Vợ Ơi! Về Nhanh

Chương 5

Sáng hôm sau

- Cô gọi thông báo với cô Nguyễn Ngọc Nhiên ngày mai có thể đến làm việc

- Vâng, thưa giám đốc

***

- "Cô Nguyễn Ngọc Nhiên phải không?"

- "À, đúng là tôi"

- "Tôi gọi từ Tập đoàn Đá quý Saphiar, tôi muốn thông báo là cô đã được trúng tuyển và có thể đi làm vào ngày mai"

- "Tôi biết rồi. Cảm ơn cô đã thông báo"

Vậy là ngày mai cô đã có thể đi làm, có thể sớm gặp được con cô. Năm năm rồi, cô thật sự rất nhớ nó. Những năm sang Mỹ du học cô chỉ mong mình có thể tốt nghiệp sớm một chút, sớm trở về Việt Nam và sớm gặp lại được con gái cô. David đã từng hỏi cô:" Nếu em quay trở về, người đàn ông đó không cho em nhận con. Còn nói cho con em biết ngày trước là em bỏ rơi nó. Con em hận em thì phải làm thế nào? ". Cô trả lời David mà không cần suy nghĩ nhiều:" Em không dám mong sẽ nhận lại con mình. Vì em không xứng làm mẹ nó. Em chỉ mong có thể nhìn thấy nó dù là thoáng qua hay chỉ qua hình ảnh thôi cũng được. Nếu con em có hận em cũng cam lòng. So với nỗi đau không được nhìn thấy con thì tất cả với em đều là chuyện nhỏ".

***

Khi cô vừa đến công ti, làm quen với đồng nghiệp thì có thư kí của tổng giám đốc đến tìm cô

- Cô Nguyễn Ngọc Nhiên theo tôi đến văn phòng Tổng giám đốc muốn gặp cô

Tuy cô không hiểu tại sao anh muốn gặp mình nhưng vẫn không thể làm trái lệnh. Có phải đã nhận ra mình rồi không? Không đúng, năm năm hai người chỉ gặp nhau đúng một lần. Dù trí nhớ anh có tốt đến mấy cũng không thể nhớ cô được. Lúc này, cô thật sự bối rối. Không biết nên làm thế nào. Đi thang máy lên mười mấy tầng mới đến được văn phòng của anh nhưng không hiểu sao hôm nay lại nhanh đến vậy. Có lẽ do cô suy nghĩ quá chuyên tâm. Đến trước cửa phòng, cô thư kí lễ phép gõ cửa còn cô vội điều chỉnh lại tâm trạng. Đến khi bên trong truyền ra một giọng nói trầm thấp:"Mời vào". Cô thư kí mở cửa để cô vào rồi cẩn thận đóng cửa quay trở lại bàn làm công việc của mình.

Cô bước vào nhỏ giọng

- Chào Tổng giám đốc, anh cho gọi tôi

- Đúng vậy, mời cô ngồi.

Rõ ràng là quen biết nhau như phải tỏ thái độ là hai người xa lạ. Trong khi anh không hiểu tại sao cô lại phải giả vờ không quen biết anh. Thì cô lại cho rằng anh thật sự đã quên mình rồi. Nên hai người cứ như vậy mà nói chuyện với nhau.

- Cô đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn phỏng vấn riêng một chút. Được biết cô tốt nghiệp Đại học Harvard danh giá nhưng sao chỉ làm một bộ hồ sơ để xin vào tập đoàn của chúng tôi. Cô tự tin rằng mình sẽ được chọn sao?

- Tổng giám đốc hiểu lầm ý của tôi rồi. Sau khi tốt nghiệp tôi có thể làm việc tại Mỹ, nhưng tôi muốn quay về Việt Nam và đặc biệt muốn làm việc tại tập đoàn nên tôi chỉ làm một bộ hồ sơ. Tôi muốn thử vận may một lần. Nếu không may không được làm việc tại tập đoàn tôi sẽ đợi đến khi tập đoàn lại tuyển dụng

- Tôi có thể biết lí do tại sao cô làm vậy không?

- Xin lỗi anh, đây là chuyện riêng nên tôi không thể nói được. Nhưng tôi xin hứa sẽ làm việc hết sức mình cống hiến cho tập đoàn.

- Nếu nói miệng thì ai nói cũng được cả

- Tổng giám đốc, ý anh là...

- Tôi muốn cô trong vòng một tuần phải thiết kế cho tôi một chiếc lắc tay có đính đá quý cho con gái tôi. Qua chiếc lắc tay đó tôi sẽ đánh giá năng lực của cô và quyết định có nên cho cô làm việc chính thức.

- Nhưng con gái anh chỉ mới năm tuổi, cho bé đeo trang sức có đính đá quý như vậy không an toàn...

- Cô biết con gái tôi sao?

- À... Lúc trước tôi từng nghe anh nhắc đến trên ti vi...

- Nói vậy là cô hay xem chương trình có tôi trên ti vi?

- À... Lúc đó tôi vô tình thấy nên xem... À, tổng giám đốc nếu không có việc gì nữa... Tôi xin phép trở về phòng làm việc.

Chưa đợi anh cho phép cho cô vội chạy mất. Cô sợ anh cứ hỏi vòng vo kiểu gì cũng lộ chuyện. Còn anh sau khi thấy cô hốt hoảng chạy mất, bất giác trên môi nở một nụ cười. So với năm năm trước, bây giờ cô chín chắn, trưởng thành và...quyến rũ hơn rất nhiều. Rất có tố chất làm vợ anh, làm mẹ của con anh.

Reng... Reng... Reng, điện thoại trên bàn làm việc của anh reo lên. Thu lại nụ cười lúc nãy anh nhấc máy.

- A lô

- Chào tổng giám đốc, tôi là Ngọc Nhiên. Anh có thể gửi hình con gái anh cho tôi được không? Tôi phải xem con gái anh thế nào mới có thể thiết kế trang sức phù hợp với bé. Nếu được thì anh gửi hình từ lúc nhỏ đến lớn luôn càng tốt...

- Tôi biết rồi. Tôi sẽ gửi cho cô

Xem hình để thiết kế là giả. Cô muốn thấy con gái mình thể thỏa nỗi nhớ mong mới là thật. Còn anh, sao anh lại không hiểu dụng ý của cô chứ. Nếu cô thật sự nhớ con thì anh cũng không ngại để hai mẹ nhận nhau.