Vô Hạn Nhiệm Vụ Thế Giới

Chương 3: Người Yêu Nhặt

Buổi trưa hôm ấy, Đặng Thùy Dương bưng theo nồi lớn nồi nhỏ sang nhà Trương Tam Phong. Cô bày biện một hồi năm sáu món ăn khác nhau chế biến từ con gà mái mơ ra mâm.

“Anh Phong, mau rửa tay vào ăn cơm thôi.”

Trương Tam Phong cười nhẹ, gật gật đầu đi ra sân giếng múc một gáo nước lên rửa qua loa mấy cái xong lau luôn lên quần rồi chạy vào trong nhà.

Ngồi trước mâm cơm rất thịnh soạn phong phú khiến cho cậu không tiếc lời khen gợi: “Bác gái giỏi thật đấy.”

“Ơ, thế còn em thì sao? Em cũng rất giỏi mà.” Đặng Thùy Dương không vui nói.

“Ha ha... Em cũng giỏi, được chưa.”

“Hị Hị...”

Thùy Dương tươi cười lấy đũa gắp một miếng đùi gà tần lá ngải bỏ vào bát cho Trương Tam Phong: “Anh mau nếm thử, con gà này là do chính tay em bắt đấy.”

“Được rồi, cứ kệ anh.”

Tiếp nhận bát xong cậu cũng chưa vội ăn mà hỏi: “Em đã ăn cơm chưa, nếu không ngồi luôn đây ăn với anh.”

“Thật á, vậy em không khách sáo đâu.”

Đặng Thùy Dương rất vui mừng, thực ra là khi mẹ cô biết được bệnh tình của Trương Tam Phong nên đã bảo cô đem hết thịt gà sang, ở nhà đã không còn lại một miếng nào.

Mặc dù rất thèm ăn nhưng vẫn phải giữ ý tứ.

Thùy Dương đánh chén hết hơn nửa con gà, đến khi bụng nhỏ căng phồng lên mới thỏa mãn dựa lưng trên ghế sofa xem tivi.

No tới mức không thể đi lại được, Thùy Dương khách khách cười nói: “Anh cứ yên tâm đi, ngày nào em cũng bắt mẹ nấu món ngon mang qua cho anh ăn.”

Trương Tam Phong: “...”

Hoàn toàn không biết ai mới là người được tẩm bổ nữa đây.

Cậu dọn dẹp qua bát đũa xong cũng ra ghế sofa ngồi xem tivi cùng với Thùy Dương.

“Dương này.”

“Hửm? Sao anh?” Thùy Dương vẫn chăm chú nhìn tiết mục trên tivi không quay đầu lại.

“Anh có một cái thắc mắc, thực ra em là trai giả gái hay là gái Thái Lan về vậy.”

Đây là điều mà Trương Tam Phong hết sức băn khoăn, cậu nhớ được khi khi thằng nhóc hàng xóm được gọi là Mực vì màu da đen nhẻm. Cùng nó cởi trần tắm sông vô số lần, từ việc đó nên cậu mới đinh ninh nó là con trai.

Đặng Thùy Dương: (¬_¬)

“Em là gái nha! Chuẩn 100% á!”

Trương Tam Phong vẫn chưa tin tưởng lắm, cậu tiếp tục hỏi: “Vậy chuyện hồi nhỏ...”

Còn chưa để cho nói hết lời thì Thùy Dương đã nhét ngay một miếng táo vào miệng cậu chặn họng lại.

“Nhìn anh ngu ngơ như này là biết chưa từng có bạn gái rồi. Con mắt thật là kém, nam nữ đều không phân biệt được.”

Không thể phản bác, vì cô nói đúng, anh thanh niên năm nay đã ngót nghét ba mươi rồi.

Thùy Dương đắc ý cười: “He He... Em nói đúng rồi chứ gì.”

Trương Tam Phong mặt mo đỏ lên, lúc đó cũng không biết có phải là máu nóng dồn lên não hay không, cậu đề cao âm lượng phản bác.

“Đấy là tại bận công việc, chứ chỉ cần hơi thả tiếng gió một cái thì gái xếp hàng từ đầu làng tới cuối làng cũng không hết. Nếu không em làm bạn gái anh đi!”

Khoảng khắc ấy cả căn phòng bỗng nhiên yên tĩnh đến lạ thường.

Mặt phiến hồng tới tận mang tai Đặng Thùy Dương cúi gằm xuống, dùng âm thanh muỗi kêu lí nhí lẩm bẩm: “Anh Phong, đây là đang tỏ tình với mình sao? Nhưng mà anh ấy xắp...”

*Nấc!

Không kìm được cảm xúc của bản thân, Thùy Dương ôm gối khóc nấc lên khiến cho Trương Tam Phong vô cùng bối rối.

“Em sao thế, anh chỉ nói đù thôi mà.”

“Nói đùa?”

Nhưng mà nghe xong cô lại càng khóc lớn hơn, Trương Tam Phong không hiểu ra làm sao.

“Được được, là anh nói thật.”

“Đặng Thùy Dương, em có đồng ý làm bạn gái anh không?”

“Em.. em đồng ý.”

Nức nở đáp lời xong cuối cùng thì Thùy cũng đã ngừng khóc, cô khuôn mặt cười vô cùng dạng rỡ nhưng mà nhìn còn khó coi hơn cả khóc.

Phụ nữ đều là những sinh vật khó hiểu.

Tự dưng lại nhặt được một cô người yêu.

Trương Tam Phong cũng bó tay với cô gái này, cậu lấy khăn tay đưa cho cô lau mặt.

Đặng Thùy Dương ngoan ngoãn tiếp lấy, thế nhưng càng lau mặt càng đỏ lên lợi hại hơn. Trương Tam Phong giật thót, vội lấy lại chiếc khăn tay đầy áy náy nói: “Thật xin lỗi, đưa nhầm.”

Mặt Thùy Dương bị thấm nước mắt với cả máu từ chiếc khăn tay nên trông cực kỳ đáng sợ, cô nàng nhìn thấy gương mặt mình ở trong gương kém chút nữa bị dọa cho ngất đi.

Phải mười mấy phút sau mới thấy Thùy Dương trở ra từ trong nhà tắm, ánh mắt oán hận nhìn Trương Tam Phong. Cậu cũng chỉ cười trừ một tiếng xong rồi tiễn cô ra khỏi cửa, cũng không quên căn dặn trở về nhớ dùng nước muối vệ sinh lại. Cũng không biết bệnh này có lây nhiễm không, nhưng mà cẩn thận thì vẫn hơn.

“Em biết rồi! À tối nay không được nấu cơm đâu đấy, sáu giờ cùng em lên thị trấn. Đây là buổi hẹn hò đầu tiên, không được quên!”

Dứt lời Đặng Thùy Dương chạy về nhà như ma đuổi, mặc kệ Trương Tam Phong còn đang đứng loading thông tin.

[Mấy chương đầu là phần dẫn, mạch truyện sẽ đi khá chậm.]

[3660]