Tử Vong Chi Địa

Chương 3: Những Chuyện Lạ Lùng

Đột nhiên có biến, Tần Quan Vũ lập tức nhún mình lao vút ra ngoài cửa sổ…

Một tràng phật hiệu nổi lên, ba bóng hồng xẹt tới,

- Xin thí chủ đừng đuổi theo vô ích, hung thủ đã trốn mất rồi !

Thấy ba vị hòa thượng nghiêm trang trước mặt.

Tần Quan Vũ vội vòng tay :

- Cảm tạ thiền sư chỉ bảo.

Và chàng lật đật quay trở vào phòng…

Vừa nhìn soát chung quanh, người thiếu niên họ Tần thoắt giật nảy mình !...

Nguyên Nghĩa đạo trưởng vẫn năm yên với chuôi đao còn ló trên lưng, nhưng thi thể của Nguyên Minh đã bị mang đi mất.

Một trong ba vị hòa thượng theo sau Tần Quan Vũ, liếc thấy tình hình nghiêm trọng, vội day lại dặn dò :

- Tuệ Ân coi chừng ngoài cửa sổ, Tuệ Hải canh phòng cửa chính, để bần tăng trị thương cho Nguyên Nghĩa Đạo Trưởng !

Và day lại Tần Quan Vũ, vị hòa thượng cúi đầu :

- Xin tiểu thú chủ giúp hộ một tay

- Xin đại sư cứ sai bảo !

Vừa nhìn thẳng vào vị thiênd sư, Tần Quan Vũ bỗng giật mình !...

Ngoài phủ chiếc cà sa kim tuyếnm vị thiền sư với dáng sắc tôn nghiêm, trong đôi mắt lin dim hiền từ lúc nài cũng tủa ra hia luồng sáng xanh như chớp… Đúng là Tuệ Tinh thiền sư, chưởng môn phái Thiếu Lâm !

Là một phái dẫn đầu bảy phái, mà vị chưởng môn lại lìa chốn thâm nghiêm dấn bước giang hồ, thì nhất định võ lâm đã xảy ra điều nghiêm trọng…

Sự gặp gỡ bất ngờ này, làm cho chàng thiếu niên họ Tần hết sức băn khoăn…

Chợt nghe Tinh Tuệ thiền sư lên tiếng :

- Xin Đạo Trưởng tự vận khí điều hành, nguyên lực sẽ theo đó mà hồi phục !

Và day lại Tần Quan Vũ, thiền sư thấp giọng :

- Thí chủ có thể ngồi nghỉ được rồi !

Tần Quan Vũ vòng tay :

- Xin thỉnh đại sư !

Qua mấy giờ sau, Nguyên Nghĩa Đạo Trưởng uốn mình đứng dậy, bước tới vòng tay trước Tuệ Tinh thiền sư :

- Ân cứu mạng của đại sư, bần đạo nguyện hi xương khắc cốt !

Tuệ Tinh thiền sư đưa tay với nụ cười hòa nhã :

- Đạo trưởng hay ngồi, lúc này hãy tránh đớt điều khách sáo.

Chúng ta có thể xét sơ qua âm mưu của kẻ ác gây ra.

Nguyên Nghĩa đạo trưởng bèn thuật lại các việc từ đầu…

Tần Quan Vũ nói thêm :

- Ngoài ra, khi ám toán đạo trưởng, kẻ địch còn ném vào mình tôi một vật, nhưng bận ra ngoài theo dõi nên không rõ là vật chi, bây giờ lại mất luôn thi thể của Nguyên Minh đạo trưởng, sự việc thật hết sức lạ lùng…

Nguyên Nghĩa đạo trưởng tiếp lời :

- Lúc bấy giờ vì trúng ám khí nên bần đạo không cử động được, chỉ thấy kẻ vào đây mình vận áo trắng và thuật khinh công chớp nhoáng lạ lùng!

Tuệ Tinh thiền sư gục gặc đầu :

- Bần tăng cũng chỉ thấy một bóng trắng lướt qua trước mắt, nên vội vàng đuổi theo đến đây.

Khi còn cách chừng hai mươi trượng thấy bóng đó đã nếm ra hai luồng sáng vào cưa sổ rồi phòng mình lên nóc nhà mất hút, nên khi tới đây chỉ gặp vị tiểu thí chủ rượt ra…

Tần Quan Vũ vội hỏi :

- Đại sư có thấy rõ vóc dáng người ấy chăng ?

Tuệ Tinh thiền sư lắc đầu :

- Chỉ thấy mặc áo trắng, phủ mặt băng vuông lụa trắng, thân hình mảnh mai như một cô gái và thuật khinh công thì thật là phi thường !

Im lặng hồi lâu, Nguyên Nghĩa đạo trưởng nói với Tần Quan Vũ :

- Chân tướng của kẻ địch đã lộ, Tần huynh có thể thoát khỏi sự hiềm nghi, tuy nhiên…

Vị đạo trưởng thấp giọng nói tiếp :

- Từ đây trở đi, Tần huynh cố mà giữ sự an nguy cho bản than mình.

Tuy thủ pháp của Tần huynh so với hung phạm có thể là xấp xỉ, nhưng gươm ngoài sáng dễ tránh chứ tên trong bóng tối khó phòng, thêm nẽa cứ theo ước đoán của bần đạo thì rất có thể Tần huynh là một trong những chỗ nhắm vào của hung phạm, cho nên cũng phải hết sức đề phòng !

Tần Quan Vũ đứng dậy vòng tay :

- Tạ ân đạo trưởng có lòng lo lắng, tại hạ cũng biết rằng mình đã bị lôi kéo vào vòng, tự nhiên không thể đứng ngoài mà nhìn lửa cháy, cho nên, trong vòng mười ngày tới đây tại hạ sẽ xin đến Hoa Sơn bái vọng… không biết có nên chăng ?

- Ồ, thế thù quí hóa biết bao! Sư điệt chưởng môn của bần đạo nhất định sẽ hết sức hoan nghênh… Và nhân đó, sự tình có thể được cùng nhau bàn rõ hơn nữa.

Và day qua Thuệ Tinh thiền sư, Nguyên Nghĩa hỏi thêm :

- Chẳng biết đại sư có cao kiến chi thêm xin dạy bảo :

Tuệ Tinh thiền sư điềm đạm trả lời :

- Lấy tĩnh chế động và phải nắm cho chặt từng mối một, ấy là thượng sách !

Nguyên Nghĩa đạo trưởng vòng tay :

- Cảm tạ sự chỉ giáo của đại sư, tại hạ sẽ trình lại chưởng môn nhân…

Nguyên Nghĩa đạo trưởng nói chưa dứt lời, chợt nghe một tiếng động vang lên, ba người không hẹn mà cùng một lượt phóng ra ngoài cửa sổ…

Chỉ tháy Tuệ Ân thiền sư té sụm trên mặt đất, còn bốn bên thì vắng lặng như tờ !

Tần Quan Vũ lật đật phóng vọt lên nóc cao của tửu quán đảo mắt nhìn quanh bốn phóa, nhưng chàng thất vọng lao mình trở xuống, vì hoàn toàn không một bóng dáng khả nghi !

Lúc bấy giờ, Tuệ Ân thiền sư đã đứng được lên, ông nói trong cử chỉ vô cùng sợ sệt :

- “Huyền Âm Thần Công” !

Tần Quan Vũ ngạc nhiên gặn hỏi :

- Xin đại sư hãy nói rõ hơn tí nữa ?

Tuệ Ân thiền sư kể lại :

- Lúc bấy giờ, bần tăng phát hiện một người bao mặt vận áo trắng, thân hình mảnh mai, từ ngoài năm mươi trượng lao vút tới đây, chưa kịp bẩm cáo với chưởng môn thì hắn đã thi triển thần công… biết không làm sao bẩm cáo kịp, bần tăng đành vận thần côngc hống lại và kếy quả, cả hai cùng bị thương hắn mang thương đào tẩu…

Tuệ Tinh thiền sư khẽ cau mày…

Tuệ Ân thiền sư lật đật nói thêm :

- Bẩm cáo chưởng môn, hắn mang thương hcạy đi, song thương thế không nặng lắm !

- Sư đệ làm sao biết được ?

- Vì lúc chạy, khinh công của hắn cưc kỳ mau lẹ, dù không bị thương, ngu đệ cũng tự lưỡng không cách nào đuổi kịp !

Nguyên Nghĩa đạo trưởng gạn hỏi :

- Có đúng là hắn sử dụng “Huyền Âm Thần Công” không ?

- Bần tăng không thể nào lầm lẫm được !

Tần Quan Vũ cúi đầu suy nghĩ …

Thoe thầy chàng thì “Huyền Âm Thần Công” là tuyệt kĩ của Chí Tôn Bảo, trong võ lâm không một môn phái nào biết được, thế mà bây giờ lại xuất hiện nơi đây, phải chăng việc này có dính líu đến Chí Tôn Bảo ?

Bao nhiêu điều phức tạp dập dồn, làm cho chàng hoang mang không ít…

Canh đã tàn, Nguyên Nghĩa bèn đứng dậy :

- Tần huynh, mười ngày sau chúng ta sẽ gặp lại ở Hoa Sơn…

Và day qua ba vị hòa thượng Thiếu Lâm, Nguyên Nghĩa đạo trưởng cúi đầu

- Vì phải gấp rút về bẩm cáo với chưởng môn nhân bần đạo xin kiếu trước !

Dứt lời vị đạo trưởng Hoa Sơn quay mình ra cửa lao đi…

Tuệ Tinh thiền sư quay lại Tần Quan Vũ :

- Nếu có thì giờ xin mời thí chí đến Thiếu Lâm một chuyến, bây giờ chúng bần tăng xin từ giã.

Tần Quan Vũ đứng dậy vòng tay đáp lễ, ba nhà sư cáo thôi ra đi…

Tần Quan Vũ trở vào phòng bức rức nằm không yên giấc.

Sáng ngày hôm sau, Tần Quan Vũ còn đang vận công tĩnh dưỡng, chợt nghe tiếng gõ cửa :

- Tần huynh, đêm rồi yên giấc chứ ?

Mở mắt ra, thấy Lâm Tả Minh đã vào đến rồi, Tần Quan Vũ lật đật vòng tay :

- Cám ơn, Lâm huynh dập sớm thế ?

Lâm Tã Minh lại hỏi :

- Chẳng hay Tần huynh bây giờ đi về đâu ?

- Tại hja đi Hồ Bắc !

- Thế thì hay biết bao nhiêu, chúng ta lại cùng một đường.

Rồi không đợi Tần Quan Vũ ưng thuận hay không, lâm Tã Minh gọi tiểu nhị tính tiền rồi hai người cùng ra đi…

Tần Quan Vũ lầm lũi bước đi, trong lòng mang nhiều thắc mắc…

Hung phạm đêm rồi vận áo trắng, vóc dáng mảnh mai… bất giác chàng khẽ liếc người bạn đồng hành…

Nhưng, đôi mắt trong sáng vô thần thái phát lộ của một con người nội lực đến chỗ cao thâm của họ Lâm làm cho chàng thêm suy nghĩ…

Lâm Tã Minh vụ ngó qua mỉm cười :

- Huynh đài đang chú ý tìm chi trên con người tôi thế ?

Cảm thấy mình thất ý, Tần Quan Vũ cười thưo :

- Không… tại hạ cảm thấy Lâm huynh như mặt trăng sáng rỡ nên thầm nghĩ mình thật không xứng bóng !...

Cả hai cùng bật cười…

Vừa đi vừa nói chuyện, lần hồi đến Hoàng Hải Trấn mà không hay.

Lúc bấy giờ bóng chiều gần muốn khuất, tuyết bắt đầu đổ cuông stừng đề trắng xóa.

Vào một tửu điếm lớn của Hoàng Hải Trấn, hai người thiếu niên anh tuấn nâng chén mời nhau.

Lâm tã Minh nói cười không ngớt :

- Cạn chén !...!à.

Cạn hết chén đầu, Lam Tả Minh nâng lên một chén nữa :

- Hữu duyên thiên lý năng tương hội, vo duyên đối diện bất tương phùng… Tần huyng có cho là đúng thế hay chăng ?

- Vâng… à này, Lâm huynh chắc đã tinh luyện võ ccông lắm chứ ?

- Chỉ qua loa thôi !...!Còn Tần huynh ?

- Ồ, chỉ là một hạng võ phu !...!này, cạn đi chứ !

Lâm Tả Minh vẫn cười :

- Dù sao Tần huynh vẫn còn mang được chữ “phu”, chứ tiểu đệ thì không được rồi !

Tần Quan Vũ cũng cười :

- Không được chữ “phu” thì chắc là chữ “thê” nhỉ ?

Lâm Tả Minh cười lớn :

- Cũng không được nốt, chỉ là chữ “nữ” thôi !

Tần Quan Vũ giật mình :

- Thế thì anh..

cô…

Lâm Tả Minh cười xòa :

- Đã đoán biết rồi, Tần huynh còn làm bộ ngạc nhiên chi thế ?

Tần Quan Vũ cũng cười :

- Không đánh mà khai à ?

- Còn tốt hơn kà để Tần huynh đoán này đón nọ…

Nốc cạn thêm một chén nữa, Tần Quan Vũ bèn hỏi :

- Thế thì bắt đầu phải xưng hô làm sao đây ?

- Phượng Hoàng tiên nữ !

Tần Quan Vũ gật đầu lia lịa :

- Đúng rồi ! Quả là tiên nữ hạ phàm !

- Xí, đồ bỏ của người ta !...

Cả hai cùng cười lớn.

Tần Quan Vũ lại hỏi :

- Xin hỏi tiên nữ, cái câu “đoán này đoán nọ” có nghĩa là sao ?

- Không nói chuyện đó !

- Thì tiên nữ vừa mới nói đó !

- Thôi bỏ chuyện ấy đi, bây giờ tôi hỏi nhé, với Tiên nữ cùng ngồi một bàn, Tần huynh có cảm giác như thế nào ?

- Tam sinh hữu hạnh, trọn đời khó quên !

Phương Hòang Tiên Nữ hỏi dồn :

- Thế bâygiờ đến phòng tôi nói chuyện có được không ?

Tần Quan Vũ lắc đầu :

- Nam nữ thụ thụ bất thân, huống chi…

Phượng Hoàng rướt nói :

- Huống chi mối hận cừu chưa báo, thì đâu có thì giờ trò chuyện với mỹ nâhn phải không ?

Cả hai lại cùng cười và từ giã ai về phòng nấu…

Rạng ngày thứ hai, Tần Quan Vũ vừa mở cửa phòng, đã thấy Phượng Hoàng Tiên Nữ chực sẵn …

- Tần huynh thật là người giỏi quên quá nhỉ ?

- Quên chuyện chi ?

- Việc hẹn cùng tôi đi Hồ Bắc !

- !...

Tần Quan Vũ thấp giọng :

- Cin Tiên nữ thứ cho !

Dọc theo đường đi, Tần Quan Vũ càng thêm thắc mắc…

Nàng theo sát bên mình để làm gì ?

Tại sao nàng tự cung với mình là gái giả trai ?

Và điều lạ hơn nữa là thái độ của nàng không một chút chi có vẻ dè dặt thông thường của người phụ nữ, dù rằng kẻ lặn lội giang hồ cũng phải có ít nhiều thận trọng chứ !

Vừa đến Hán Khẩu thì trờ đã tối, hai người bèn chọn tửu điếm nghỉ ngơi…

Trong lúc ăn uống, Phượng Hoàng Tiên Nữ chợt nói :

- Sinh ly tử biệt là một chuyện buồn lớn trong đời người… Ngày mai này chúng ta mỗi người một nẻo, không biết Tần huynh có cảm tưởng ra sao ?

- Chúng ta là bèo nước gặp nhau và trong đời đâu có buổi tiệc nào giữ mãi không tan… Tại hạ chỉ mong cô nương trên lộ trình cố mà bảo trọng lấy mình !

- Thế chúng ta cùng trao đổi vâth kỷ niệm có được không ?

Tần Quan Vũ mỉm cười :

- Hiềm vì tại hạ trong mình không có vật chi xứng đáng !

Mở khăn tay lấy ra một hạt ngọc, Phượng Hoàng Tiên Nữ khe khẽ ngâm một câu thi cổ : “Tống quân Minh Châu song lệ thùy”

Giọng ngâm buồn bã mà sắc người lại còn buồn hơn, khiến cho Tần Quan Vũ cảm nghe lòng man mác…

Tuy mới gặp trong vòng ba hôm và luôn luôn hay đề phong, nhưng con người không phải là cây gỗ, làm sao tránh khỏi sự cảm xúc !

Sực nhớ lại viên ngọc, Tần Quan Vũ khẽ lắc đầu.

- Tại hạ mình không có vật chi, thêm nữa, hạt ngọc của cô nương lại quá ư quí giá…

Phượng Hoàng Tiên Nữ buồn buồn :

- Tần huynh từ chối tình cảm ư ?

- Không …chỉ vì tôi…

- Thế thì như thế này nhé ! tôi đã tặng Tần huynh, thì hạt ngọc này là của Tần huynh rồi, tại làm sao Tần huynh không thể tặng lại tôi phân nửa.

Tần Quan Vũ ngơ ngác :

- Phân nửa ?

- Vâng ! Nếu Tần huynh còn nghi ngạ, tại hạ xin mạn phép !

Dứt lời, Phượng Hoàng Tiên Nữ lấy tay ấn nhe hạt minh châu…

Tách…

Hạt ngọc bỗng tách làm đôi, nơi lắng nức ra láng buốc như mặt kiến.

Tần Quan Vũ tiếp lấy viên ngọc và hết sức kinh ngạc…

Phượng Hoàng tiên nữ khẽ hỏi :

- Tần huynh có biết lai lịch của viên ngọc này chăng ?

- Xon cô nương cho biết ?

- Ngọc này từ ở một con trai ngàn năm sinh ra, nó có công hiệu giải độc.

Bằng vào sắc mặt của Tần huynh, tôi e rằng trên đường đời sẽ gặp nhiều nguy hiểm, nên có ý tặng Tần huynh.

Thêm vào đó, lại có một điều tâm nguyện….

- Tâm nguyện ấy như thế nào ?

- Bây giờ không tiện nói ra…

Tần Quan Vũ lại hỏi :

- Còn như câu “Tống quân minh câu lệ thùy” mà cô nương vừa nói có ý nghĩa ra sao ?

- À… À… tôi muốn nói lời thề “Họp châu”

- Lời thề “họp châu”

Phượng Hoàng Tiên Nữ gật đầu :

- Vâng, nguyên hạt minh châu này tương truyền rằng : là của Vỏ Khúc… Vỏ Khúc làm ra bộ “Huyền Kinh” gồm năm quyển, nghe nói, hạt ngọc này có quan hệ với bộ “Huyền Kinh” nhưng giữ hạt ngọc này đã nhiều năm, tôi vẫn chưa tìm ra manh mối.

- “Huyền Kinh” ?

- Vâng “Huyền kinh “

- Ai nói cho cô nương biết chuyện ấy.

- Cha mẹ tôi cho biết

- Chẳng hay tôi có thể biết được quí danh của lệnh tôn đường chăng ?

- Vì có chút ẩn tình, xin miễn nói ra điều ấy.

Tần Quan Vũ lại hỏi :

- Cô nương bảo bộ “huyền kinh” gồm năm quyển ?

- Vâng, thứ nhất thứ hai là “âm”, thứ ba thứ tư là “dương” và thứ năm là “ân dương tương họp”.

Nghe nói đã có nay đã ngàn năm.

Cảm thấy người con gái này càng phút càng thêm kỳ bí, Tần Quan Vũ hỏi dồn.

:

- Tại lmf sao cô nương có thế biết trên đường đời của tôi có lắm nguy cơ ?

- Rõ như triử bàn tay !

- Xin nghe lời chỉ giáo !

Phượng Hoàng Tiên Nữ nghiêm sắc mặt .

- Gấp rút đến Hoa Sơn, nếu không, hàm oan sẽ không bao giừo rửa sạch, sẽ không được một phút yên thân.

- Gấp rút đến Hoa Sơn ?

- Ngây liền bâygiờ, chuyện không còn trì hoãn được nữa… nhớ nhé, nhớ ghi lấy lời thề “họp châu” ấy nhé !...