Tuyệt Sắc Thái Giám - Yêu Hậu Đùa Lãnh Hoàng

Chương 16: Ở Niệm Quy đình, diện kiến lần đầu

“Quản gia, hiện tại vương gia ở Dự Viên sao?”

“Bẩm báo Cửu công chúa, hiện giờ chủ tử ở Niệm Quy đình.”

“A, vậy được, ngươi không cần đi thông báo, bổn cung tự mình đi tới.”

“Dạ!”

“Tiểu Sơ Tử!”

Sở Lạc Dĩnh quay đầu lại, thấy Đoàn Cẩm Sơ đang nhìn lung tung, cau mày nói: “Nơi này là Bát vương phủ, không được tùy ý đi loạn, đi sát theo ta.”

“Dạ, Cửu công chúa!” Đoàn Cẩm Sơ xin lỗi le lưỡi một cái, vội quy củ cúi đầu.

Niệm Quy đình, là một tòa hình bát giác được dựng trên núi giả ở hậu viên Bát vương phủ, dưới núi giả có cây cầu nhỏ, nước chảy róc rách, bốn phía đình là đài các, xung quanh có bồn hoa, cây tùng, cây tử đằng. . . . .

Xa xa, trên cây cầu hình vòm kia có một bóng dáng cao lớn đang đứng, thân hình có chút gầy, mặc áo gấm màu trắng ngà, bên ngoài khoác áo màu bạc, thắt lưng buộc ngọc đái, tóc dài dùng ngọc quan vấn lên đỉnh đầu, còn lại tự do rơi trên vai, có vài sợi tóc lay động theo chiều gió, ở không trung giơ lên một chút độ cong say lòng người, thật là phiêu dật mà xuất trần. . . . . .

“Hắn, là ai a?” Đoàn Cẩm Sơ nhìn chằm chằm bóng dáng kia, nhẹ nhàng hỏi.

“Hắn chính là người mà bổn cung muốn ngươi khuyên bảo.” Sở Lạc Dĩnh mỉm cười, cũng không nói thẳng ra, nếu thái giám đần này còn không có đoán được, nàng vì sao phải nói rõ ràng chứ? Ở Vĩnh Lạc cung thì rõ ràng là không biết nàng, lớn như vậy mới vào cung làm thái giám, nếu cũng không biết Bát ca, không biết rõ thân phận, mới có thể nói chuyện thoải mái chứ! Nếu biết được, người nào dám cả gan mà đi khuyên bảo a!

“Nha.” Đoàn Cẩm Sơ gật gật đầu.

“Ngươi ở chỗ này chờ một chút, bổn cung đi trước.” Sở Lạc Dĩnh nói xong, liền đi thẳng lên trên cầu hình vòm.

Đoàn Cẩm Sơ nhàm chán ngồi xổm xuống, tiếp tục quan sát phong cảnh bốn phía, không thể không khen ngươi một tiếng, chủ nhân nơi này thật là có tư tưởng a!

Trên câu, Sở Lạc Dĩnh đứng ở sau lưng, mím môi khẽ gọi một tiếng: “Bát ca!”

Sở Vân Hách hơi hơi liếc mắt, nhìn về phía Sở Lạc Dĩnh, khẽ nhíu mi nói: “Đan Đan, tại sao muội xuất cung?”

“Bát ca, muội lo lắng cho huynh! Quản gia nói buổi trưa huynh lại không uống thuốc đúng hay không? Bát ca, không cần như vậy, thân thể của chính mình, nếu như không quý trọng, sinh bệnh nặng cũng không ai gánh giúp huynh!” Sở Lạc Dĩnh cong cong môi, lo lắng trùng trùng nói.

“Đan Đan, Bát ca không sao, muội không cần phải để trong lòng.” Sở Vân Hách quay đầu lại, thản nhiên nói.

“Bát ca!” Môi của Sở Lạc Dĩnh lại cong lên một chút, “Huynh luôn là cái bộ dạng này, huynh làm gì mà để mắc mưa a, nếu như không có sinh bệnh, phụ hoàng sẽ phái huynh đi thị sát dòng sông Giang Âm, hiện tại lại là Nhị ca đi!”

“Đan Đan!” Sở Vân Hách nhếch đôi môi, đôi mắt thâm thủy nhìn mặt nước dưới cầu, trong mắt, lóe qua một chút tinh quang, môi mỏng chậm rãi nói: “Muội cho là, đây là một việc không tốt sao?”

“Thế nào, Bát ca ý của huynh là. . . . . .” Sở Lạc Dĩnh nghi ngờ nhíu lông mày.

Khóe môi Sở Vân Hách giơ lên, tràn ra một chút cười lạnh thản nhiên, “Không nên hỏi, chuyện trên triều chính, Đan Đan muội nhớ kỹ, nan đắc hồ đô!”

“A, muội nhớ kỹ.” Sở Lạc Dĩnh cái hiểu cái không gật đầu, dừng lại trong chốc lát, nháy mắt mấy cái, khẽ cười nói: “Bát ca, muội mang đến cho huynh một người thú vị, huynh trông thấy hắn được không?”

“Ừ?” Sở Vân Hách khiêu mày, chưa kịp mở miệng cự tuyệt, đã thấy Sở Lạc Dĩnh hướng xa xa hô: “Tiểu Sơ Tử, ngươi lại đây!”

“Tiểu Sơ Tử?” Sở Vân Hách suy ngẫm hai lần, trong lòng có một tia sáng, chính là, thái giám kia còn sống?