Vô Ảnh Trích Tinh

Chương 7: Bất tài vô khả đối cừu nhân - vô lực nhược hữu diện lão quái

Phát hiện đã chạy thoát khá xa, lão La Tận Mệnh chợt hào hển kêu lên :

- Có thể cho ta dừng chân nghỉ một chút chăng? Ta thật vô dụng, đến bị gió thổi ngược vào mặt cũng không chịu nổi.

Gã chậm lại dần, sau đó mới chịu dừng khi đã tìm thấy chỗ kín đáo khả dĩ tạm ẩn thân

- Chúng ta đang lúc chạy chết, lẽ ra gia gia nên gắng chịu đựng thay vì chưa gì đã than vãn, cứ một hai đòi dừng chân nghỉ ngơi. Hoặc giả gia gia đang có tâm sự, đến độ hết thiết tha mưu cầu sự đào sinh?

Lão La có vẻ mệt thật, vội buông người nằm dài ngay trên nền đất bàn :

- Ngươi thì khá rồi, quả thật đã đạt bản lãnh ta khó tin ngươi có thể luyện được. Nhưng cứ chờ đến lúc rơi vào cảnh ngộ giống ta hiện nay, thử xem lúc bị ai đó kéo đi, ngươi có than vãn hay không cho biết. Ái chà... được nằm mãi như thế này thật khoan khoái, a...

Gã tủm tỉm cười, ngồi xuống cạnh lão :

- Gia gia bảo bản lãnh của hài nhi đã khá, vậy so với gia gia lúc trước thì thế nào?

Lão thờ phì phì bằng mũi, khó thể biết ẩn ý lão đấy là khinh thường hay thán phục. Huống chi lão chỉ nói :

- Nhân tiện ngươi đang hỏi, ta nhắc cho ngươi nhớ dù gì cũng đừng quên ai là người cưu mang nuôi dưỡng ngươi kể từ khi còn bé đến tận lúc lớn khôn. Ý ta chỉ khuyên ngươi chớ nên khinh lời ta, nhất là đang cảnh lực bất tòng tâm như lúc này.

Gã nhẹ gật đầu :

- Cũng nhân tiện gia gia nhắc đến quãng thời gian còn được gia gia dưỡng nuôi cưu mang, vừa rồi hài nhi có dịp được quay lại Lạc Dương, tình cờ tái ngộ cùng với Kim nhị tiểu thư, ái nữ của Kim gia ở Lạc Dương thành. Gia gia thử đoán xem Kim nhị tiểu thư đã cho hài nhi biết một tin gì, có liên quan đến lần hai chúng ta bất ngờ đào thoát, ly khai ngay lập tức Lạc Dương thành?

Lão La cho dù nghe hỏi vẫn tỏ ra ung dung tận hưởng nỗi khoái lạc đang được nằm nghỉ ngơi :

- Là tiểu nha đầu từng có mảnh ngọc bội Tổ truyền của Kim gia đã bị ngươi lần đầu giờ trò diệu thủ không không, cuỗm mất có phải không? Mặt ngươi quả là dày, mới đủ đởm lược diện đối diện trở lại với chính nạn nhân của ngươi. Vậy thì về phương diện này đích thực là ta chẳng bằng ngươi.

Gã phì cười :

- Thoạt gặp lại, hài nhi lập tức cho vật quy hoàn cố chủ. Nhờ vậy, được nàng cảm kích, hài nhi mới hay tin mụ quái ác từng một chưởng đả thương gia gia cho đến tận nay vẫn luôn quay lại Lạc Dương thành, quyết truy tìm cho được tung tích hai chúng ta. Gia gia nghĩ sao về tin này? Mừng vì hiện nay vẫn tạm thoát? Hoặc giả có điều gì đáng lo chẳng qua thái độ gia gia kỳ thực đang len lén thở dài?

Lão đang ngán ngẩm thở dài thật :

- Ta thật xuẩn động mới dây vào loại người như mụ. Vì cuối cùng, không những quyển Nhẫn Giá Bảo Kỳ Thân chẳng giúp gì được cho ta, mà ngược lại xem ra ta khó mong tận hưởng hết thọ mệnh trời ban và có phúc phận được an nhàn nhắm mắt lúc tuổi đã già. A...

Gã quay nghiêng người lại, nhìn vào tận mắt lão La :

- Gia gia này, hai chúng ta nãy giờ mỗi người nói mỗi phách xem ra đã quá đủ. Nên chăng đã đến lúc hai chúng ta cần thẳng thắng với nhau? Thoạt tiên, hài nhi xin nói, rằng hài nhi đã nhận ra nữ nhân lúc nãy. Và cho dù mụ ấy lần này đã kín đáo che giấu chân diện nhưng hài nhi qua chiếc trâm cài đầu có hình thù quá dị biệt vẫn nhận biết một cách minh bạch mụ chính là kẻ từ lâu nay luôn ám ảnh và gây nỗi lo sợ kéo dài cho gia gia. Có đúng như thế không?

Lão buông thêm một tiếng thở dài nữa, sau đó mới chịu lên tiếng :

- Mục lực của ngươi khá đấy. Nhưng tiếc thay thính lực và trí nhở của ngươi vẫn còn kém, hoặc giả chẳng biết cách vận dụng tốt hơn. Tuy nhiên, vì ngươi đã nhận ra, được, nếu muốn biết thì nghe ta nói. Nữ nhân vừa rồi chưa phải là mụ quái ác thuở trươc đâu. Vì thứ nhất là qua thanh âm giọng nói, khó thể hai người mang cùng một sắc thái. Thứ hai là về bản lãnh, mụ quái ác thuở trước có bản lãnh cao minh hơn bội phần. Dù vậy, vì nữ nhân lần này đã để lộ Giáp Tinh Bạch Vũ tiễn, là vật có liên quan đến Giáp chủ Tinh Nhân giáp, nên có thể hiểu cả hai không chỉ quan hệ với nhau mà còn liên quan đến một nhóm cao thủ thật lợi hại được gọi chung là Thập bát tinh.

Gã bị chấn động :

- Thập bát tinh gồm những ai? Và nếu Giáp Tinh Bạch Vũ tiễn luôn được xem là tiêu ký của nhóm mười tám cao thủ này thì phải chăng hành vi năm xưa cướp đoạt và tách biệt hài nhi cùng với song thân phụ mẫu đều là âm mưu chủ trương của cả nhóm Thập bát tinh này?

Lão La cũng bị chấn động lây, chợt hốt hoảng ngồi dậy :

- Nói như ngươi cũng phải. Vì sự thật là ta từng vì mong sở hữu và thủ đắc quyển Nhẫn Giả Kỳ Bảo Thân nên đã cam thỏa thuận, thực hiện việc lén đoạt người, tuân theo lệnh của mụ quái ác kia. Và nếu giờ đây đã phơi bày mụ có liên quan đến Thập bát tinh thì phải chăng bản thân ta nên hiểu cả hai song thân phụ mẫu ngươi đã vô tình đắc tội với một nhân vật lẽ ra chẳng bao giờ nên đắc tội?

Cảm nhận sự việc có liên quan đến thân thế lai lịch đang gặp hồi sáng tỏ, gã cứ nôn nao và vội hỏi :

- Đấy là nhân vật như thế nào khiến gia gia sợ hãi, bảo song thân phụ mẫu của hài nhi lẽ ra đừng bao giờ đắc tội?

Lão chợt nhìn gã theo cung cách đang nhìn một kẻ mắc bệnh hủi, chỉ nên ở cách xa và chớ dại đến quá gần :

- Nếu đứng đầu mỗi môn phái đều có Chưởng môn nhân thì võ lâm cũng cần một nhân vật Minh chủ thống lãnh toàn bộ các bang môn phái. Đấy là nhân vật ta đang đề cập đến.

Gã giật nẩy người :

- Võ lâm Minh chủ ư? Ý muốn nói song thân phụ mẫu của hài nhi vì là công địch của toàn thể võ lâm nên bị Minh Chỉ theo công đạo xử trị?

Lão thở dài và chép miệng tặc lưỡi :

- Nơi chốn dành cho Minh chủ lưu ngụ được gọi là Minh chủ phủ. Cảnh giới và bảo vệ an toàn cho Minh chủ phủ đều là những cao thủ có bản lãnh thượng thừa, chính là Thập bát tinh được thống soái bởi một nhân vật gọi là Giáp chủ với Giáp Tinh Bạch Vũ tiễn làm hiệu lệnh. Và điều đáng nói ở đây là Minh chủ Võ lâm hai mươi bảy năm về trước đã đột nhiên tuyệt tích, chẳng rõ nguyên do và cũng chẳng biết có phải đã bị kẻ thù mưu hại hay không. Tuy vậy, nếu song thân phụ mẫu ngươi lại là đối tượng cho Giáp chủ Tinh Nhân giáp Minh chủ phủ phải phát lệnh Giáp Tinh Bạch Vũ tiễn đối phó thì điều hẳn nhiên sự thất tung của Minh chủ Võ lâm ắt liên quan đến từng động tĩnh của song thân ngươi. Nghĩa là ta càng thêm tội khi dám đưa ngươi cùng tẩu, thoát khởi sự giám sát của mụ quái ác ắt hẳn đã nhận được lệnh từ Giáp chủ Tinh Nhân giáp. Huống hồ ngươi càng thêm hại đến ta qua thái độ sơ hở thế nào đấy khiến nữ nhân lúc nãy, là người của mụ quái ác, biết đâu là lần đến đây gặp ta. Tóm lại, ngươi vẫn hãy còn quá kém, gây ra toàn những sơ hở chết người. A...

Gã lắc đầu quầy quậy :

- Lão Bạch nhất định chỉ có thể nhờ tình cờ nên nhìn thấy và lén bám theo hài nhi đến đây. Vì lão nếu thật sự có bản lãnh bám theo ngay từ đầu thì lẽ nào lão không nhìn thấy hài nhi đã thực sự giấu kín Tróc Sơn Phong Lôi đạn ở một chỗ nào đấy? Đã vậy, hễ lão càng khăng khăng bảo hài nhi vẫn cất giữ vật ấy bên mình thì càng chứng tỏ lão nói dối. Riêng về nữ nhân sau đó xuất hiện, hừ, nhất định phải là do thái độ có phần lén lút của lão Bạch khiến mụ sinh nghi đành đi theo dò xét. Quyết không có chuyện do hài như sơ suất mà ra.

Lão tiếp tục thở dài :

- Bất luận thế nào thì phen này mạng ta kể như hưu hỉ. Trừ phi ngươi còn bửu bối nào nữa, tương tự cách vừa thực hiện gọi là hồ ly hoặc có nhiều hang hoặc chỉ có một hang ổ nhưng có nhiều lối xuất nhập tiện dụng khi hữu sự. Ngươi có chăng?

Gã lắc đầu, tuy vậy vẫn tự tin vừa cười cười vừa bảo lão :

- Đương nhiên hài nhi vẫn còn cách nhưng hữu dụng hay không chỉ đến lúc tối hậu mới tỏ tường. Mặc dù vậy, có lẽ đã đến thời điểm gia gia nên cho hài nhi biết thân phận thật sự của mụ quái ác. Nếu không, e chẳng còn cơ hội cho cả gia gia lẫn hài nhi.

Lão giật mình :

- Vì sao ngươi bảo sẽ chẳng còn cơ hội? Ngươi định uy hiếp ta chăng? Thêm nữa, ngươi muốn biết thân phận của mụ ấy làm gì?

Gã cáu kỉnh đáp :

- Tình thế lúc này sẽ là thập phần may mắn nếu thật sự có cơ hội cho cả hai chúng ta cùng đào thoát. Kỳ dư, cho dù hài nhi tận thâm tâm không hề mong muốn thì một nhân vật đang lâm cảnh bất lực và vô dụng như gia gia liệu có mười phần có chắc thoát đủ mười phần chăng? Vả lại, có điểm này xem ra khá mâu thuẫn, nếu không muốn nói ắt đã có ngộ nhận gì đấy quanh việc Thập bát tinh, người của Tinh chủ phủ đối phó song thân hài nhi.

Lão La Tận Mệnh cười khảy :

- Là ngộ nhận như thế nào? Hay đây chỉ là cách ngươi tự nghĩ ra, biện bạch một cách vô vọng cho song thân ngươi mười phần đủ mười đã đắc tội với Minh chủ phủ?

Gã bảo :

- Minh chủ Võ lâm phải chăng chỉ được là một nhân vật có trách nhiệm chủ trì công đạo, giữ gìn chính nghĩa cho võ lâm? Nếu vậy thì bất luận thế nào, hành vu cướp đoạt ấu nhi, cách chia tình mẫu tử là thủ đoạn vô lương, đích thực chẳng thể do Minh chủ hoặc bất kỳ nhân vật chính phải hiệp nghĩa nào có thể nhẫn tâm thực hiện. Gia gia có nghĩ như thế chăng?

Lão động tâm :

- Lời này của ngươi tuy thuận tai nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật, rằng toàn gia của ngươi đã trở thành đối tượng cho hiệu lệnh Giáp Tinh Bạch Vũ tiễn được phát ra.

Gã vặc lại :

- Thấy lệnh như thấy người. Nhưng nếu đó chỉ là giả lệnh thì sao? Hoặc là lệnh thật nhưng vì nguyên do nào đấy đã thất lạc, sau đó bị kẻ khác sử dụng để trục lợi thì sao?

Đoạn gã hỏi dồn thêm khi thấy lão La càng lúc càng bị lời của gã làm cho dao động :

- Gia gia dù muốn cũng chẳng thể phủ nhận, đúng không? Vậy nói đi, mụ là ai và có thân phận thế nào?

Lão ngập ngừng :

- Kỳ thực thì...

Chợt có tiếng hắng giọng vang lên từ một vị trí thật gần :

- Chỉ mới có bốn năm cách biệt, lão La đã trở nên tàn tạ đến thế sao? Dù vậy, lão định giao phó thế nào đây về việc đã cho tiểu oa nhi sớm biết một phần sự thật, lẽ nào lão chẳng nên tiết lộ đúng như thỏa thuận khi trước? Hử.

Lão lập tức ngay người, đôi mục quang như cũng lạc thần, nhìn sững vào đâu đó ở xa xa phía trước lão.

- Cuối cùng thì phu nhân cũng đến thật?! Xin minh xét, vì mỗ vẫn chưa hề vi phạm thỏa thuận. Huống hồ phu nhân vốn dĩ là ai, xuất thân như thế nào, đích thực mỗ chưa hề hay biết. Và đã không biết thì dù muốn cũng không thể phạm ước.

Gã La Từ Thông toan quay người lại để nhìn từ phía sau thì chợt nghe cũng thanh âm ban nãy đã lạnh lùng cất lên :

- Nếu ngươi nhích động, dù chỉ một mảy may thì lập tức ta biến ngươi thành một cái xác không hồn.

Gã không dám quay lại thật. Dù vậy, chỉ cần nhìn vào đôi mắt vô hồn của lão La thì cũng đủ cho gã yên tâm, lên tiếng đối thoại. Gã buông tiếng cười khảy và ngạo mạn cật vấn :

- Phu nhân có dung diện quá xấu hay vì sợ tại hạ này sẽ nhận ra và báo thù nên không dám cho tại hạ được diện đối diện dù chỉ một lần? Tuy vậy, tại hạ vẫn sẽ quay lại và quả quyết phu nhân vị tất dám hạ thủ kết liễu sinh mạng tại hạ.

Nào ngờ gã vừa nhích động hai đầu vai thì lập tức nghe thanh âm của một câu quát nạt thật lớn và đầy uy hiếp :

- Ngươi thật ngông cuồng. Hãy xem đây là lời cảnh cáo duy nhất được ta phá lệ, chỉ dành riêng cho mỗi mình ngươi.

Và rồi một luồng phi lực chợt thần tốc lao sượt qua người gã từ phía sau, va thẳng và quật đánh sầm vào một cội cây trươc mặt gã chỉ độ hai trượng mà thôi.

“Ầm!”

Cội cây bị lay động dữ dội, dù chưa thể đổ gãy thì vẫn tạo ra một màn mưa toàn là những chiếc lá xanh buộc phải lìa cành quá sớm.

“Rào... Rào...”

Dù vậy, thay vì khiếp sợ, gã thản nhiên bật thành tràng cười nhiều ẩn ý :

- Dọa có nghĩa là phu nhân vì đang có điều miễn cưỡng nên không thể không tiến hành, cho dù tận đáy lòng có thể phu nhân vẫn luôn rất muốn hạ thủ tại hạ. Đã vậy, tại hạ đành mạo hiểm, thử đánh cược với chính sinh mạng bản thân một lần vậy. Tại hạ sẽ quay mặt lại đây. Ha ha...

Gã quay lại thật. Nhưng tiếc thay, cùng với một tiếng “vù” thoảng nhẹ như không, trước mắt gã lúc này là bóng hình của nhân vật gã cần nhìn rõ diện mạo cũng đã tự tan biến đâu mất. Thay vào đó, lọy vào tai gã vẫn là một câu quát nạt, đe dọa và đòi lấy mạng gã :

- Ngươi đừng quá khích nộ ta. Nếu không, cục diện sẽ đúng như lời ta vừa cảnh cáo và liệu thân ngươi có hứng chịu nổi một kích lúc mới rồi chăng?

Gã thán phục khinh thân pháp quá lợi hại của phu nhân cũng chính là thù nhân của gã :

- Vậy sao phu nhân chưa hạ thủ? Hoặc giả còn có điều úy kỵ chăng? Đã thế, tại hạ càng quyết nhìn cho rõ mặt thù nhân. Đồng thời tại hạ không ngại thổ lộ đã rõ phu nhân đang úy kỵ điều gì. Chính là lo cho sinh mạng của quý thuộc hạ kỳ thực đã bị tại hạ dẫn dụ vào một chỗ tuy dễ nhập nhưng nan xuất, đúng không?

Miệng nói đến đâu gã xoay người nhìn khắp bốn bề xung quanh đến đấy. Chỉ tiếc gã vẫn mãi thất vọng, vì dù thế nào đi nữa thân pháp của phu nhân nọ cứ nhanh hơn, khiến gã chưa một lần được nhìn thấy nhân dạng chứ đừng nói là tận mục sở thị dung diện hoặc xấu hoặc đẹp thế nào của đối phương.

Và đang thi triển khinh thân pháp thượng thừa để lần nhanh khỏi mắt gã, giọng của phu nhân nọ cứ tiếp tục được cất lên :

- Ngươi muốn ám chỉ Kiều Nữ Sơn, thị tỳ tâm phúc của ta mãi đến bây giờ vẫn chưa thấy quay lại bẩm báo? Ngươi đủ bản lãnh hoặc dẫn dụ hoặc sinh cầm thị tỳ của ta ư?

Tuy gã chưa thể toại nguyện nhưng vẫn kiên trì xoay người về đủ các hướng, đôi khi xoay bất chợt vì quyết tâm nhìn cho tỏ tường dung diện của kè thù mới hả dạ. Gã lên tiếng :

- Hóa ra điều phu nhân uy kỵ mãi đến tận lúc này mới nảy thêm sự lo lắng cho sinh mạng của quý thuộc hạ Kiều Nữ Sơn? Vậy thì kỳ thực điều gì đã làm phu nhân nao núng, chưa thể xuống tay hạ thủ tại hạ như vẫn luôn dọa?

Đáp lời gã là một câu đầy thách thức :

- Có thể làm ta úy kỵ hoặc nao núng thì một tiểu tử vô dụng và bất tài như ngươi e chẳng đủ tư cách. Ngươi có muốn thử không? Ta sẽ lập tức cho ngươi toại nguyện.

Gã chợt nảy một ý, lập tức dừng lại, không cần xoay người đuổi theo bóng nhân ảnh của đối phương nữa. Gã cười nhẹ :

- Tại hạ sẵn sàng đón nhận. Phu nhân dám thực hiện chăng? Nếu phu nhân thật sự dám, xin mời. Tuy nhiên có một điều tại hạ xin được hỏi là phu nhân tin hay không tại hạ đang cất giữ một vật ắt luôn được phu nhân quan tâm ở ngay bên trong người tại hạ?

Gã dừng thì tiếng di chuyển thần tốc của đối phương cũng dừng. Vì thế, thanh âm của phu nhân nọ lại cất lên từ một phương vị ngay phía sau lưng gã :

- Ngươi ám chỉ vật gì?

Gã đã dừng trở lại nguyên vị, diện đối diện với lão La Tận Mệnh, để quan sát hình bóng cực nhỏ đang soi trong mắt lão có thể giúp gã nhìn thấy trước từng động tĩnh của phu nhân nọ :

- Phu nhân xin chớ giả vờ. Trừ phi phu nhân đích thực chưa hề biết tại hạ đang có cơ hội sở hữu một trong nhiều di vật do Tuyệt Xảo Phong Lôi Kỳ Bang ngẫu nhiên lưu lại.

Qua đáy mắt của lão La, gã lập tức phát hiện ở đối phương đang xuất hiện vẻ chấn động. Và đúng như thế, khi gã nghe thanh âm của phu nhân nọ bật kêu :

- Tróc Sơn Phong Lôi đạn chăng?

Thế là gã cũng chấn động :

- Hóa ra phu nhân vẫn chưa biết? Nếu vậy, đâu là điều úy kỵ khiến phu nhân phần nào đấy chưa tiện xuống tay đối phó tại hạ?

Đáp lại gã là câu hỏi đầy háo hức và động tâm của đối phương :

- Đích thực ngươi đang sở hữu Tróc Sơn Phong Lôi đạn ư? Vậy thì mau giao cho ta!

Gã không quan tâm, trái lại chỉ lên tiếng theo mạch nghĩ của chính mình :

- Tại hạ đoán được rồi. Và thật ra nhân vật được phu nhân muốn đối phó và hạ thủ ngay lúc này chính là dưỡng phụ của tại hạ, Đệ nhất thần thâu La Tận Mệnh đúng không? Chỉ vì nãy giờ tại hạ vẫn chưa rời xa dưỡng phụ thậm chí đến nửa bước cũng chẳng có, thế nên dù muốn xuống tay, phu nhân lại ngại cũng gây kinh động đến tại hạ. Và vạn nhất Tróc Sơn Phong Lôi đạn đang ở trong người tại hạ thì sao? Vật đó sẽ phát nổ với uy lực có thể bảo là kinh thiên động địa, vậy thì sẽ gây hệ lụy, hủy diệt luôn cả phu nhân đúng không?

Đối phương bật cười khanh khách :

- Nhưng qua khẩu khí cũng như theo cách ngươi vừa nói, liệu ta đoán sai lầm chăng, rằng Tróc Sơn Phong Lôi đạn đích thực chẳng ở trong người ngươi? Đã vậy thì ta đâu còn gì nữa úy kỵ? Ha ha...

Đúng lúc đó lão La chớp mắt. Nhưng sớm hơn một sát na, gã kịp nhìn thấy trong mắt lão hình ảnh của đối phương chợt có sự chớp động. Và thế là bất chấp đối phương vẫn đang cười, gã lập tức xoay người, cũng chộp vào lão La và kéo lão cùng xoay người theo, gã quát :

- Phu nhân chẳng thể ngẫu nhiên giũ tay áo, phải chăng có vật mờ ám được giấu trong đó và phu nhân toan dùng độc thủ, xuất kỳ bất ý tung ám khí hạ thủ La dưỡng phụ của tại hạ? Không dễ như thế đâu.

“Vù...”

Nhờ kịp xoay người, gã không chỉ kéo lão La cho nấp vào sau lưng gã mà ngoài ra khi gã quyết định tự lấy thân mình che chắn cho lão La thì đấy lại là cơ hội cực kỳ hãn hữu giúp gã dù chỉ trong thoáng mắt cũng được nhìn phớt qua dung diện của đối phương. Bảo là chỉ nhìn phớt qua vì lúc đó phu nhân nọ cũng đã thi triển khinh thân pháp ma mỵ thần tốc lao vọt khỏi tầm thị tuyến của gã, chỉ lưu lại một tia gió rít cực nhẹ và bất ngờ lao cắm vào phần thân trước của gã.

Vì thế lập tức vang lên tiếng va chạm giữa tia gió rít cực nhẹ ấy và tấm thân chẳng biết có phải bằng nhục thể của gã hay không.

“Cong...”

Đấy là tiếng ngân vang trong vắt chỉ có thể phát ra từ sự va nhau của hai vật đều cứng, như đều được luyện bằng kim thiết giống nhau.

Bóng hình của phu nhân lại biến mất, chỉ có thanh âm giọng nói là tồn tại để phát ra một câu hỏi thập phần nghi nan :

- Ngươi đã luyện Thiết Bố Sam hay trước ngực ngươi luôn có Hộ Tâm kính che chắn?

Gã vẫn thất vọng vì chưa thể nhìn rõ hơn dung diện của đối phương, nên cười trêu :

- Phu nhân vừa thoát chết trong gang tấc đấy. Đồng thời tại hạ cũng đang tự hỏi bị va chạm như thế nào thì Tróc Sơn Phong Lôi đạn mới chấn động và phát nổ?

Lời của gã có tác dụng, đối phương kinh hoàng :

- Có thể trùng hợp như thế sao, ám khí ta ném lại vô tình va đúng vào Tróc Sơn Phong Lôi đạn?

Cơ hội đã đến, gã bất thần xoay ngược toàn thân về phía sau.

“Vù...”

Đối phương hoàn toàn bị bất ngờ, chỉ kịp có một phản ứng là phẫn nộ lấy tay che kín mặt và quát :

- Ngươi đã chán sống thật rồi. Vậy thì đừng trách ta độc ác!

Nhưng gã nhanh hơn, vừa cười đắc ý vừa động thân bật lao vào đối phương, một Cung trang phu nhân khoác xiêm y lộng lẫy với tuyền một màu xanh biếc, tương tợ màu ngọc bích :

- Tại hạ có chán sống cũng không sao. Vì đã có thêm phu nhân chịu chung số phận. Đỡ chưởng! Ha ha...

Gã có thái độ như không tự lượng sức, cứ bình thản lao vào và tung đủ trọng kình.

“Ào...”

Nào ngờ thái độ của gã lại hữu dụng, Ngọc Bích phu nhân thay vì xuất chiêu đối phó, đã bất chợt tung ngược bản thân về phía hậu, phô diễn một thức Lý Ngư Đả Đỉnh thập phần hoàn mỹ. Và bằng thân thủ lợi hại ấy, Ngọc Bích phu nhân lập tức tạo thêm thất vọng cho gã, không chỉ hụt chiêu mà gã thủy chung chẳng có cơ hội nhìn rõ dung diện nếu như đối phương chịu bỏ tay xuống và xuất kình ứng phó đánh lại gã. Tâm trạng thất vọng làm gã động nộ. Gã bật lao theo đối phương, song thủ vũ lộng ào ào, quyết áp sát và tấn công liên hồi kỳ trận :

- Mụ không ứng chiêu là tự tìm chết. Đừng ngỡ ta chẳng đủ bản lãnh hạ thủ mụ để báo thù. Hãy tiếp chiêu!

“Vù...”

“Vù...”

Nhưng thân thủ của Ngọc Bích phu nhân thật sự lợi hại. Cho dù không thể hoặc không muốn cùng gã chiêu chiết chiêu giao đấu thì mụ chỉ dùng khinh thân pháp thượng thừa, để liên tục lăng không đảo người, làm cho phương vị toàn thân cứ thoạt Đông thoạt Tây, lúc bay cao lúc hạ xuống thấp, không những tha hồ lẩn thoát từng chiêu từng thức của gã mà còn bộc lộ một luồng chân nguyên nội lực tựa hồ vô tận, quyết chẳng một lần chạm chân vào đất để lấy đà hoặc cần thiết phải đổi hơi.

“Vút!”

“Vút!”

Đã vậy, Ngọc Bích phu nhân còn thản nhiên mở miệng lên tiếng :

- Ngươi lại luyện được Không Thủ Nhập Bách Nhân của Thái Cực là nhờ kỳ tích hay hậu nhân của phái này không ngờ vẫn tồn tại đã thu nhận và truyền thụ cho ngươi?

Gã đình thủ không tấn công nữa đồng thời vì thất vọng nên thẫn thờ quay trở lại cạnh lão La Tận Mệnh :

- Ta cam chịu kém, vì sở học chưa đủ tinh thông so với mụ. Đành có lời cáo biệt tại đây, hẹn sau này khi gặp lại ta quyết cho mụ nếm mùi lợi hại.

Lập tức có tiếng Ngọc Bích phu nhân phá lên cười ngạo nghễ :

- Ngươi thị vào điều gì để có thái độ tùy tiện như thế đối với ta? Nếu muốn đi, hãy lưu lại mạng. Ha ha...

Gã không sao động, cũng bật cười ngạo nghễ, quyết chẳng chịu kém mụ Ngọc Bích phu nhân :

- Nếu mụ dám quả quyết hiện ta không cất giữ Tróc Sơn Phong Lôi đạn trong người thì chờ gì nữa chưa hạ thủ? Nhược bằng mụ chẳng mảy may tự tin thì cho phép ta nhắc mụ một lời. Uy lực kinh hồn bạt tụy của Tróc Sơn Phong Lôi đạn là điều không thể chối cãi và điều đó chỉ có thể được kiểm chứng duy nhất đúng một lần, dù bất luận với ai. Thế nên, ha ha... mụ nên tạm hài lòng với kết cục này và hãy mau mau lo phương thế giải thoát cho Kiều Nữ Sơn, thuộc hạ của mụ. Vì nơi ta dẫn dụ quý thuộc hạ lọt vào, mụ tin hay không thì tùy, đó là nơi chỉ thích hợp cho những hồn ma bóng quế lưu ngụ mà thôi. Hãy đi đi, và nhân tiện cho ta gởi lời vấn an đến quý thuộc hạ. Ha ha...

Vẫn kéo dài tràng cười, gã ung dung đưa lão La Tận Mệnh đi xa dần cùng gã và tự tin mụ Ngọc Bích phu nhân dù bản lãnh bao minh đến đâu cũng vì kiêng dè mà chẳng dám gây bất kỳ tổn hại nào cho gã.

Nhưng gã đã lầm. Hoặc nói đúng hơn, do giảo hoạt đã thành tánh, gã dù cười vẫn cẩn trọng nghe ngóng, nhờ đó phát giác có tiếng gió rít thật khẽ lao đuổi đến gần gã từ phía sau.

“Vút...”

Chính lúc đó, gã đổi giọng cười thành tiếng quát, đồng thời thộp nhanh vào lão La, động thân lao đi :

- Mụ thay đổi ý định rồi ư? Rất tiếc vì quá muôn. Tạm biệt!

“Vút!”

Gã thi triển khinh công, vừa đưa lão La chạy theo phía Bắc, vừa cố tình lao vút dần lên cao, với chủ ý là lẩn khuất dẫn vào các tán cây rừng, mọc đầy rẫy ở khắp nơi xung quanh.

Đương nhiên đối phương gã cũng lao đuổi theo. Nhưng rồi chính đối phương của gã nửa ngỡ ngàng nửa hoang mang bỏ cuộc :

- Lại thật, sao chỉ thoáng mắt đã không thấy cũng không nghe động tĩnh gì của gã? Là thân pháp gã cao minh vô thượng hay lại là thủ đoạn giảo quyệt, gã vẫn nấp quanh đây lén dò xét ngược lại ta?

Cuối cùng thì cũng như Toái Bia Chấn Sơn Thạch Vũ Thiên ngày nào, đối phương gã thất vọng bỏ đi. Bằng chứng là sao đó một lúc đủ lâu, từ một tán cây rừng chợt phát lộ chính thanh âm giọng nói của gã :

- Mụ tinh quái chẳng khác gì hồ ly. Gia gia có nhìn thấy chăng, đang lúc tìm tung tích chúng ta mụ cứ cẩn trọng dùng một ống tay áo che kín hầu hết diện mạo, làm hài nhi dù đã cố hết sức vẫn không thể ghi nhận được gì ngoài vóc dáng và nhân dạng của mụ. Vậy chỉ còn cách, phiền gia gia cáo giác thân phận đích thực của mụ cho hài nhi tỏ tường, được chứ?

Giọng nói của lão La lừng khừng vang lên tiếp nối :

- Ngươi khá thật đấy, vì đã làm ta kinh ngạc thật sự qua bản lãnh hiện nay của ngươi, đúng như lời chỉ mới nói với ta lúc sáng. Nào, thú nhận đi, có phải mấy năm qua ngươi tuy được cao nhân thu nhận truyền thụ sở học cao minh nhưng vì xem ta như kẻ thù nên cố tình che giấu, mãi đến nay mới bộc lộ? Cho dù vậy, ta vẫn có lời mừng cùng ngươi, nhất là cách ngươi lẩn thoát được mụ ấy quả thật rất lợi hại.

- Sao gia gia nói như thể hài nhi chỉ là kẻ vô ân bất nghĩa? Trái lại, hài nhi có chủ trương ân oán phải phân minh. Và đối với gia gia, hài nhi luôn xem như ân công, quyết chưa lần nào nghĩ gia gia là kẻ thù. Riêng về bản lãnh hiện nay của hài nhi, đều là do tự khổ luyện, tuyệt đối chẳng hề có bất kỳ cao nhân nào chỉ điểm, có chăng, hì hì..., hài nhi tạm phần nào thành tựu toàn là nhờ quyển Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân, tuy vô dụng đối với gia gia nhưng lại hữu ích với hài nhi. Bằng chứng là vừa rồi hài nhi đã nhờ thuật ẩn thân nên ung dung thoát tai mắt của mụ tinh quái. Gia gia vẫn chưa tin ư?

Chợt giữa cục trường xuất hiện một lão nhân hình dong cổ quái. Và thoạt xuất hiện, lão nhân lập tức bắn xạ mục quang nhìn vào mỗi một tầng cây rừng duy nhất để cất giọng già nua lên tiếng :

- Tiểu lão họ La ấy nếu không tin ngươi thì lão phu tin. Ngươi vẫn nhớ chúng ta đã gặp nhau một lần chứ? Vậy hãy mau xuống đây, đừng giở bất kỳ thủ đoạn giảo hoạt nào nữa, chỉ vô ích đối với lão phu. Hay muốn lão phu cung thỉnh cả hai bằng một biện pháp mà e rằng ngươi chẳng bao giờ mong lão phu thực hiện. Nào, quyết định đi, tự xuống hay đợi lão phu thi triển công phu cung thỉnh?

Trên tàng cây đang bị lão nhân cổ quái chú mục nhìn lập tức xao động phát ra không chỉ tiếng lá cây chạm nhau mà có cả tiếng của gã khẽ kêu lên :

- Gia gia, chính là lão trượng có bản lãnh tuyệt đại cao minh hài nhi từng kể. Chúng ta không thể không tự xuống, trừ phi gia gia muốn tận mắt mục kích để minh bạch lời hài nhi kể là đúng hay là sai? Gia gia định sao?

Tiếp đó, thay vì có tiếng lão La Tận Mệnh nói lên chủ ý thì chỉ là hình ảnh ở một góc của tàng cây chợt xô vẹt ra. Đồng thời lại có người từ đó lao vọt đi.

“Rào...”

Lão nhân cổ quái chợt cười và vươn một cánh tay khẳng khiu, hướng vào tàng cây để chộp cách không một lượt :

- Giả vờ hỏi nhau, lừa lão phu phân tâm để thừa cơ đào tẩu ư? Tiểu tử quả là kẻ giao xảo, bình sinh lão phu chưa hề gặp lần nào trừ lần này. Dù vậy hãy mau quay lại nào.

Một luồng hấp lực lập tức xuất hiện, tác động đến hình người vừa từ tàng cây lao vọt đi, khiến cho người đó bất đồ khựng lại và tiếp nữa là bị cuốn hút thẳng vàp hướng cánh tay chộp cách không của lão nhân cổ quái.

“Ào...”

Nhưng lạ thay dù bị tác động đến bất lợi hình người ấy vẫn không một chút phản kháng, dẫu là tiếng kêu sợ hãi hoặc thất kinh cũng không. Trái lại chỉ có tiếng của gã La Từ Thông vang lên từ giữa tàng cây xuýt xoa thán phục :

- Gia gia nghĩ sao nào? Có thừa nhận công phu của lão trượng là thần sầu quỷ khốc chưa?

Lão nhân cổ quái sững sờ, nhất là khi nhận ra hình người đang được hấp lực cuốn hút bay đến gần chỉ một vật tuy có hình thù tương tự người nhưng kỳ thực ngoài lớp trường bào bao bọc bên ngoài thì phần độn ẩn bên trọng chẳng thể nào bảo đấy là một con người bằng xương bằng thịt.

Lão nhân uốn nhẹ cổ tay, biến động thái đang phát hấp lực để chộp thành một vài đường vạch cách không, dĩ nhiên cũng hướng vào đối tượng là vật có hình thù tương tự người. Những chiêu vạch của lão nhân dù nhẹ tợ như không những vẫn biểu lộ uy lực khó thể ngờ là hình nhân nọ đang đà bay đến gần tay lão vụt khựng lại, sau đó giữa thinh không hình nhân bị phân đoạn thành vài ba mảnh, khiến các vật độn bên trong, kể cả lớp trường bào bao phủ bên ngoài, đều lả tả rơi xuống, để lộ nguyên trạng là các nhánh lá cây dù vô tội vẫn cam chịu hủy hoại.

Cũng lúc này, từ cao trên tàng cây lại có thêm hai hình người động thân tách khai. Nhưng thay vì lao thoát như hình nhân khi nãy thì hai hình người này cố tình buông người hạ thân thẳng xuống đến tận gốc của cội cây.

Chính là gã La Từ Thông và lão La Tận Mệnh, gã chỉnh dung nghiêm giọng, nói với lão nhân cổ quái hiện đang ngỡ ngàng nhìn gã :

- Đã có lệnh vời của lão tiền bối, phụ tử vãn bối nào dám chẳng tuân nghe. Dám hỏi lão tiền bối có điều gì cần chỉ giáo?

Như đã nói, lão nhân thật quá già, đến mức độ khó thể nhận định chuẩn xác niên kỷ với lớp da dẻ bên ngoài đều nhăn nheo rúm ró không thể nào nhăn thêm nhiều hơn. Vì thế, khi nghe gã hỏi, lão nhân dù khó chịu bực dọc hay không thì cũng nhăn nhó nói với gã :

- Thái độ bây giờ của ngươi khiến lão phu bất lực vì không thể quả quyết sự thành tâm này là giả hay thật. Dù vậy vẫn có một điều lão phu chẳng ngại nhận định sai. Nào, hãy mau mau giao hoàn quyển Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân cho lão phu!

Gã kinh ngạc :

- Lão trượng không lầm lẫn chứ? Vì lẽ nào vật lão tiền bối cần chẳng phải là Tróc Sơn Phong Lôi đạn?

Lão nhân cười khảy :

- Chỉ những ai bị những vật tàng chứa trong Thạch Trụ tháp làm cho động tâm mới cảm thấy cần và quyết chiếm cho kỳ được Tróc Sơn Phong Lôi đạn. Riêng phần lão phu thì không hề, không hứng thú và cũng không cần gì khác ngoài những điều đã có, đã đạt.

Gã hoang mang khẽ kêu :

- Ý muốn nói, quyển Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân vốn dĩ là vật sở hữu của lão tiền bối?

Lão nhân nhẹ nhàng gật đầu :

- Cũng có thể nói như thế nếu xét về cương vị lẫn thân phận của lão phu vẫn đảm nhận suốt mấy mươi năm qua ngay tại Đông Doanh.

Lão La Tận Mệnh thủy chung chưa nói gì, đến lúc này, chợt giật mình kêu thất thanh :

- Tôn giá chính là Hải Ma Tinh Tử?!

Thái độ của lão La cũng khiến gã La Từ Thông hoang sợ :

- Hải Ma Tinh Tử? Nhất Kiếm Phá Tam Tinh - Hải Ma Lưu Huyết Sát chính là lão tiền bối?

Lão nhân vụt hừ lạt :

- Chủ trương của lão phu là không bao giờ lộ diện trước bất kỳ một nhân vật võ lâm Trung Nguyên nào. Và lệ đó quyết chẳng thay đổi, bất luận ngay lúc này đã có ngươi cùng La tiểu lão đang diện đối diện đối thoại với nhau. Thế nên lão phu khuyên cả hai chớ xuẩn động tiếp tục kêu la hoặc gây kinh động thêm nữa. Vì tuy lúc này xung quanh chẳng có ai nấp lánh ẩn khuất nhưng giả như chợt có thêm bất kỳ động tĩnh nào khác, khiến tung tích lão phu buộc phải sát nhân diệt khẩu.

Gã rung động :

- Vậy là những cái chết gần đây, của Hoắc Kim Hải y phu và của Chữ Vu Hồng Môn chủ Bát Quái môn đều là kiệt tác của lão tiền bối?

Lão nhân cau mày - cho dù không thật sự cau mày thì vì da mặt lão nhân lúc nào cũng nhăn nên có nghĩ như thế vẫn chẳng sợ sai lầm :

- Không riêng gì hai cái chết ngươi vừa đề cập mà vì còn nhiều cái chết tương tự đều không phải lão phu gây nên, ngươi là kẻ may mắn duy nhất lão phu quyết định chọn được giao phó trọng mệnh.

Gã ngơ ngác :

- Lão tiền bối định phó giao trọng mệnh gì?

Lão nhân chợt đưa tay hướng về lão La và chộp cách không một lượt.

- Dù nguyện ý hay không thì trọng mệnh lão phu sắp phó giao nhất định ngươi phải thực hiện cho kỳ được. Vì kể từ lúc này mọi sự sống chết của La tiểu lão đều tùy thuộc vào thái độ của ngươi. Mau lại đây.

Một luồng hấp lực xuất hiện.

“Ào...”

Và ngay tức khắc toàn thân lão La Tận Mệnh vì vô khả đối phó hấp lực nên bị cuốn thật nhanh vào tay lão quái Hải Ma Tinh Tử.

Gã không tỏ vẻ gì hoảng sợ, chỉ khẽ chớp mắt vài lượt đoạn gật gù :

- Bảo không phá lệ nhưng vì đang cần vãn bối nên lão tiền bối kể như tạm dung tha, chỉ sinh cầm và đem sinh mạng của La dưỡng phụ uy hiếp buộc vãn bối tuân hành và thực hiện trọng mệnh? Và dĩ nhiên chỉ khi nào vãn bối bất tuân, lão tiền bối mới tiến hành theo đúng tôn chỉ lập trường, là sát nhân diệt khẩu để bảo toàn tung tích?

Lão nhân Hải Ma Tinh Tử thừa nhận :

- Sở dĩ như thế vì ngươi đã luyện Quyển Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân, kể là người của Đông Doanh, đương nhiên phải tuân theo mệnh lệnh của lão phu đang có trọng chấp chấp chưởng và thanh lý môn hộ. Chứ nếu không vì nguyên do đó, lão phu đã láy mạng ngươi ngay từ lần đầu phát hiện, chứ đâu phải lo tung tích bại lộ.

Gã bật cười vì tỉnh ngộ :

- Nói cách khác, lão tiền bối vì là Đệ nhất nhân thống lĩnh Đông Doanh, lại sợ Đông Doanh đang có sự biến khiến lão tiền bối dù tận thâm tâm không muốn xuất đầu lộ diện vẫn cứ âm thầm tiềm nhập Trung Nguyên mong dò xét và thanh lý môn hộ như lời vừa thổ lộ? Nếu vậy, những cái chết đã xảy ra với tử trạng đều do tuyệt kỹ Hải Ma Nhất Kiếm hạ sát vì không là kiệt tác của lão tiền bối nên hung thủ đích thực chính là nhân vật lão tiền bối đang quan tâm? Là một nhân vật cũng có xuất thân từ Đông Doanh như lão tiền bối ư?

Lão Hải Ma Tinh Tử hậm hực đáp :

- Ngươi tuy giảo hoạt nhưng đích thực thông tuệ. Quả vậy, lão phu quan tâm đến hung thủ đang bộc lộ dần tung tích qua nhiều thi thể đều bị hạ thủ bằng Nhất Kiếm Phá Tam Tinh xuất xứ từ Đông Doanh nên ngay lúc này không thể không hỏi ngươi để thu hồi Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân điển phổ, ngươi chấp thuận và nguyện ý chứ?

Gã gật đầu :

- Vãn bối rất sẵn lòng. Nhưng chỉ tiếc Điển phổ ấy đã được vãn bối tự tay hủy. Có chăng chỉ còn lại những gì vãn bối vẫn đang khắc ghi trong tâm khảm. Lão tiền bối tin chăng?

Hải Ma Tinh Tử tin ngay :

- Chỉ cần ngươi vẫn nhớ là đủ. Vì lẽ có lúc lão phu phiền ngươi tự tay ghi lại. Bằng không, sau lão phu sẽ có nhân vật khác kế nhiệm. Khi đó, lão phu đâu thể nào thanh thản nếu như chẳng thế phó giao toàn bộ những gì đã từng tiếp nhận từ tiền nhân? Thế nên về phương diện này lão phu tin ngươi. Giờ thì tiếp tục, Điển phổ Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân ngươi nhận được từ ai?

Gã gượng cười :

- Ý lão tiền bối muốn truy nguyên cho đến kỳ cùng những ai từng sở hữu Điển phổ từ khi lão tiền bối để thất lạc?

Lão bảo :

- Không phải lão phu để thất lạc mà do chính nghịch đồ lén mang ra trước lúc bị lão phu tuyên phạt và thanh xử theo môn quy.

Gã vỡ lẽ :

- Thật sao? Kẻ cần bị lão tiền bối tìm và thanh lý chính là lệnh đồ đệ. Vậy, lão tiền bối hãy khẩn trương cần mau đuổi theo phụ nhân lúc nãy. Vì chính mụ đã trao quyển Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân cho dưỡng phụ của vãn bối kế đến mới đến tay vãn bối. Hay là lão tiền bối vì đến muộn hơn nên không hiểu vãn bối đang đề cập đến ai?

Lão cười cười :

- Lão phu luôn theo sát ngươi kể từ lần gặp trước cho đến nay, như hình với bóng, vậy thì mọi điều xảy ra với ngươi, lẽ nào lão phu không hay biết? Chính vì đã biết tất cả nên lão phu loại bỏ ngay ý nghĩ lúc đầu, là cứ ngỡ ngươi đích thực có liên quan đến nghịch đồ, kẻ lão phu đang truy tìm hành xử.

Gã giật mình :

- Liệu lời này có đang tin chăng?

Lão hỏi ngược lại :

- Ngươi có cần lão phu thuật hết mọi thủ đoạn ngươi buộc phải vận dụng để đối phó với từng nhân vật vừa gây khó dễ cho ngươi chăng?

Gã bối rối, đành tâm phục khẩu phục :

- Không cần đâu. Có chăng, sao lão tiền bối chưa đuổi theo ngay mụ lúc nãy?

Lão đáp :

- Lão phu không thể lộ diện, thế nên đành phó giao việc ấy cho ngươi.

Gã kêu :

- Nhưng mụ ấy đi đã lâu, bản lãnh mụ lại quá thâm hậu, vãn bối dù đang rất muốn cũng không thể biết phải đuổi theo hướng nào để tìm mụ. Ấy là chưa nói nếu để lỡ mất cơ hội này, diện mạo và kể cả danh tính của mụ vãn bối chẳng hề biết, thì mai hậu kể như vô khả tìm mụ.

Lão hướng mắt nhìn qua lão La Tận Mệnh :

- Đã có dưỡng phụ của ngươi ở đây. Thiết nghĩ dưỡng phụ ngươi ắt có biện pháp giúp ngươi toại nguyện.

Lão La Tận Mệnh co rúm người lại :

- Mong tôn giá châm chước cho. Vì kỳ thực tiểu lão đây chưa hề biết tính danh hoặc xuất thân của mụ ấy.

Lão Hải Ma Tinh Tử mỉm cười :

- Nhưng về diện mạo thì La tiểu lão vẫn dễ dàng thuật tả, đúng không? Vậy kể đi, gã kia rất thông tuệ, lão phu quả quyết sau khi được thuật tả, gã ắt có cách hoàn thành sứ mệnh. Nhược bằng La tiểu lão không thiết sống nữa thì cứ tùy tiện, không tuân thủ cũng chẳng sao.

Lão La sợ hãi, vội đáp ứng :

- Điều đó thì tiểu lão xin tuân. Miễn đừng đòi hỏi gì thêm, vì kỳ thực tiểu lão tuyệt đối vô khả.

Lão Hải Ma Tinh Tử gật đầu hài lòng, dù vậy vẫn bất ngờ động thủ, khiến cho lão La chợt đổ sụp xuống. Gã chấn động bật kêu :

- Lão tiền bối sao lại...

Lão Hải Ma xua tay, trấn an gã :

- Còn một vài điều nữa sẽ bất tiện nếu ngoài ngươi và lão phu phải thổ lộ thêm cho bất luận đệ tam nhân nào khác cùng am hiểu. Ngươi nhìn đi, La tiểu lão chẳng phải vẫn đang toàn vẹn sinh mạng đấy sao?

Gã cũng nhận ra lão La chỉ mất hết nhận thức chứ không phải đã chết :

- Lão tiền bối còn muốn chỉ giáo vãn bối những gì nữa?

Lão không đáp, chỉ trầm ngân đặt câu hỏi ngược lại cho gã :

- Lão phu nghe không lầm chứ, rằng ngươi khi còn bé đã sớm cùng song thân bị cách chia xa lìa và việc đó xảy ra là do chủ trương xuất phát từ tiểu phụ tuy hoa dung xinh đẹp nhưng lòng dạ ác độc lúc nãy hành sự?

Gã đủ tinh quái để hiểu lão Hải Ma có ẩn ý gì, bèn vặn hỏi lại :

- Phải chăng lão tiền bối ngại vãn bối không toàn tâm toàn ý giúp truy tìm tung tích mụ ấy, thế nên cố gắng ghép vào hận thù giữa vãn bối cùng mụ, biến đổi chuyện này thành hành động sẽ tạo thuận lợi cho cả hai chúng ta?

Lão Hải Ma điềm nhiên gật đầu :

- Ngươi quá giảo hoạt và điều này đâu phải bản thân lão phu chưa trải qua? Tuy nhiên, dụng ý của lão phu ngoài những gì ngươi nhờ thông tuệ nên vừa rồi đoán được thì lão phu cũng chẳng muốn để ngươi than oán hay miễn cưỡng hành động vì cho rằng đã bị lão phu thị cường hiếp yếu, ỷ già hiếp trẻ. Tóm lại, nếu giúp lão phu, ngươi đáng hưởng một vài điều lợi.

Gã động tâm :

- Vãn bối xin lắng nghe!

Lão bảo :

- Tiểu phụ lúc nãy ắt không thể có Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân điển phổ để lung lạc và sai khiến La tiểu lão nếu như chẳng biết chắc sẽ tìm thấy ở đâu. Vì thế lão phu tin rằng từ tiểu phụ ngươi có thể truy ra tung tích của kẻ lão phu cần tìm. Hãy ghi nhớ điều này và nếu ngươi giúp lão phu phát hiện tung tích kẻ ấy thì đổi lại lão phu hứa cũng sẽ giúp ngươi trở thành một cao thủ bản lãnh tuyệt đại cao minh.

Gã chớp mắt :

- Nghe lão tiền bối nói, vãn bối mới nhớ. Đích thực mụ ấy không thể không có liên quan đến lệnh đồ, nhưng...

Lão gằn giọng :

- Lão phu từ lâu không còn nhìn nhận nghịch đồ là truyền nhân đệ tử. Hãy miễn cho lão phu nghe thêm lần nào nữa danh xưng như ngươi vừa gọi.

Gã ưng thuận :

- Tính danh của kẻ ấy là thế nào?

Lão đáp :

- Nguyên tính danh theo cách gọi của người Đông Doanh thì là Cát Đằng Lãnh Tử. Nhưng vị tất hắn vẫn giữ danh xưng này nhất là khi đã được tin lão phu vì hắn cũng tiến nhập Trung Nguyên. Thế nên lão phu cũng có lời khuyên cho ngươi, vô tình hở môi đề cập đến tính danh thật của hắn.

Gã thầm ghi nhận lời khuyên bảo ấy :

- Vậy còn niên kỷ của hắn thì sao?

Lão phì cười :

- Tuy hắn kém xa lão phu nhưng ít nhất niên kỷ của hắn cũng hơn ngươi gấp vài ba lần. Và ngươi tin chăng, nếu lão phu bảo hắn hiện nay đã ngoài thất tuần.

Gã giật mình, lập tức đổi lại cách gọi :

- Nếu lão ấy đã cao niên đến vậy thì liệu hiểu như thế này đúng chăng, rằng mụ khi nãy có thể là nữ đồ đệ của lão ấy?

Lão Hải Ma lắc đầu phản bác :

- Tiểu phụ ấy có công phu sở học hoàn toàn hữu biệt so với võ học Đông Doanh. Lão phu e không phải.

Gã cười hì hì, phần nào đó không thừa nhận bản thân vừa nhận định sai :

- Nhưng gì mụ ấy cũng liên quan với lão Cát Đằng Lãnh Tử, đúng không vì chính lão tiền bối đã vừa nói như thế?

Lão Hải Ma miễn cưỡng thừa nhận :

- Đấy là qua sự việc tiểu phụ ấy có quyển Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân để trao đổi cùng La tiểu lão.

Gã gật đầu đắc ý :

- Chỉ bấy nhiêu đó cũng đủ. Ý vãn bối đang định nói là vì mụ ấy có liên quan đến lão Cát Đằng thế nên không thể không lường trước thế nào vãn bối cũng bị chạm trán cùng lão Cát Đằng, dĩ nhiên phải có bản lãnh cao minh hơn vãn bối thập bội. Vạn nhất lúc đó vãn bối vì quá kém, không thể nào quay lại hồi báo những gì đã gắng công thu thập cho lão tiền bối thì sao? Chẳng hóa ra uổng công vô ích ư?

Lão Hải Ma cười cười :

- Thật ý của ngươi chỉ muốn lão phu thực hiện phần lời hứa của bản thân trước, đúng không?

Gã phản bác chiếu lệ :

- Tuy biết rằng song phương chỉ thực hiện đúng theo thỏa thuận khi nào sự việc hoàn tất. Nhưng xin suy xét hộ cho, một khi vãn bối cáng đáng việc này cũng có nghĩa là tự đi vào tử địa. Huống hồ bản lãnh của vãn bối kỳ thực là quá kém. Nào phải vãn bối tham lam hay chưa gì đã mong được đền đáp? Tất cả chỉ vì ngại khó thể giúp lão tiền bối hoàn thành sở nguyện. Hay là thế này vậy, vãn bối chỉ xin nhận trước một phần, cứ gọi là giúp vãn bối thêm tự tin, tạm đủ để ứng phó nếu như bất thình lình lâm chiến. Lão tiền bối nghĩ sao?

Phát hiện ở lão Hải Ma có dấu hiệu như đang ngẫm nghĩ cân nhắc, để tăng thuyết phục, gã lập tức nói thêm :

- Còn một điều nữa và hoàn toàn đúng sự thật, là bản lãnh vãn bối lúc này chẳng có gì đáng kể ngoài một ít thuật ẩn thân phần nào hữu dụng. Nhưng nhân vật vãn bối đang phải đối phó lại là... lão Cát Đằng Lãnh Tử, nhất định cũng tinh thông thuật ẩn thân cho dù kém lão tiền bối thì vẫn cao minh hơn vãn bối bội phần. Lão tiền bối không muốn giúp vãn bối cũng chính là tự giúp cho công việc của lão tiền bối được thuận buồm xuôi gió, mã đáo công thành sao?

Nào ngờ lần này sự tinh quái của gã đã gây bất lợi cho gã. Vì để đáp ứng gã, lão Hải Ma Tinh Tử chỉ nói :

- Ngươi kiến giải cũng đúng. Vì thuật ẩn thân của ngươi dù chưa tinh diệu thì xuất xứ vẫn là từ Điển phổ Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân, đã được nghịch đồ luyện đến xuất thần nhập hóa. Thế nên, để ngươi thêm phần an tâm, lão phu đành tạm chỉ điểm cho ngươi một yếu quyết này, hầu khi hữu sự, chỉ cần ngươi luôn cảnh giác thì bất luận nhân vật nào nếu khinh suất cũng vận dụng thuật ẩn thân để lén theo dõi ngươi, kẻ đó nhất định sẽ bị ngươi phát hiện. Qua đó, ngươi sẽ có cơ hội minh bạch ngược lại chính kẻ đó nếu không là nghịch đồ thì cũng là đồ tôn đồ tử, hoặc giả có liên quan đến hắn. Thế là ngươi tha hồ phản khách vi chủ, mặc tình ngấm ngầm theo dõi ngược lại kẻ đó. Ngươi an tâm chứ?

Gã thất vọng :

- Ngoài yếu quyết đó ra, lão tiền bối chẳng thuận chỉ điểm gì trước thêm cho vãn bối sao?

Lão lắc đầu :

- Quốc có quốc pháp, môn có môn quy. Lão phu ưng thuận chỉ điểm yếu quyết ấy cho ngươi đã là phá lệ lắm rồi. Huống hồ ngươi đừng quá nuôi ảo tưởng, ngỡ nếu được lão phu chỉ điểm thêm thì ngươi càng có nhiều thuận lợi. Vì trái lại, giả như ngươi để lộ cho nghịch đồ phát hiện ngươi có quan hệ đến lão phu thì với thân thủ bản lãnh của hắn, chỉ kém lão phu đôi ba phần, hắn thừa năng lực kết liễu ngươi một cách chóng vánh, chết mà không hiểu đã bị hắn hạ thủ như thế nào.

Gã bất phục :

- Nói vậy, giả như sau này vãn bối hoàn thành, ắt hẳn vẫn bị lão tiền bối vin vào lý lẽ này để khuyên vãn bối đừng tiếp nhận võ học của lão tiền bối hứa sẽ truyền thụ?

Lão cười thần bí :

- Tóm lại ngươi chỉ ngại lão phu bội tín thực ngôn nên cố van nài, đòi phần của ngươi trước? Nhưng lão phu đâu bảo sẽ truyền thụ võ học Đông Doanh cho ngươi?

Gã kinh nghi :

- Vậy thì đâu là lời hứa sẽ giúp vãn bối trở thành cao thủ bản lãnh tuyệt đại cao minh?

Lão nhún vai :

- Dĩ nhiên khi đó lão phu vẫn giữ lời, nhất định có cách giúp ngươi trở thành Trung Nguyên đệ nhất cao thủ. Ngươi không tin lời lão phu là kẻ đã gần bách tuế, đang ngày càng gần đất và xa trời ư?

Gã mơ hồ hiểu :

- Vẫn trở thành cao thủ bậc nhất nhưng không được lão tiền bối truyền thụ võ học Đông Doanh? Vậy là công phu thượng thừa xuất xứ từ Trung Nguyên ư? Lão tiền bối cũng kiêm luyện võ công Trung Nguyên đã đạt được thành tựu cao minh tương tự võ học Đông Doanh thật sao?

Lão chợt hạ thấp giọng, đồng thời cho một tay vào bọc áo, lấy ra một vật tròn dài nhỏ, tợ một ngón tay và đưa gã :

- Đang có người lén đến gần, nhưng hiện còn cách ngoài năm mươi trượng. Ngươi mau xem qua vật này. Sau đó hoặc nhanh chóng hủy bỏ hoặc giao lại cho lão phu. Nhanh lên, vì e chỉ còn đủ thời gian cho ngươi được nghe từ miệng của La tiểu lão thuật tả về nhân dạng cũng như diện mạo của tiểu phụ nọ. Và để tránh bộc lộ diện vô ích, lão phu ngay sau đó sẽ lập tức đưa La tiểu lão cùng đi. Nào, hãy mau mở ra và tự nhẩm cho thuộc làu đi nào.

Hóa ra vật được lão Hải Ma Tinh Tử đưa cho gã chỉ là một đoạn nhỏ bằng trúc và rỗng ruột. Gã cạy mở phần giẻ vải được nút ở một đầu đoạn trúc và dốc trút vào lòng bàn tay một cuộn giấy được cuốn tròn thật nhỏ gọn. Gã phanh ra và nhìn vào các tự dạng :

- Sao yếu quyết này được lưu lại bằng tự dạng của người Trung Nguyên, thay vì phải bằng ký tự của người Đông Doanh?

Lão Hải Ma giải thích :

- Đông Doanh chỉ cách xa Trung Nguyên bằng một vùng trời biển gọi là Đông Hải, thế nên đâu có gì lạ nếu người Đông Doanh vẫn am hiểu và nhất là có thể dùng tự dạng của người Trung Nguyên để lưu tự. Huống hồ từ bao đời qua, cao thủ Đông Doanh đâu phải chằng từng vẫn vân du hành tẩu ở khắp Trung Nguyên? Do vậy ngươi chớ kinh ngạc hoặc hoài nghi, cho yếu quyết này hay kể cả quyển Nhẫn Giả Bảo Kỳ Thân vì được biết bằng tự dạng Trung Nguyên nên không thể là sở học hữu biệt của người Đông Doanh. Thôi nào, kẻ đó đang đến mỗi lực mỗi gần. Và lão phu đã nhận biết đấy là kẻ muốn tìm ngươi. Hãy mau xem và khắc ghi thật kỹ yếu quyết cho nhanh.

Gã không khó khăn để ghi nhớ toàn bộ yếu quyết. Vì vốn dĩ đấy chỉ là một đoạn kinh văn khá ngắn. Đọc xong, gã giao lại cho lão Hải Ma :

- Lão tiền bối dựa vào đâu để đoán định đang có kẻ muốn tìm vãn bối?

Lão nhận lại đoạn trúc. Và vừa giải huyệt cho lão La, Lão Hải Ma vừa giải thích :

- Vì đấy là kẻ tự xưng ở họ Bạch. Bước chân của hắn đâu phải lão phu không nhớ? Còn bây giờ, hãy mau bảo dưỡng phụ ngươi thuật tả những gì cần thiết. Nhanh lên, đừng để phí thời gian.

Vừa tỉnh lại đã nghe giọng hối thúc của Hải Ma Tinh Tử, lão La Tận Mệnh dù ngơ ngác, do không hiểu đang xảy ra chuyện gì, vẫn vì sợ hãi vội nói những gì cần nói cho gã La Từ Thông nghe :

- Ta đích thực chẳng biết chút gì về mụ, nhưng ngược lại mụ am hiểu thật tận tường về ta, kể cả từng sở thích lẫn cung cách ta vẫn hành động. Tóm lại đó là hạng người khó thể đối phó. Thế nên ta khuyên ngươi hãy luôn cẩn trọng và đừng bao giờ quên tự nhắc nhở bản thân về điều đó. Còn đây là nhân dạng của mụ...

Chờ đúng lúc lão La dứt lời, lão Hải Ma Tinh Tử lập tức lấy tay nhắc lão La lên và nói với gã La Từ Thông :

- Hãy sớm quay lại đây hồi báo cho lão phu những gì ngươi đã thu thập. Tạm ấn định hạn kỳ là một tuần trăng. Được chứ?

Và chỉ nói đến đây, lão Hải Ma Tinh Tử sau một lượt lắc vai động thân đã lập tức cùng lão La lao mất hút khởi tầm mắt gã.

“Vút!”

Bản lãnh khinh thân pháp quá cao minh này của lão Hải Ma Tinh Tử khiến gã lặng người, tuy không thể thấy gì những vẫn ngơ ngẩn dõi mắt nhìn theo, lòng thì tràn đầy toàn những xúc cảm mà chính bản thân gã cũng không hiểu được gã đang trong những tâm trạng gì hoặc như thế nào...