Vì Em - Lượng Nhược Tinh Thần

Chương 9: ~

(29)

Trương Hạo cùng cậu mợ vào nhà tán gẫu, trong viện chỉ còn Tiền Oánh Oánh cùng Triệu Tiểu Sơn.

Triệu Tiểu Sơn đứng bên người cô, còn đang ngây ngốc, Tiền Oánh Oánh giật giật tay áo của cậu, cùng cậu ngồi trên bậc cầu thang.

Triệu Tiểu Sơn giống như là hiện tại mới phản ứng được, cậu ngẩng đầu nhìn Tiền Oánh Oánh, luống cuống tay khoa tay khoa chân, động tác nhanh mà biên độ lại lớn, tựa hồ hết sức kích động, ánh mắt sáng lên như muốn tóe lửa.

Tiền Oánh Oánh ngơ ngác nhìn động tác của cậu, có chút xem không hiểu, cô nghi ngờ nói: "Tiểu Sơn, cậu muốn biểu đạt cái gì, động tác có thể chậm một chút hay không?"

Triệu Tiểu Sơn thân thể cứng đờ, không biết nghĩ tới cái gì, khuôn mặt tuấn tú vốn đỏ bừng vì kích động lại chậm rãi trắng bệch, cậu buông tay, đôi mắt mờ mịt vì nước mắt tụ lại từ lúc nào.

Tiền Oánh Oánh khẽ giật mình, cho là mình đâm vào chỗ đau của cậu, bận bịu trấn an vuốt vuốt tóc của cậu, lại từ trong túi móc ra sô cô la, lột ra đưa cho cậu: "Chị xin lỗi Tiểu Sơn, chị chưa có học qua ngôn ngữ tay, có chút không hiểu, bỏ qua cho chị nhé."

Triệu Tiểu Sơn nhẹ gật đầu, cậu cắn sô cô la, bất an trên mặt chậm rãi biến mất.

Biết mình không xứng với cô, lại nguyện ý một mực muốn ở bên cạnh cô, loại nguyện vọng này sau khi biết cô chưa kết hôn càng thêm mãnh liệt, giống như sóng biển tràn lan khắp thân thể, đi đến từng ngóc ngách hẻo lánh nhất, từ chỗ sâu thẳm nhất của trái tim mà điên cuồng thét vang lên —— Đem bản thân tất cả cống hiến cho người, nguyện làm tất cả chỉ vì đổi được một nụ cười của người.

Nhưng cho dù cậu khát khao như thế, muốn tiếp cận cô, muốn làm cô vui vẻ như thế, cậu lại e ngại cô sẽ ghét bỏ mình, ghét bỏ cậu xấu xí, ghét bỏ cậu là người câm.

Chỉ là Tiền Oánh Oánh tuyệt đối không phải loại người sẽ kỳ thị người khác.

Trái tim cậu như bình tĩnh lại, trong lòng cũng âm thầm phỉ nhổ bản thân hoài nghi Tiền Oánh Oánh ghét bỏ mình.

Cậu ngồi bên cạnh Tiền Oánh Oánh bên cạnh, mặt ửng hồng, không biết làm gì, trái tim kịch liệt nhảy lên, phảng phất muốn đào thoát khỏi trói buộc từ trong lồng ngực bật ra. Cậu vụиɠ ŧяộʍ nhìn Tiền Oánh Oánh, thấy cô ngẩng đầu nhìn lại mà trái tim càng thêm lộp bộp, theo phản xạ cuống quít cụp mắt.

"Tiểu Sơn, loại hoa này nhìn thật đẹp, nghe nói ở trên đỉnh núi có đâu."

Tiền Oánh Oánh ngồi trên ghế, cầm di động đưa Tiểu Sơn xem hình ảnh Triệu Trừng phát tới cho cô, là một bông hoa, "Tiểu Sơn, cậu nhìn thấy loại hoa này bao giờ chưa?"

Triệu Tiểu Sơn xấu hổ nâng mắt, cẩn thận nhìn thoáng hình ảnh trên điện thoại. Cậu đã từng nhìn thấy loại hoa này, trước kia ở trên núi đốn củi hoặc là chăn trâu, sau núi có một khối đất trống nở đầy loại hoa kia. Màu tím nhạt như đám mây lúc hoàng hôn, theo gió chập trùng, mùi thơm nức mũi.

Thấy Triệu Tiểu Sơn gật đầu, Tiền Oánh Oánh lấy điện thoại lại, nói: "Thật muốn hái mấy bó hoa trở về, nếu nó sống ở nơi gần một chút thì tốt, hết lần này tới lần khác sinh trưởng ở trên đỉnh núi..."

Sau lên leo núi cùng đồng nghiệp năm ngoái, cô cũng không muốn thể nghiệm cảm giác leo núi lần nữa, không hợp không hợp.

Đúng lúc này, mợ đi tới kêu cô một tiếng: "Oánh Oánh, lại đây, cậu mợ có mấy lời."

"Dạ."

Tiền Oánh Oánh quay đầu lên tiếng, cô mỉm cười nhìn Triệu Tiểu Sơn: "Vậy chị đi vào trước, chúng ta hôm nào trò chuyện tiếp."

Triệu Tiểu Sơn vội vàng gật đầu, đưa mắt nhìn Tiền Oánh Oánh trở về.

(30)

"Oánh Oánh, sáng mai cháu cùng Trương Hạo trở về đi, mặc dù mợ cũng muốn giữ cháu ở lại thêm mấy ngày, nhưng cha mẹ cháu vừa mới gọi điện thoại tới, để cho cậu mợ giục cháu trở về." Mợ có chút khó xử mở miệng.

Tiền Oánh Oánh dù còn muốn nơi này thêm vài ngày, nhưng cô cũng không muốn làm mợ khó xử. Cô gật đầu nói: "Được, ngày mai cháu cùng Trương Hạo trở về."

Trương Hạo ở một bên cong miệng, Tiền Oánh Oánh nhìn anh ta, không vui nhíu mày. Cha mẹ cô mãnh liệt yêu cầu cô trở về như thế, khẳng định Trương Hạo ở trước mặt cha mẹ cô phàn nàn không ít.

Cậu mợ đi ra ngoài, Trương Hạo kề đến bên người Tiền Oánh Oánh nói: "Sáng sớm ngày mai đi, chúng ta về sớm một chút."

Tiền Oánh Oánh trừng mắt liếc anh ta. Tiểu Bân vành mắt đỏ đỏ ôm eo cô, không ngừng nói: "Chị, ngày mai chị phải đi thật sao? Vậy chị lúc nào mới đến thăm em?"

Tiền Oánh Oánh xoa xoa mái tóc mềm mềm của cậu bé: "Tiểu Bân yên tâm, chị rảnh liền sẽ về chơi với em."

(31)

Đêm dài.

Triệu Tiểu Sơn ôm chăn mền lật qua lật lại, vừa nghĩ tới nụ cười ấm áp của người kia, liền kích động ngọt ngào ngủ không yên, thật hi vọng trời mau sáng, cậu liền có thể đi gặp cô.

Cậu đem sô cô la trong rương lấy ra, đặt ở kề trái tim, tựa hồ như vậy liền có thể gần cô thêm một chút.

Cậu đem sô cô la nâng đến bên môi hôn nhẹ, lại đưa nó đặt ở bên mặt cọ xát.

Hi vọng đêm nay có thể mơ về cô.

Thế nhưng cậu nhắm mắt lại hồi lâu, cũng không buồn ngủ chút nào. Cậu ôm chăn mền trên giường lăn qua mấy lần, lăn lại mấy lần, dứt khoát đứng dậy, mở đèn ngủ.

Ngày mai phải ăn mặc đẹp mắt chút, cậu muốn cô chú ý mình thêm một chút.

Cậu đi đến trước gương quan sát tỉ mỉ. Tóc có chút dài, vừa lúc có thể che đến lông mày, cậu thấm ướt tóc trước trán, dùng kéo cắt phăng đến trên lông mày, dùng lược chải kiểu tóc, hắn đem tóc cắt ngang trán chải đến bên trái, lại đem tóc cắt ngang trán chải đến bên phải, sau đó dứt khoát đem tóc cắt ngang trán đều chải lên, lộ ra cái trán, nhưng chải như thế nào cũng không thỏa mãn.

Sau đó, cậu lại mở tủ quần áo, áo sơmi, quần áo thể thao, đồng phục, đem quần áo trong tủ mặc thử một lượt xong, vẫn cảm thấy bất mãn.

Cậu nhìn thân mình thon gầy trong gương, cảm thấy rất thất vọng.

Mình quả nhiên không là gì, quả nhiên không xứng với cô.

Cậu vô lực nhào tới trên giường.

Đến khi gà trống bắt đầu gáy lên hồi đầu tiên, Triệu Tiểu Sơn lập tức từ trên giường ngồi dậy. Một đêm không ngủ nhưng tinh thần mười phần phấn chấn. Mặc quần áo tử tế, rửa mặt đánh răng sạch sẽ, liền chạy ra sân, cách hàng rào nhìn về phía căn phòng còn chưa sáng đèn.

Lúc này trời còn chưa sáng, bốn phía đen ngòm, đường cũng không thấy rõ. Triệu Tiểu Sơn ở bên ngoài nhìn gian phòng kia một hồi, liền mở đèn pin, đi lên trên núi.

Trước khi cô tỉnh dậy, cậu muốn hái một bó hóa tặng cho cô.

Nghĩ đến nụ cười ôn nhu dành riêng cho mình, trái tim cậu cũng mềm mại ngọt ngào.