Trồng Trọt Làm Giàu Tại Dị Giới

Chương 14: Chương 14

Cẩm Xuyên sau giây phút xung động đem hà bao đưa qua liền có chút hối hận.

Kế hoạch ban đầu của cậu là đợi thêm một khoảng thời gian nữa, đợi đến khi Dư Chu đã hoàn toàn quen thuộc với sự tồn tại của cậu mới đem hà bao tặng đi.

Nếu không sao hà bao được thêu xong từ hai ngày trước lại vẫn luôn bị cậu cất giấu dưới lớp cuối cùng của rổ mà không động tới.

Đã được đặt ở đó ba ngày rồi, kết quả khi Dư Chu chỉ tùy ý hỏi một câu, cậu liền không kiềm chế được lấy nó ra.

Hình như vẫn là có chút vội vàng thì phải.

Dư Chu nhìn chiếc hà bao thật lâu không nói tiếng nào, thời gian hắn im lặng càng lâu, lòng Cẩm Xuyên liền không tự chủ được trầm xuống.

Không biết đã qua bao lâu, lâu tới mức Cẩm Xuyên cảm thấy bàn tay cầm hà bao của cậu đã sắp không cầm nổi nữa.

Cuối cùng Dư Chu cũng lên tiếng.

Chỉ là nội dung trong câu nói lại khiến cậu bất giác lùi về phía sau một bước, đầu cúi thấp nhìn mũi chân mình, hai hàm răng cắn chặt.

Cậu không phải là một ca nhi không có chính kiến của riêng mình, trước khi quyết định thêu chiếc hà bao này thì cậu đã suy nghĩ một cách rõ ràng những việc mà mình muốn làm.

"Ta xác định."

Giọng nói của Cẩm Xuyên rất nhỏ, nhưng lại cực kì kiên định.

Dáng vẻ cậu lúc này thật sự quá mức buồn tủi, Dư Chu nhìn mà trong lòng cảm thấy như bị thứ gì đó bóp mạnh, không kìm được vươn tay ra muốn chạm vào cái đầu nho nhỏ của Cẩm Xuyên.

Chỉ là vẫn chưa chạm được tới đầu cậu thì bàn tay Dư Chu đã dừng lại, cách một khoảng không thuận theo mái tóc cậu vuốt nhẹ một cái, lại nghiêm túc nói:

"Đừng vội trả lời ta, ta hi vọng những chuyện mà đệ làm đều là dựa trên suy nghĩ chân thật xuất phát từ nội tâm, nếu như bởi vì sự tác động của bên ngoài hoặc các nhân tố khác thì tạm thời không nên làm vậy, hoặc là đợi đến khi thật sự suy nghĩ thấu đáo rồi hẵng làm."

Hai mắt Cẩm Xuyên đỏ ửng, nhiều năm như vậy, không có một ai từng hỏi qua cậu có nguyện ý hay không.

Phụ thân cùng kế mẫu thì không cần nhắc đến rồi, đến ngay cả khi mẫu thân còn trên đời cũng vậy, cũng chỉ cho rằng cậu nên làm cái gì chứ không bao giờ hỏi xem cậu muốn làm cái gì.

Cảm giác có thể tự mình làm chủ này đúng là quá tuyệt vời.

"Từ sau khi thêu xong chiếc hà bao này ta vẫn luôn nghĩ," Cẩm Xuyên nhỏ giọng kiên định nói,

"Cũng đã hiểu một cách rõ ràng, đây chính là điều mà ta muốn làm."

Dư Chu sửng sốt một chút, tiếp đó liền không nhịn được bật cười thành tiếng, thầm nghĩ đúng là do hắn để tâm vào mấy chuyện vụt vặt không đâu, nguồn gốc của tình cảm vốn chính là có cả ngàn vạn lý do.

Hắn lại nhìn chiếc hà bao trong tay Cẩm Xuyên một cái, sau đó liền vươn tay ra đón lấy.

Kết quả bởi vì Cẩm Xuyên quá mức căng thẳng mà siết chặt chiếc hà bao không buông, hắn nhẹ nhàng cầm lấy, thế nhưng lại không có cách nào lấy được chiếc hà bao đang ở trong tay của Cẩm Xuyên ra.

Dư Chu bật cười,

"Đây là không muốn cho ta nữa sao?"

"Không phải, không phải mà."

Khuôn mặt Cẩm Xuyên nhanh chóng đỏ ửng rồi lan ra xuống tận cổ,

"Ta..."

Ánh mắt hai người chạm nhau, Cẩm Xuyên cảm thấy mặt mình sắp bị đốt cháy luôn rồi, cậu vội nhét chiếc hà bao nọ vào trong tay Dư Chu, xong liền xoay người chạy về tới cửa phòng,

"Ta trở về thêu khăn tay đây."

Nói xong vội vàng tiến vào trong phòng, vừa bước qua ngưỡng cửa lại nhớ ra có chuyện quan trọng vẫn chưa nói với Dư Chu.

Bây giờ cậu có hơi không dám ra bên ngoài mặt đối mặt nói chuyện với Dư Chu, nhưng chuyện mà bản thân quên mất lại rất quan trọng nha.

Sau khi hai loại cảm xúc chiến đấu cạnh tranh với nhau một lúc lâu, rốt cục cũng chọn ra được bên chiến thắng cuối cùng, Cẩm Xuyên nhón chân đi đến trước cửa phòng, từ từ vươn chiếc đầu nhỏ nhắn ra bên ngoài.

Vốn cậu còn tính liếc mắt một cái xem Dư Chu đang làm cái gì, như vậy mới càng thuận tiện để bản thân mở lời nói chuyện tiếp theo.

Kết quả vừa vặn thấy được Dư Chu đang đem số tiền còn lại từ chiếc túi tiền cũ đổi sang cái hà bao mới mà cậu mới tặng kia.

Cẩm Xuyên bỗng không còn cảm thấy căng thẳng nữa, không lén lút nhòm ngó nữa mà trực tiếp đứng thẳng người bước ra:

"Chút nữa huynh đi lên trấn trên thì giúp ta mua một thước vải bông mịn mang về nhé, số vải còn lại trong nhà không may được bao nhiêu cái hà bao nữa là hết rồi.

"Ừ."

Dư Chu mỉm cười đáp ứng, vừa rồi hắn còn nghĩ trước khi bản thân từ trên trấn trở về có lẽ Cẩm Xuyên đều sẽ trốn tránh trong phòng không dám ra gặp hắn nữa chứ.

Không nghĩ tới Cẩm Xuyên không chỉ dám ra ngoài, còn mạnh dạn hơn nhiều so với trong tưởng tượng của hắn, cậu còn liếc trúng cái hà bao cũ của hắn rồi nói:

"Cai hà bao cũ kia huynh có cần dùng nữa không? Ta lấy đi sửa chữa một chút là có thể làm thành thứ khác."

Đều đã rách thành như vậy rồi, dù cho kĩ năng thủ công có khéo léo đến đâu Dư Chu cũng không tin còn có thể sửa thành một vật nhỏ khác.

Có điều nếu như Cẩm Xuyên đã muốn thì Dư Chu cũng không muốn nói thẳng ra chút tâm tư nhỏ đó của Cẩm Xuyên, sau khi mang nó qua cho Cẩm Xuyên liền nói:

"Vậy thì ta đi trấn trên đây, đệ còn cần mua thêm thứ gì khác không?"

"Không có nữa."

Cẩm Xuyên nắm chặt chiếc hà bao cũ trong tay lắc đầu nói.

Lần này chỉ có một mình Dư Chu đi lên trấn trên, trên đường đi không có ai để nói chuyện nên hắn chỉ có thể chăm chú vào chuyện đi đường, khoảng hơn nửa canh giờ một chút thì hắn liền có thể tới được trấn trên.

Việc đầu tiên hắn làm chính là đi tới tiệm sách Thường Ninh giao cho cửa hàng hai quyển sách đã được chép xong.

Hỏa kế nhìn thấy hắn liền cảm thấy có chút ngoài ý muốn cùng ngạc nhiên, dẫn người đến bên cạnh quầy liền nói:

"Ta còn cho rằng phải đến ngày mai ngươi mới có thể tới chứ."

"Vừa vặn mấy ngày nay không có việc đồng áng lên ta tranh thủ thời gian ở nhà chép sách."

Dư Chu nói.

"Cũng không giấu gì ngài,"

Hỏa kế nói,

"Buổi sáng ngày hôm nay tiệm ta cũng vừa mới đem cuốn cuối cùng của quyển thoại bản này bán ra, còn đang sầu lo nhỡ buổi chiều có khách muốn sẽ không có hàng đâu, may mắn ngài đúng lúc đưa tới rồi."

Dư Chu từ trong giỏ đeo lấy cuốn thoại bản mẫu cùng với hai cuốn thoại bản do hắn chép lại ra, đem tất cả cùng đưa qua cho hỏa kế,

"Ta cũng muốn nhanh chóng chép cho xong để giao qua đây, rồi lại nhận thêm hai cuốn nữa về chép tiếp."

"Ngài ở đây đợi ta một lúc, ta đối chiếu lại một lượt trước đã,"

Hỏa kế nói.

Đây là quy trình tất yếu, nếu không đối chiếu sao biết được có tình trạng chép sai hoặc chép thiếu hay không, Dư Chu phất tay với hắn liền đứng ở một bên đợi.

Hỏa kế cầm hai quyển thoại bản đi vào gian trong, một lúc sau liền cầm thêm một xâu tiền đồng đi ra, có chút hâm mộ đưa tiền đồng cho Dư Chu rồi nói:

"Đây là thù lao của tiên sinh, tổng cộng là một trăm mười văn tiền, ngài đếm lại xem đã đúng chưa."

Dư Chu nhướn mày nói,

"Không phải nói năm mươi văn tiền một quyển sao?"

"Trưởng quầy nhà ta nói chữ viết của tiên sinh tao nhã tự nhiên, toàn bộ quyển sách cũng không có nhiều lỗi sai, trong đó có một cuốn tất cả chữ viết trong đó đều giống hệt nhau, đáng giá để trả sáu mươi văn tiền."

Hỏa kế giải thích.

Dư Chu có chút ngượng ngùng, cuốn mà hỏa kế nói chữ viết toàn bộ giống nhau khả năng là cuốn thứ hai, cuốn đầu tiên hắn còn chưa quá quen với bút lông, nên chữ viết trong mấy trang đầu tiên mặc dù cũng khá ngay ngắn, thế nhưng xác thực là không được đẹp như chữ viết của những trang sau.

Có thể thêm được mười văn tiền đối với hắn cũng coi là một bất ngờ nho nhỏ.

Hỏa kế lại hỏi:

"Lần này ngài vẫn muốn chép cuốn này tiếp, hay là muốn đổi sang cuốn khác?"

"Vẫn chép cuốn này."

Dư Chu không chút nghĩ ngợi đáp, mục tiêu hiện tại của hắn là kiếm tiền chứ không phải đọc thoại bản, đổi nhiều loại như vậy làm cái gì.

Cuốn thoại bản trong tay sau khi chép qua hai lần hắn đã có thể đại khái quen thuộc với nội dung của nó, về sau chép sẽ càng nhanh hơn.

Sau khi rời khỏi tiệm sách, Dư Chu liền đi tới tiệm vải hai ngươi mua chỉ thêu mấy ngày trước.

Hắn vừa nhấc chân bước qua ngưỡng cửa thì chủ tiệm liền hỏi:

"Khách quan lần này là muốn mua gì ạ?"

"Ngài giúp ta xem hai thứ này trước đã."

Dư Chu thản nhiên lấy mấy thứ mà Cẩm Xuyên đã thêu từ trong giỏ đeo ra đưa qua cho chủ tiệm.

Chủ tiệm đưa tay nhận lấy, trước khi nhìn kĩ đã mở miệng hỏi:

"Đây là đồ mà ca nhi lần trước thêu hả?"

"Đúng vậy."

Dư Chu gật đầu, mỉm cười nhìn chủ tiệm đem từng chiếc hà bao cùng với khăn tay bày lên trên quầy, sau đó mới tỉ mỉ quan sát từng cái một.

Một lúc sau chủ tiệm mới ngẩng đầu lên, khẽ cau mày nói:

"Mũi thêu có chút khác so với cách thêu ở chỗ của chúng ta."

Dư Chu cũng không bỏ qua tia sáng thoáng lóe lên trong ánh mắt của chủ tiệm khi nhìn thấy hình thêu bên trên hà bao.

Có điều nếu chủ tiệm đã muốn kéo dài thì hắn càng không thể gấp gáp, vậy nên cười hỏi:

"Vậy ngài cảm thấy trả bao nhiêu thì thích hợp?"

Chủ tiệm do dự một lúc mới nói:

"Khăn tay mười văn tiền, hà bao mười năm văn, ngươi xem giá đó có được không?"

Nói xong không đợi Dư Chu tiếp lời ông đã lập tức bổ xung thêm:

"Mũi thêu này không giống với cách thêu ở chỗ này của chúng ta, ta thu mua rồi cũng không xác định có thể bán ra được hay không, vẫn sẽ có rủi ro nhất định."

"Cũng chưa chắc,"

Dư Chu cười nói,

"Ngài nếu đã mở tiệm vải thì chắc phải hiểu được rằng, đối với mấy thứ như quần áo cùng trang sức phụ kiện vẫn luôn là mẫu mã càng đa dạng thì giá cả bán ra sẽ càng cao, chất lượng của mấy cái hà bao cùng khăn tay ra sao, ngài chắc chắn hiểu rõ hơn so với một kẻ ngoài ngành như ta.

Mấy chiếc hà bao cùng với khăn tay tinh xảo như thế này mà còn không bán được thì những thứ khác..."

"Chỉ bằng mấy lời này của ngươi, ta thấy cũng không giống kẻ ngoài ngành,"

Chủ tiệm cười cười, tiếp đó dùng đầu ngón tay sờ nhẹ khăn thêu mới ngẩng đầu nói,

"Ngươi thấy như này có được không, khăn tay cùng với hà bao hôm nay ngươi mang qua cũng chỉ có vài cái, ta tạm thời dùng giá một chiếc khăn tay mười năm văn tiền, hà bao thì hai mươi văn mua lại, nếu như về sau mấy thứ này dễ bán thì lại tăng giá cho ngươi, nếu như không dễ bán thì chỉ có thể giảm về mức giá ban đầu."

"Được."

Dư Chu gật đầu đồng ý,

"Đo giúp ta một thước vải bông mịn."

"Mang về cho ca nhi kia hả?"

Chủ tiệm nói,

"Chín văn tiền một thước vải, tính cho ngươi tám văn đi."

Dư Chu mỉm cười nói,

"Vậy thì đa tạ."

Một cái hà bao cùng với hai chiếc khăn tay, tổng cộng bán được năm mươi văn tiền, trừ đi tám văn tiền mua vải liền còn lại bốn mươi hai văn tiền, so với giá trước đây mà Cẩm Xuyên nói với hắn nhiều hơn mười năm văn tiền.

Dư Chu cực kì thỏa mãn, nhưng lại nghĩ đến nếu như không đem một cái hà bao tặng cho hắn thì Cẩm Xuyên có thể kiếm được càng nhiều hơn rồi.

Hắn đột nhiên có cảm giác khủng hoảng.

Bán đồ xong liền có tiền, bước tiếp theo chính là mua nhu yếu phẩm.

Mặc dù gạo trong nhà vẫn đủ dùng đến lúc hắn chép xong hai quyển sách tiếp theo lại mang lên trấn, nhưng cũng đã đến đây rồi thì nhất định muốn mua thêm một ít mang về, dù sao thì thùng gạo trong nhà vẫn còn chỗ chứa.

Mất thêm bốn mươi năm văn tiền mua gạo lứt với gạo trắng mỗi loại hai cân rưỡi, Dư Chu nhớ đến lần trước lúc hầm xương ống trong nhà không có gừng tươi liền hỏi chủ tiệm lương thực dầu muối,

"Cửa tiệm nhà ngươi có bán gừng tươi không?"

"Vẫn còn một ít,"

Chủ tiệm có chút ngạc nhiên,

"Có điều người chỗ chúng ta rất ít khi mua mấy thứ này, cho nên đã để ở đó một khoảng thời gian khá dài đều bị khô rồi, nếu như ngươi vẫn muốn mua ta có thể bán rẻ lại cho ngươi."

Chỉ cần không bị hỏng thì gừng tươi dù có bị khô một chút Dư Chu cũng không quá để ý,

"Để ta nhìn trước đã."

Chủ tiệm lục lọi trong góc phòng một lúc lâu mới tìm ra được một cái sọt tre nhỏ, bên trong chứa khoảng một cân gừng tươi, ngoài đã khô héo như những gì chủ tiệm nói còn có một vài củ đã bắt đầu mọc mầm.

Chủ tiệm có chút ngượng ngùng hỏi Dư Chu,

"Như này ngươi còn muốn nữa không?"

Gừng mọc mầm cũng không ảnh hưởng việc sử dụng trong nấu ăn, ngoài ra đợi khi thời tiết ấm lên còn có thể dùng làm giống mang đi trồng nữa.

Dư Chu nói:

"Cân lên trước xem chỗ này bao nhiêu tiền đã."

Chủ tiệm xách đi cân:

"Chín lạng, ban đầu ta bán với giá sáu văn tiền nửa cân, nếu chỗ này ngươi đều muốn thì ta tính cho ngươi tổng là sáu văn tiền đi."

"Được."

Dư Chu không chút do dự đồng ý, quyết định mua về nếu không ăn hết thì để lại làm giống.

Chủ tiệm thấy hắn dứt khoát như vậy lại hỏi:

"Ở chỗ này của ta còn có vài cân phiên thự do đoàn xe chở qua, ngươi có muốn xem qua một chút không, nghe nói người dân phía Tây Bắc trồng rất nhiều, sản lượng còn cao hơn so với ngô nữa."

Phiên thự không phải chính là khoai lang sao, thứ này sản lượng đúng là rất cao, vả lại ngọn khoai lang còn có thể dùng làm thức ăn, dây khoai lang cũng có thể dùng làm thức ăn cho lợn, Dư Chu liền có chút hứng thú với nó.

Dưới sự tiến cử của chủ tiệm lại tiêu mười sáu văn tiền mua hai cân khoai lang mang về.

Cứ như vậy một trăm mười văn tiền công chép sách liền chỉ còn sót lại bốn mươi ba văn tiền.

Trước đó hắn còn từng nói với Cẩm Xuyên rằng lần sau lên trấn sẽ mua thịt lợn về ăn.

Nam nhân nói lời phải giữ lời, huống hồ hiện tại hắn đã biết bản thân mất bao lâu thì có thể chép xong hai quyển sách rồi, vậy nên Dư Chu cũng không còn bận tâm lo lắng như trước nữa.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Sống Lại, Ta Cảm Thấy Chính Mình Thật Ngon Miệng

2.

Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng: Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất Cả

3.

Lam Yên, Triền Miên Trói Buộc!

4.

Cưỡng Ái Thành Hôn: Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời

=====================================

Hắn lại đi tới quầy thịt lợn mua thêm thịt.

Đống đồ mua ngày hôm nay cộng lại cũng vào khoảng mười cân, giỏ đeo bị chất tới đầy ắp.

Thân thể hiện tại của Dư Chu khuyết thiếu vận động nghiêm trọng, làm một vài việc nhẹ nhàng còn tốt, chứ vác trên lưng gần mười cân đồ vật như thế này đi bộ khoảng hai khắc liền cảm thấy hai vai bị kéo căng một cách khó chịu.

Thấy trời vẫn còn sớm, hắn liền đặt chiếc sọt xuống vệ đường, định nghỉ ngơi một lát rồi mới đi tiếp.

Kết quả mới ngồi xuống chưa được bao lâu liền nghe thấy có tiếng nói chuyện từ lối rẽ bên đường truyền tới.

Dư Chu đoán là người dân trong thôn cũng mới từ trấn trên đi về, hôm nay hắn mua đồ có hơi nhiều, không muốn để người khác nhìn thấy dễ gây chuyện thị phi, vậy nên tính đứng dậy chuẩn bị rời đi trước.

Kết quả còn chưa kịp đeo sọt trúc lên lưng liền nghe thấy đầu bên kia đường có người nói:

"Đó không phải là Dư Chu sao, chờ một chút mọi người đi cùng nhau này."

Dư Chu quay đầu qua liền nhìn thấy hai nam hai nữ đang đi tới, trong đó có một người mà hắn quen biết, chính là vị Quế thẩm mà Trần Phong dặn hắn phải né tránh ngày đó.

Trong khoảng hắn dừng lại một lúc đó, vị Quế thẩm kia đã bước nhanh đi đến bên cạnh hắn, vươn tay liền muốn lục lọi mấy thứ trong sọt trúc của hắn,

"Nhiều đồ như vậy, mau cho thẩm xem là có những thứ gì nào.".