Vạn Cổ Đại Đế

Chương 3: Hai bức tượng Chí Tôn

Vạn Cổ Đại Đế

Tác giả: Mộ Vũ Thần Thiên

Chương 3: Hai bức tượng Chí Tôn

Võ đạo tổng cộng có chín đại cảnh giới: Khai Mạch cảnh, Chân Khí cảnh, Hóa Linh cảnh, Long Hổ cảnh, Tông Sư cảnh, Thiên Nhân cảnh, Vương Hầu cảnh, Hoàng Giả cảnh, Chí Tôn cảnh!

Mỗi một đại cảnh giới cũng chia làm chín tầng, đạt đến cảnh giới cuối cùng, có thể đột phá đỉnh núi con đường võ đạo, Thần cảnh tối cao nhất chính là thành tựu trong truyền thuyết kia.

Kiếp trước Lăng Tiêu chính là tuyệt thế cường giả Chí Tôn cảnh tầng chín, là Chí Tôn đứng đầu thập đại phong hào, được gọi là Thôn Thiên Chí Tôn, trong đó một trong những công trạng lớn nhất là bí thuật Thôn Thiên.

Theo truyền thuyết, trong thiên địa tổng cộng có một trăm linh tám đạo bí thuật, ẩn chứa bí mật của thiên địa chúng sinh, mỗi một loại bí thuật đều được tạo thành từ quy luật của thiên đạo*, vừa thần bí vừa cường đại.

*thiên đạo: lẽ trời.

Bí thuật Thôn Thiên là một trong một trăm linh tám đạo bí thuật, đứng thứ mười hai.

Bí thuật Thôn Thiên vô cùng thần bí, ở trong lòng Lăng Tiêu, thậm chí nó còn vượt qua những công pháp kia của Chí Tôn cảnh, mặc dù một vạn năm trước, hắn chưa thể tu luyện tới cảnh giới viên mãn.

Hôm nay, vận hành bí thuật Thôn Thiên một lần nữa, dĩ nhiên là thuận buồm xuôi gió, hơn mười ngàn khối linh thạch hóa thành một luồng gió mạnh nóng rực, trong nháy mắt bao phủ Lăng Tiêu.

"Thân xác này cũng quá yếu đuối, trời sinh kinh mạch ứ tắc, khó trách ăn nhiều linh đan diệu dược như vậy mà vẫn là tu vi Khai Mạch cảnh tầng một, đúng là củi mục không ai bằng! Thế nhưng, có bí thuật Thôn Thiên ở đây, dù là củi mục cũng không vấn đề gì!"

Đôi mắt Lăng Tiêu chợt lóe sáng, linh khí cuồn cuộn vọt tới thân thể hắn, nhưng vừa tiến vào trong cơ thể Lăng Tiêu, lại trở nên vô cùng nhu thuận, cho thấy năng lực khống chế cao siêu của Lăng Tiêu.

Những dòng linh khí phân tách thành từng luồng, bắt đầu đánh vào các kinh mạch ứ tắc trong cơ thể Lăng Tiêu.

Ầm ầm!

Tiếng vang giống như sấm rền nổ ra trong cơ thể Lăng Tiêu, dưới sự xung kích của linh khí cuồng bạo như vậy, kinh mạch trong cơ thể hắn thông suốt mở ra.

Đường kinh mạch thứ tư!

Đường kinh mạch thứ năm!

Đường kinh mạch thứ sáu!

...

Đường kinh mạch thứ mười một!

Đường kinh mạch thứ mười hai!

...

Chín tầng của Khai Mạch cảnh, mỗi lần đột phá một tầng cần mở ra bốn đường kinh mạch, khi ba mươi sáu đường kinh mạch toàn thân được đả thông, chân khí vờn xung quanh, là có thể đột phá đến Chân Khí cảnh.

Lăng Tiêu vốn chỉ là tu vi Khai Mạch cảnh tầng một, đã mở ba đường kinh mạch, nhưng dưới tác dụng của bí thuật Thôn Thiên, từng đường kinh mạch được mở ra, khí tức trên người hắn cũng dần dần tăng cường.

Ầm!

Sau khi đường kinh mạch thứ mười lăm mở ra, tu vi của Lăng Tiêu cũng vững vàng dừng ở Khai Mạch cảnh tầng bốn!

Giờ phút này, tất cả năng lượng của linh thạch toàn bộ hao hết, biến thành một nhúm bụi.

"Thân xác này thật đúng là phế vật! Hơn mười ngàn linh thạch trung cấp, đã đủ cho người bình thường đột phá đến Chân Khí cảnh!"

Lăng Tiêu miễn cưỡng cười một tiếng, hiển nhiên là có phần không hài lòng đối với lần tu luyện này.

Nhưng nếu bị người khác thấy tốc độ tu luyện kinh khủng như vậy của Lăng Tiêu, chỉ sợ sẽ trực tiếp bị doạ chết, trong chốc lát mở ra liên tiếp mười hai đường kinh mạch, loại tốc độ tu luyện này thật là nghịch thiên.

Người khác mở ra một đường kinh mạch đều cẩn thận từng li từng tí, cần tốn mấy ngày thậm chí mười mấy ngày mới có thể mở ra một đường kinh mạch, nhưng với Lăng Tiêu này, đột phá còn đơn giản hơn uống nước.

Haiz!

Lăng Tiêu đứng lên, một mùi hôi thối tản ra từ trên người hắn, trên người Lăng Tiêu đã dính một lớp chất sừng màu đen, tất cả đều là độc tố trong cơ thể bị bức ra ngoài.

Lăng Tiêu nhảy vào trong thùng nước tắm đã chuẩn bị xong từ lâu, rửa sạch toàn thân, lúc này mới thần thanh khí sảng cầm quần áo mới thay vào.

Két!

Cửa phòng bị đẩy ra, toàn thân Lăng Tiêu mặc hắc y, vóc người cao thon đi ra.

"Tuyết Vy, ta ra ngoài đi dạo một chút!"

Lăng Tiêu báo cho Tuyết Vy, rồi đi về phía xa xa.

Lăng Tiêu và Tuyết Vy ở trong góc một sơn cốc, chính là chỗ ở của đệ tử ngoại môn Trường Sinh Môn, mà đệ tử nội môn, đệ tử chân truyền và chư vị trưởng lão, ở trên núi Trường Sinh cao ngút tầng mây toạ ngay trước mắt.

Lăng Tiêu dọc theo đường núi Trường Sinh từng bước đi lên, nhìn mây mù mờ ảo và dãy núi xanh ngắt xung quanh, trong lòng có chút cảm thán cảnh còn người mất.

"Đã một vạn năm, không nghĩ tới Trường Sinh Môn vẫn còn tồn tại, hơn nữa còn sa sút tới mức này!"

Trong lòng Lăng Tiêu âm thầm suy nghĩ.

Trường Sinh Môn là tông môn của Trường Sinh Chí Tôn Cẩm Sắt, một vạn năm trước là một trong những thánh địa võ đạo của những chiến thần cường đại nhất trên đại lục. Trong tông môn tụ tập nhiều cường giả, ngay cả tuyệt thế cường giả Chí Tôn cảnh cũng có rất nhiều.

Mà Trường Sinh Môn hôm nay, mèo lớn mèo nhỏ hai ba mống, đã biến thành tông môn loại ba, co đầu rút cổ trên núi Trường Sinh này. Ngay cả Tông chủ Nam Cung Hiên có tu vi cao nhất, cũng chỉ là tu vi Tông Sư cảnh.

Một vạn năm trước, mặc dù Lăng Tiêu là người đệ nhất thiên hạ, nhưng là người cô đơn, không có tông môn khai sáng, lại dốc không ít tâm tư xuống Trường Sinh Môn, bồi dưỡng không ít cường giả cho Trường Sinh Môn.

Chẳng qua là, một vạn năm trôi qua, những người kia hẳn là đã qua đời rồi phải không?

Dù là Chí Tôn cũng không sống qua một vạn tuổi, có được phong hoa tuyệt đại của người, nhưng sao có thể địch nổi năm tháng chứ?

Trong lòng Lăng Tiêu hơi thất vọng, không bao lâu đã đi tới một quảng trường trên đỉnh núi.

Chỗ quảng trường này chính là ký hiệu của Trường Sinh Môn, trong ngày thường tổ chức luận võ giữa các đệ tử, đại điển tế bái tổ sư cũng sẽ cử hành tại đây.

Giờ phút này, trên quảng trường chỉ có lẻ tẻ mấy đệ tử, cũng không có người chú ý tới Lăng Tiêu.

"Đó là..."

Đôi mắt Lăng Tiêu chợt loé, trong nháy mắt nhìn thấy hai pho tượng đá sừng sững giữa quảng trường.

Pho tượng thứ nhất, là một nữ tử mặc váy đỏ, dung nhan tươi đẹp, tuyệt thế khuynh thành, tay cầm một chuôi cổ kiếm, tản ra kiếm ý bén nhọn xuyên tầng mây, cả người siêu phàm thoát tục, tựa như thần nữ trên chín tầng trời.

Pho tượng thứ hai, chính là một nam tử mặc hắc y có vóc dáng cao lớn, mày như thần kiếm, mắt như sao sáng, toàn thân tản ra một loại khí thế nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, hắn đứng chắp tay, mắt nhìn lên trời, đôi mắt vô cùng thâm thúy.

Trường Sinh Chí Tôn!

Thôn Thiên Chí Tôn!

Thấy chữ khắc phía trên tượng đá, trong mắt Lăng Tiêu lộ ra vẻ hoài niệm khôn nguôi, pho tượng thứ nhất là Cẩm Sắt, pho tượng thứ hai chính là hắn.

Không nghĩ tới một vạn năm trôi qua, hắn vẫn có thể thấy được đồ vật đã từng quen thuộc.

"Khí tức của Trường Sinh kiếm ý, Cẩm Sắt, hai pho tượng đá này do nàng lưu lại đúng không?"

Trong lòng Lăng Tiêu ủ ê, đi tới, sờ pho tượng Cẩm Sắt một cái, xúc cảm dịu dàng như ngọc, trong lòng khổ sở khôn nguôi.

Trường Sinh kiếm ý trong hai pho tượng này, vô cùng tinh khiết, sinh sôi không ngừng, ẩn chứa một sự thần bí mờ ảo, hàm ý bao phủ thiên địa chúng sinh, trong thiên hạ có thể có Trường Sinh kiếm ý tinh thuần như vậy, hơn nữa còn có thể kéo dài vạn năm, chỉ có một mình Cẩm Sắt.

Trong mắt Lăng Tiêu thoáng qua hai tia sáng, trong thoáng chốc đã dung nhập vào trong hai pho tượng đá.

"Lăng Tiêu, ngươi dám khinh nhờn tượng thần tổ sư, lần này để ta xem còn ai có thể cứu được ngươi!"

Nhưng vào lúc này, một giọng nói lạnh như băng từ phía sau truyền tới.

Lăng Tiêu xoay đầu lại, hai bóng người đập vào mắt.

Một thanh niên mặc thanh y, vóc người cao thon anh tuấn, đang ôm một nữ tử vóc dáng bốc lửa, mặt mũi quyến rũ, đi về phía Lăng Tiêu, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc lạnh như băng.

Đôi mắt Lăng Tiêu chợt lóe, trong phút chốc đã nhận ra hai người.

Chính là Lăng Khôn và Liễu Y Y!