Vạn Năng Số Liệu

Chương 16: Tiểu lão sư Trình Dạ

Người dịch: dtbpkmte

- --------------------------------------------

Trong phòng làm việc, lão Đường bị toàn thể lão sư khác phê bình.

Từ biểu hiện hôm nay của Trình Dạ mà xem, muốn đứng trong top đầu thi quốc gia cũng không thành vấn đề. Đến lúc đó không chỉ là trường học, mà bọn họ những giáo viên toán học này cũng được vẻ vang.

Nhưng bây giờ, nói gì thì cũng muộn rồi. Thi học sinh giỏi quốc gia cũng đã sớm kết thúc.

Đối mặt các đồng nghiệp bàn tán kịch liệt, lão Đường cũng là liên tục cười khổ, "Nếu ta nói, ta cũng hôm qua mới biết chuyện này, các ngươi tin không?"

Tiếp đó, lão Đường đem sự tình ngày hôm qua kể lại cho mọi người.

"Nói như vậy, thật đúng là học sinh Trình Dạ kia của lớp ngươi đột nhiên khai khiếu?" Một vị lão sư hỏi.

"Có lẽ chỉ có như vậy mới là lời giải thích hợp lí nhất đi! Bất quá, cũng thât đáng tiếc nha!"

………………………………..

Tiết thứ tư buổi sáng là tiết toán của lão Đường.

Nhiệm vụ chủ yếu của tiết này chính là nói về đề thi ngày hôm qua.

"Ngày hôm qua tình hình của các ngươi ta đều thấy. Nói chung, rất không tốt!" Lão Đường vừa lên lớp liền mở miệng, giọng nghiêm túc."Một số câu độ khó tương đối lớn, mọi người không làm được, ta cũng không bảo gì, nhưng có nhiều câu tương đối cơ bản, trước đây ta còn nói qua một số đề tương tự, lại vẫn có mấy bạn làm không đúng. Vấn đề chỉ ở trong hai chữ, thái độ! Tại sao có người có thể làm, mà có người lại không? Còn không phải là bởi vì giờ học không nghiêm túc nghe giảng. Còn ít ngày cuối cùng này, các ngươi nhất định phải chấn chỉnh thái độ học tập, biết chưa?"

"Rõ!!" Cả lớp đồng thanh.

Lão Đường nổi giận cũng không phải là lần một lần hai, mọi người cũng đều hiểu tính khí lão Đường.

"Được rồi, bây giờ ta nói qua thành tích một số bạn."

"Hạng nhất, Trình Dạ! 150 điểm!"

Ồ——!!

Thời điểm lão Đường nói ra tên cùng điểm số người đứng đầu, các đồng học trong nháy mắt xôn xao.

Từng ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Trình Dạ đang lơ đãng phía cửa sổ.

Bọn họ đầu tiên là kinh ngạc, Trình Dạ chỉ là một đồng học thành tích bình thường, vậy mà có thể đứng thứ nhất. Kinh ngạc nữa chính là số điểm Trình Dạ đạt được —— 150, tuyệt đối!

Độ khó bài thi ngày hôm qua bọn hắn hiểu rõ nhất.

Có thể nói, đây là đề thi khó nhất bọn hắn từng gặp trong ba năm học cấp ba. Vậy mà Trình Dạ điểm tuyệt đối! Chênh lệch nha!

"Trình Dạ, ngươi..ngươi được tuyệt đối?!" Người kinh ngạc nhất giờ phút này, chắc chắn bao gồm Hác Suất.

Hắn chính là tận mắt chứng kiến tốc độ của Trình Dạ. Bộ bài thi này, Trình Dạ hình như là một giờ đã làm xong…

Một giờ? Tuyệt đối?

Hác Suất cảm giác đầu óc mình không đủ dùng rồi.

Lão Đường tựa như đã sớm biết các đồng học sẽ biểu hiện như vậy, cũng chỉ cười nhạt, tiếp tục tuyên bố thành tích.

"Hạng nhì, Mục Lãnh, 123 điểm!"

Học bá vẫn là học bá, đề khó như vậy, Mục Lãnh như cũ được hơn 120 điểm.

"Mục Lãnh, ngươi nghe chứ, ngươi là thứ 2!" Tô Tiểu Tiểu hưng phấn nói với Mục Lãnh.

"Ừm." Mục Lãnh chẳng qua là trả lời nhàn nhạt, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú phương hướng Trình Dạ.

Gia hỏa đáng ghét này, làm sao có thể vượt qua chính mình! Hơn nữa còn là chênh lệch 27 điểm.

Trình Dạ có thể được điểm tuyệt đối, Mục Lãnh cũng không nghĩ tới.

Ở trước mặt Trình Dạ, Mục Lãnh tựa hồ chỉ có vượt qua hắn về thành tích, mới không làm cho mình quá mức bị động.

Nhưng bây giờ, Trình Dạ lại đem nàng bỏ lại phía sau ở chính lĩnh vực nàng am hiểu nhất.

Cha mình sẽ không thực sự đáp ứng yêu cầu vô lý của cái tên Trình Dạ kia chứ? Mục Lãnh trong lòng lo nghĩ.

Lão Đường chỉ đọc thành tích top mười, cũng không có tuyên bố toàn bộ, thật ra thì cũng phải giữ mặt mũi cho một số đồng học. Nói thí dụ như,…

Lâm Hổ đồng học chỉ được 8 điểm.

Trên bục giảng, lão Đường cứ nói, phía dưới học sinh hoặc nghe hiểu, hoặc nghe không hiểu nhưng vẫn nghe. Mà Trình Dạ dĩ nhiên là không có thời gian rảnh rỗi đi nghe thứ mình đã hiểu.

Toán học, vật lý, hóa học ba môn này, Trình Dạ căn bản tự nhận là vô địch. Mặc dù không nhất định có thể làm được mọi đề, nhưng để thi vào đại học, tuyệt đối là không thành vấn đề.

Thời gian còn lại, Trình Dạ định đem tinh lực chủ yếu đặt ở tiếng Anh, ngữ văn cùng sinh học ba môn. Ba môn này hầu như đều cần học thuộc lòng, số liệu phát huy tác dụng cực kỳ nhỏ. Trình Dạ không kỳ vọng mình có thể đạt được 180 điểm ở ba môn này, nhưng mà chỉ cần có thể tăng một phần hai phần cũng được.

Vì vậy, trên bục lão Đường giảng, dưới lớp Trình Dạ lấy ra một bộ đề tiếng Anh làm không chút che dấu.

Lão Đường đang đứng trên bục giảng, nhìn rõ ràng việc này. Bất quá hắn cũng không có nói gì.

Từ việc Trình Dạ có thể làm được câu cuối đề IMO sáng sớm hôm nay, lão Đường cũng biết, trình độ Trình Dạ đã không thua gì chính hắn.

Trình Dạ thích làm gì thì làm cái đó đi! Chỉ cần không phá hủy lòng tự tin của các bạn khác là được.

"Trình Dạ!" Lão Đường giảng xong câu kế cuối, gọi Trình Dạ."Ngươi lên giảng cho mọi người cách làm câu cuối!"

Lên bảng giảng cho các bạn! Đây chính là đãi ngộ mà học bá mới có nha! Trước đây cái vị trí này vẫn thuộc về Mục Lãnh.

Nhưng là lần này, ha ha ha! Học bá luân phiên làm, năm nay đến lượt ta! Trình Dạ cao hứng nha! Trong lòng hắn lặng lẽ cho lão Đường một lời khen!

Trình Dạ khiêu khích liếc mắt nhìn Mục Lãnh, dáng vẻ kia khiến Mục Lãnh hàm răng ngứa ngáy."Trình Dạ, ngươi chờ đó!"

"Các bạn, đạo đề này thật ra thì rất đơn giản!" Trình Dạ đứng trên bục giảng, chắp hai tay sau lưng, một bộ khí chất lão sư trang nghiêm. Trình Dạ bề ngoài nhìn như trấn định vô cùng, nội tâm kì thực cũng hoảng! Dù sao cũng là đại cô nương lên kiệu hoa —— lần đầu! Ta nên làm cái gì, có phải hay không nên nói "Các bạn khỏe"… Cần hỗ trợ khẩn cấp!

Trình Dạ dùng sức làm cho mình nhậpvai thành lão Đường.

Bỗng nhiên, Trình Dạ vỗ mạnh bàn giáo viên một cái, làm mọi người trong phòng học giật nảy mình.

"Đạo đề này đơn giản như vậy, tại sao các ngươi không làm được? Tại sao?! Đề tương tự chúng ta làm qua bao nhiêu lần rồi, bao nhiêu lần! Không phải chỉ là yêu cầu cực đại với phương trình đường elip sao! Có cái gì khó khăn! Ý thứ hai không làm được, vậy còn ý thứ nhất đơn giản như vậy thì sao? Trừng cái gì, Mục Lãnh! Ta nói chính là ngươi! Đề cuối cùng tại sao ngươi một chút cũng không làm?!"

Dưới đài, nghe Trình Dạ nói kịch liệt một phen xong, lão Đường cùng các bạn học đều là mặt xạm lại. Mục Lãnh càng là mặt đẹp tím bầm, thở hổn hển.

Lão Đường sầm mặt lại hét, "Trình Dạ, ta bảo ngươi giảng bài, nhanh lên!"

Lão Đường thầm thề, trừ phi tình huống đặc biệt, sau này cũng sẽ không bao giờ để cho Trình Dạ lên giảng bài nữa.

Tiểu tử này thật là có độc nha!

"Há, rõ, rõ..." Trình Dạ ngượng ngùng cười cười, trên bục giảng nghiêm túc nói một lượt cách làm của mình, sau đó dưới ánh mắt đầy oán niệm của các đồng học đi xuống bục giảng.

Đừng nhìn mê luyến ca như vậy, ca không giống pháo hoa!