Vai Ác Ốm Yếu Không Muốn Cố Gắng Nữa

Chương 3: Hình như lên phải thuyền giặc rồi

Tạ Hà còn không biết bởi vì quản gia "thêm mắm dặm muối", anh cả lại hiểu lầm, lo sợ không biết anh sẽ làm ra loại chuyện gì, anh vùi đầu vào tủ quần áo, chuẩn bị chọn một quần áo dự tiệc rượu buổi tối.

Anh vừa đem cửa tủ mở ra, đã bị số lượng quần áo bên trong doạ sợ rồi —— đây là tủ quần áo của nhà giàu sao?

Tất cả đống quần áo này đều là Tạ Cẩn mua cho. Anh cả cho đồ cứ như tặng đồ chơi, trừ bỏ nhà ở, xe, chính là các loại quần áo cùng trang sức, mỗi một thứ đều là do các nhà thiết kế nổi danh thiết kế, giá cả xa xỉ, nhưng một khi tủ quần áo này vào tay nguyên chủ, liền giống như bị phủ đầy bụi, không còn cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời.

Tạ Cẩn dường như dồn hết sức mà "làm điệu" cho gã đến lóng la lóng lánh, nhưng nguyên chủ một chút cũng không cảm kích, quần áo anh cả cho một bộ cũng không mặc qua.

Thầy giáo Tạ chưa bao giờ thích lãng phí đồ người ta cho, anh ở tủ quần áo chọn tới chọn lui nửa ngày, cảm thấy bộ nào cũng đẹp, thực sự quá khó để chọn lựa, đành phải đem Tạ Dữ Hành vừa mới bị đuổi ra gọi trở về, nhờ hắn giúp anh quyết định.

Tầm mắt Tạ Hành Dữ ở trên người anh đảo qua một vòng: "Chẳng phải chú nhỏ chưa bao giờ chịu mặc quần áo ba cho sao?"

Tạ Hà bị hắn hỏi đến lấn cấn, luôn cảm thấy lời nói thằng nhóc này có ẩn ý, xụ mặt nói:

"Đột nhiên muốn mặc không được sao?"

"Được, đương nhiên được."

Tạ Hành Dữ cầm lấy một bộ tây trang trắng, "Con cảm thấy màu trắng thật sự rất hợp với chú nhỏ."

Tạ Hà liên tục xua tay: "Không cần, này cũng quá chói mắt."

Anh không muốn quá nổi bật.

Anh chỉ muốn ở thế giới này an an tĩnh tĩnh mà sống, một chút cũng không muốn trở thành tâm điểm của mọi người.

Anh không nghe theo Tạ Hành Dữ, cuối cùng vẫn chọn một bộ màu xám nhu hòa. Vừa thay xong quần áo, liền thấy đối phương không biết từ chỗ nào lấy ra một cây trâm cài áo, tay dường như đang muốn dừng lại trên cổ áo anh.

Trâm cài áo màu bạc, bên trên có khảm kim cương, lấp loáng một ít ánh sáng nhỏ xíu trên ngón tay hắn, hẳn lại là một món đồ có giá trị kinh người. Thầy giáo Tạ lão tự nhận thức được bản thân không xứng với loại trang sức nhỏ sang quý này, một phen nắm lấy tay đối phương.

"Vẫn là thôi đi."

Tầm mắt Tạ Hành Dữ rũ xuống, dừng lại trên bàn tay đang nắm lấy tay mình, ngón tay trắng nõn tê gầy, dường như chỉ cần cố ý hơi dùng một chút sức lực liền có thể bẻ gãy, thoạt nhìn yếu ớt cực kỳ.

Hắn thấp giọng nói:

"Tay chú nhỏ như thế nào lại lạnh như vậy...... Chú có lạnh không?"

Tạ Hà nóng lòng muốn ngăn hắn, không ý thức được động tác này có chút quá mức thân mật. Anh cuống quít buông tay đối phương ra, không được tự nhiên mà dời mắt:

"Không lạnh."

Đương nhiên không lạnh, hiện tại đang là mùa hè, chỉ là anh trời sinh thể hàn.

Tạ Hà vốn dĩ không quá thích ứng cùng Tạ Hành Dữ tiếp xúc, hiện tại càng cảm thấy xấu hổ, bịa đại một cái lý do là muốn soi gương, xoay người đi vào nhà vệ sinh.

Khá khen cho thằng nhóc này, không biết thực sự là hắn không phát hiện ra anh đang xấu hổ, hay là phát hiện ra rồi mà lại vờ như không biết, cư nhiên lại đi theo. Tạ Hành Dữ tay bóp nhẹ chiếc trâm cài áo sáng lấp lánh kia, miệng hỏi.

"Thật sự không mang sao ạ?"

Tạ Hà không trả lời hắn, sửa sang lại cổ áo của chính mình, lại từ trong gương thấy Tạ Hành Dữ tiến lên một bước, ghé vào tai anh nói.

"Chú nhỏ trời sinh đẹp như vậy, cho dù mặc quần áo khiêm tốn, mộc mạc, đến trang sức cũng không phối, vẫn có thể khiến vạn người chú ý không rời mắt."

Hắn sáp người đến quá gần, hơi thở ấm áp đánh vào gáy Tạ Hà, vành tai mới vừa hết đỏ lại ửng càng thêm đỏ, cơ thể anh hơi cứng.

"Con......"

Tạ Hành Dữ lui lại một khoảng cách an toàn, nghiêm túc nói.

"Nếu chỉ muốn an tĩnh đến dự tiệc, chú nhỏ không ngại thì cứ đi theo con. Nể mặt ba con, bọn họ chắc chắn sẽ không dám làm khó dễ chú."

Tạ Hà nhấp môi.

Lời này nói ra thực sự không sai —— nguyên chủ không phải là con ruột của Tạ gia, việc này mọi người đều biết, hơn nữa tính cách hắn không tốt, quan hệ với người trong nhà căng thẳng, chỉ là một đứa con nuôi mà lại vọng tưởng muốn thay thế vị trí của anh cả, bị không ít người ngoài chế giễu. Mỗi lần tham gia tụ hội hay các hoạt động linh tinh, bị người ta phê bình, gây khó dễ là chuyện không thể thiếu, thậm chí còn không có một ai là bạn ở bên gã, giúp gã giải vây.

Hai mươi tám năm trên đời, bị hắn sống thành ba chữ "NGƯỜI CÔ ĐƠN" im đậm.

Nguyên chủ thảm như vậy, Tạ Hà đều có chút đồng tình với gã. Tuy nói là nguyên chủ chính là tự làm tự chịu, nhưng thân thể này đã cho anh một ân huệ, chỉ trích cũng không có gí tốt. Chỉ hy vọng nếu một ngày kia, "Tạ Hà" có thể trở về, sẽ có thể quên đi quá khứ, từ trong bóng ma của thời thơ ấu bước ra, một lần nữa bắt đầu lại từ đầu.

Trước khi gã trở về, bản thân anh sẽ thay gã yêu quý thân thể này, tận dụng hết khả năng giảm bớt mâu thuẫn cùng người trong nhà, coi như một cách để báo đáp.

Tạ Hà đang nghĩ, chợt thấy tóc bị người khác khẽ chạm vào. Vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Tạ Hành Dữ đang đứng ở phía sau anh, giúp anh mang phần tóc bị kẹp trong quần áo kéo ra.

Lúc trước anh không để ý, hiện tại hai người cùng lúc đứng trước gương, có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng —— thân thể này có cùng chiều cao với bản thân anh, vóc người tính ra cũng xuất chúng, mà Tạ Hành Dữ thế mà còn muốn cao hơn anh non nửa cái đầu.

Con nít bây giờ đều được nuôi đầy đủ dinh dưỡng sẽ thế này sao?

Tạ Hành Dữ buông đuôi tóc của anh ra, phát hiện người ở phí a trước thất thần, liền kêu:

"Chú nhỏ?"

"Ừ."

Tạ Hà lảng tránh tầm mắt hắn, không dám nhìn thẳng vào cặp mắt đơn thuần vô hại kia, thấp giọng ậm ừ, "Chú sẽ đi theo con."

__________________________________________

Bởi vì thử quần áo mất quá nhiều thời gian, hai người cả một buổi chiều cơ hồ không làm gì khác. Chạng vạng 6 giờ, Tạ Hà ngồi trên chiếc xe mà anh cả đã chuẩn bị, trước khi lên xe còn thấy tài xế chất từng rương từng rương đồ vật.

Anh đưa ánh nhìn sang thăm dò, Tạ Hành Dữ liền giải thích nói: "Là rượu vang đỏ mà ba con rất quý. Ba nói hôm nay chú nhỏ rốt cuộc chịu kêu ba là anh cả, ba cao hứng nên lấy ra mang tới tiệc rượu chia sẻ cùng mọi người."

Tầm mắtTạ Hà hơi hơi dừng lại —— Anh nhớ rõ mấy chai rượu vang đỏ này. Dựa theo cốt truyện nguyên tác, "Tạ Hà" hẳn là hạ dược một trong những chai rượu vang đỏ đó dùng để chuốc say Tạ Hành Dữ. Riêng phần Tạ Cẩn đem rượu lấy mang tới không có nguyên nhân đặc biệt gì, không phải giống như bây giờ bởi vì nghe được anh gọi "anh cả" mà cao hứng.

Việc anh từ bỏ vụ hạ dược đã sinh ra ảnh hưởng đã đối cốt truyện sao?

Ánh nhìn của Tạ Hà dừng lại trên rương rượu vang đỏ trong chốc lát, lại không nói gì nữa mà xoay người lên xe.

Có lẽ là sợ anh xấu hổ, Tạ Hành Dữ chủ động ngồi ở ghế phụ, hàng sau chỉ có một mình Tạ Hà. Dọc đường đi cũng không nói câu nào, thẳng đến khi tài xế chở bọn họ đưa đến cửa khách sạn, kéo ra cửa xe dìu anh xuống xe, thấp giọng nói một câu:

"Tạ tiên sinh, ngài hôm nay thực đặc biệt."

Tạ Hà kinh ngạc ngẩng đầu nhìn ông, không quá tự nhiên mà đẩy đẩy mắt kính trên mũi, trong lòng nghĩ anh bất quá cũng chỉ là sửa sang lại hình tượng một chút, biến hóa lớn như vậy sao?

Rượu vang đỏ được giao cho nhân viên khách sạn, hai người còn chưa đi vào, Tạ Hà đã nghe được có ngườigọi mình.

"Tiểu Hà! Bên này."

Tạ Cẩn đã ở cửa khách sạn chờ đã lâu, Tạ Hà vội vàng đi đến chỗ ông, dùng âm thanh ôn hòa gọi:

"Anh cả."

Tạ Cẩn bị tiếng "anh cả" này kêu đến cả người lâng lâng, không nhịn được lại xoa xoa tóc anh, gọi con trai cùng tới.

"Đi, chúng ta đi vào."

Tạ Hà đi bên cạnh Tạ Cẩn, cảm giác được rất nhiều ánh mắt biết nói đều đang nhìn mình —— Cảnh tượng thân mật của anh em nhà họ Tạ gia phải nói là vô cùng hiếm thấy. Trước kia nguyên chủ không đón nhận tình cảm của anh cả, hảo tâm của Tạ Cẩn bị ghẻ lạnh, dần dần cũng mất đi sự kiên nhẫn. Trường hợp hai người đồng thời tham dự các buổi tụ tập công chúng, ông cũng sẽ không chú ý quá nhiều đến đứa em trai tiện nghi này.

Mà hôm nay, Tạ Cẩn tự mình tới cửa khách sạn để đón không nói, còn cùng anh nói cười tự nhiên, này đã cũng đủ khiến cho người khác chú ý.

Tạ Hà hít sâu một hơi, ở trong lòng an ủi chính mình không có gì phải quá sợ. Anh ở trên giảng đường lớn dạy học bao lâu nay, những ánh mắt nhìn chằm chằm đó so với cái này không lẽ không nhiều hơn? Bất quá chỉ là có vài ánh mắt không có hảo ý mà thôi.

Thầy giáo Tạ ở trong lòng trấn an bản thân thật tốt, thân thể lại vậy mà bán đứng anh ——tầm mắt anh trước sau vẫn luôn hạ xuống, không dám nhìn người bên cạnh, lòng bàn tay cũng ra một tầng mỏng mồ hôi lạnh.

Bỗng nhiên có giọng nói quen thuộc vang lên ở bên tai, thanh âm rất thấp, mang theo nhiệt độ hô hấp.

"Chú nhỏ, chú khẩn trương sao?"

Tạ Hà ngẩng đầu, chỉ thấy thằng nhóc Tạ Hành Dữ này không biết khi nào đã tiến đến bên người mình, khoảng cách rất gần, tóc của anh thậm chí cọ vào mặt đối phương.

Như vậy vừa nhấc đầu, anh rốt cuộc thấy rõ toàn cảnh hội trường —— khách sạn này hẳn là bị nhóm phú nhị đại đặt bao hết, thảm đỏ trải dài từ cửa bậc thang vào trong đại sảnh, toàn bộ lầu một được trang trí không thua gì những buổi lễ quốc tế lớn.

Tạ Hà liếc mắt nhìn xuống dưới chân một cái, phát hiện bọn họ đang đứng trên thảm đỏ.

...... Còn may là anh không nghe Tạ Hành Dữ, không có mặc âu phục màu trắng, bằng không anh có thể trực tiếp sắm vai tân lang của buổi hôn lễ.

Tạ Cẩn lên một ly rượu vang đỏ từ trong khay, quay đầu lại nói với bọn họ.

"Hai người trước tìm chỗ nào ngồi một lát đi, anh đi theo bọn họ uống vài ly, lát nữa đi tìm hai ngươi."

Tạ Hành Dữ tràn đầy tự tin nói: "Ba, ngài yên tâm, chú nhỏ cứ giao cho con đi."

Tạ Hà không thể hiểu được mà nghe hai cha con này đối thoại, ý tứ như vậy là sao, cái gì gọi là "chú nhỏ cứ giao cho con đi"?

Còn không đợi anh phát ra nghi vấn, Tạ Cẩn đã gật gật đầu, xoay người rời đi.

Nhìn dáng vẻ này hai cha con...... Là thông đồng xong rồi?

Tạ Hà bỗng nhiên cảm thấy chính mình trong lúc vô tình hình như lên phải thuyền giặc rồi —— nhưng mà không đúng đi, rõ ràng anh mới là vai ác!

Anh bị Tạ Hành Dữ đưa tới một nơi không có ai, tùy tiện tìm vị trí ngồi xuống. Tạ Hành Dữ đi lấy điểm tâm ngọt cùng rượu vang đỏ.

"Không biết chú nhỏ thích ăn cái gì, tùy tiện chọn một chút, nếu không thích con sẽ đi đổi."

Nguyên chủ tuy rằng sống cùng nhà với anh cả nhiều năm, nhưng số lần cùng ngồi trên một bàn ăn cơm có thể đếm được trên đầu ngón tay, Tạ Hành Dữ không biết sở thích của gã cũng là bình thường.

Hơn nữa trong đống ký ức nguyên chủ lưu lại cho anh, gã dường như không có món ăn mình yếu thích.

Tạ Hà lấy muỗng xắn lên bánh kem, Tạ Hành Dữ ngồi ở đối diện nhìn anh ăn, hỏi:

"Hóa ra chú nhỏ thích chocolate? Con sẽ nhờ mẹ trước khi về nước mua một ít mang về."

Tạ Hà vừa định nói một câu "Không cần phiền toái", chợt bị một giọng nói khe khẽ hấp dẫn lực chú ý —— cách bọn họ không xa có hai người đang ngồi, đầu tiên là giọng nói của người nữ.

"Người kia là ai vậy? Sao lại cảm giác có chút quen mắt?"

"Ai?" Ngay sau đó là thanh âm của người nam. "À, bạch nhãn lang Tạ gia chứ đâu, em từng gặp qua."

"Anh là nói vị nhị thiếu kia của Tạ gia?"

Người nữ từ trong giọng nói lộ ra chút không thể tưởng tượng.

"Không phải đâu, em nhớ rõ lần trước thấy hắn, hắn nào có như hôm nay...... đẹp trai như vậy."

"Đẹp trai? Đẹp trai chỗ nào?"

Người nam khinh thường nhìn lại.

"Hắn chính là đứa con nuôi mà Tạ lão gia tử từ cô nhi viện nhặt về. Vốn là người điên, không có gì bản lĩnh còn kiêu căng ngạo mạn, một kẻ quậy đến Tạ gia gà bay chó sủa, không chừng ngày nào đó, Tạ lão gia tử liền không còn muốn nhận đứa con trai này."

"Phải không? Như thế nào mà em có cảm giác Tạ gia còn rất sủng hắn? Vừa rồi là hắn cùng Tạ Cẩn cùng nhau tiến vào đi, em thấy quan hệ của hai anh em bọn họ không căng thẳng như lời đồn."

"Đó đều là làm cho người ta xem thôi."

Người nam có chút hậm hực.

"Tạ lão gia tử cũng sắp bảy mươi, còn không đem quyền hành giao hết cho còn trai, chẳng lẽ không phải là do bị đứa con nuôi này làm phiền? Lại nói một chút về tên của hắn, Tạ "Hà". Còn anh cả hắn gọi là gì? Tạ '"Cẩn". Một cái làm nền một hai phải cùng chính chủ tranh. Cũng may là Tạ lão gia tử tính tình tốt, nếu là anh, đã sớm đem hắn đuổi khỏi nhà."

Giải thích một chút: Hà() trong Tạ Hà là vết tì trên ngọc, còn Cẩn() trong Tạ Cẩn là một loại ngọc đẹp, nên người nam này mới nói Tạ Hà làm nền cho Tạ Cẩn.

Tay Tạ Hà hơi dừng, trong đầu nhớ lại căn biệt thự rộng rãi, sáng sủa kia của Tạ gia, nhìn xuyên qua cửa sổ sát đất của phòng ngủ là có thể nhìn thấy vườn hoa nhỏ bên ngoài, thậm chí còn có bể bơi. Một căn nhà tốt như vậy, anh sinh thời nghĩ cũng không dám nghĩ, lấy cái chết mới đổi được cơ hội một lần hưởng lạc, sao lại có thể để bị "đuổi ra khỏi nhà"?

"Chú nhỏ." Tạ Hành Dữ thấp giọng nói, "Bọn họ ở nói xấu chú."

Tạ Hà "A" một tiếng, tiếp tục ăn bánh kem.

Tạ Hành Dữ tựa hồ không hiểu được phản ứng lãnh đạm này của anh, tiếp tục truy vấn.

"Bọn họ chửi bới chú như vậy, chú không tức giận sao?"

Tạ Hà không thể hiểu được mà nhìn hắn một cái.

"Giận? Sao lại phải giận?"

Lúc anh làm giáo viên, có học sinh thích, tự nhiên cũng có học sinh không thích anh, sau lưng nói xấu, chửi bới anh này nọ, vài câu phê bình của mấy kẻ thấp hèn cũng không phải chưa từng nghe qua, anh còn không bỏ ở trong mắt.

Anh vừa dứt lời, giọng nói nghị luận sau lưng anh liền xen vào —— nam nhân bưng rượu vang đỏ đi đến bên cạnh bàn bọn họ, chủ động tiếp đón Tạ Hành Dữ.

"Ôi, không phải Tạ thiếu gia tiểu công tử đây sao? Hạnh ngộ hạnh ngộ! Thật là, cũng nhiều năm rồi chưa thấy mặt. Lần trước gặp, cậu vẫn còn đang học cấp hai đi? Chỉ chớp mắt thôi mà lớn như vậy."

Tạ Hà nhấc mí mắt lên nhìn người vừa tới. Người này nhìn có vẻ hơn 30, lớn lên cũng là dạng mặt người dạ thú, căn cứ theo ký ức nguyên chủ, người này là con trai độc nhất của Chu gia, tên gọi Chu Diệp. Thời điểm thanh danh nguyên chủ còn chưa có kém như vậy, gã đã từng tiếp cập nguyên chủ, nguyên chủ lại không phản ứng, gã liền tâm sinh oán hận. Sau đó cảnh ngộ nguyên chủ tụt dốc không phanh, gã cũng tới góp phần bỏ đá xuống giếng.

Tạ Hành Dữ hiển nhiên không muốn đáp lời Chu Diệp. Nhưng người đã tới gần trước mặt, lại không thể giả vờ không nhìn thấy, hắn đành phải lễ phép mà đứng lên.

"Chú Chu? Đã lâu không gặp. Ba con đang ở bên kia uống rượu cùng bọn họ, để con đi kêu người lại đây......"

"Không cần không cần, tôi không tìm ba cậu."

Chu Diệp vô cùng thân mật mà vỗ vỗ đầu vai hắn, lại lắc lắc rượu vang đỏ trong ly.