái Y viện làm việc sao?"

"Ai u." Khuông đại phu vừa thấy y tới, khuôn mặt lo lắng mà đứng lên, bắt lấy tay Mộ Chi Minh bắt đầu xem mạch, "Ly Chu, gần đây ngươi xảy ra chuyện gì?"

"Con không có việc gì, con làm sao có thể xảy ra chuyện gì. "Mộ Chi Minh mê mang đáp.

"Tiểu thị vệ bên cạnh ngươi tìm ta tới." Khuông đại phu lo lắng, sốt ruột mà chỉ vào thái dương, "Hắn nói đầu óc ngươi nơi này có vấn đề!"

Mộ Chi Minh: "..."

Khuông đại phu nói tiếp: "Mỗi ngày đều ngâm mình trong thùng tắm thật là nổi điên mà!"

Mộ Chi Minh: "..."

Sau nửa canh giờ, Mộ Chi Minh đuổi theo Văn Hạc Âm đang nhảy nhót lung tung ở tiểu viện, hại cậu chạy đi mất. Mộ Chi Minh đuổi theo phía sau, hung hăng nói: "Văn! Hạc! Âm! Ngươi đứng lại đó cho ta! Ngươi mới là đầu óc có vấn đề!"

Văn Hạc Âm mũi chân nhẹ điểm, bay vọt đến đình viện tứ giác thừa lương đình ở rừng trúc, tay ôm giữ ổn định thân mình hướng về phía dưới nói: "Ta không nói sai, ngươi cả ngày ngâm mình trong thùng tắm không để ý đến ai! Không bệnh ai sẽ như vậy!"

Mộ Chi Minh không biết khinh công, đứng ở trước đình hóng gió, ngửa đầu lên tức muốn hộc máu mà kêu: "Ngươi xuống đây cho ta!"

Văn Hạc Âm lắc đầu: "Không nghe thấy, không nghe thấy."

Mộ Chi Minh khoát tay áo: "Được, ngươi có bản lĩnh cả đời cứ ở trên đó! Đừng xuống dưới!"

Hai người nháo đến mưa phùn kéo đến, hạt mưa nhè nhẹ bay xuống. Mộ Chi Minh thấy thế mới giơ lên tay che đầu, Thải Vi lập tức cầm dù giấy bước nhanh tới rồi, "Trở về thôi, nháo đến ông trời đều nhìn không nổi nữa, ban mưa tưới hai ngươi." Nàng mở ô, che mưa cho Mộ Chi Minh, lại nhìn lên đình hóng gió đỉnh hô, "A Âm ngươi còn không xuống dưới? Nếu thành gà rớt vào nồi canh, bị nhiễm phong hàn, thì ta cũng mặc kệ ngươi."

Văn Hạc Âm cọ tới cọ lui mà nhảy xuống đình hóng gió bèn thấy Mộ Chi Minh đắc ý cười, mang theo ánh mắt gian xảo nhìn cậu.

"A! Thải Vi tỷ cứu mạng a!" Văn Hạc Âm trốn đến phía sau Thải Vi, duỗi tay nắm chặt nàng ống tay áo, kéo nàng ngăn cản Mộ Chi Minh.

"Đừng nói là Thải Vi tỷ, dù có mời Thiên Vương lão tử tới, cũng không thể nào cứu được ngươi!" Mộ Chi Minh chỉ cậu tức giận nói.

Hai người một trước một sau, ngươi truy ta đuổi mà vòng quanh Thải Vi, nàng bị túm đến đông diêu tây oai, không thể nề hà nói: "Thiếu gia, mới vừa rồi dùng từ thô bỉ nhưng trăm triệu lần không thể ở trước mặt lão gia nói, hai ngươi thật là chiết sát ta, thả ra nghe ta nói, hôm nay Khuông đại phu ở phủ đệ, Quốc công mở tiệc chiêu đãi, thiếu gia không thể đến muộn, mau theo ta đi đổi y phục, ở phòng khách chờ người."

Hoa đào dính mưa, mùi thơm xuân ý, hôm nay phủ đệ Yến Quốc Công, nhạc vang lên cũng hoà thuận vui vẻ.

Bình minh nhoáng lên, cuối cùng là tới ngày Mộ Chi Minh vào cung.