Việt Ma Tân Lục

Quyển 1 - Chương 22: Còn sống

Nhà Lan Phương vốn rộng, lại có nhiều sân vườn, cây cối, hai người đi tìm khắp nơi suốt một buổi sáng cũng không thấy gì. Cả hai đều mệt, Lan Phương có phần nản.

– Không hiểu ở đâu nữa. Tôi thi thoảng thấy bóng dáng cô ấy đi loanh quanh khắp nơi, có khi nào cô ấy đang đi tìm lưỡi của mình không?

– Rất có khả năng đó. Không biết ở đâu nhỉ?

– Thôi về ăn cơm đi, tôi đói lắm rồi.

– Ừ.

Gia Huy và Lan Phương lếch thếch quay trở lại phòng Lan Phương. Vừa bước chân vào, Lan Phương giật mình hét lên một tiếng. Minh Hưng vẫn ngồi ở đó, khuôn mặt xanh xao, tái mét. Nghe thấy tiếng hét của Lan Phương, anh ta vội chạy đến chỗ họ.

– Thế nào rồi? Tìm được chưa?

Nhận được cái lắc đầu của Lan Phương, Minh Hưng ỉu xìu quay lại ghế ngồi. Chưa đến một ngày mà trông anh ta đã hốc hác hơn hẳn.

– Hôm đó anh đi những đâu? – Gia Huy hỏi.

– Tôi không nhớ, hình như đi khắp nơi. Tôi cứ lang thang như vậy không biết gì hết.

Vừa lúc ấy người làm bưng cơm trưa lên. Lan Phương nhìn Minh Hưng.

– Cậu không về phòng mình hả?

Minh Hưng sợ hãi ngó ra ngoài cửa.

– Chị cho tôi ở lại đây, tôi không dám về đó.

Lan Phương thở dài.

– Tùy cậu, nhưng chỗ tôi cũng chả tốt lắm đâu. Cậu quên là tôi thường xuyên gặp ma à?

Câu nói này của Lan Phương làm Minh Hưng run lẩy bẩy. Nhưng thực sự bây giờ Minh Hưng không còn biết đi đâu nữa. Đêm hôm qua anh ta lên tận thị trấn thuê phòng ngủ mà không hiểu sao còn bị tỉnh dậy trong nhà giữa đêm. Rõ ràng hiện giờ không chỗ nào an toàn cả.

Gia Huy và Lan Phương thản nhiên ăn cơm, duy chỉ có Minh Hưng không hề động đũa, anh ta không còn chút tâm trạng nào để ăn uống nữa. Hiện giờ chỉ muốn mau chóng giải quyết xong chuyện này mà thôi.

Ăn trưa xong, Lan Phương và Gia Huy muốn nghỉ ngơi một chút nhưng Minh Hưng luôn miệng nhờ bọn họ đi tìm nên hai người đành tiếp tục. Còn Minh Hưng vẫn cố thủ trong nhà của Lan Phương. Gia Huy rủ anh ta cùng đi tìm, buổi trưa nắng lên cao, chắc chắn không có ma quỷ, nhưng phải thuyết phục rất lâu Minh Hưng mới chịu đồng ý. Anh ta quả thực rất sợ, nhưng vì bản thân nên đành cố gắng nén nỗi sợ hãi lại.

Minh Hưng cố nhớ lại những nơi bản thân đã đến trong đêm hôm đó rồi ba người cùng đi tìm. Nhưng buổi trưa rất nhanh chóng trôi qua mà vẫn không tìm thấy chút dấu vết nào của cái lưỡi. Minh Hưng luôn lo lắng, chốc chốc lại ngước nhìn mặt trời trên cao, anh ta rất sợ bóng đêm buông xuống, đêm dài như vậy, làm sao anh ta có thể đối mặt được đây?

– Hết rồi, tìm khắp mọi xó xỉnh rồi mà không thấy. – Gia Huy ngồi xuống bậu thềm bên sân, bóp bóp chân.

Lan Phương cũng ngồi phịch xuống bên cạnh, mệt mỏi bóp vai mình. Cô nhìn quanh đầy vẻ thất vọng, đột nhiên mắt sáng lên.

– A, còn một nơi chưa tìm, là căn nhà hoang đó.

Cả hai người kia cùng nhìn Lan Phương. Minh Hưng lắc đầu.

– Tôi không đi đâu. Hôm ấy mẹ tôi cũng cho người dọn dẹp nơi đó, chắc chắn không có cái lưỡi đâu.

– Cứ thử xem sao. – Gia Huy nói.

Lan Phương cũng gật đầu, hai người nghỉ ngơi mấy phút rồi đi thẳng đến căn nhà hoang. Chỉ còn lại một mình, Minh Hưng vừa nhìn ngó xung quanh vừa rảo nhanh bước chân trở lại phòng Lan Phương.

Lan Phương mở cửa, cánh cửa kêu kẽo kẹt. Một lớp bụi mỏng bay xuống trước mặt hai người Cô phẩy phẩy tay xua đi. Ánh sáng từ bên ngoài tràn vào căn phòng tăm tối. Căn phòng không có đồ đạc gì, chỉ có bụi bặm bám khắp nơi, ánh nắng chiếu vào khiến bụi bay lửng lơ đầy không khí.

Đập vào mắt cả hai người là một vật gì đó nằm giữa nhà. Cả hai đưa mắt nhìn nhau rồi cùng tiến đến. Vừa nhìn rõ vật đó, cả Gia Huy lẫn Lan Phương đều giật nảy mình. Lan Phương hơi lùi lại một bước, đứng phía sau Gia Huy.

– Đó… có phải cái lưỡi không?

Gia Huy nuốt khan một cái, tiến đến gần, ngồi xuống nhìn vật đang nằm giữa nhà kia. Màu hồng nhạt, hơi vát ở đầu, đúng là nửa cái lưỡi. Nửa cái lưỡi đang nằm im lìm trên nền đất bụi bặm đột nhiên  nhúc nhích. Nó cong lên một chút rồi lại hạ xuống. Gia Huy kinh hãi nhảy bật ra sau, đụng trúng Lan Phương vẫn núp sau lưng anh. Lan Phương ôm mũi kêu oai oái.

– Cô không sao chứ?

Lan Phương mếu máo.

– Anh tự đấm mặt mình xem có sao không?

– Tại cô cứ đứng sau lưng tôi làm gì?

– Sao anh lùi mà không báo trước hả?

– Thôi được rồi. – Gia Huy chịu thua. – Cô nhìn cái lưỡi xem.

– Là lưỡi thật hả?

Gia Huy gật đầu, Lan Phương tiến lên một bước, cúi người ngó xuống. Đúng lúc này cái lưỡi lại uốn éo dưới nền đất.

– Á… Á… Á…

Lan Phương hét lên chói tai, chạy thẳng ra cửa. Gia Huy lúc này đã bình tĩnh hơn nên vẫn đứng im, đăm chiêu nhìn cái lưỡi đang uốn lên uốn xuống trên nền nhà. Có phải nó muốn nói gì đó?

– Này… – Anh đưa tay ngoắc ngoắc Lan Phương. – Tôi nghĩ là Ngọc Ly đang nói gì đó nên cái lưỡi này mới động đậy như vậy.

Lan Phương đứng ngoài cửa thò đầu vào, tán đồng.

– Có lý. Nhưng phải làm sao bây giờ?

– Trả lại cô ấy cái lưỡi này thì chắc sẽ ổn. – Gia Huy nghĩ một chút rồi nói. – Cô đi kiếm cho tôi một chiếc hộp gỗ sạch sẽ, một cái kẹp.

– Ờ.

Lan Phương đáp lời rồi chạy vội đi sai người làm tìm đồ. Mấy phút sau cô đã trở lại, trên tay bưng mấy món đồ đó, đứng ngoài cửa thò tay đưa vào.

– Này, anh ra đây lấy đi.

Gia Huy nhìn cô bằng ánh mắt quái lạ.

– Cô sợ gì chứ? Nó là nửa cái lưỡi thôi mà.

– Chẳng phải vừa rồi anh cũng sợ còn gì. – Lan Phương lập tức phản bác.

– Đấy là tự dưng nó động đậy làm tôi giật mình thôi, cô xem giờ tôi có sợ đâu? – Rồi anh lại nói thêm. – Ma cô cũng nhìn thấy mãi rồi, sợ gì chứ?

Nghe cũng có lý, Lan Phương hít sâu một hơi, rón rén bước vào đó, nhưng cô không dám đến gần, chỉ đứng từ xa ngó ngó lại. Gia Huy nhìn cô như vậy thì bật cười.

– Đồ nhát gan.

– Cái gì? Ai nhát gan? Anh nhát gan thì có.

– Vậy qua đây mà xem.

Gia Huy dùng cái kẹp gắp nửa cái lưỡi lên, nó vùng vẫy giữa cái kẹp, anh dứ dứ cái kẹp về phía Lan Phương, cô tái cả mặt, lập cập kêu lên.

– Đừng, đừng, tôi nhát gan, tha cho tôi.

Gia Huy mỉm cười, lắc đầu, bỏ cái lưỡi vào hộp gỗ.

– Được rồi, về thôi.

Quay trở lại phòng Lan Phương, Gia Huy đặt hộp gỗ xuống bàn, ngay trước mặt Minh Hưng. Minh Hưng tò mò nhìn hộp gỗ, hỏi.

– Gì vậy?

Vừa hỏi anh ta vừa thò tay ra định mở hộp, Lan Phương không trả lời, thích thú chờ đợi phản ứng của Minh Hưng. Thấy cô như vậy, Gia Huy cũng kệ, đứng một bên xem. Không thấy hai người kia nói gì mà cứ nhìn mình chằm chằm, Minh Hưng lưỡng lự không dám mở, hỏi lại.

– Gì vậy?

Gia Huy nhún vai.

– Mở ra đi.

Nghe vậy, Minh Hưng mạnh dạn hơn, đưa tay mở nắp hộp ra. Vừa nhìn thấy thứ trong đó, anh ta hét lên một tiếng rồi… ngất xỉu.

Cả Gia Huy và Lan Phương đều trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Họ chỉ muốn đùa ác một chút, dọa Minh Hưng cho anh ta nếm mùi vị tội ác mình gây ra, không ngờ anh ta lại sợ đến mức vậy. Quả thực cái lưỡi bị cắt rời suốt một năm vẫn còn động đậy đáng sợ thật nhưng cũng không đến mức ngất luôn đi như vậy chứ?

Lan Phương bĩu môi, sung sướng ra mặt khi thấy có người còn sợ hãi hơn mình, vui vẻ ngồi xuống ghế. Gia Huy đóng nắp hộp lại, nhìn ra ngoài, cũng tầm ba giờ rồi, nắng đã nhạt màu hơn hẳn.

– Chúng ta nghỉ ngơi một chút, tối lập đàn gọi hồn cô ấy.

– Được.

Hơn tiếng sau Minh Hưng tỉnh lại, toàn thân nhức mỏi, nghĩ tới cái lưỡi ngọ nguậy trong hộp anh ta lại suýt hét lên nhưng Lan Phương đứng bên cạnh đã giơ tay ngăn lại.

– Đừng ồn ào.

Nhìn Lan Phương đang chuẩn bị đủ thứ đồ gạo muối, hoa quả… bày trên hương án, Minh Hưng biết việc này đã sắp xong nên tâm trạng lập tức khởi sắc, vội chạy qua đó.

– Tôi giúp được gì không?

Lan Phương không nhìn Minh Hưng, vẫn thoăn thoắt làm việc của mình.

– Cậu ngồi im một bên là giúp tốt nhất rồi.

Minh Hưng nghe vậy nhưng không phật ý, đi tránh qua một bên, không dám đến gần cái hộp đựng lưỡi trên bàn. Gia Huy ngồi ở một góc khác, nhắm mắt dưỡng thần. Anh đang nghỉ ngơi để cho tâm trí thanh tịnh.

***

Màn đêm yên tĩnh, người làm đã bị đuổi đi hết. Lan Phương bày hương án trước sân căn nhà của cô, ngửa mặt nhìn bầu trời tăm tối. Gia Huy mở chiếc hộp gỗ vẫn luôn mang theo bên mình ra. Bố đã đưa cho anh chiếc hộp này cùng mấy cuốn sách cũ kỹ khác. Kể từ ngày định mệnh đó, cuộc đời anh đã thay đổi, bước sang một hướng hoàn toàn khác.

Trong hộp gỗ là một bộ chuông lớn nhỏ khác nhau. Trên mỗi chiếc chuông lại khắc những hoa văn kỳ lạ. Mỗi chiếc chuông có một công dụng riêng. Những chiếc chuông đồng này mang dáng vẻ cổ kính, cũ kỹ, không biết đã trải qua bao nhiêu năm rồi? Bố Gia Huy cũng không rõ chính xác bộ chuông đã có được bao lâu, chỉ biết đây là món đồ gia bảo của dòng họ Nguyễn.

Gia Huy vuốt ve mấy chiếc chuông, sau đó anh chọn một cái chuông nhỏ, được khắc kín những hình thù kỳ dị. Nhưng những hình thù trên chiếc chuông này là dễ nhìn nhất trong cả bộ chuông rồi.

Bên ngoài, Lan Phương đã bày xong hương án, hai hàng nến cháy hai bên tỏa ra những đốm lửa đỏ nhảy nhót trong đêm tối tĩnh mịch. Minh Hưng đứng bên cạnh, cố gắng thu mình lại một góc nhỏ, chăm chú theo dõi.