Trùng Sinh Chi Thương Lam

Chương 2

Nếu như Thương Lam biết rõ lần này giúp Thương Hồng đi học sẽ phải gặp Triển Mộ, cô nhất định mặc kệ không đáp ứng, dù sao cô cũng không biết nên dùng vẻ mặt gì để đi đối mặt anh, trong lòng nghĩ sẽ hận nhưng ngoài mặt không thể hận nổi,

Thương Lam khi đó,đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước, ngoại trừ Triển Mộ, không để ai vào mắt, tự nhiên sẽ không quan tâm cái gì nấu nướng, mà khi cô rửa tay xuống bếp là lúc, cô gả cho Triển Mộ, mưu toan sẽ bắt được dạ dày anh, tiến tới nắm chặt tâm anh.

Không thể phủ nhận, Thương Lam về phương diện nấu nướng là có thiên phú, rất nhiều món ăn cô chỉ cần nhìn qua một lần, là có thể hình dung ra làm như thế nào, không sai một chút nào.

Trong đêm nay, sư phụ điểm tâm Brian – đến từ Italy liên tục dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô, thẳng đến khi da đầu Thương Lam tê dại, thực hoài nghi trên mặt mình có vết bẩn gì không.

“hi.”

Cuối cùng, điểm sư anh tuấn nhịn không được đi đến gần.

“Thực vui khi ngươi cũng có tiến bộ.”

Nói xong, hắn nhịn không được nhìn bánh ngọt hạt dẻ Thương Lam mới vừa làm xong.

“Nhìn bánh ngọt này ta thấy cô không cần tới nơi này học đi, thật sự là rất có tiền bộ.”

Thương Lam tươi cười, nhàn nhạt nhìn điểm sư ( thầy dạy nấu ăn) “tiếng trung của thầy rất lưu loát.”

“Thank you.”

Brian nhếch miệng cười một tiếng: “ mới vài ngày không gặp, nhìn cô không giống trước đi.”

Thương Lam rửa sạch máy đánh trứng, cùng cười theo một cái: “ Ngày hôm trước tôi như thế nào a?”

“ừ..” Brian do dự nữa ngày, thật lâu mới xuất hiện hai chữ: “Rất ngốc”

Thương Lam cười xì một tiếng, bốn chữ trở về: “ Anh thật đáng yêu.”

Nói xong lời từ biệt bỏ lại Brian, cô đứng trước cổng trưởng học chờ lái xe tới đón.

Tháng mười, ban đêm nhiệt độ có điểm thấp, cô nắm thật chắc chiếc áo khoác mỏng, chậm chạp đá cục đá dưới chân, chỉ là không nghĩ tới người lái xe tới đón cô, lại là Triển Mộ,

Một chiếc xe thể thao màu xám khói tới ngay trước mặt cô, anh hạ cửa sổ xuống: Lên xe”

Thương Lam chỉ cảm giác có chậu nước đá hất vào người cô làm cô trở tay không kịp, cô còn chưa chuẩn bị tốt nên làm như thế nào để đối mặt anh đi.

“ Em đang đợi lái xe....”

“Ông già để anh tới đón em,lên xe.”Vẫn là mệnh lệnh lạnh lùng như băng,

Thương Lam thở dài, không có kéo ra tay lại cửa phụ, ngược lại đi qua đầu xe, đi đến phía sau chỗ ngồi.

Triển Mộ có một giây tim đập loạn nhịp, chỉ là một giây kia lập tức khôi phục lại như thường, thật nhanh không làm người khác bắt kịp.

Mà Thương Lam lại chú ý tới, bọn họ vài chục năm vợ chồng, phỏng đoán không có ai hiểu anh hơn cô, anh nhất định đang kì quái, bình thường cô thích nhất quấn quýt lấy anh, tại sao bây giờ cô đối với anh là kính trọng mà cách xa.

Xe ở trên đường lớn từ từ chạy, hai người không nói gì, Triển Mộ cho tới bây giờ không thích cô.

Tại Thương Hồng trước nếu không gặp chuyện không may, anh đối với cô ít nhất coi như là tình nghĩa anh em, gặp mặt cũng có thể chào hỏi nho nhã là được.

Năm đó vì gả cho Triển Mộ,cô đối với tình yêu Thương Hồng mắt nhắm mắt mở, thậm chí còn giúp đỡ cô ấy lừa gạt mọi người, mà ngay cả đêm đó Thương Hồng đào hôn, cô có cơ hội đi ngăn cản, lại cứ theo tâm tư mình, cho bọn họ một quyển sổ tiếp kiệm.

Cô tin tưởng, nếu như không phải bởi vì cô cho Thương Hồng nhiều tiền vậy, hai người bọn họ không có cách nào trốn lâu như vậy,

Thủy chung giấy không gói được lửa, điểm mờ ám này cô sao có thể giấu giếm được Triển Mộ, tiệc đính hôn buộc thay đổi người, Triển Mộ ăn cục tức này cũng đủ chết ngẹn người.

Mà khi đó Triển Mộ, quyền lợi trong tay còn chưa đủ cùng Thương Trung Tín chống lại, chỉ có thể bấm bụng dạ tiếp nhận cô, anh nhận bao nhiêu uất khí (uất ức cùng tức giận) muốn tìm người gánh lấy, cho nên vào ngày thứ hai, anh đối với chán ghét thể hiện càng lúc càng rõ ràng, chưa bao giờ cho cô sắc mặt tốt dù là bên ngoài.

“Thế nào lại là cô?”

Triển Mộ nhìn xuyên thấu kính chiếu hậu xem một thân áo khoát màu vàng nhạt, màu Thương Hồng yêu thích nhất,

“Ba ngươi phái ta tới đón Thương Hồng”

Thương Lam cuối đầu vuốt điện thoai, trầm mặt không nói.

Cô như thế nào yêu Triển Mộ?

Hẳn là từ thời điểm bắt đầu, anh liếc nhanh cũng có thể phân biệt được hai chị em cô.